Menley bật radio và tìm được ngay cái đài đang phát ca nhạc của các thập niên bốn mươi. Chị nhún vai khi nghe ban nhạc của Benny Goodman hòa tấu bản Re-member (Tưởng Nhớ). Một điệu nhạc hết sức thích hợp - chị thầm nghĩ. Chị dùng dao cắt cà chua thành lát để trộn xà lách. "Nhưng em đã không nhớ lại" - tiếng của ca sĩ tỉ tê.
Gió lại thổi với một sức mạnh khủng khiếp hơn. Tuuuoonnngggg Nhhhớ! Menley rùng mình khi cầm một cọng cần tây. Không mấy chốc nữa Adam sẽ về tới thôi, chị tự an ủi.
Một tiếng động bất ngờ làm chị giật mình. Cái gì thế ? Có phải một ngọn gió lùa đã mở bật cánh cửa không ? Hay một cánh cửa sổ. Có một điều gì bất thường trong ngôi nhà này.
Chị liền tắt radio. Con bé ! Có phải Hannah đang khóc không? Có vẻ như là một tiếng hét hay một tiếng động gì đó. Menley chạy về phía bàn làm việc, chụp máy liên lạc nội bộ và để lên tai nghe. Một tiếng nấc nhỏ rồi im lặng. Đứa bé nghẹt thở!
Chị phóng ra khỏi nhà bếp, chạy thật nhanh đến cầu thang. Chân của chị gần như chỉ chạm mặt đất khi chị lao thật nhanh lên lầu. Trong nháy mắt chị đã đến phòng con bé, không có tiếng động nào từ chiếc giường. "Hannah! Hannah!" - chị hét to.
Hannah đang nằm, mặt úp xuống, hai tay dang thẳng ra, bất động. Run rẩy, Menley cúi xuống, lật nó trở lại và bồng nó lên. Hai mắt chị trợn trừng, kinh hoàng.
Cái đầu của con búp bê cũ bằng sứ đang nằm trên tay chị. Cái khuôn mặt được sơn đỏ nhìn chị. Menley định hét lên nhưng không một âm thanh nào được phát ra từ miệng chị. Ngay lúc đó một giọng nói thì thầm phía sau lưng chị.
- Tôi rất tiếc Menley à, mọi chuyện đã chấm dứt rồi.
Chị xoay lại và thấy Scott Covey đứng cạnh cái nôi với khẩu súng trên tay.
Cái nôi! Hannah đang nằm trong đó. Hannah bắt đầu cựa quậy và rên rỉ. Menley cảm thấy nhẹ người và tiếp theo là một nỗi kinh hoàng. Đầu chị gần như trống rỗng, bị một cảm giác không thực chiếm lấy người chị. Scott Covey sao? Tại sao vậy? Anh đang làm gì thế? Chị cố gắng để bật thành tiếng vì miệng chị khô đến mức chị khó thốt nên lời. "Tôi không thể hiểu được, làm sao anh vào được trong nhà?"
Nét mặt của Scott vẫn tựa lúc nào: nhã nhặn và chăm chút. Anh ta mặc quần áo thể thao với đôi giày ten-nis, nhưng chúng khô ran. Tại sao anh ta không bị ướt vì trời mưa chứ?
- Bất kể tôi vào nhà bằng cách nào, Menley à - anh ôn tồn nói - Có điều tôi phải mất nhiều thời giờ hơn tôi nghĩ để đến được đây, nhưng vì hiện giờ Adam đang ở New York, nên nó không còn quan trọng nữa.
Adam. Anh ta nói chuyện với Adam sao?
Như thể đọc được ý nghĩ của chị, anh ta nói:
- Elaine đã kể cho tôi nghe hết rồi.
- Elaine? Tôi thật sự không hiểu gì cả - Ý nghĩ cứ dồn dập trong đầu chị. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Không thể nào? Có phải là ác mộng không? Scott Covey? Tại sao? Chị và Adam đã rất mến anh ta và chị còn thuyết phục Adam bào chữa cho anh ta nữa kia mà. Adam đã cứu anh ta khỏi một lời buộc tội giết người. Còn Elaine? Scott Covey có liên quan gì với Elaine đây? Tại sao mọi thứ có vẻ như trong mơ vậy?
Nhưng khẩu súng trên tay Scott là thật.
Hannah rên lớn hơn nữa và đã thức dậy, Menley thấy nét bực bội hiện trên mặt của Scott. Anh ta liếc nhìn sang đứa bé và bàn tay cầm khẩu súng từ từ chĩa xuống.
"Không!" - Chị gào lên rồi cúi xuống cái nôi bồng bé Hannah lên. Ngay lúc đó đèn tắt phụp và chị bỏ chạy ra khỏi căn phòng.
Trong bóng tối, chị lần ra đến cầu thang, chị phải hết sức bình tĩnh mới được. Chị biết rõ mọi ngóc ngách trong ngôi nhà còn Scott thì không. Phải chi chị đến được cửa nhà bếp trước khi hắn đuổi bắt được chị! Chìa khóa xe được treo ngay khung cửa, còn chiếc xe hơi thì đậu ngay trước cổng. Chỉ cần có một phút thôi! Chị lần theo tay vịn để xuống dưới nhà, cầu xin mấy bậc thang không gây tiếng động.
Hắn không có ở phía sau chị. Chắc hắn đã đi ngả đối diện rồi, hay đang tìm chị trong các phòng khác. Chúa ơi, Chúa ơi, con chỉ xin có một phút mà thôi, chị cầu nguyện.
Tiếng nổ của sấm vang trên nóc nhà và Hannah khóc thật to.
Tiếng của xe lửa đang phóng thẳng tới họ, tiếng hét của Bobby và những tiếng gào của chính chị nữa.
Menley xua đuổi cái kỷ niệm đó. Chị nghe tiếng bước chân vội vã trên đầu chị. Hắn đang tới đấy. Ôm Hannah thật chặt vào người, chị chạy về phía nhà bếp. Trong nháy mắt chị đã băng qua đó và lấy làm tiếc vì đã đốt đèn cầy quá nhiều. Căn phòng giờ đây trở nên quá sáng. Liếc nhìn qua, chị thấy Scott đã đứng ngay ngạch cửa ra vào. Nét mặt của hắn đã biến đổi. Hai mắt đã híp lại trong khi đôi môi thì thành một lằn thật nhỏ tựa một vết cắt.
Mấy ngón tay của chị đã nắm được chìa khóa xe hơi ngay lúc hắn nắm lấy cánh tay chị và kéo sát vào người hắn.
-Menley, chỉ một mình chị, hoặc cả chị lẫn đứa bé. Chị hãy quyết định đi. Chị hãy đặt nó trở vào nôi và đi theo tôi. Bởi vì nếu chị không đặt nó trở vào, Adam sẽ mất hai mẹ con.
Giọng anh ta trầm tĩnh, ung dung, thậm chí dửng dưng. Sẽ dễ hơn nếu anh ta kích động, hay do dự. Lúc đó chị có thể dùng lý lẽ để thuyết phục anh ta. Tại sao anh ta làm việc này ? Chị vẫn cố tìm hiểu. Tuy nhiên, anh ta chắc chắn sẽ làm đúng những gì đã nói, nếu chị không nghe theo. Phải giữ anh ta cách xa Hannah mới được.
- Tôi sẽ đặt nó trở vào nôi. Chị tuyệt vọng nói - Tôi sẽ đi theo anh.
Anh ta liền cầm một cây nến, chị cảm nhận được khẩu súng ngay sau lưng mình trong khi bước vào trong phòng con bé. Chị bỏ bé Hannah đang hét inh ỏi lên giường.
- Chiếc nôi - hắn bảo - Chị hãy để nó nằm vào trong chiếc nôi đi, và để con búp bê lại trên giường.
- Tại sao vậy?
Hãy trì hoãn, hãy kéo dài thời gian, chị tự nhủ. Hãy làm sao cho hắn nói chuyện đi! Chắc bây giờ Adam không còn xa lắm đâu. Trời ơi, anh Adam, hãy mau lên giùm em đi, anh hãy mau lên đi!
- Bởi vì chị điên, đó là lý do. Điên rồ, luôn bị ảo giác, sa sút tinh thần. Tất cả mọi người, kể cả Adam, sẽ cảm thấy nhẹ người khi biết chị không mang theo đứa bé để tự sát.
- Không! Không! Tôi không muốn thế!
- Thôi thế này nhé! Hoặc chị cho con bé nằm trong nôi hoặc chị ôm nó theo chị. Chị hãy quyết định đi Menley. Chúng ta sẽ đi trong bất cứ trường hợp nào.
Phải tránh xa Hannah ra mới được. Nếu một mình, hắn sẽ đưa chị đi bằng xe và chị có thể thừa cơ hội nhảy ra khỏi xe để trốn. Có thể chị sẽ cứu được mạng của mình đấy, nhưng ở đây cùng Hannah thì không thể nào. Chị phải bỏ Hannah lại trong nhà thôi.
Menley đặt Hannah nằm xuống nôi lại. Trong nỗi sợ hãi, con bé lại bật khóc. Chị đẩy nhẹ cái nôi cho nó đung đưa rồi ngước mặt lên nhìn Scott. "Tôi theo anh đây" chị nói và cố giữ cho thật bình tĩnh. Nhưng rồi chị cũng phải hét lên vì ngạc nhiên.
Một phần của bức tường sau lưng Scott từ từ được mở ra. Mùi ẩm mốc lan tỏa khắp căn phòng. Scott ra dấu "Đi lối này ! Menley".