Hạ chí vừa qua, ánh mặt trời xuyên qua lớp mây mỏng chiếu xuống, ấm áp mà không quá gắt gỏng. Lúc này chính là những ngày ấm áp nhất trong bốn mùa, thế nhưng đối với Bạch Tố Trinh mà nói, lại lạnh lẽo như tháng Chạp mùa đông, ngay cả linh hồn cũng như muốn bị đóng băng.
Ánh mắt Hứa Tiên tựa như mũi tên nhọn, đâm nàng đến mình đầy thương tích. Khí độ ôn nhu ngày trước đã sớm chẳng còn, sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, gần như trong suốt. Một thế hệ Yêu vương vốn sắp được liệt vào tiên ban, nay lại đến đứng cũng chẳng vững.
Chuyện nàng sợ hãi nhất cuối cùng vẫn xảy ra!
Dù nàng đã cố hết sức che giấu, nhưng Hứa Tiên vẫn phát hiện ra thân phận của nàng, hơn nữa thái độ còn lạnh lùng và thù địch hơn nàng tưởng tượng!
Nàng không trách Hứa Tiên, phàm nhân vốn có oán hận rất sâu với yêu quái, huống chi chỉ mới vài ngày trước, Hứa Tiên còn bị nàng dọa chết, đến mức hồn phách bị Hắc Bạch Vô Thường câu đi.
Nhưng...
Bạch Tố Trinh khẽ vuốt ve cái bụng đã nhô lên rõ rệt, đôi môi mấp máy hồi lâu, rốt cuộc không thốt nên lời. Nàng chỉ cắn chặt môi, nước mắt không ngừng rơi xuống gò má, trông vô cùng đau lòng.
Trong lòng Hứa Tiên dấy lên một nỗi đau khó hiểu, nhớ lại tình nghĩa vợ chồng ngày trước, trên mặt thoáng hiện vẻ không đành lòng, bàn tay phải vô thức muốn đưa ra, giúp nàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt.
“Hứa Tiên, ngươi thật sự không sợ chết sao? Rõ ràng đã đoán ra rồi, vậy mà còn dám ở đây hỏi đông hỏi tây? Chuyện này chẳng phải đã rất rõ ràng rồi sao?”
Đúng lúc này, một tiếng cười lạnh bỗng truyền đến, kèm theo một đợt sương đen bốc lên, giữa không trung xuất hiện một bóng người.
Người nọ từ trên xuống dưới một thân y phục trắng bệch, trong tay cầm một cây gậy đưa tang, chiếc lưỡi dài thò ra ngoài, trông như một con quỷ treo cổ, chính là Bạch Vô Thường, kẻ đã may mắn thoát chết trong lá bùa của Hứa Tiên hôm nọ.
Diêm La Vương vì nể mặt Quan Âm, nên đành phải từ bỏ việc truy cứu chuyện Hứa Tiên phá hủy Vọng Tử Thành và giết hại âm thần. Nhưng Bạch Vô Thường lại không cam tâm cứ như vậy mà bỏ qua. Vọng Tử Thành có thể xây lại, nhưng Hắc Vô Thường đã hồn phi phách tán, cho dù là Quan Âm cũng không cứu lại được.
Cho nên khi đám âm thần quay về địa phủ, hắn lại lén lút ở lại, kết quả lại chứng kiến được cảnh tượng trước mắt này.
Cho dù ta không giết được các ngươi, cũng phải khiến các ngươi không được yên ổn!
Ánh mắt Bạch Vô Thường ngưng tụ, đáy mắt hận ý lóe lên, khóe miệng mang theo vẻ giễu cợt, nói: “Bạch Tố Trinh, đều đã đến nước này rồi, ngươi còn muốn lừa hắn sao? Ngươi còn lừa được hắn sao?”
Nói rồi, hắn lại quay đầu nhìn sang Hứa Tiên: “Hứa Tiên, chẳng lẽ ngươi đã quên mình chết như thế nào rồi sao? Con bạch mãng xà kia, chính là yêu quái mà Diêm Quân nói, cũng chính là nương tử Bạch Tố Trinh của nhà ngươi đấy! Ha, ta nói ngươi cũng thật đáng thương, bị một con yêu quái đùa giỡn trong lòng bàn tay, mấy cái thề non hẹn biển, tình thâm ý trọng gì đó, chẳng qua chỉ là đang lừa ngươi mà thôi!”
Thân hình Hứa Tiên chấn động, trong mắt vừa là không dám tin, vừa là chợt hiểu ra, nhưng nhiều hơn cả là sự sợ hãi. Sự sợ hãi của phàm nhân đối với yêu quái khiến bàn tay đang đưa ra giữa chừng bỗng chốc buông thõng, thân thể lảo đảo lùi về phía sau, chỉ có như vậy mới mang lại cho hắn cảm giác an toàn.
Thực ra khi Diêm La Vương vạch trần thân phận yêu quái của Bạch Tố Trinh, Hứa Tiên đã đoán được Bạch Tố Trinh rất có thể chính là con xà tinh đã dọa chết mình, bởi vì nơi hắn nhìn thấy xà yêu chính là gian phòng trong, người nằm ở đó cũng chỉ có thể là Bạch Tố Trinh.
Chỉ là trong lòng Hứa Tiên vẫn còn ôm chút hy vọng mong manh, không muốn tin nương tử cùng chung chăn gối với mình bấy lâu nay lại là yêu quái biến thành. Trong lúc cảnh giác sợ hãi, hắn cũng muốn từ miệng Bạch Tố Trinh nhận được câu trả lời mình mong muốn.
Bây giờ, tia hy vọng mong manh ấy đã bị Bạch Vô Thường phá nát hoàn toàn, trong lòng hắn chỉ còn lại sự khiếp sợ.
“Không! Không! Ta chưa từng nghĩ muốn làm hại chàng, chưa từng có!” Đôi mắt Bạch Tố Trinh đã khóc đến sưng đỏ, trông vô cùng tiều tụy. Nàng nghe thấy những lời của Bạch Vô Thường, miệng không ngừng biện giải cho chính mình: “Mọi chuyện xảy ra ngày hôm đó đều là ngoài ý muốn! Đều là ngoài ý muốn!”
Bạch Vô Thường cười lạnh: “Ngoài ý muốn? Yêu quái yêu người, khi nào có kết cục tốt đẹp? Chẳng qua là sớm một ngày hay muộn một ngày mà thôi! Bạch Tố Trinh, trong lòng ngươi thực ra đã sớm có dự cảm, chẳng qua là vì sự ích kỷ của ngươi, không muốn rời đi!”
“Ta... ta...” Bạch Tố Trinh há miệng, những điều Bạch Vô Thường nói, sao nàng lại không biết chứ? Chỉ là tình cảm khó kìm nén, nàng không ngừng tìm cái cớ để mình được ở lại thêm một thời gian, cho đến khi mang thai, nàng càng không muốn rời đi, chỉ nguyện cùng Hứa Tiên bạc đầu giai lão.
Đợi đến khi Hứa Tiên tiêu hết dương thọ, nàng sẽ đem toàn bộ tu vi truyền hết cho Tiểu Thanh, còn mình thì cùng Hứa Tiên luân hồi chuyển thế. Nào ngờ vào ngày tết Đoan Ngọ lại vô ý uống phải hùng hoàng tửu, hóa thành nguyên hình dọa chết Hứa Tiên, gây ra bao nhiêu chuyện như vậy.
“Bạch Tố Trinh, ngươi giờ còn lời nào để nói?” Trên mặt Bạch Vô Thường mang theo vài phần đắc ý, nói: “Là yêu quái, không lo tu hành cho tốt, lại cứ thích đến phàm trần hại người...”
Xoảng!
Một đạo kiếm quang màu vàng xé gió lao tới, chém thẳng xuống đầu Bạch Vô Thường. Kiếm khí sắc bén bá đạo, mang theo khí thế tiến công không gì cản nổi.
“Không xong!” Bạch Vô Thường sợ đến biến sắc, thân hình không ngừng lùi lại phía sau, âm khí trên cây gậy đưa tang trong tay lóe lên, tiền âm phủ kêu lách cách, bay ra chắn trước đạo kiếm quang kia.
Keng!
Kiếm khí chém lên gậy đưa tang, đám tiền âm phủ tức thì vỡ vụn, bay tán loạn ra xung quanh. Bạch Vô Thường chỉ cảm thấy hổ khẩu đau nhức, cánh tay tê dại, như bị một ngọn núi lớn nện vào, cây gậy trong tay suýt chút nữa đã văng ra ngoài.
“Tiểu Thanh...” Bạch Tố Trinh ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời. Nước mắt làm tầm nhìn của nàng có chút nhòe đi, nhưng bóng hình quen thuộc kia khiến nàng trong tuyệt vọng cảm nhận được một tia ấm áp.
“Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?” Trên mặt Tiểu Thanh đầy vẻ lo lắng. Sau khi Quan Âm và Diêm La Vương rời đi, nàng cứ ngỡ mọi chuyện xảy ra mấy ngày qua đều đã kết thúc, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Tên phàm nhân khốn kiếp này mang lại tổn thương cho tỷ tỷ, còn nặng nề hơn cả Diêm La Vương!
Tiểu Thanh trừng mắt nhìn Hứa Tiên một cái đầy ác liệt, dọa cho Hứa Tiên ngồi phịch xuống đất, thân hình run rẩy. Trước đây hắn chỉ nghĩ Tiểu Thanh là thị nữ của Bạch Tố Trinh, ngày thường sai bảo gọi dạ bảo vâng, bắt Tiểu Thanh bưng trà rót nước. Giờ biết Tiểu Thanh là yêu quái, trong lòng hắn chỉ còn lại sự kinh hãi, sợ rằng Tiểu Thanh sẽ ăn thịt hắn.
“Tiểu Thanh, đừng...” Bạch Tố Trinh nhíu chặt mày, lắc đầu với Tiểu Thanh, nói: “Chuyện này không trách hắn, đều là tại ta! Muội đừng làm hại hắn!”
Tiểu Thanh đành phải không cam tâm thu hồi ánh mắt, lấy trong ngực ra viên đan dược Giang Hạo cho mình, khẽ an ủi: “Tỷ tỷ, tỷ uống viên đan dược này trước đi, dưỡng thương cho tốt, rồi chúng ta về núi Thanh Thành! Dù là lúc nào, Tiểu Thanh cũng sẽ không rời bỏ tỷ!”
Bạch Tố Trinh khẽ ừ một tiếng, ánh mắt quét qua Hứa Tiên bên cạnh, trong lòng không khỏi lại nhói đau. Có lẽ, lúc ban đầu mình nên nghe lời Tiểu Thanh, sau khi báo ân xong liền cùng muội ấy rời đi! Như vậy, cũng sẽ không đau khổ đến thế này!
Bạch Vô Thường ở một bên thấy tình hình không ổn, đảo mắt một vòng, liền muốn nhân cơ hội bỏ chạy. Hắn muốn báo thù cho Hắc Vô Thường, nhưng không muốn mình bị kéo theo. Nữ yêu quái mặc áo xanh trước mắt này rõ ràng không giống với Bạch Tố Trinh, sát khí trên người nàng khiến hắn rợn cả tóc gáy.
Xoảng!
Nào ngờ bước chân hắn vừa nhấc lên, một đạo kiếm quang đã chém tới, ép hắn buộc phải dừng bước.
“Ai cho phép ngươi đi!” Tiểu Thanh cầm trường kiếm, chỉ chéo về phía Bạch Vô Thường, trong mắt sát khí đằng đằng, quát lớn: “Thứ khốn kiếp ăn nói bậy bạ! Dám bắt nạt tỷ tỷ của ta, hôm nay cô nãi nãi ta không giết ngươi không được!”
Vì Bạch Tố Trinh nên nàng không thể trút giận lên Hứa Tiên, Bạch Vô Thường này tự nhiên trở thành cái bao cát xả giận tốt nhất.
Gầm!
Yêu khí ngập trời tuôn trào từ người Tiểu Thanh, hóa thành một đạo hư ảnh giao long màu xanh lao vút lên trời cao. Tiếng rồng ngâm chấn động đất trời, mây đen vô tận tụ lại phía trên thành Cô Tô, che khuất cả nửa bầu trời, tiếng sấm sét liên tục vang lên, thanh thế kinh người.
Bạch Vô Thường nhìn mà kinh hồn bạt vía, cố nuốt nước bọt, run rẩy nói: “Ngươi, ngươi đừng làm bậy! Ta là Vô Thường của Âm Ti, được Diêm Quân ngự bút phong sắc, nếu ngươi dám động vào ta, chính là đang khiêu khích sự uy nghiêm của cả địa phủ, Diêm Quân tuyệt đối sẽ không...”
Lời còn chưa dứt, đã thấy Tiểu Thanh vung bảo kiếm giết tới, kiếm quang lấp lánh, trong không gian âm u tựa như giao xà, linh hoạt đến cực điểm.
Vì đang ở trong thành Cô Tô, Tiểu Thanh rõ ràng có chút kiềm chế, pháp lực ngưng tụ trên thân kiếm, không hề lan ra những vật xung quanh, chỉ là kiếm sau nhanh hơn kiếm trước, dẫn động sấm sét lóe lên, thanh thế kinh người.
Keng! Keng! Keng!
Chỉ sau ba chiêu, cây gậy đưa tang trong tay Bạch Vô Thường liền gãy rắc một tiếng, ánh sáng trên đó mờ nhạt, đã hoàn toàn bị hủy hoại. Mà mất đi cây gậy này, hắn càng không phải là đối thủ của Tiểu Thanh, sau ba bốn chiêu liền bị Tiểu Thanh tung một cước vào bụng, ngã lăn quay ra đất, đầu óc choáng váng.
Tiểu Thanh vốn hành sự không biết nặng nhẹ, lại thêm lúc này cơn giận trong lòng đang hừng hực, bước tới một bước, bảo kiếm trong tay chém thẳng xuống đầu Bạch Vô Thường, miệng quát: “Đi chết đi cho ta!”
“Tiểu Thanh dừng tay!” Bạch Tố Trinh biến sắc, vội dang tay phải ra, một thanh bảo kiếm trong tay áo bay ra, muốn chặn Tiểu Thanh lại, nhưng rõ ràng là đã không kịp nữa rồi.
“Lần này xong rồi!”
Trên mặt Bạch Tố Trinh thoáng hiện vẻ đắng chát, chuyện của Hắc Vô Thường nhờ sự can thiệp của Quan Âm mới vừa lắng xuống, nếu lúc này Bạch Vô Thường cũng chết trong tay Tiểu Thanh, âm tào địa phủ tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Đây đã là cố ý khiêu khích sự uy nghiêm của địa phủ rồi, tình hình còn nghiêm trọng hơn cả chuyện Hứa Tiên phá hủy Vọng Tử Thành.
“A Di Đà Phật!”
Ngay lúc Bạch Vô Thường sắp chết dưới kiếm Tiểu Thanh, từ chân trời bỗng truyền đến một tiếng phật kệ, đạo đạo phật quang cuồn cuộn, một cây Hàng Ma Xử xuất hiện trước mặt Tiểu Thanh, chặn đứng thanh trường kiếm trong tay nàng.