Trong quán cơm, tiếng người xôn xao, những người quen biết nhau đều đang trò chuyện. Nội dung trò chuyện không gì khác ngoài Trần Phi và Lưu lão gia tử, nhưng phần lớn vẫn xoay quanh Lưu lão gia tử.
Trần Phi tươi cười chào hỏi, sau đó vào nhà bếp ngó nghiêng một chút. Phía sau đã chuẩn bị đâu vào đấy, có thể mở tiệc bất cứ lúc nào. Trần Phi trực tiếp bảo họ bắt đầu dọn món lên!
Trần Phi không bày vẽ mấy quy trình khai trương rườm rà, một quán cơm ngon hay dở, ngoài tuyên truyền ra thì vẫn phải xem món ăn của chính mình nấu thế nào. Hiện tại công thế tuyên truyền đã đủ rồi, vậy thì tiếp theo phải xem món ăn nấu ra có ngon miệng hay không.
Các món ăn lần lượt được mang lên từng bàn, nhìn thấy những món ăn được bưng lên, họ có chút ngạc nhiên. Bởi vì đây đều là những món ăn rất bình dân, lẽ nào chỉ có chừng này? Họ nhìn nhau đầy hiếu kỳ, kết quả phát hiện bàn nào cũng như nhau.
“Tiểu Phi, đây chắc không phải là món đặc sắc của quán cháu đấy chứ?” Lưu lão gia tử hướng về phía Trần Phi hỏi.
Lưu lão gia tử, Lưu Thành Phong, còn có Trần lão gia tử, Trần Tiêu Trúc, Lý Phong đều được sắp xếp vào một bàn. Nhìn thấy món ăn như vậy, người khác cũng chẳng tiện mở miệng, vì thật sự là quá mức bình dân. Đừng nói là quán cơm, ngay cả người bình thường cũng đều biết nấu.
Trần Phi tự tin mỉm cười nói: “Đây đích xác là món đặc sắc của quán chúng cháu.”
“Cháu lại định dùng món này để lừa gạt bọn ta sao? Uổng công ta còn giúp cháu dàn dựng trận thế lớn thế này. Cháu làm ta thất vọng quá đấy!” Lưu lão gia tử lắc đầu nguầy nguậy gắp hai đũa thức ăn, thái độ giống như chỉ ăn cho có lệ. Trần Phi cười mà không đáp, chỉ nhìn ông.
Lưu lão gia tử đưa thức ăn vào miệng khẽ nhai một chút, sau đó lập tức sững người, biểu cảm thay đổi hẳn. “Lạ thật, sao lại ngon thế này?”
Lưu lão gia tử gắp thêm mấy miếng, biểu cảm trên mặt ngày càng kinh ngạc.
Thấy dáng vẻ này của ông, những người khác cũng đều kinh ngạc theo. Nếu là người khác, có lẽ còn ngại nể mặt mà nói vài câu khách sáo, xã giao. Nhưng với thân phận của Lưu lão gia tử thì dĩ nhiên không cần phải thế, ông bảo ngon thì chắc chắn là ngon. Ngay lập tức, tất cả mọi người đều bắt đầu nếm thử. Vừa nếm một miếng, cảm giác liền thay đổi hẳn, từ kinh ngạc vì ngon lúc đầu đến cuối cùng thì bận ăn đến mức chẳng thể nói chuyện được nữa, sự chênh lệch này vô cùng rõ rệt.
Lúc này, người ở các bàn khác cũng bắt đầu ăn, dù sao món ăn cũng đã bưng lên rồi, nếu không ăn thì cũng quá không nể mặt. Kết quả là chỉ một miếng thôi đã thay đổi hoàn toàn ấn tượng, con người rất dễ bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh xung quanh. Có người vốn không muốn ăn, nhưng thấy người khác ăn ngon lành như vậy cũng bán tín bán nghi ăn thử một miếng, kết quả là lập tức bị mê hoặc.
Trong chốc lát, khắp quán cơm đều là những tiếng cảm thán.
Người trong nhà bếp vẫn luôn quan sát tình hình bên ngoài, lúc đầu họ nhìn thấy vẻ khinh thị của khách hàng, không tránh khỏi có chút lo lắng. Thế nhưng hiện tại nhìn thấy phản ứng của họ, người trong bếp cuối cùng cũng an tâm, từng người hớn hở ra mặt.
“Sao rồi, có quen không?” Trần Phi đi đến bên cạnh Bình tỷ, khẽ hỏi.
Bình tỷ hơi kích động nói: “Tiểu Phi, cháu thấy không? Họ từng người một ăn ngon lành như vậy, còn sắp tranh giành nhau nữa kìa.”
“Đừng vội, sau này công việc làm ăn sẽ ngày càng tốt hơn, cháu đảm bảo mỗi người đến đây ăn cơm đều sẽ giống như đi đánh trận vậy.” Trần Phi cười cười, tự tin nói.
Bình tỷ gật gật đầu: “Ừ, đúng rồi, cháu cứ đi bận việc đi, bao nhiêu người thế này đều cần phải tiếp đón cả.”
“Vâng, vậy cháu qua bên đó trước đây.” Trần Phi gật đầu, quả thực có không ít người cần phải tiếp đãi.
Bên phía Lưu lão gia tử tạm thời không cần qua đó nữa, họ đều đang ăn cả rồi. Chắc là một chốc lát nữa họ cũng chưa rời đi, bên phía Kiều Cổ cũng không cần lo lắng, còn lại bàn của La Ngọc Lâm bọn họ cũng tạm thời không cần bận tâm. Nghĩ tới nghĩ lui, Trần Phi đi đến chỗ Hạ Vũ.
Mặc dù mình không hề mời cậu ta, nhưng cậu ta đã đến, hơn nữa dù sao cũng coi như đã nể mặt mình, mình ít nhiều cũng phải tiếp đón một chút. Hơn nữa không thể không thừa nhận, Hạ Vũ này trong cái vòng công tử bột của họ vẫn có sức ảnh hưởng rất lớn, nếu có thể để họ thường xuyên qua đây thì đó là một khoản thu nhập rất lớn. Ngay cả khi không như vậy, cậu ta nếu không quậy phá cũng là chuyện tốt.
Khi Trần Phi đi đến bàn của Hạ Vũ, Hạ Vũ đang càn quét như gió cuốn mây tan, vài người cùng bàn ăn cũng chẳng ra dáng vẻ gì, chỉ có Mục Tuấn là còn khá khẩm hơn chút.
Thấy Trần Phi đi tới, Hạ Vũ ngẩng đầu nói: “Cậu nhóc, quán cơm này cậu mở lợi hại đấy, đầu bếp này tìm ở đâu ra vậy? Món ăn bình dân thế này mà lại nấu ngon đến vậy, quá ngầu. Sau này tôi sẽ đến chỗ cậu ăn cơm, cậu làm cho tôi cái thẻ VIP, chuyên để cho tôi một phòng bao nhé.”
Trần Phi cười nói: “Dễ thôi, Hạ công tử chịu nể mặt thì tất nhiên tôi hoan nghênh. Chỉ là thẻ VIP vẫn chưa kịp làm, quay đầu làm xong tự nhiên sẽ tặng cậu một cái.”
“Được được.” Hạ Vũ vội vàng đáp lời, trông vẻ mặt có vẻ rất hài lòng.
Mục Tuấn cười nói: “Chúng ta vẫn chưa chính thức giới thiệu nhau nhỉ? Tôi tên Mục Tuấn.”
“Trần Phi.” Trần Phi đưa tay bắt tay với Mục Tuấn, đối với Mục Tuấn cậu vẫn có ấn tượng, hơn nữa còn khá tốt. Lần trước nếu không phải Mục Tuấn nhắc nhở Bình tỷ, e là sự việc không dễ giải quyết đến thế. Nghĩ đến đây, Trần Phi không khỏi liếc nhìn Hạ Vũ thêm một cái. Hạ Vũ dường như chẳng hề nghĩ ngợi gì, vẫn đang ăn, nhìn dáng vẻ cậu ta dường như đã sớm quên sạch rồi.
“Trần Phi, nếu có thời gian, tôi muốn cùng cậu đấu một trận nữa.” A Khuê lúc này đột nhiên lên tiếng, bầu không khí lập tức trở nên yên tĩnh.
Hạ Vũ nhíu nhíu mày, quở trách nói: “A Khuê, ai bảo anh lên tiếng, ngậm miệng lại.” Sau đó nói với Trần Phi: “Người làm không hiểu chuyện, nói bậy bạ thôi, không cần để tâm.”
Trần Phi cười cười, Hạ Vũ chắc chắn là sợ mình hiểu lầm. Thực ra từ thái độ của Hạ Vũ, Trần Phi cũng có thể nhìn ra, lần này cậu ta đích xác không phải đến gây rối. Lưu lão gia tử vẫn còn ở đây, cậu ta có gan gây rối sao? A Khuê này phần lớn là do ba lần bốn lượt không chiếm được lợi thế ở chỗ mình nên có chút tức tối.
“Không sao, tôi đối với thân thủ của A Khuê cũng vô cùng bội phục. Chỉ là dạo gần đây cậu cũng thấy đấy, e là tôi không có thời gian. Quán cơm vừa mới khởi bước, quay đầu còn phải bận chuyện dược hán. Cho nên, nếu anh muốn so tài thì chỉ có thể chờ một chút vậy.” Trần Phi cười nói.
“Được, tôi chờ.” A Khuê dứt khoát nói.
“Cậu định làm dược hán à?” Mục Tuấn nảy sinh hứng thú, hỏi.
Trần Phi gật đầu nói: “Ừ, trong tay có mấy công thức khá ổn nên muốn thử xem, mình là người nghèo mà, không cố gắng xoay xở thì biết làm sao. Dược hán cũng đã gần xong rồi, quay đầu đợi sản phẩm tốt rồi tôi sẽ tặng các vị một ít. Các anh tuy không dùng đến, nhưng tặng cho người phụ nữ bên cạnh thì khẳng định là phù hợp, bảo đảm còn khiến họ vui hơn là tặng vàng bạc đá quý gì đó.”
Hạ Vũ cười ha hả: “Thật không nhìn ra cậu nhóc cậu lại biết xoay xở thế đấy, lần sau lại xoay xở chuyện gì không bằng tính tôi một chân, tiền của ông già tôi cũng không phải là ít, tôi bỏ tiền cậu làm việc, tính tôi một chân được không?”
“Cậu thì đúng là biết chiếm hời.” Mục Tuấn cười đùa nói.
“Sao thế, được hay không.” Hạ Vũ truy vấn Trần Phi. “Tôi biết cậu quan hệ tốt với Lưu Thành Phong, nhưng chúng ta trước đây cũng chẳng có mâu thuẫn gì lớn, có sự tham gia của tôi, chuyện khác không nói, ở cái nơi này còn có ai dám đắc tội chúng ta nữa, đến lúc đó chẳng phải nắm chắc lợi nhuận sao?”
Trần Phi suy nghĩ một chút rồi nói: “Chuyện này tôi còn phải quay về cân nhắc thêm, nếu còn muốn làm gì đó nhất định sẽ tìm cậu. Cậu cũng thấy rồi đấy, tôi hiện tại còn sức lực đâu mà lo.”
“Được, có câu này của cậu là đủ rồi. Đúng rồi, lại bảo phía sau bưng thêm ít thức ăn lên đi, tôi đã rất lâu rồi không được ăn món ngon như thế này.” Hạ Vũ dứt khoát nói.
“Được, không vấn đề gì.”
Trần Phi cười cười, chào mọi người một tiếng rồi lui ra.
Thời gian trôi đi từng chút một, có không ít người lục tục rời đi. Với tư cách là ông chủ, Trần Phi không đi tiễn mà để Bình tỷ ra mặt. Sau này nơi này đều do Bình tỷ quản lý, dĩ nhiên phải để cô ấy lộ diện nhiều hơn.
Lúc này cũng chẳng còn lại mấy người, chỉ còn vài bàn có quan hệ khá tốt với Trần Phi vẫn đang ở lại. Trần Phi đến chỗ La Ngọc Lâm, phát hiện cũng như những bàn khác, thức ăn đã chẳng còn lại gì, nhìn họ từng người một ăn đến mức hơi no căng, Trần Phi cười từ tận đáy lòng.
“Sao rồi, hương vị không tệ chứ.” Trần Phi ngồi xuống bên cạnh La Ngọc Lâm, cười hỏi.
“Không tệ, vô cùng không tệ luôn. Những đầu bếp này cậu tìm ở đâu ra vậy, món ăn bình dân thế này mà lại có thể nấu ngon đến vậy.” Lưu Mỹ Thụy hiếu kỳ hỏi.
Trần Phi cười cười: “Đầu bếp đều là người của quán cũ, món ăn này là tôi dạy họ đấy.”
“Cậu dạy? Không phải chứ, cậu đừng có mà hù bọn tôi. Cậu biết nấu cơm, mà còn nấu ngon như vậy sao?” Lưu Mỹ Thụy không tin, những người khác cũng đều không tin.
Chỉ duy nhất La Ngọc Lâm và Hạ Băng là trên mặt mỉm cười, bởi vì họ biết Trần Phi nói là thật. Món ăn này hương vị giống hệt như Trần Phi nấu, chỉ là không ngon bằng món chính tay Trần Phi nấu mà thôi.
Lý Đồng Hạo cảm thán nói: “Thần tượng ơi, cậu đúng là thần tượng của tôi. Hay là cậu dạy tôi đi, tôi mà biết được chiêu này thì tán gái còn không bách phát bách trúng sao?”
Tống Nhã bĩu bĩu môi nói: “Anh thôi đi thì có, ngày nào cũng kêu gào đòi tán gái mà chả thấy anh có nổi một cô bạn gái.”
Lý Đồng Hạo lập tức cười ngượng ngùng: “Tôi đây không phải đang nỗ lực sao, nên mới phải học tập thần tượng nhiều vào.”
Trần Phi cười cười: “Nếu cậu muốn học thì quay đầu tôi có thể dạy cậu. Tôi bên đó vẫn còn chút việc phải đi xử lý một chút, Ngọc Lâm, bên này em giúp anh tiếp đón một chút nhé, làm phiền mọi người rồi.”
“Đi đi đi đi, cậu là ông chủ cơ mà, đương nhiên là người bận rộn rồi.” Kỳ Kỳ bọn họ cười nói. Lúc này Trần Phi mới đi ra.
Đến bàn của Kiều Cổ, Kiều Cổ bọn họ đang ăn. Mặc dù không khoa trương như các bàn khác, nhưng cũng thấy được họ ăn rất vui vẻ. Sau khi Trần Phi đi vào, Kiều Cổ vội vàng nói: “Bận xong rồi à? Nếu chưa bận xong thì cứ đi làm việc của cậu đi, bọn tôi bên này không sao đâu. Món ăn này làm thực sự không tệ, công việc làm ăn của quán cơm này của cậu chắc chắn sẽ hưng thịnh.”
“Vậy cháu đành mượn cát ngôn của Kiều thư ký vậy.” Trần Phi cười nói. “Những chỗ khác đều đã bận gần xong rồi, không biết Kiều thư ký đã dùng bữa xong chưa? Nếu xong rồi chúng ta qua chỗ Lưu lão ngồi chút nhé.”