Trần Phi bước tới nhặt món đồ kia lên, cầm trong tay mới phát hiện là một chiếc vòng cổ. Kiểu dáng vòng cổ rất cổ điển, không có hoa văn gì đặc biệt. Vừa liếc nhìn, thông tin về chiếc vòng đã hiện ra: "Tĩnh tâm hạng liên, sau khi đeo có thể giảm bớt tâm sợ hãi, phòng ngự +2, có thêm phòng ngự gia thành với hệ cương thi, âm khí +3."
Nhìn từ thuộc tính mà nói thì dường như vẫn khá ổn, tăng phòng ngự theo cách truyền thống. Thứ hai là giảm bớt tâm sợ hãi, cùng với phòng ngự gia thành đối với hệ cương thi, quan trọng nhất chính là âm khí +3. Âm khí là thứ có thể gây sát thương gia thành lên cương thi, âm khí càng nhiều thì giết cương thi lại càng dễ dàng.
"Đóa Đóa, em đeo cái này vào đi." Trần Phi quay đầu đưa vòng cổ cho Đóa Đóa.
Đóa Đóa ngẩn ra một chút, nói: "Cho em đeo?"
Trần Phi gật đầu nói: "Không sai, chiếc vòng này có thể tăng cường phòng ngự cũng như phòng ngự và sát thương gia thành đối với hệ cương thi. Em là người có sát thương đầu ra tương đối cao ở chỗ chúng ta, đeo cái này vào thì tốc độ giết cương thi có thể tăng lên rất nhiều."
"Còn anh thì sao? Anh mới là người lợi hại nhất mà. Chiếc vòng này nếu anh đeo thì chắc chắn tác dụng lớn hơn em nhiều." Đóa Đóa nói.
Âm khí hiện tại của Trần Phi đã đạt tới năm điểm, vì trước đó giết không ít cương thi, mỗi lần cảm giác số lượng gần đủ là anh sẽ nhận nhiệm vụ lần nữa, năm lần nhiệm vụ tuần hoàn đều đã làm xong. Nếu anh đeo chiếc Tĩnh tâm hạng liên này vào thì âm khí đúng là có thể rất cao, nhưng cương thi là thứ mà giết nhiều người cùng lúc thì đỡ tốn sức hơn, sát thương của bản thân có cao thì hiệu quả cũng không rõ rệt.
Lắc lắc đầu, Trần Phi nói: "Bản thân anh đã có gia thành âm khí rồi, hơn nữa ở đây tác dụng của một người là rất nhỏ bé. Nếu tiếp theo lại đánh ra được vòng cổ như vậy thì mỗi người các em đeo một chiếc, như thế chúng ta mới có hiệu suất hơn."
"Được rồi." Đóa Đóa rất nghe lời gật gật đầu, đeo vòng cổ vào.
Hàn Lôi hỏi: "Vậy bây giờ chúng ta tiếp tục đi sâu vào trong, hay là quay về?"
Trần Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Hôm nay cứ như vậy đi, một lát nữa trời sắp sáng rồi, hơn nữa hôm nay mọi người cũng đều mệt cả rồi. Quay về nghỉ ngơi dưỡng sức, ngày mai còn phải đi đào khoáng nữa, sau đó cũng tiện chỉnh đốn một chút, tối mai lại qua đây."
"Được."
Mọi người lấy Trần Phi làm đầu tàu, Trần Phi nói đi thì đương nhiên là đi, trong nhóm nhỏ này không ai nghi ngờ quyết định của Trần Phi. Cả nhóm đi theo con đường cũ quay lại, giữa đường có làm mới ra vài con cương thi nhưng đều rất dễ dàng được giải quyết.
Chỉ tiếc là nhiệm vụ tuần hoàn này hiện tại không thể chia sẻ, nếu không thì đây là một cách cày âm khí rất tốt.
Sau khi về tới thôn, họ liền tự mình trở về nghỉ ngơi. Trần Phi cũng thấy hơi mệt nên không gọi Phượng hay Khánh đi cùng, cứ thế tự mình đi ngủ.
Sáng ngày thứ hai tỉnh lại, Trần Phi thoát khỏi trò chơi.
Trong game thì mạo hiểm kích tình, ngoài đời thì bình ổn đằng phi, giống như có thể tự do xuyên qua lại giữa hai thế giới vậy, cảm giác này thực sự rất đã. Ăn sáng xong, chờ Hồ Xảo Nhi uống thuốc xong xuôi, Trần Phi mới đi châm cứu cho cô.
Mấy ngày tiếp xúc này, Hồ Xảo Nhi với Trần Phi cũng coi như đã quen thuộc, hơn nữa tính cách của Hồ Xảo Nhi không quá khó chiều, ít nhất là không có cái gọi là "bệnh công chúa". Phải biết rằng thân phận và địa vị của Hồ Xảo Nhi có thể coi là danh xứng với thực một nàng công chúa rồi, nhưng tính cách lại rất tùy hòa. Trần Phi tiếp xúc nói chuyện phiếm các thứ với cô cũng rất thú vị, sau khi châm cứu xong cơ bản đều sẽ trò chuyện một lúc, kể về những chuyện thú vị xảy ra bên cạnh mình, điều này đối với Hồ Xảo Nhi mà nói cũng rất thú vị.
Dù sao cô căn bản không tiếp xúc được với những chuyện này, cho dù không bị bệnh cũng không tiếp xúc được.
Trò chuyện với Hồ Xảo Nhi một lát rồi Trần Phi rời đi, hôm nay còn phải học tập sử dụng súng ống với Khang Văn họ đây. Ra khỏi biệt thự, Trần Phi liền nhìn thấy Khang Văn, Khang Văn trực tiếp dẫn anh đến trường bắn. Phải nói nơi này thực sự đỉnh, rất nhiều thiết bị xa hoa đều có đủ cả. Ngoài câu lạc bộ súng ống thông thường ra, tôi nghĩ rất ít người lại chuẩn bị cả trường bắn trong biệt thự nhỉ?
Hai người đi tới bên trường, lúc này đã đặt rất nhiều súng. Súng ngắn, súng tiểu liên, một số kiến thức về súng của Trần Phi có thể nói là hoàn toàn mù tịt, cái gì kiểu dáng tên gọi, đủ thứ lung tung là mù tịt hai mắt, anh chỉ biết là súng ngắn, súng tiểu liên, chỉ thế thôi.
Khang Văn tùy tay cầm lấy một khẩu súng ngắn làm mẫu nói: "Đối với một người mới bắt đầu như cậu, tạm thời không cần biết những kiểu dáng súng này làm gì, việc đầu tiên cậu cần làm là có thể khai hỏa thuận lợi. Tôi làm mẫu một lần cho cậu xem, nhìn kỹ đấy."
Khang Văn nạp đạn vào băng đạn, sau đó lên đạn, tiếp đó không hề ngắm nghía gì mà trực tiếp bóp cò. Chỉ nghe tiếng nổ giòn giã làm tai Trần Phi hơi tê dại, sau đó liền nhìn thấy bia ngắm ở đằng xa bị bắn xuyên, rõ ràng là một phát mười điểm.
"Chuẩn quá!"
Trần Phi kinh ngạc thán phục nói.
Khang Văn cười cười nói: "Đây là cơ bản nhất, đối với bất kỳ ai ở đây cũng không phải chuyện gì khó khăn, như cơm bữa vậy. Thương pháp thực sự ở những nơi như thế này không thể hiện ra được, sau này nếu có cơ hội, cậu sẽ được thấy."
"Không nói những chuyện này nữa, cậu thử xem. Nhớ kỹ sau khi khai hỏa có thể sẽ có lực giật rất lớn, cho nên cậu bắt buộc phải có sự chuẩn bị. Còn nữa, lúc khai hỏa phải chuẩn xác, cánh tay tuyệt đối không được rung lắc." Khang Văn nhắc nhở bên cạnh, Trần Phi đã cầm lấy súng của Khang Văn bày ra tư thế.
Còn đừng nói, trải qua sự hun đúc của bao nhiêu phim chiến tranh, tư thế này của Trần Phi bày ra trông cũng rất ra dáng. Theo như lời Khang Văn nói, Trần Phi ngắm chuẩn hồng tâm bia ngắm, sau đó bóp cò.
"Đoàng!"
Tiếng súng vang lên, viên đạn bay đi với tốc độ cực nhanh, sau đó chuẩn xác không sai một ly găm vào hồng tâm trên bia ngắm. Mười điểm!
Kết quả này khiến Khang Văn có chút bất ngờ nhưng nhiều hơn là vui mừng, vỗ vỗ vai Trần Phi, Khang Văn hơi kích động nói: "Tốt tốt tốt, tôi đã nói cậu là vật liệu làm bảo tiêu bẩm sinh quả nhiên không sai, đây là lần đầu tiên cậu khai hỏa đấy à? Vậy mà lại chuẩn như vậy, thiên phú của cậu rất tốt. Theo tôi được biết trong số những người tôi quen, lần đầu tiên khai hỏa mà có thành tích tốt như thế chỉ có một mình Thường Vũ Tâm, thằng nhóc đó chơi súng cũng là tuyệt kỹ."
Anh trai của Thường Hân Hân? Cái kẻ ngũ đại tam thô vừa mở miệng đã bắt mình làm em rể của hắn kia á? Không nhìn ra thương pháp của hắn lại lợi hại như vậy. Có thể khiến Khang Văn khen ngợi, ắt hẳn có chỗ phi phàm!
Trần Phi vốn còn thấy khai hỏa sẽ rất khó, dù sao đây không phải là chơi game có cái khung ngắm ở đó. Nhưng sau khi thực sự bắt tay vào làm mới phát hiện ra thực ra cũng không hề khó, với nhãn lực hiện tại của Trần Phi thì ngắm chuẩn cơ bản không thành vấn đề, khoảng cách tuy xa nhưng trong mắt Trần Phi thì gần ngay trước mắt không có gì khác biệt.
Sự chuẩn xác như thế của Trần Phi giúp Khang Văn tiết kiệm được không ít phiền phức, thương pháp chuẩn thường là do đạn bắn ra mà thành, nhưng Trần Phi hiển nhiên là trường hợp đặc biệt. Để xác nhận, Khang Văn lại để Trần Phi bắn thêm vài phát, cơ bản phát nào cũng là mười điểm, xứng danh thần xạ thủ!
Tiếp theo Khang Văn bắt đầu dạy Trần Phi một số kiến thức về súng ống, để anh làm quen một cách có hệ thống và quy hoạch.
Thời gian một buổi sáng cứ thế trôi qua, buổi chiều Trần Phi vốn tưởng không có chuyện gì nữa. Kết quả Khang Văn lại lôi kéo Trần Phi đi học tập một số kỹ thuật cao khoa học. Dù sao hiện tại không còn là thời cổ đại nữa, rất nhiều thiết bị cao khoa học khiến người ta phòng không xong, bắt buộc phải học hỏi và nắm bắt một cách hệ thống. Bảo tiêu là gì? Bảo tiêu chính là cao thủ toàn năng, phải tinh thông mọi thứ mới có thể bảo vệ người khác.
Kết quả Trần Phi lại bị lôi đi tìm hiểu những thứ cao khoa học đó, mãi cho đến lúc ăn tối mới được thả đi. Tuy Trần Phi không cảm thấy quá mệt nhưng thực ra học những thứ này rất khô khan, may mà tinh thần lực hiện tại của Trần Phi khá cao, học tập cũng rất nhanh.
Buổi tối, Trần Phi nhàn rỗi không có việc gì làm bèn gọi điện thoại cho các cô gái báo bình an, sau đó đang chuẩn bị tiến vào trò chơi tiếp tục phấn đấu trong mỏ cương thi. Ai ngờ mình vừa vào phòng còn chưa kịp nằm xuống đã nghe thấy có người gõ cửa, Trần Phi còn tưởng là người hầu hoặc là quản gia Vương, kết quả vừa mở cửa ra lại phát hiện người đứng ngoài cửa lại chính là Hồ Xảo Nhi. Hồ Xảo Nhi tuy có khoác áo ngoài nhưng nhìn vẫn rất mỏng manh, Trần Phi vội vàng nói: "Cần tìm tôi thì cứ bảo người hầu thông báo cho tôi một tiếng là được, tôi qua đó, sao cô còn đích thân tới đây làm gì."
Hồ Xảo Nhi cười cười nói: "Nói nghe như thể tôi yếu đuối không chịu nổi gió vậy, cơ thể tôi hiện tại đã khá hơn nhiều rồi. Nếu tôi mà chưa khỏe, vậy chỉ có thể nói y thuật của anh còn chưa tới nơi tới chốn thôi."
Hồ Xảo Nhi đi vào ngồi xuống bên giường Trần Phi, sau đó nói với Trần Phi: "Vốn dĩ tôi đều sắp nghỉ ngơi rồi, kết quả bị một cuộc điện thoại làm phiền tỉnh giấc. Không còn cách nào, tôi chỉ có thể qua đây tìm anh thôi. Trần Phi, sao anh lại đắc tội với Hân Hân vậy, điện thoại của nó đều gọi tới chỗ tôi rồi. Bảo rằng nếu anh không đi tìm nó, nó sẽ tới tận đây tìm anh."
"A?"
Trần Phi thực sự kinh ngạc một chút, Thường Hân Hân vậy mà gọi điện cho Hồ Xảo Nhi? Cái này có chút khoa trương quá rồi đấy. Chẳng phải mình đã nói rất rõ ràng rồi sao? Cái cô Thường Hân Hân này sao cứ đeo bám không tha thế nhỉ. Trần Phi không hề cảm thấy mình có mị lực lớn đến thế để có thể thu hút Thường Hân Hân nhanh như vậy, đoán chừng là do tự tôn của Thường Hân Hân đang tác quái thôi, từ trước tới nay đều là cao cao tại thượng, kết quả chủ động hiến thân lại bị mình từ chối, cảm thấy mất mặt thôi mà.
Trần Phi bất đắc dĩ nói: "Cô cũng quen biết Thường Hân Hân à?"
Hồ Xảo Nhi nói: "Đương nhiên rồi, tôi tuy bình thường không hay rời khỏi biệt thự nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ gọi điện thoại hoặc là nhắn tin mà, hơn nữa thỉnh thoảng Hân Hân cũng sẽ qua đây bồi tôi."
Thảo nào thái độ của Thường Hân Hân đối với Vương Hiểu Manh lại tùy ý như vậy, hơn nữa cũng không sợ sệt gì. Hóa ra là bạn thân của Hồ Xảo Nhi, nhưng nghĩ lại cũng phải, giới ở kinh thành chỉ có bấy nhiêu người, với thân phận của Hồ Xảo Nhi chắc chắn có rất nhiều người muốn kết bạn với cô ấy.
"Anh vẫn chưa nói là anh rốt cuộc đắc tội với Hân Hân như thế nào đấy, Hân Hân đều sắp chạy tới đây tìm anh rồi kìa." Hồ Xảo Nhi truy vấn.
Trần Phi cười khổ nói: "Đắc tội cô ta còn cần lý do sao? Hiện tại tôi đều cảm thấy hơi khó hiểu, không đầu không đuôi. Dù sao cô ta muốn tới tôi cũng không ngăn được, cô cứ tự liệu mà xem."
Hồ Xảo Nhi vội vàng nói: "Này, anh nói câu này sao cứ như đẩy vấn đề cho tôi vậy, tôi cũng không ngăn được cô ấy mà. Hơn nữa cô ấy đã trên đường tới đây rồi, đoán chừng không bao lâu nữa là tới nơi. Anh nha, tự cầu nhiều phúc đi." Hồ Xảo Nhi nói xong còn bĩu môi cười cười, trông rất có vài phần hả hê.
"Tới, tới rồi?"
Trần Phi không ngờ cô nàng Thường Hân Hân này lại thực sự là phái hành động, nói tới là tới.