Chiều cao của cánh cửa trên bức tường chỉ độ khoảng nửa thước. Scott giục Menley chui vào "Cứ việc bước tới đi Menley".
Cánh cửa được đóng lại với tiếng cách nhỏ và tiếng la của Hannah trở nên nhỏ hơn. Ngọn lửa của cây đèn cầy tạo những hình bóng lạ kỳ trong cái không gian nhỏ hẹp này. Scott thổi tắt nó rồi bật sáng một đèn pin mà hắn đã để trên một đống rác. Ánh đèn chiếu sáng một đống quần áo mốc meo và nhiều đồ dùng bị hư hỏng khác.
Chỗ này nồng nặc mùi ẩm mốc và đó cũng là mùi chị đã nhiều lần ngửi thấy trong phòng của Hannah và trong phòng ông mục sư. "Anh đã đến đây rồi! - Chị thốt lên - Anh đã vào trong phòng của con bé!"
- Tôi hạn chế việc đến đây - Scott bình thản đáp lại - Ở góc kia có một cái thang. Tôi sẽ đi sau chị và chị cũng đừng nên làm chuyện gì ngu xuẩn nghe không.
- Tôi sẽ không làm gì đâu - chị trả lời, cố tìm hiểu trong tuyệt vọng, cố vượt qua cái cảm giác không thực đang chiếm lấy người chị. Hắn không biết là Adam sẽ về, chị tự nhủ. Mình ráng làm sao cho hắn nói chuyện, đánh lạc hướng hắn. Phải làm cho hắn té thử xem! Mình can đảm hơn hắn tưởng. Có thể mình thừa cơ hội tạo sự bất ngờ để tước khẩu súng của hắn.
Nhưng mình có biết sử dụng đâu. Đúng vậy, mình chưa muốn chết, chị quyết tâm. Mình muốn sống, sống với Adam và Hannah, mình còn muốn hưởng thụ cuộc đời. Chị cảm thấy sự giận dữ trào dâng trong chị.
Chị ngó dáo dác chung quanh, cố ghi nhận những gì chị thấy được trong bóng mờ. Đúng những gì chị đã nghĩ. Có một căn phòng bí mật trong ngôi nhà này, còn hơn cả một phòng nữa kìa. Phần giữa các lò sưởi là kho chứa hàng. Các đống giẻ hôi thối kia có phải là một phần của lô hàng hóa của chiếc tàu Thankfull không? - Chị tự hỏi.
Mình phải tranh thủ thời gian mới được, chị nhẩm trong đầu. Chắc chắn Hannah còn đang khóc nhưng mình không nghe được, các bức tường này dày quá, và nếu mình chết trong này không ai tìm thấy mình được.
Nếu mình chết trong này...
Thế hắn ta có ý định giết mình không?
- Tôi sẽ không còn sống để ra khỏi đây, có phải không?
- Vậy sao? - Hắn mỉm cười - Điều gì làm cho chị nghĩ như thế?
Menley cảm thấy một cơn căm giận thật sự trào lên. Hắn đang chế giễu chị.
Nhưng hắn nói tiếp:
- Tôi lấy làm tiếc, thật đấy Menley. Tôi chỉ phải làm những gì cần làm thôi. - Dường như hắn tỏ ra thành thực.
- Tại sao chứ? Ít ra anh cũng phải nói cho tôi biết vì sao chứ?
- Tin hay không tùy chị, tôi không hề muốn giết Vivian. Cô ta yêu tôi tha thiết, tặng cho tôi rất nhiều quà khi đến Florida, nhưng sau khi lấy tôi, cô ta không cho tôi đến một xu nữa. Không có tài khoản chung, không có tiền mặt, không một thứ gì dưới tên tôi cả. Cô ta mua cho tôi tất cả những gì tôi muốn và tôi phải xin từng xu để tiêu xài riêng - Hắn lắc đầu như thể chuyện không thể tin được, rồi nói tiếp:
- Sau đó cô ta bắt tôi phải ký một văn kiện từ bỏ quyền thừa kế của tôi nếu cuộc hôn nhân của chúng tôi không kéo dài đến mười năm. Điều đó sẽ là bằng chứng của tình yêu của tôi, cô ta giải thích như vậy đó. Vì cô ta nghe trong tiệm uốn tóc người ta nói tôi lấy cô ta chỉ vì tiền của cô ta.
- Vì vậy anh đã giết chết cô ta?
- Phải, tôi rất tiếc khi phải làm vậy. Tôi phải nhìn nhận là cô ta không xấu, nhưng cô ta đối xử với tôi như một thằng hề vậy.
- Nhưng tất cả những chuyện đó có liên quan gì với tôi kia chứ? Tôi đã giúp anh mà. Tôi thông cảm cho anh và đã giục Adam bào chữa cho anh, phải không?
- Hiện giờ chị đang ở đây cũng chỉ vì Adam mà thôi.
- Adam à! Anh Adam biết anh ở đây sao? - Khi đặt ra câu hỏi này, chị biết đây là một việc không thể.
- Tôi sẽ nói ngắn gọn cho chị hiểu. Elaine vẫn còn yêu Adam. Hai ba lần gì đó trong quá khứ, cô ta tưởng chừng Adam đáp lại tình yêu của cô ta, nhưng việc đó không thành. Hồi năm ngoái, khi thấy chị gần như đã chia tay với Adam, cô ta tin chắc là Adam sẽ trở về lại với cô ta. Nhưng anh ấy lại về với chị. Mọi chuyện tưởng chừng như đã chấm dứt. Và rồi anh ta gọi điện để mướn căn nhà ở Chatham và cô ta biết được chị đang trong tình trạng suy sụp thần kinh nặng. Vì vậy cô ta mới lên kế hoạch này.
- Có phải anh đang nói là anh hành động cho Elaine không? Tại sao vậy Srott? Tôi càng không hiểu gì cả.
- Không đời nào, tôi hành động cho chính tôi thôi. Elaine đã nhận ra chiếc tàu của tôi trên tấm hình của Tưởng Nhớ. Cô ta biết lúc ba giờ mười lăm chỉ có một mình tôi trên chiếc tàu đó, và điều này phá tan câu chuyện về tai nạn xảy đến cho Vivian. Cô ta sẵn sàng sử dụng thông tin này, vì thế chúng tôi đã đi đến một thỏa thuận. Cô ta sẽ là nhân chứng nhân phẩm của tôi còn tôi giúp cô ta bằng cách làm cho chị trở nên mất trí. Adam có kể cho cô ta nghe về các cơn hồi tưởng và chứng suy sụp thần kinh của chị. Và cô ta nghĩ trong các ngôi nhà xưa như thế này với các truyền thuyết của chúng, mà cô ta biết được qua những người thợ, sẽ là nơi lý tưởng để làm cho chị hoàn toàn điên loạn. Chính cô ta đã sắp đặt hết mọi chuyện và tôi chỉ giúp cô ta thực hiện các kế hoạch đó. Cô ta đã dẫn tôi đến đây, chỉ cho tôi ngôi nhà, cắt nghĩa rõ những gì cô ta muốn. Đó đúng vào cái ngày con mụ khùng kia đã đi lạc và theo chúng tôi đến đây. Cũng may ông chồng bà ta đã đến kịp lúc khi tôi định cho bà ta đi một vòng ngoài biển khơi.
Menley rùng mình. Chắc thế nào hắn cũng đưa mình ra biển thôi. Đó là điều mà Phoebe cố nhớ lại, cố muốn báo cho mình biết.
- Phải làm cho hắn nói nữa đi! - Chị gào lên trong cổ họng.
- Thế còn chiếc nhẫn? Chiếc nhẫn ngọc bích đã ra sao rồi? Nó đang ở đâu?
Hắn mỉm cười.
- Trong tay của Tina. Đúng là một em hết sẩy. Và đúng là một ý tưởng tuyệt vời khi đưa chiếc nhẫn đó cho cô ta, và nếu chúng buộc tội được tôi. Cô ta sẽ là tòng phạm. Vì thế cô ta bắt buộc phải ngậm miệng lại. Elaine và tôi trở thành một cặp hết ý. Chúng tôi hành xử cùng một nhịp điệu. Ban đêm, thỉnh thoảng cô ta lẻn vào đây. Tôi nghĩ chắc cô ta đã thực hiện vài trò gì đó để làm chị phải bị căng thẳng thần kinh, chẳng hạn như thâu tiếng nói của thằng con trai chị trên băng mà cô ta cho phát lúc đêm tối, kèm theo tiếng xe lửa. Hiệu quả không phải chờ lâu có đúng không? Tại Chatham người ta đồn là chị đang trên bờ suy sụp thần kinh đấy.
Anh Adam ơi, anh đang ở đâu vậy? Menley thầm mong trong tuyệt vọng. Chị có thể nghe được tiếng anh nếu anh về không ? Ở đây thì chắc không thể. Chị thấy Scott liếc mắt về cái thang.
- Đi thôi, Menley. Bây giờ thì chị đã biết tất cả.
Anh ta vẫy khẩu súng. Cố đi theo vệt sáng, chị bước trên sàn nhà gồ ghề. Chị vấp té khi bước đến đầu cầu thang và Scott phải chụp tay chị lại trước khi chị té.
- Không được để cho người ta tìm thấy bất cứ một thương tích nào trên người của chị - hắn nói - Tôi đã gặp nhiều rắc rối khi phải cắt nghĩa về vết bầm trên tay của Vivian rồi.
Gỗ của cái thang rất sần sùi nên một cái giằm đã đâm vào tay chị. Chị phải lần từng nấc một để đi xuống. Có thể nào mình cố tình té xuống dưới để thoát thân không? Không được, nếu mình bị trặc mắt cá chân thì coi như đời mình tiêu rồi. Hãy chờ xem, chị tự cổ vũ mình, hãy chờ xem.
Chị xuống tới tầng trệt. Không gian này rộng hơn phía trên lầu nhưng vẫn có quá nhiều thứ lỉnh kỉnh. Scott ở ngay sau lưng chị, hắn vừa bước xuống nấc cuối cùng. "Hãy nhìn xem". Hắn chỉ vào một đống giẻ rách và đá vào đó một cái.
- Trong đống này có xương người đấy. Elaine đã tìm thấy khi cô ta dẫn tôi đến đây. Xưa kia, có người nào đó bị nhốt trong này. Lúc đầu, chúng tôi nghĩ đây cũng là một giải pháp tốt khi bỏ chị lại vĩnh viễn trong này. Nhưng nếu chỉ mất tích một cách đơn giản như thế, Adam sẽ mong chờ sự trở lại của chị trong suốt nhiều năm sau đó.
Menley thấy lóe lên một tia hy vọng rồi. Hắn sẽ không giết mình ở đây. Nếu ở bên ngoài, mình vẫn còn một ít hy vọng. Lúc hắn đẩy chị tới trước, chị xoay đầu ra sau để nhìn đống hài cốt. Phoebe có nói là Tobias Knight vẫn ở trong ngôi nhà này, có phải bà ta muốn nói đến cái này không?
"Ngả này đây". Dùng cây đèn pin, Scott chỉ vào lỗ khoét dưới mặt đất. Mùi ẩm ướt xông lên từ bên dưới.
- Chị hãy để cho người tuột xuống lần vì không có thang.
Hắn chờ cho chị chui hẳn xuống đó rồi mới cẩn thận theo bước chị và đóng cửa nắp hầm lại phía sau lưng họ.
Họ đang ở trong hầm rượu chật hẹp. Scott rọi đèn qua một lượt. Một bộ quần áo bằng nhựa rộng lớn đang nằm dưới đất, cạnh đó là một đôi ủng. Đây là lý do tại sao quần áo hắn ta khô ráo, Menley tự nhủ. Hắn đã đi vào nhà bằng lối này đây.
Scott nhanh chóng hốt lấy mớ quần áo, cuộn lại và kẹp trong tay rồi cầm đôi ủng lên. Menley nhận thấy thái độ của hắn có gì đó thay đổi. Bây giờ chắc hắn đã quyết tâm kết thúc công việc. Hắn đẩy chị đến cửa hầm và mở hai cánh ra.
- Họ sẽ nghĩ chị đi bằng lối này vì chị mất trí mà.
Họ sẽ nghĩ chị bỏ Hannah lại một mình để phiêu lưu trong cơn bão tố. Thế xe của Scott đâu rồi? Hắn có định đưa mình đi đâu không đấy? Trong trường hợp đó mình có thể phóng ra khỏi cửa xe hoặc làm cái gì đó để tạo ra một tai nạn. Chị đang định bước trên lối đi nhưng hắn níu tay chị lại "Đi lối này đây Menley".
Họ tiến ra bãi biển và chị biết là hắn sẽ nhận chìm chị.
- Khoan đã Menley - hắn ra lệnh - Chị hãy đưa cho tôi cái áo ấm của chị để phòng trường hợp người ta không tìm ra xác của chị. Ít ra họ cũng phải đoán được điều gì đã xảy ra cho chị.
Nước mưa quất vào mặt chị, gió thổi mạnh đến mức chị gần như không làm gì khác được, tóc phủ kín mắt chị. Chị cố gỡ chúng ra. "Chị hãy đưa hai tay lên đi Menley!".
Tay chân nặng trĩu, chị làm theo. Bằng một cử chỉ mau lẹ hắn tháo cái áo ấm ra khỏi người chị rồi bỏ xuống đất. Xong hắn nắm lấy cánh tay và lôi chị trên lối mòn từ bờ vách đá dẫn đến bãi biển. Sáng mai đây với trận mưa như thế kia, sẽ không còn bất cứ vết chân nào của họ cả.
Họ chỉ tìm thấy cái áo ấm của mình thôi, Menley thầm nghĩ, và họ sẽ nghĩ là mình đã tự tử. Xác của mình có bị tấp vào bờ như của Vivian không? Có thể Scott và Elaine sẽ hy vọng như thế! Anh Adam ơi, anh hãy đến đây mau đi!
Sóng cày nát bãi cát sỏi. Dòng nước ngược sẽ lôi chị ra xa và chị không có cơ hội nào để thoát thân được. Chị vấp chân và hắn siết tay chị chặt hơn nữa, buộc chị phải bước trên lối đi dốc hiểm đó. Dù cho chị có làm gì đi nữa, chị cũng không tài nào thoát thân được.
Sức mạnh của bão tố bao trùm lấy họ khi hai người khom người bước đến chỗ mà mới hôm qua thôi chị còn nằm phơi nắng với Hannah trên một cái mền. Hôm nay không còn gì của bãi biển, chỉ thấy sóng cồn va đập tấn công bờ biển như nóng lòng muốn nuốt chửng nó vậy.
- Menley, tôi thật sự lấy làm tiếc, nhưng chết đuối không có gì là ghê gớm lắm đâu. Đối với Viv, nó chỉ là một hay hai phút gì đó thôi, sẽ kết thúc mau thôi.
Anh ta đẩy chị xuống nước, rồi hắn quì xuống và nhấn chị vào dưới mặt sóng cuồng nộ.