John và Amy kiếu từ Elaine để ra về lúc mười một giờ đêm. Bữa ăn tối không đúng như ý muốn. Elaine không ngừng nhắc nhở Amy là cô bé không được mang theo bất cứ thứ gì mà người ta không cho phép, nhất là sau đó để giao cho một người khác. Cha cô cũng đồng ý với điều đó nhưng Elaine nói mãi đến lúc ông phải thốt lên "Anh nghĩ chúng ta đã nói nhiều về vấn đề này rồi Elaine".
Họ ăn tối rất trễ vì điện cúp hơn một tiếng đồng hồ nên món rôti chưa kịp chín. Đến lúc ăn tráng miệng, Elaine lại mang chuyện của Menley Nichols ra nói.
- Cháu phải biết Adam đang rất lo cho Menley. Chị ta đang trải qua thời kỳ khủng hoảng thần kinh trầm trọng và việc xem cuốn băng của thằng nhỏ sẽ gây cho chị ta một cảm xúc không thể chịu nổi. Ngoài ra chị ta còn phải ở một mình suốt hai đêm liền. Adam đang lo muốn thúi ruột đấy.
- Cháu không nghĩ bà ấy bị suy sụp thần kinh - Amy đáp lại - Khi xem cuộn băng bà ấy chỉ cảm thấy buồn mà thôi và hai chúng tôi có nói về chuyện đó. Bà Nichols có nói là mình phải vui lên khi được yêu một người tuyệt vời như thế dù chỉ trong một thời gian ngắn ngủi. Mẹ bà ấy có nói rằng thà bà sống mười hai năm với bố bà còn hơn bảy mươi năm với bất cứ một người đàn ông nào khác.
Amy nhìn qua cha mình và nói tiếp:
- Con cũng đồng ý về điều đó - Và cảm thấy hài lòng khi thấy ông ta hơi đỏ mặt. Cô rất giận vì ông đã bênh vực Elaine việc cuốn băng video và cô tự nhủ rằng kể từ bây giờ, ông sẽ luôn tỏ ra như thế.
Cuộc trao đổi rất căng thẳng suốt bữa ăn tối. Có vẻ Elaine sắp nổi khùng nhưng ba cô đã để ý việc đó. Cuối cùng ông cũng hỏi có chuyện gì đã làm cho cô ta bực mình không.
Và Elaine nói ra cái tin giật gân này.
- Anh John ơi, em đã nghĩ kỹ rồi, chắc chúng mình phải hoãn lại ngày đám cưới mới được. Em muốn mọi việc giữa hai đứa mình phải cho ổn thỏa và điều đó sẽ không bao giờ được khi Amy luôn tỏ ra khổ sở như thế kia.
- Cô Elaine, trong suốt mùa hè, cô không ngừng bảo là trong vài tuần nữa cháu sẽ vào đại học và bắt đầu cuộc sống của một người trưởng thành kia mà. Cô lấy ba cháu chớ có phải cháu đâu. Cháu chỉ nghĩ đến hạnh phúc của cô thôi và cô cũng nên như thế với cháu.
- Anh nghĩ chúng ta nên nói chuyện này vào một ngày khác. Ngày mai anh sẽ gọi điện cho em.
Khi Elaine vừa mở cửa ra, cả ba người nhìn thấy chiếc xe cảnh sát với cái đèn quay đang hoạt động ngừng trên lối ra vào.
- Có chuyên gì vậy? - Elaine hỏi.
Amy cảm thấy giọng nói này có vẻ kỳ lạ, có vẻ như cô ta đang căng thẳng hoặc lo sợ một cái gì đó.
Nat Coogan bước ra khỏi xe và đứng im trong một phút, ông nhìn chăm chăm vào Elaine đang đứng ngay cửa ra vào.
Ông ta vừa về đến nhà và nhận được điện của sở cảnh sát. Scott Covey đã đến Đảo Morris và cố giết cho bằng được vợ của Adam Nichols. Hắn ta đã bỏ chạy khi thấy Adam xuất hiện và đã bị bắt tại nút chặn được đặt trên Đường số 6.
Bây giờ đến lượt Nat Coogan nhận lấy cái vinh dự đi bắt Elaine Atkins. Không kể gì đến cơn mưa tầm tã, ông bước trên con đường dẫn vào nhà, đi thẳng đến trước mặt cô ta.
- Cô Atkins, tôi có một lệnh bắt giam cô đây - ông nói - Tôi sẽ đọc cho cô biết các quyền lợi của mình và sau đó yêu cầu cô hãy vui lòng đi theo tôi.
Amy và ông John thấy mặt cô tái xanh.
- Thật lố bịch - cô ta giận dữ đáp lại.
Nat chỉ về phía chiếc xe.
- Scott Covey đang ngồi trên đó, chúng tôi vừa mới bắt anh ta. Anh ta quá tự tin nên đã kể thật chi tiết cho Menley nghe âm mưu của cô muốn loại bỏ Menley để chiếm đoạt Adam. Cô cũng còn gặp may là anh ta chưa nhận chìm được Menley. Nhờ vậy cô chỉ bị buộc tội tòng phạm âm mưu giết người. Nhưng cô cần phải có một luật sư giỏi và tôi không nghĩ cô có thể nhờ Adam Nichols bào chữa cho cô.
John Nelson tỏ ra bàng hoàng.
- Elaine, chuyện gì vậy em? Ông ta đang nói cái gì vậy? Nat à, chắc ông đã...
- Thôi, anh có câm mồm đi không! - Elaine thốt lên và ném cho ông một cái nhìn khinh bỉ.
Họ đứng đó nhìn nhau trong im lặng. Amy cảm thấy ba cô ta níu lấy tay cô.
- Nào đi thôi con gái của ba, chúng ta đã ở đây đủ lâu rồi. Chúng ta về thôi.