Tiểu Cửu đã nói vậy rồi, Trần Phi tất nhiên không chút do dự, lập tức nhảy vào hố, tới bên cạnh Hỏa Nguyên Tố, rồi thử vươn tay lại gần Hỏa Nguyên Tố đó. Lạ ở chỗ, rõ ràng là một đoàn hỏa diễm đang nhảy múa nhưng khi tới gần lại không cảm thấy nóng rát, cho đến khi Trần Phi nắm được Hỏa Nguyên Tố trong tay cũng không thấy nóng hay bị bỏng, thật là thần kỳ.
Nâng Hỏa Nguyên Tố trong tay, Trần Phi hỏi Tiểu Cửu: "Tiếp theo phải làm sao?"
"Ăn đi!" Tiểu Cửu nói.
"Á? Ăn... ăn à?" Trần Phi hiển nhiên bị câu trả lời này làm cho sững sờ. "Tôi không nghe lầm chứ, cô bảo tôi ăn lửa sao?"
Tiểu Cửu gật đầu khẳng định: "Tất nhiên anh không nghe lầm, chính là ăn. Anh vốn không phải quái vật của Hỏa giới này, tất nhiên không thể dùng cách khác để hấp thụ Hỏa Nguyên Tố, huống chi ngay cả những quái vật khác khi gặp Hỏa Nguyên Tố về cơ bản cũng là ăn chúng. Đây là cách đơn giản, trực tiếp nhất. Hơn nữa, Hỏa Nguyên Tố này cũng không gây hại cho anh, nuốt xuống cũng chẳng có cảm giác gì, có gì không ổn sao?"
Trần Phi lắc đầu, ngượng ngùng nói: "Cũng không phải, chỉ là cảm thấy ăn lửa có chút khoa trương, hơi không quen. Ha ha, có lẽ vẫn chưa quen, dù sao đây là trò chơi chứ không phải hiện thực, nếu là ở hiện thực, chắc chắn sẽ bị người ta coi là não tàn hoặc chán sống rồi."
Trần Phi cười hì hì, rồi nâng Hỏa Nguyên Tố lên ngắm nghía. Hỏa Nguyên Tố này không có thực thể, lại cũng chẳng nhỏ, ăn thế nào đây? Thôi bỏ đi, cứ coi như ăn kẹo bông gòn, nuốt từng miếng vậy. Nghĩ đến đây, Trần Phi há miệng cắn xuống Hỏa Nguyên Tố.
Hỏa Nguyên Tố kia dường như trong khoảnh khắc đó sống lại, vậy mà trực tiếp chui vào miệng Trần Phi. Trần Phi chỉ cảm thấy có một luồng gió lướt qua trong miệng, ngay sau đó Hỏa Nguyên Tố đã biến mất.
Trần Phi nghi hoặc chớp chớp mắt, tiếng thông báo của hệ thống đã vang lên.
"Hỏa Nguyên Tố nhập thể, uy lực tấn công hỏa hệ pháp thuật tăng một phần trăm, phòng ngự hỏa hệ tăng một phần trăm. Hỏa Nguyên Tố hiện tại: 1."
Một cái đã có thể tăng một phần trăm sao? Nếu ăn một trăm cái chẳng phải là một trăm phần trăm rồi? Mẹ kiếp, đồ tốt, tuyệt đối là đồ tốt!
Trần Phi xem xong thông báo thì vô cùng hưng phấn, dường như đã mơ tưởng đến hiệu quả khi Hỏa Nguyên Tố của mình đạt tới con số một trăm. Lúc này, Trần Phi dường như cảm thấy cũng không còn nóng rát như vậy nữa, xem ra Hỏa Nguyên Tố này quả nhiên có hiệu quả.
Trần Phi lập tức quyết định mình phải đi thu thập Hỏa Nguyên Tố!
"Thế nào?" Tiểu Cửu lên tiếng hỏi.
Trần Phi cười hì hì nhảy ra ngoài, rồi bất ngờ ôm lấy Tiểu Cửu, hôn mạnh lên mặt cô một cái. Tiểu Cửu bị tập kích bất ngờ nên sững sờ, ngơ ngác nhìn Trần Phi. Trần Phi hưng phấn nói: "Hỏa Nguyên Tố này thật quá tốt, tôi quyết định rồi, phải tiếp tục tìm kiếm Hỏa Nguyên Tố, tiếp tục ăn lửa."
"Vậy... vậy anh hôn tôi làm gì." Tiểu Cửu ngơ ngác hỏi.
Trần Phi cười hì hì: "Tôi không phải là vui mừng, kích động sao. Nếu không phải cô nhắc nhở, sao tôi biết Hỏa Nguyên Tố lại có chỗ tốt và diệu dụng như vậy chứ, tôi là đang cảm kích cô mà. Này này, sự cảm kích của tôi dành cho cô thật không biết nói gì cho phải, lại đây, để tôi hôn thêm mấy cái nữa." Vừa nói Trần Phi vừa làm bộ muốn hôn tiếp, làm Tiểu Cửu sợ hãi vội vàng chạy đi, Trần Phi đuổi theo phía sau, hai người vậy mà đùa giỡn với nhau.
Đuổi bắt một hồi, cuối cùng Tiểu Cửu vẫn bị Trần Phi bắt được. Mệt đến mồ hôi đầm đìa, kết quả lại bị Trần Phi hôn thêm mấy cái nữa, Tiểu Cửu vừa thẹn vừa giận liền chơi trò mất tích. Trần Phi như một gã chú già biến thái, thỏa mãn chép chép miệng, thấy trời cũng không còn sớm liền thoát khỏi trò chơi.
Chuyện hôn lễ nhà họ Hạ về cơ bản đã lan truyền rộng rãi. Mấy ngày nay Hạ Trường Đức cũng không dám ra ngoài, luôn ở trong biệt thự. Không chỉ Hạ Trường Đức, hầu như người nhà họ Hạ cũng chẳng mấy khi ra khỏi cửa, còn vợ chồng Hạ Minh đã ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật rồi.
Kinh thành là nơi mà chỉ cần có chút chuyện gì là rất dễ lan truyền, nhưng cũng rất nhanh bị lãng quên. Dù sao nơi này trước nay chưa bao giờ thiếu những chuyện bát quái để bàn tán sau trà dư tửu hậu. Chuyện nhà họ Hạ cứ thế mà dần dần bị phai nhạt, cứ thế trôi qua.
Trần Phi thì ngược lại, có chút bận rộn, vì bệnh tình của Hồ Xảo Nhi đã đến giai đoạn cuối. Cho nên khi Trần Phi châm cứu vô cùng dụng tâm, thời gian và sức lực tiêu hao cũng nhiều hơn bình thường rất nhiều. Ngoài chuyện này ra, Hồ Xảo Nhi còn bắt đầu nhờ Trần Phi giúp mình... tăng vòng một!
Không sai, chính là tăng vòng một!
Vì căn bệnh này mà cơ thể Hồ Xảo Nhi rất yếu, tuy không đến mức không có dinh dưỡng nhưng phát triển lại không tốt lắm. Bộ ngực giống như "sân bay" đó khiến Hồ Xảo Nhi vô cùng uất ức. Trước kia khi còn bệnh tật thì Hồ Xảo Nhi còn chưa nghĩ tới những thứ này, giờ đây thấy cơ thể mình ngày một tốt hơn, ngày bình phục đã sắp đến gần, Hồ Xảo Nhi tự nhiên cũng giống như những cô gái khác, bắt đầu quan tâm đến vấn đề vóc dáng.
Cũng may Thường Hân Hân đã về nhà, nếu không e rằng nguyện vọng muốn tăng vòng một của Hồ Xảo Nhi sẽ càng mãnh liệt hơn. Nhắc đến Thường Hân Hân, cô nàng đến đây là do nhất thời xúc động, muốn chinh phục Trần Phi, khiến anh quỳ dưới gấu váy của mình, nhưng bây giờ xem ra hiển nhiên mọi chuyện không giống như những gì cô kỳ vọng. Hơn nữa cô cũng không thể cứ ở đây mãi, nên đã cáo từ.
Mặc dù không ở đây nữa, nhưng điện thoại cơ bản là không ngớt. Thỉnh thoảng điện thoại của Trần Phi lại vang lên, chín mươi phần trăm là cô nàng gọi tới. Tần suất đó còn nhanh hơn, còn thường xuyên hơn cả đòi nợ phí.
"Hôm nay có phải có thể giúp tôi tăng vòng một rồi không." Trần Phi giúp Hồ Xảo Nhi châm cứu xong, Hồ Xảo Nhi vội vàng hỏi dồn.
Trần Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Hôm nay chắc là gần được rồi. Trước kia chủ yếu là lo lắng sau khi tăng vòng một cô sẽ không thích nghi được, dù sao thêm chút trọng lượng có thể gây áp lực lên tim của cô. Tuy nhiên việc tăng vòng một cũng không phải ngày một ngày hai là hoàn thành, hôm nay có thể bắt đầu trước."
"Tốt quá, vậy... vậy tôi phải làm sao, có phải cũng là châm cứu không?" Hồ Xảo Nhi nghe thấy vậy thì vô cùng hưng phấn, vội vàng hỏi tiếp.
Trần Phi cười nói: "Còn về dùng phương pháp gì thì cô không cần lo lắng, tóm lại tôi đã hứa với cô thì chắc chắn có thể giúp cô làm được, hơn nữa tuyệt đối không có bất kỳ tác dụng phụ hay ảnh hưởng nào, hoàn toàn không khác gì phát triển tự nhiên. Điều cô cần cân nhắc bây giờ là cô muốn làm to đến mức nào."
"Làm to đến mức nào?" Vấn đề này Hồ Xảo Nhi thật sự chưa từng nghĩ tới, cô chỉ muốn tăng vòng một, không muốn làm "sân bay" nữa, chứ cụ thể muốn to thế nào thì chưa nghĩ ra. Nghiêng đầu, Hồ Xảo Nhi hỏi: "Vậy anh thích to cỡ nào? Ý tôi là, đàn ông thấy cỡ nào là đẹp?"
Trần Phi có chút bất lực vì vấn đề này lại bị hỏi ngược lại chính mình. "Thực ra to nhỏ thế nào cũng tốt, đối với đàn ông mà nói thì bản thân nó đã tràn đầy sức quyến rũ rồi. Hơn nữa thứ này cũng chẳng có tiêu chuẩn gì, mỗi người thích một kiểu, quan trọng là bản thân cô thích và phù hợp với vóc dáng của cô. Nếu cô rõ ràng là người nhỏ nhắn mà lại làm to quá thì cũng không hài hòa, đúng không?"
Hồ Xảo Nhi tán đồng gật đầu. "Anh nói cũng đúng, vậy phải làm sao đây? Hay là..." Hồ Xảo Nhi bỗng nhiên thẹn thùng nói. "Hay là tôi lên mạng tra xem, xem loại nào là tốt nhất."
Có vấn đề tìm Baidu?
Trần Phi có chút sửng sốt, chuyện này cũng lên mạng tra được ư? Xem ra Hồ đại tiểu thư này thực sự là do cơ thể bất tiện quá lâu, ở trong nhà quá lâu nên có chút ỷ lại vào mạng internet. Nhưng nghĩ lại cũng được, dù sao cũng chẳng có ảnh mẫu gì, cứ để Hồ Xảo Nhi tra thử vậy.
Trần Phi gật đầu, nói: "Cũng được, vậy cô tra đi, nếu thấy kiểu nào ưng ý thì nói cho tôi biết."
"Được." Hồ Xảo Nhi hưng phấn gật đầu, rồi lấy máy tính tới.
Trần Phi tranh thủ lúc này đi ra ngoài trước, hút điếu thuốc thư giãn một lát, Hồ Xảo Nhi vẫn chưa gọi mình. Chắc là phải xem một lúc, Trần Phi tranh thủ thời gian này suy nghĩ về phương thuốc tăng vòng một. Phương pháp tăng vòng một này của Trần Phi là sử dụng trung dược và châm cứu để đạt được hiệu quả tái phát dục, tuy mức độ phát dục còn phụ thuộc vào lực châm cứu và thành phần trung dược, nhưng những dược liệu này cần phải chuẩn bị trước.
Trần Phi viết lại phương thuốc cần thiết, rồi tìm Vương quản gia.
Vương quản gia xem qua mấy loại dược liệu này, hỏi: "Trần Phi à, bệnh của tiểu thư chẳng phải sắp khỏi rồi sao? Những dược liệu này là...?"
Trần Phi cười nói: "Vâng, vấn đề tim mạch về cơ bản không còn gì đáng ngại nữa, thực ra bây giờ coi như đã khỏi nhưng vẫn cần củng cố thêm vài ngày. Dược liệu này là có công dụng khác, cũng là giúp tiểu thư làm."
Vương quản gia vội cười: "Cậu đừng hiểu lầm, tôi tất nhiên không nghĩ là cậu sẽ dùng những dược liệu này, chưa nói đến việc những dược liệu này chắc cũng không quá quý giá, dù có quý giá thì cũng chỉ là một lời của cậu. Tôi chỉ tò mò những dược liệu này dùng để làm gì, cậu cũng biết tôi chịu trách nhiệm chăm sóc tiểu thư, đôi khi có những việc tôi nghĩ mình nên biết, lỡ lão gia có hỏi tới tôi cũng dễ bề trả lời, không phải sao."
Trần Phi gật đầu: "Thực ra cũng không có gì, chủ yếu là tiểu thư cơ thể đã bình phục nhưng lại giống như những cô gái khác, bắt đầu phiền muộn về vóc dáng của mình, cho nên muốn tôi giúp cô ấy... tăng vòng một."
"Hả?"
Nghe vậy Vương quản gia rất ngạc nhiên, Trần Phi lại muốn giúp tiểu thư tăng vòng một? Nhưng nghĩ lại thì tiểu thư hình như đúng là... đúng là không có vóc dáng gì, có ý nghĩ này cũng là điều bình thường. Chỉ là điều Vương quản gia ngạc nhiên là, Trần Phi không chỉ là thần y trị bệnh mà lại còn hiểu cả chuyện tăng vòng một này.
"Cậu đúng là thần thánh thật, ngay cả cái này cũng hiểu. Được, những thứ này tôi sẽ cho người đi mua ngay." Vương quản gia cười hì hì nói.
Trần Phi nói nhỏ: "Thực ra không chỉ riêng cái này, nếu Vương quản gia có vấn đề gì khó nói tôi cũng có thể chữa, những cái khác không dám nói, nhưng ít nhất để ông đạt được trạng thái tuổi đôi mươi là không thành vấn đề."
Vương quản gia nhất thời đỏ mặt, sau đó lại thấp giọng nói: "Cái này, cái này gần đây đúng là có chút lực bất tòng tâm. Nhưng không vội, không vội, chuyện của tiểu thư quan trọng hơn, cứ lo xong chuyện của tiểu thư đã, rồi hãy tính. Khụ khụ, vậy tôi đi cho người mua những dược liệu này đây, cậu có cần mua gì không?"
Lời Vương quản gia nói đầy ẩn ý, Trần Phi lập tức hiểu ra.
Chương thứ ba đã tới, bù cho chương còn thiếu ngày 21 tháng 1. Sau này sau khi đăng 2 chương, tôi sẽ dần dần bù lại những chương còn thiếu!