Menley phải tập trung hết can đảm để không bị hoảng loạn.
Chị nín thở, cảm thấy phổi mình như muốn vỡ tung, buộc phải bất động trong khi chị rất muốn vùng vẫy. Nước biển bao trùm lấy người chị và đôi tay khỏe mạnh của Scott đang đè thật mạnh trên người chị. Nhưng đột nhiên hắn thả chị ra. Chị ngước đầu lên để hít một hơi thật dài. Tại sao hắn lại bỏ mình ra như thế? Có phải hắn tưởng mình đã chết rồi không? Hắn còn ở đây không?
Rồi chị hiểu ra. Adam! Chị nghe Adam gọi tên chị. Nhất thời bị choáng váng, chị thấy người mình bị dòng nước ngược hút ra xa.
Ô, trời ơi, xin Chúa đừng để cho con bị chết chìm! Hổn hển, chị cố tìm lại hơi thở và cố hết sức lội ngược dòng nước. Mấy lượt sóng thật kinh hồn cứ bám lấy chị, hất tung chị ra trước và cố hút chị chìm xuống dưới. Chị nhắm mắt lại, cố nín thở, ráng hết sức mình để trồi lên mặt nước. Niềm hy vọng duy nhất là chị phải làm sao ở được trong chỗ trũng của con sóng để nó có thể đưa chị trở lại vào bờ.
Chị uống thêm nhiều ngụm nước nửa, quơ tay múa chân một cách tuyệt vọng. Không được hoảng hốt, chị nhủ thầm, mày phải ráng làm sao bơi được lên trên cuộn sóng. Và chị cảm thấy một ngọn sóng nở phình ra phía sau lưng chị, nhấc bổng người chị lên. "Nào hãy bơi đi, hãy chiến đấu ! Đừng để nó kéo mình quay lại"
Ánh chớp bất ngờ rọi sáng cảnh vật quanh chị, biển cả, bờ vách đá. Adam kia rồi! Anh ta đang lao xuống con đường dốc.
Trong khi tiếng sét vang lên, chị cố hết sức mình phóng theo ngọn sóng để được đưa đến mé biển, đến ngay trước mặt Adam. Anh ta chỉ cách có vài bước thôi nhưng chị cảm thấy dòng nước đang lôi ngược chị ra sau.
Và một cánh tay choàng qua vai chị, kéo người chị vào bờ.