Nat và Bill Walsh, nhân viên điều tra của ông biện lý mang các hành lý của Tina vào trong phòng họp. Cô ngồi đối diện với họ và không ngừng chú ý nhìn vào đồng hồ.
- Nếu tôi không rời khỏi nơi đây trong một giờ nữa, tôi sẽ lỡ mất chuyến bay của tôi. Thế Fred hiện giờ đâu rồi?
- Trong phòng chờ đợi.
- Anh ta đã làm gì?
- Ồ gần như không có gì ngoài một chuyến giao hàng mà thôi. Này Tina, chúng ta hãy nói về chiếc nhẫn ngọc bích của Vivian Carpenter đi.
Cô ta nheo mắt lại. "Có vấn đề gì với chiếc nhẫn đó chứ?"
- Như thế cô đã biết chuyện rồi à?
- Thì chỉ cần đọc báo để biết thôi, chưa kể đến những gì đã được nói trong phiên thẩm vấn.
- Vì vậy cô biết là khó có thể lầm lẫn nó với một chiếc khác có phải không? Cô hãy nghe đây. Tôi sẽ đọc bài mô tả của công ty bảo hiểm cho cô nghe. "Viên ngọc bích của xứ Colombia, năm cara rưỡi, màu xanh lá thật sậm, không tì vết, được bao quanh bởi hai viên kim cương hình trái lê, mỗi viên một cara rưỡi, đế bằng bạch kim với giá trị hai trăm năm mươi ngàn đô la".
Ông ta để tờ giấy xuống và lắc đầu. "Vì thế cô hiểu tại sao gia đình Carpenter muốn thu hồi nó lại phải không?"
- Tôi không biết ông muốn nói gì nữa.
- Rất nhiều người đã tin là chiếc nhẫn đó được rứt ra khỏi ngón tay của Vivian Carpenter sau khi cô ta chết, Tina à. Nếu đúng như thế, thì người nào hiện đang giữ nó sẽ gặp rất nhiều rắc rối. Cô thử nghĩ xem? Ông Walsh sẽ ở lại đây với cô, còn tôi sẽ trở lại chỗ của Fred.
Ông ta trao đổi ánh mắt với viên điều tra. Walsh có thể sẽ làm ra vẻ bao che Tina mà điều quan trọng hơn là sẽ không rời xa cô ta để cô ta sẽ không lục hành lý của mình được. Nat đã nhìn thấy ánh mắt lo âu của Tina lúc ông đề cập đến chiếc nhẫn. Cô ta vẫn tin nó đang ở trong vali của mình, ông tự nhủ.
***
Fred Hendin ngước mặt lên nhìn khi thấy Nat bước vào trong phòng.
- Tina có ở đây không?
- Có.
Họ đã cố tình để cho Fred ở một mình suốt một tiếng đồng hồ trong căn phòng này - Anh có muốn uống cà phê không?
- Rất vui lòng.
- Tôi sẽ uống với anh, cả ngày hôm nay mệt quá rồi.
Một cái gì đó như nụ cười hiện trên đôi môi của Fred - Tôi tin chắc là như thế - Fred nói.
Nat chờ cho người ta đem cà phê tới, rồi chồm người tới trước và nói thẳng với anh ta.
- Fred à, anh không phải thuộc tuýp người đang mơ tưởng đến việc xóa các dấu tay phải không? Tôi có thể báo cho anh biết là có rất nhiều dấu tay của anh trên cái gói nhỏ mà một người nào đó, tôi xin nói rõ là một người nào đó, trên tay lái của một chiếc Plymouth xanh đậm, mang bảng số Massachu-setts mà trên đó có các con số 7 và 3 hay 8 gì đó, đã chủ ý bỏ vào trong thùng thư của gia đình Carpenter đêm qua.
Fred vẫn tỏ ra rất điềm tĩnh. Nat nói tiếp:
- Theo ý của tôi, có ai đó quen biết với anh đang giữ chiếc nhẫn đó không? Thế anh có nhớ đã thấy cô ta mang nó trên tay không, hay thấy nó nằm trên một cái tủ hoặc trong hộp đựng nữ trang? Sau kết quả cuộc điều tra và những gì báo chí đã đăng, anh đã bắt đầu thấy sợ rồi. Anh không muốn người đó phải bị liên lụy cho một vụ có thể gọi là giết người, nên anh mới ra tay giúp đỡ bằng cách làm sao cho người đó không còn giữ vật đó nữa. Anh hãy cho tôi một đầu mối đi Fred à. Có phải các sự kiện đã xảy ra như thế không?
Nhận thấy Fred vẫn im lặng, Nat không còn dè dặt nữa.
- Này Fred, nếu Tina đang giữ chiếc nhẫn đó, cô ta đã khai man trước tòa và điều đó có nghĩa là cô ta phải đi tù, trừ phi cô ta có được một thỏa hiệp mà đó là quyền lợi của cô ta. Có nghĩa là nếu cô ta tiếp tay vào một âm mưu nhằm giết chết Vivian Carpenter, cô ta sẽ chỉ là một tòng phạm thôi. Nếu anh muốn cứu giúp cô ta, anh nên hợp tác thì hơn, đó là cách duy nhất để làm cho Tina bắt chước.
Fred Hendin đan hai tay vào nhau và có vẻ như ngắm chúng. Nat hiểu là anh ta đang suy nghĩ. Fred là một con người tốt bụng và tự phụ nữa. Anh ta đã kiếm đồng tiền chân chính bằng mồ hôi của mình. Nat cho là Fred rất rành pháp luật để hiểu được rằng, với những gì Tina đã tuyên thệ trước tòa về chiếc nhẫn, cô ta sẽ gặp rắc rối lớn. Đó là lý do Nat nói bóng gió rằng Tina có thể thoát khỏi rắc rối nếu chịu hợp tác.
Nat cũng tin ông đoán được Tina đang nghĩ gì trong đầu. Cô ta sẽ xoay sở mọi cách cho đến khi cô bị dồn vào đường cùng. Nếu mọi việc tốt đẹp, họ sẽ hoàn thành nhiệm vụ đêm nay. Ông biết rằng rốt cuộc họ sẽ tìm được dấu vết của Scott Covey, nhưng ông không muốn phí quá nhiều thời gian,
- Tôi không muốn thấy Tina gặp quá nhiều rắc rối như thế. Cuối cùng Fred cũng phá tan sự im lặng - Không phải vì si mê một thằng đểu cáng như Corvey mà cô ta đáng chết.
Nhưng điều đó đã đem cái chết cho Vivtan Carpenter. Nal thầm nghĩ
Fred nói thêm
- Tối qua tôi đã lấy chiếc nhẫn từ trong hộp nữ trang của Tina
***
Điều tra viên Bill Walsh vẫn điềm tĩnh trong lúc Tina nổi giận đùng đùng.
- Như thế này chẳng khác gì nước Đức thời phát xít.
- Đôi khi chúng tôi phải chất vấn những người dân lương thiện để giúp cho việc điều tra - Walsh nói với giọng vỗ về - Tina, tại sao cô cứ nhìn chằm chằm vao mấy cái vali của cô vậy? Cô cần tôi lấy cái gì đó cho cô không ?
- Không, ông hãy nghe đây. Nếu Fred không thể đưa tôi ra phi trường Logan được. Tôi buộc lòng phải đi tắc xi và như vậy sẽ mất rất nhiều tiền.
- Với thời tiết xấu như thế này, tôi cá là chuyến bay của cô sẽ hoãn lại. Cô có muốn tôi kiểm tra giùm không ? Walsh nhấc máy điện thoại lên. Thế cô đáp máy bay của hãng nào vậy và cất cánh lúc mấy giờ ?
Tina lắng nghe ông ta nói chuyện trên điện thoại. Khi ông ta gác máy, ông ta cười thật tươi.
- Ít nhất là trễ một giờ, chúng ta có dư thời gian mà.
Vài phút sau Nat trở lại.
- Này Tina, tôi sẽ đọc cho cô biết các quyền lợi của cô.
Hoàn toàn sửng sốt và mất bình tĩnh, cô ta nghe, đọc lại và ký tên vào văn kiện mà Nat đưa cho cô và từ chối quyền được gọi một luật sư.
- Tôi không cần vì tôi không có làm gì bậy cả. Tôi sẽ khai hết cho mấy ông.
- Cô Tina, cô có biết các hình phạt của tiểu bang này dành cho người bị kết tội đồng phạm trong một vụ giết người không?
- Việc đó liên quan gì đến tôi chứ?
- Ít ra cô cũng đã nhận một chiếc nhẫn có giá trị rất lớn có thể có nguồn gốc từ ngón tay của nạn nhân trong một vụ án mạng.
- Không đúng.
- Cô đang giữ chiếc nhẫn đó, chính Fred đã thấy và đem trả nó lại cho gia đình Carpenter.
- Cái gì? Cô ta chạy lại đống hành lý để trong góc và lục ra một túi xách đựng đồ linh tinh. Cô vội vã mở nó và lấy ra một cuốn sách.
Một hộp đựng nữ trang giả tạo đây, Nat thầm nghĩ trong lúc nhìn cô ta để lộ ra những thứ bên trong cuốn sách. Ông thấy mặt cô ta không còn chút máu. "Thằng khốn!" cô thì thầm.
- Ai vậy Tina?
- Fred biết chỗ tôi cất nữ trang - cô hét lên - Chắc chắn chính anh ta đã lấy. Chợt cô im lặng.
- Lấy cái gì?
Sau một thời gian im lặng, cô ta nói tiếp:
- Các chuỗi hạt trai, cây kim ghim, chiếc đồng hồ và chiếc nhẫn đính hôn anh ta đã tặng cho tôi.
- Chỉ có những thứ đó thôi sao? Này Tina, nếu cô không chịu hợp tác, chúng tôi có đủ chứng cứ để buộc cô vào tội khai man đấy.
Tina nhìn Nat hồi lâu rồi ngồi xuống úp mặt vào trong hai tay của mình.
Nhân viên tốc ký ghi nhận lời khai của Tina. Sau cái chết thảm khốc của vợ mình, Scott Covey có đến gặp cô ta để tìm sự an ủi và họ yêu nhau trở lại. Anh ta đã tìm thấy chiếc nhẫn ngọc bích đó trong hộp nữ trang của Vivian nên có lấy nó để tặng cho Tina để làm bằng chứng cho cuộc sống chung sau này. Nhưng khi các lời đồn bắt đầu lan rộng, họ đã nghĩ lại và theo anh ta tốt hơn hết là anh ta không được nhìn nhận hiện đang giữ nó. Ngoài ra họ còn quyết định để cho cô ta tiếp tục quan hệ với Fred cho đến khi nào mọi việc được thu xếp đâu vào đấy.
- Cô có định gặp lại Scott không?
Cô ta gật đầu.
- Chúng tôi thật lòng yêu nhau và khi anh ta cần sự an ủi.
- Tôi biết - Nat nói tiếp - Anh ta sẽ đến tìm cô. Còn điều này nữa, chắc chắn cô có đến nhà và đậu xe trong gara của anh có phải không?
- Pred đôi khi ra ngoài rất sớm lúc hừng tối và thừa cơ hội đó tôi đến gặp Scott.
Tina thổn thức. Cô khóc có phải vì cô dần dần nhận ra tầm quan trọng của các câu hỏi này hay vì cô không thể trốn thoát được? Nat không thể nào biết được.
- Hiện giờ Scott đang ở đâu?
- Trên đường đến Codorado, tôi phải gặp lại anh ta tại nhà của anh tôi.
- Cô có nghĩ sẽ được nhận tin tức của anh ta trong lúc chờ đợi không?
- Không. Anh ta nghĩ chúng tôi phải rất thận trọng mới được. Anh ta bảo gia đình Carpenter có khá nhiều quyền thế để nghe lén điên thoại trên xe của anh ta.
Nat và viên phụ tá viện lý yên tâm bình luận lời khai của Tina.
- Bây giờ chúng ta có khá nhiều chứng cứ vững chắc trong tay để thỉnh cầu việc triệu tập bồi thẩm đoàn buộc tội. Nhưng nếu cô ta cứ ngoan cố trong việc khai chính Covey tặng cô ta chiếc nhẫn lúc cô ta đến nhà gặp hắn, chúng ta không có gì xác thực và chỉ có thể buộc tội là hắn đã khai man khi nói chiếc nhẫn đã mất — viên phụ tá cho biết ý kiến của mình — sau khi người vợ đã chết, chiếc nhẫn đó đã thuộc về anh ta có quyền muốn tặng cho bất cứ ai.
Máy điện thoại di động của Nat đổ chuông. Đó là Walter Orr.
- Thế nào, ông muốn biết gì về chiếc tàu chết tiệt đó - Giọng của anh ta có vẻ đắc thắng.
Đây có phải là chuyện đùa đâu, Nat thầm nghĩ. Cố nén sự bực bội của mình, ông hỏi:
- Anh có thể nói gì cho tôi biết?
- Đây là một chiếc tàu máy, dài khoảng sáu thước năm muơi hay sáu mươi. Có một tên nằm phơi nắng trên boong.
- Một mình à?
- Phải. Người ta có thể nhận thấy những thứ còn lại của một bữa ăn nhẹ cạnh anh ta.
- Có thể nào đọc được tên của chiếc tàu không?
Câu trả lời này là cái mà Nat đang hy vọng muốn nghe.
- Viv Toy - Orr đáp lại.