Ngay lúc La Phượng đang do dự, còn Trần Phi thì thấp thỏm căng thẳng, Chị Bình bỗng đẩy cửa bước vào, thần sắc có chút hoảng loạn.
“Tiểu Phi, xảy ra chuyện rồi.”
Câu nói này của Chị Bình tức khắc làm Trần Phi tỉnh táo lại, cậu vội vàng mở mắt nói: “Chị Bình chị cứ từ từ nói, chuyện gì thế, xảy ra chuyện gì rồi?”
“Bên ngoài đến rất nhiều người, hình như là lưu manh. Chúng nói muốn thu cái gì mà phí bảo kê, nếu không nộp thì bắt nhà hàng mình đóng cửa.” Chị Bình hoảng hốt nói.
Nghe thấy vậy, Trần Phi ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm, nhạt nhẽo cười: “Tôi cứ tưởng chuyện gì, hóa ra là thu phí bảo kê. Thú vị thật, hôm nay khai trương phô trương như vậy mà vẫn có kẻ không biết sống chết dám tới đòi thu phí bảo kê, đám người đó chắc là đồ ngốc cả rồi. Đi, ra xem sao.”
Trần Phi đứng dậy đi ra ngoài, La Phượng và Chị Bình đi theo sau cậu. Ra khỏi phòng riêng tới đại sảnh, liền thấy lác đác bảy tám người đang ngồi ở các bàn lẻ, kẻ nào kẻ nấy dáng vẻ vô cùng phách lối, nhìn qua là biết không phải loại tử tế.
“Mày chính là chủ nhà hàng này?” Một tên trong đó nhìn Trần Phi đang đi tới, nghiêng đầu nói. Dáng vẻ lấc cấc, hoàn toàn không coi Trần Phi ra gì.
Trần Phi cười nói: “Không sai, tôi chính là chủ quán. Mấy vị tới đây có ý gì, muốn ăn cơm à?”
“Đánh rắm, ông đây tới ăn cơm với mày chắc. Bảo cho mày biết, muốn mở nhà hàng ở đây thì phải nộp tiền, đây là quy củ trên giang hồ. Xem ra việc làm ăn của mày cũng khá đấy, mỗi tháng nộp mười vạn tệ, tao đảm bảo nhà hàng của mày làm ăn hồng phát. Bằng không, cẩn thận cái nhà hàng này của mày không mở nổi đâu, đóng cửa sớm thôi.” Tên đó vung tay quát, thái độ vô cùng ngông cuồng, cứ như thiên lão đại, địa lão nhị, hắn là lão tam vậy, chẳng coi ai ra gì.
Trần Phi nhíu mày, cười lạnh: “Nếu tôi không nộp thì sao, tôi muốn xem xem các người làm cách nào khiến tôi phải đóng cửa.”
Tên đó nhìn Trần Phi: “Thằng nhãi, mày đây là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Đừng trách tao không nhắc trước, đối đầu với bọn tao thì không có kết cục tốt đẹp gì đâu.”
“Đối đầu? Ngại quá, tôi chẳng có ý định đối đầu với các người.” Trần Phi cười cười, hừ lạnh: “Hơn nữa, các người cũng chẳng xứng để tôi phải đối đầu.”
Nửa câu trước đám người kia nghe xong còn có chút đắc ý, cảm thấy Trần Phi còn biết điều. Thế nhưng nửa câu sau khiến chúng giận dữ đùng đùng, sắc mặt lập tức thay đổi. Tên đó vỗ bàn cái rầm, quát: “Hay cho thằng nhãi ranh, tìm không thoải mái hả. Mẹ kiếp, cho mặt mũi mà không cần, cho tao đập!”
Dứt lời, đám người kia liền hò hét chuẩn bị đập phá, Trần Phi đứng đó ngạo nghễ, ánh mắt âm u quét nhìn bọn chúng: “Tao xem đứa nào dám động tay.”
Một câu nói, một ánh mắt, khiến cả đám người lập tức dừng lại. Chúng chưa từng thấy ánh mắt nào sắc lẹm đến vậy, tràn đầy sát khí. Cứ như chỉ cần bị nhìn một cái là sẽ bị xé xác, khiến chúng lạnh cả sống lưng.
Tên cầm đầu không ngờ khí thế của Trần Phi lại dữ dằn như vậy, lập tức quát: “Còn đứng đực mặt ra đấy làm gì, đập đi! Nó chỉ có một mình, sợ cái quái gì. Nếu nó dám ra tay, ông đây sẽ cho nó biết thế nào là lễ hội!”
Được tên đó cổ vũ, mấy gã kia mới miễn cưỡng lấy lại can đảm chuẩn bị động thủ. Trần Phi hừ lạnh một tiếng, trực tiếp chắn trước mặt chúng.
“Muốn đập quán của ông đây, ông đây đập các người trước.”
Nói đoạn, Trần Phi liền ra tay. Phá Quân Quyền được tung ra, quyền thế mạnh mẽ, sắc bén vô cùng. Cơ bản mỗi cú đấm tung ra đều chắc chắn phát ra một tiếng kêu thảm thiết, sau đó là một thân hình văng ra ngoài. Ba chân bốn cẳng chẳng tốn bao nhiêu công sức, đám người đó đã bị hạ gục hết.
Trần Phi chuyển ánh mắt sang tên cầm đầu đang hò hét kia, tên đó lúc này đã toát mồ hôi lạnh tự lúc nào, hắn không thể ngờ gã thanh niên trông có vẻ là sinh viên bình thường này khi ra tay lại hung mãnh đến thế, có tư thế một người giữ ải, vạn người khó vượt.
Phát hiện đối phương nhìn chằm chằm mình, tên đó vô thức có chút sợ hãi, lùi lại vài bước nói: “Thằng nhãi, mày được. Dám đánh người của bọn tao, mày chết chắc rồi. Có bản lĩnh thì… chúng ta cứ chờ đấy.”
“Vừa nãy mày nói muốn đập quán của tao, phải không?” Trần Phi thuận thế cầm lấy cái ghế, tiến về phía tên đó.
“Mày… mày muốn làm gì, tao cảnh cáo mày, mày mà dám động vào tao, mày chết chắc.” Tên đó hoảng sợ buông một câu đe dọa không chút uy lực, rồi xoay người định bỏ chạy. Nhưng vừa xoay người đã lảo đảo ngã nhào xuống đất.
Trần Phi cầm ghế đập thẳng lên đầu hắn, cú này đã hạ gục hắn ngay lập tức. Tiếp đó không hề dừng lại, cái ghế cứ thế nện từng cái lên người hắn.
“Đập quán ông đây, ông đây đập chết mày.”
Trần Phi vẫn chưa hả giận, đập thêm năm sáu cái, cái ghế đã hỏng nát. Tiện tay ném sang một bên, Trần Phi xách thằng nhãi đó lên. Lúc này trên đầu thằng nhãi đã đầy máu, xem chừng bị đập tới mức không còn chút khí phách nào nữa.
“Nói đi, mày là người của ai. Tao khá tò mò, tên nào không có mắt dám đến quán của tao thu phí bảo kê.” Trần Phi bĩu môi hừ lạnh.
“Tao… đại ca của tao là Mã Vĩnh Đường.” Tên đó run rẩy nói.
“Mã Vĩnh Đường?” Trần Phi cười, cái tên này với cậu cũng chẳng xa lạ gì, lần trước cùng Tống Nhã uống rượu, Tống Nhã cứ muốn chứng minh xem mình có phải là đàn ông đích thực hay không, kết quả là nảy sinh mâu thuẫn với tên Mã Vĩnh Đường này. Vốn dĩ Tống Nhã định bắt hắn, sau đó vì mềm lòng nên thả đi, không ngờ lại gây sự lên đầu mình.
Tiện tay vứt tên nhóc đó sang một bên, Trần Phi hừ giọng nói: “Về bảo với đại ca của bọn mày, còn dám tới nữa thì ông đây bẻ chân hắn, cút!”
Tiếng vừa dứt, đám người kia liền bò dậy lồm cồm chạy mất dép.
Trần Phi xoay người nói với đám nhân viên đang ngơ ngác: “Thu dọn chỗ này đi, Trần Lôi đâu? Bảo nó lại đây.”
Trần Lôi lúc này mới bước ra, vẻ mặt vô cùng áy náy: “Phi ca, em… em sai rồi, xin lỗi anh. Vừa nãy em tình cờ đi vệ sinh, lúc ra thì bọn chúng đã đến rồi. Em… anh phạt em đi.”
Trần Phi lắc đầu: “Lần này không trách cậu, nhưng tuyệt đối không được phép xảy ra lần sau. Nếu chúng còn dám tới thì cứ đánh cho tôi, có chuyện gì tính cả vào tôi.”
“Vâng, Phi ca anh yên tâm, đảm bảo không có lần sau nữa.” Trần Lôi vội vàng cam đoan.
“Được rồi, đi làm việc đi.”
Trần Phi phẩy tay, Trần Lôi liền xoay người đi mất.
Chị Bình và La Phượng nhìn Trần Phi, Trần Phi cười bảo: “Không sao đâu, mấy tên lưu manh này chẳng làm nên trò trống gì. Quay lại nếu chúng còn dám tới, tôi sẽ trực tiếp xử lý chúng.”
Chị Bình gật gật đầu.
La Phượng cười nói: “Hiện giờ Trần Phi của chúng ta càng lúc càng lợi hại, ngày càng có phong thái của bậc đại tướng. A Bình à, cô cứ yên tâm đi, chuyện này Trần Phi xử lý ổn thỏa được. Công ty tôi còn có việc, tôi về trước đây.”
“Ừm, khi nào rảnh lại qua chơi.” Chị Bình gật đầu nói.
La Phượng gật đầu nhìn Trần Phi một cái, Trần Phi gật đầu đáp lại, sau đó La Phượng rời đi.
Trần Phi trong lòng thầm thấy may mắn, nếu không phải mấy tên lưu manh này đột ngột đến gây rối, chuyện vừa nãy với La Phượng không biết phải xử lý sao cho tốt.
“Tiểu Phi à, cháu cũng về nghỉ ngơi đi. Bận rộn cả buổi sáng nay cháu cũng mệt rồi, về sớm nghỉ ngơi đi, ở đây có chị rồi.” Chị Bình ân cần nói.
“Cũng được, vậy cháu về trước đây. Nếu lại xảy ra chuyện gì thì gọi điện cho cháu, nhớ nhé, không cần nhìn sắc mặt ai cả, đừng sợ chúng đe dọa.” Trần Phi dặn dò vài câu rồi mới rời đi.
Từ nhà hàng về, Trần Phi liền trở lại biệt thự, trong biệt thự không có ai. La Ngọc Lâm bọn họ chắc là ra ngoài chơi rồi, Trần Phi cũng không hỏi. Về tới phòng mình, Trần Phi đổ người xuống giường. Nhìn lòng bàn tay mình, Trần Phi vô thức nhớ lại cảm giác khi nãy vuốt ve La Phượng, dường như vẫn còn thoang thoảng cảm nhận được.
La Phượng ơi là La Phượng, sao chị lại quyến rũ đến thế chứ.
Trần Phi cười khổ một tiếng, rồi tiến vào trò chơi.
Trong game, Trần Phi xuất hiện trong ngôi nhà của mình. Nhìn cái ổ nhỏ này, Trần Phi vẫn thấy rất có thành tựu. Bây giờ mình đã là thôn trưởng rồi, tự nhiên phải nghĩ cách mưu cầu phúc lợi cho dân làng. Dù rằng làm cái thôn trưởng này là vì để có độ an toàn cao hơn khi đi những nơi khác, nhưng dù sao đã ở vị trí này thì phải làm tròn trách nhiệm, việc cần làm vẫn phải làm.
Trần Phi mở hệ thống nhiệm vụ thôn trưởng ra xem, những nhiệm vụ kiểu xây dựng thôn làng hiện tại vẫn chưa làm được, còn lại đều là mấy nhiệm vụ lặt vặt, ví dụ như kiếm củi cho nhà ai đó, hoặc nhà ai đó bị dột cần tu sửa các thứ.
Những nhiệm vụ này cơ bản đều không giống việc thôn trưởng nên làm, nhưng cũng nằm trong phạm vi chức trách của thôn trưởng. Ngay cả khi Trần Phi không làm thôn trưởng, những nhiệm vụ này cậu cũng có thể làm. Chỉ là sau khi làm xong ngoài độ thân thiện ra thì chẳng có lợi ích gì, không như bây giờ làm thôn trưởng, sau khi làm xong có thể tăng điểm vinh dự. Điểm vinh dự này Trần Phi tạm thời vẫn chưa rõ có tác dụng gì, nhưng phần lớn chắc là có liên quan tới cái vị trí thôn trưởng này.
Trần Phi quan sát thấy, hiện tại mình chỉ có thể mở nhiệm vụ thôn cấp một, đợi điểm vinh dự cao lên rồi có lẽ nhiệm vụ có thể mở sẽ cao cấp hơn chăng.
Trần Phi nhận hai ba nhiệm vụ nhỏ kiểu này, rồi bắt đầu làm.
Loại nhiệm vụ này không khó lắm, với năng lực hiện tại của Trần Phi có thể nói là dư sức, bận rộn mất nửa buổi đã giải quyết xong hết. Giao nhiệm vụ, ngoài việc tăng độ thân thiện như bình thường ra, điểm vinh dự cũng tăng thêm 5 điểm.
Hiện giờ điểm vinh dự là 15.
Hiện tại thôn làng không có mối đe dọa lớn nào, bầy sói cơ bản đã không dám lại gần thôn. Hơn nữa lương thực dự trữ tạm thời cũng đủ, nên Trần Phi vẫn rất nóng lòng muốn đi ra ngoài xem xem.
Tất nhiên, trước khi đi Trần Phi vẫn chưa quên một việc.
Đó là cuốn kỹ năng thư ở cửa hàng tạp hóa làm mới, lâu thế này rồi chắc kỹ năng thư đã làm mới rồi chứ.
Trần Phi tới cửa hàng tạp hóa, Bạch lão bá ở cửa hàng tạp hóa hình như sớm đã biết Trần Phi sẽ tới, đang tươi cười chờ sẵn ở đó. Nhìn thấy Trần Phi, Bạch lão bá cười nói: “Trần thôn trưởng, cuối cùng cậu cũng tới rồi, tôi cứ nghĩ cậu không có tính kiên nhẫn để chờ đợi lâu đến vậy chứ.”
Trần Phi cười hì hì: “Vẫn là Bạch lão bá hiểu cháu, lần này kỹ năng thư là gì thế ạ.”
“Cậu tự xem đi, ước chừng thằng nhãi cậu chắc sẽ hài lòng thôi.” Bạch lão bá cười đưa một cuốn sách cho Trần Phi, Trần Phi vội vàng cầm lấy xem qua.