Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 268
Sát thủ tới tập

❊ ❊ ❊

Kinh thành trên dưới coi như đã hoàn toàn bị chấn động, gần như chẳng mất bao lâu thời gian, tất cả những người được coi là ở trong giới đều đã biết chuyện này. Tuy nhiên biết thì biết nhưng cũng chỉ có thể đứng xem náo nhiệt mà thôi. Đánh nhau ở cấp bậc đại thần như Bạch Hồng Vĩ, Thường Vũ Tâm thì không phải loại tôm tép như bọn họ có thể tham gia, xem náo nhiệt rồi lấy đó làm câu chuyện trà dư tửu hậu mới là thật.

Trần Phi sau khi vào đồn cảnh sát đãi ngộ vẫn khá tốt, tuy bị giam trong phòng thẩm vấn nhưng cũng không giống trong phim bị người ta áp bức tinh thần hay gì đó, trái lại cà phê trà nước đều đầy đủ. Trước khi có chỉ thị của Bạch Hồng Vĩ,phỏng chừng Lý Đồng cũng sẽ không tự tìm thú vui mà đến gây khó dễ cho Trần Phi, người khác có thể coi thường xuất thân nông thôn của Trần Phi, chứ hắn Lý Đồng thì không thể.

Huống chi Lý Đồng bây giờ bận đến mức sứt đầu mẻ trán, từ khi quay lại đồn cảnh sát, điện thoại của hắn chưa từng ngừng, điện thoại di động, điện thoại trong cục đều sắp bị gọi nổ tung rồi. Không ngoại lệ tất cả đều là các cấp lãnh đạo còn gắt hơn cả mình gọi đến, tuy nhiên nội dung lại hoàn toàn trái ngược, một phe yêu cầu thả Trần Phi, một phe lại yêu cầu nghiêm trị. Rất rõ ràng Bạch Hồng Vĩ và Thường Vũ Tâm đã bắt đầu so kè, Lý Đồng chỉ có thể ậm ừ ứng phó.

Hắn dám thề hôm nay số điện thoại lãnh đạo hắn nhận được còn nhiều hơn tất cả cộng lại trước đây, bất kể là người đã nghe qua hay chưa từng nghe qua, trong hệ thống hay ngoài hệ thống, có quyền có thế, có tiền có địa vị, tóm lại mỗi người gọi tới đều mang theo một thân phận rất hiển hách, khiến Lý Đồng không đắc tội nổi.

Đến sau này điện thoại của Lý Đồng gọi đến hết cả pin, đành phải vừa sạc vừa gọi, mãi mới không thấy điện thoại gọi tới nữa, máy nóng đến mức đáng sợ.

Vương Hiểu Manh đã kể chuyện của Trần Phi cho Vương quản gia nghe, Vương quản gia biết Thường Vũ Tâm bị kéo vào trong đó liền dự định tạm thời không ra mặt. Nếu chờ đến khi Thường Vũ Tâm không giải quyết được rồi mới ra mặt, dù sao thân phận của Hồ gia có vô số đôi mắt đang nhìn chằm chằm, đi sai một bước đều có thể rước lấy phiền phức.

Nhưng như vậy cũng có nắm chắc rồi, ít nhất Trần Phi chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.

Liên tục nhiều cuộc gọi như vậy mà cũng chẳng có kết quả gì, Thường Hân Hân thực sự có chút sốt ruột. Kéo tay anh cả, lo lắng nói: "Anh, rốt cuộc thế nào rồi, khi nào mới đi đón Trần Phi đây? Điện thoại gọi nhiều như vậy rồi, không có tác dụng sao?"

Thường Vũ Tâm cười khổ nói: "Nếu là bình thường thì một cú điện thoại là xong, nhưng lần này, em cho rằng Bạch Hồng Vĩ sẽ dễ dàng để chúng ta mang người đi như vậy sao? Đừng vội, chờ thêm chút nữa, thật không được thì anh sẽ gọi điện cho ông nội."

"À?" Nhắc đến ông nội, Thường Hân Hân có chút e ngại, cô biết cú điện thoại này mà gọi thì ông nội chắc chắn sẽ truy hỏi mối quan hệ giữa cô và Trần Phi, nếu không phải bất đắc dĩ thì cô thực sự không muốn kinh động đến ông nội, hiện giờ chỉ có thể chờ xem sao.

Phía Bạch Hồng Vĩ áp lực cũng khá lớn, vốn dĩ đối với hắn mà nói chuyện khá nhẹ nhàng, bây giờ lại không làm được. Hiện giờ tất cả mọi người đều biết chuyện này rồi, nếu không giải quyết ổn thỏa thì mặt mũi để đâu? Xem ra dựa vào người khác gây áp lực thì chưa chắc đã có tác dụng, thế lực của hắn và nhà họ Thường cũng ngang ngửa nhau, trừ khi xé rách mặt, nếu không thì lưỡng bại câu thương cũng chẳng đáng.

Bây giờ việc duy nhất có thể làm chính là ra tay trước chiếm thế thượng phong, dù sao đồn cảnh sát là phạm vi thế lực của hắn, muốn sắp xếp người vào bên trong tạo ra chút ngoài ý muốn vẫn có thể làm được. Huống chi ngay từ đầu hắn cũng không cho rằng có thể phán Trần Phi nhập ngục ngồi tù, chỉ cần giữ hắn lại thêm một thời gian để mình có thể sắp xếp ổn thỏa là được rồi.

Bạch Hồng Vĩ suy nghĩ một chút rồi gọi một cuộc điện thoại, điện thoại sau bốn tiếng chuông thì được nhấc máy. "Alô, là Hồ Ly phải không? Giúp tôi làm một việc, đến đồn cảnh sát dạy dỗ một người. Ừm, ra tay mạnh tay chút, việc thành tôi sẽ không để cậu chịu thiệt đâu. Được, cứ thế đi."

Cúp điện thoại, Bạch Hồng Vĩ hơi gác chân chữ ngũ dựa vào ghế sô pha. Hồ Ly là một người, cũng là một mật danh, một tổ chức rất thần bí có chút giống tổ chức sát thủ, chuyên làm mấy việc loại này. Hồ Ly ra tay tuyệt đối không bao giờ thất thủ, không hoàn thành nhiệm vụ quyết không bỏ cuộc, tuy giá cả có hơi cao chút nhưng so với thể diện thì Bạch Hồng Vĩ lại không cảm thấy không đáng.

Trần Phi trong phòng giam giữ đại khái đã ở được hơn một tiếng rồi, hơi có chút khô khan. Tuy nhiên cũng không quá lo lắng, hắn biết mình ở đây thì bên ngoài chắc chắn có rất nhiều người đang vận hành, chỉ cần xong xuôi là chắc chắn sẽ để mình ra ngoài ngay lập tức, chẳng có gì phải vội cả.

Đúng lúc này cửa đột nhiên bị đẩy ra, một cảnh sát dẫn theo một gã tráng hán thô kệch đi vào.

"Là hắn sao?" Gã tráng hán kia rõ ràng không phải người của đồn cảnh sát, trên người có một luồng khí tức khiến Trần Phi cảm thấy vô cùng quen thuộc lại vô cùng nguy hiểm, sát khí! Không sai, chính là sát khí! Gã tráng hán nhìn Trần Phi một cái, rồi xác nhận với người cảnh sát kia.

Cảnh sát gật đầu nói: "Chính là hắn, ngươi có nửa tiếng đồng hồ. Nửa tiếng này bất kể xảy ra chuyện gì cũng sẽ không có ai vào quấy rầy đâu, nhớ kỹ, làm cho ra dáng một chút."

Gã tráng hán tự phụ gật đầu, vị cảnh sát nhỏ kia lúc này mới đóng cửa đi ra ngoài. Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng cửa bị khóa lại, trong phòng chỉ còn lại Trần Phi và gã tráng hán hai người.

"Cuối cùng cũng tới rồi, Bạch Hồng Vĩ ra tay thật đúng là chậm chạp." Trần Phi khẽ cười một tiếng, từ lúc gã tráng hán xuất hiện, Trần Phi đã tung Thám trắc thuật lên người gã, kết quả hiển nhiên nhận được đáp án không có gì sai khác so với dự đoán của mình.

Gã tráng hán này tên là Vương Hổ, mật danh Hổ Hồ Ly. Năm nay ba mươi sáu tuổi, là một sát thủ chuyên nghiệp. Nhân mạng trên tay ít nhất có hơn năm mạng, giỏi cận chiến, sức lực rất lớn. Mục đích đến đây tự nhiên là để dạy dỗ Trần Phi.

Còn mức độ dạy dỗ thì, không chết cũng phải tàn phế.

Trần Phi cũng không ngờ Bạch Hồng Vĩ lại tàn nhẫn đến mức không tiếc tìm sát thủ tới đối phó với mình, điều này cũng chứng minh Bạch Hồng Vĩ đúng là kẻ Nhai Tí tất báo, lòng dạ hẹp hòi. Nhìn vào tình hình hiện tại thì cảnh sát chắc chắn không thể giúp mình được nữa, rất rõ ràng là đã thông đồng với nhau hết rồi nên mới để Vương Hổ tiến vào, vậy thì còn biết làm sao đây?

Đánh thôi.

Thời điểm này cái gì thân phận địa vị đều là phù vân, mấu chốt vẫn là phải nhìn thực lực của bản thân.

"Không muốn chịu tội thì đừng phản kháng, hoàn thành nhiệm vụ sớm để ta còn sớm quay về, ta có thể không lấy mạng ngươi." Vương Hổ lên tiếng nói.

Trần Phi cười cười: "Người như ta đây không có thói quen bị đánh mà không trả đòn, cho dù là người lợi hại thế nào muốn dạy dỗ ta thì ta cũng sẽ không ngoan ngoãn chịu đòn như vậy, huống chi trong mắt ta ngươi còn chưa tính là cái uy hiếp gì cả. Thực ra lúc nãy ngươi nên nói với tên cảnh sát kia một tiếng, nửa tiếng là quá dài, ngươi sẽ hối hận đấy."

"Nửa tiếng đúng là quá dài, đối phó với ngươi, năm phút là đủ rồi." Vương Hổ hừ một tiếng, bước về phía Trần Phi.

Trần Phi đột nhiên dùng một tay ấn chặt bàn, cả người lao ra, thân hình đằng không một cước quét về phía Vương Hổ. Vương Hổ không ngờ rằng Trần Phi lại dám chủ động tấn công, hơn nữa thân thủ lại linh hoạt như vậy. Giơ tay đỡ lấy cú quét của Trần Phi, Vương Hổ vốn định thuận thế tóm lấy Trần Phi, ai ngờ lực đạo truyền từ cánh tay sang lại to lớn vô cùng khiến Vương Hổ đứng không vững.

Một thoáng không vững đó lập tức bị Trần Phi nắm lấy tiên cơ, chân vừa đáp đất thì chân kia lại đá ra, thẳng hướng ngực Vương Hổ. Vương Hổ mặc dù hai tay đỡ trước mặt nhưng vẫn bị luồng đại lực này đá cho lùi lại mấy bước, cánh tay tê dại từng đợt.

Vương Hổ lắc lắc cánh tay, có chút kinh ngạc đánh giá Trần Phi, không nhìn ra thể cách của Trần Phi nhỏ bé như vậy mà sức lực lại lớn đến thế, đúng là có chút khó nhằn. Trần Phi không thừa thắng xông lên, tay đột nhiên bày ra một tư thế, rồi ngoắc ngoắc tay với Vương Hổ.

Vương Hổ lập tức hừ lạnh một tiếng lao tới, thể cách của hắn vốn thô tráng, nay giống như một bức tường ập tới, cực kỳ có cảm giác áp bách, chỉ riêng khí thế này thôi cũng đủ khiến người ta nhìn mà lùi bước, nhất là trên người còn mang theo sát khí thoắt ẩn thoắt hiện, sự áp bách về tinh thần lại càng mãnh liệt. Thế nhưng người đứng trước mặt hắn lại là Trần Phi, bản thân cũng sở hữu sát khí, cộng thêm việc ngay cả cương thi cũng chẳng khiến Trần Phi cảm thấy một chút sợ hãi nào, huống chi là người.

Huống chi lại còn là một người có thể dễ dàng giải quyết, có gì đáng sợ chứ?

Trần Phi thi triển Phá Quân Quyền lao vào đánh nhau với Vương Hổ, phải nói rằng kỹ năng cận chiến của Vương Hổ này quả thực không tệ, không hổ là sát thủ chuyên nghiệp. Phá Quân Quyền đối kháng với Vương Hổ căn bản không chiếm được ưu thế gì, dù sao Phá Quân Quyền cũng thích hợp cho quần chiến hơn, giống như đơn đả độc đấu thế này cũng không hẳn là quá xảo diệu. Nhưng nhãn lực, sự linh hoạt và sức lực của Trần Phi đều rất cao.

Tốc độ của Vương Hổ có nhanh đến mấy Trần Phi đều có thể nhìn rõ mồn một, nhưng Vương Hổ thì chưa chắc đã đỡ nổi lực đạo của Trần Phi.

Quyền tới cước lui, nhất thời giống như ai cũng chẳng làm gì được ai. Nhưng Vương Hổ lại cảm nhận rất rõ ràng đối phương đang đùa giỡn mình, điều này khiến Vương Hổ càng phẫn nộ hơn. Tuy nhiên Vương Hổ lại không hề tức giận đến mất kiểm soát, nguyên tắc số một khi làm sát thủ chính là bất kể lúc nào cũng phải giữ bình tĩnh, điểm này Vương Hổ đã sớm khắc cốt ghi tâm trong đầu rồi.

Thấy Vương Hổ vẫn có thể giữ bình tĩnh, Trần Phi cũng có chút tán thưởng, con đường Vương Hổ đi rất giống với A Khuê, nhưng lại sắc bén hơn A Khuê một chút. Dù sao A Khuê là vệ sĩ, còn Vương Hổ là sát thủ. Trần Phi tung một đòn công kích nhanh đánh cho Vương Hổ không kịp trở tay, miễn cưỡng phòng thủ. Mà đúng lúc này Trần Phi lại đột nhiên dừng tay, lùi về sau một bước giữ một khoảng cách nhất định với Vương Hổ.

Ánh mắt Vương Hổ nhìn chằm chằm vào Trần Phi, quan sát động tĩnh của hắn, cơ thể sẽ không biết nói dối, nếu hắn muốn làm gì thì cơ thể tự nhiên sẽ có phản ứng nhỏ, chỉ cần nắm bắt được là có thể dự đoán hắn định làm gì, tự nhiên có thể né tránh hoặc phản kích. Tuy nhiên lúc này trong lòng Vương Hổ lại kinh hãi không thôi, hai tay dường như sắp không còn là của chính mình nữa, những đợt tê dại đau nhức khiến hắn không tự chủ được mà hít một ngụm khí lạnh!

Nhìn lại Trần Phi, lại giống như không có chuyện gì xảy ra.

Thực lực như thế này thật không đơn giản!

Vương Hổ đột nhiên kinh ngạc "ư" một tiếng, khó mà tin nổi trừng lớn mắt. Phải biết rằng những chuyện bình thường sẽ không khiến Vương Hổ thất thố như vậy, chỉ là hắn thật sự không khống chế nổi nữa. Giống như người gan dạ đến mấy khi nhìn thấy ma cũng đều sẽ chấn kinh, Vương Hổ lúc này chẳng khác gì nhìn thấy quỷ vậy.

Bởi vì hắn nhìn thấy trên tay Trần Phi xuất hiện một thanh Trảm Mã Đao, giống như trong phim khoa học viễn tưởng, thanh Trảm Mã Đao cứ thế hư không xuất hiện trên tay Trần Phi. Đây không phải đang nói đùa chứ? Thanh đao lớn như vậy hắn lấy ra từ đâu? Huống chi đồn cảnh sát cũng không thể nào không kiểm tra chứ?

Vương Hổ không thể tin vào mắt mình, theo bản năng dụi dụi mắt, nghi ngờ bản thân có lẽ bị hoa mắt rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:253
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.