Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 238
Làm tổn thương trái tim một người phụ nữ

❊ ❊ ❊

Nhìn dáng vẻ thẹn thùng, mặt đỏ ửng của con gái, trong lòng La Phượng thực ra đã biết chuyện gì đang xảy ra. Dù bà không trả lời nhưng trong lòng cũng không khỏi thở dài! Trần Phi là kiểu con trai không khiến người ta rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên đến mức không thể kiềm chế, nhưng tiếp xúc lâu dần lại khiến người ta từ từ mê luyến.

Nhất là con gái mình lại sớm chiều ở bên Trần Phi, thậm chí còn ăn ở cùng nhau, nếu nói con bé không thích Trần Phi thì ngay cả La Phượng cũng chẳng tin.

Nắm lấy tay con gái, La Phượng nói: "Con gái à, mẹ muốn nói là nếu con thực sự thích Trần Phi thì đừng ngại chủ động một chút."

La Ngọc Lâm thầm nghĩ, chủ động một chút ư? Con gái mẹ đã đủ chủ động rồi, biết bao nhiêu chuyện xấu hổ cũng đã làm rồi, còn chủ động thế nào nữa đây? Chẳng lẽ phải chủ động nói với Trần Phi là hãy nhận lấy con đi, con muốn lên giường với anh à?

"Mẹ, con đúng là thích Trần Phi. Nhưng... không chỉ mình con thích anh ấy, con cũng không biết anh ấy có thích con hay không, con... con làm sao chủ động được chứ." La Ngọc Lâm coi như đã trút hết nỗi lòng, nói ra những lời trong tâm tư.

La Phượng mỉm cười nói: "Vậy thì đã sao nào? Nếu không có người khác thích Trần Phi thì mẹ cũng chẳng bảo con chủ động làm gì. Thời buổi này, ai chủ động trước thì người đó ở thế hạ phong. Nhưng mẹ thấy thằng bé Trần Phi này rất được, không phải kiểu người sẽ bắt nạt phụ nữ, cho nên dù ở thế hạ phong cũng không chịu thiệt. Mẹ cũng không tiện nói nhiều với con, chỉ mong con hiểu rằng, khi trước mắt xuất hiện một người đàn ông con yêu, thì có thể tranh thủ được gì thì nhất định đừng bỏ lỡ. Nếu không, con sẽ hối hận cả đời đấy!"

La Ngọc Lâm gật đầu, ánh mắt vô cùng phức tạp, dường như đang suy ngẫm câu nói này.

Trần Phi tắm rửa xong, trò chuyện với Hạ Băng một lát rồi thấy cũng đã muộn nên chuẩn bị đi ngủ. Vào phòng, Trần Phi nằm vật xuống giường, đang định đăng nhập vào trò chơi thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa. Trần Phi vốn tưởng là Hạ Băng xuống lầu, nhưng nghe tiếng bước chân lại không giống, có lẽ là La Ngọc Lâm đã về.

Trần Phi cũng không để tâm lắm, vài phút sau bỗng nghe thấy tiếng cửa phòng mình mở ra, La Ngọc Lâm mặc bộ đồ ngủ mát mẻ bước vào. Nhìn thấy Trần Phi đang nằm trên giường mở mắt, La Ngọc Lâm nói: "Anh vẫn chưa ngủ à?"

Trần Phi cười nói: "Nếu tôi ngủ rồi thì sao biết được mỹ nhân lại đến phòng tôi vào đêm khuya thế này chứ."

La Ngọc Lâm ngồi xuống bên cạnh Trần Phi, có thể ngửi thấy mùi hương trên người cô ấy, rất mê người cũng rất quyến rũ. Trần Phi không khách sáo, đứng dậy ôm lấy La Ngọc Lâm, ghé sát vào nói: "Em sao vậy, có chuyện gì à?"

La Ngọc Lâm nhìn Trần Phi, bỗng nghiêm túc hỏi: "Trần Phi, anh có thích em không?"

Trần Phi gật đầu nói: "Em xinh đẹp thế này, tất nhiên là tôi thích rồi, tôi nghĩ chắc ít người không thích em lắm nhỉ?"

"Vậy anh có muốn làm bạn trai của em không?" La Ngọc Lâm hỏi tiếp.

Trần Phi nhất thời không biết trả lời thế nào, do dự một chút. Trái tim La Ngọc Lâm lập tức thắt lại, lẽ nào anh ấy không thích mình?

"Thực ra tôi rất thích em, ngay từ lần đầu tiên gặp em, trong lòng tôi đã có ý tứ rồi. Nhưng lúc đó tôi chỉ là một quản gia nhỏ còn em là đại tiểu thư, dù có suy nghĩ gì cũng chỉ đành chôn chặt trong lòng. Nhưng dần dần tiếp xúc, tôi phát hiện em không hề có tính tiểu thư như vậy, rồi chúng ta tiếp xúc cũng ngày càng nhiều. Khi tôi từng bước đi đến ngày hôm nay, tôi cảm thấy mình đã xứng với em nên mới dám có chút biểu hiện, cũng chính vì vậy mà tôi mới dám thân thiết với em."

"Ha ha, đây là lòng tự trọng của đàn ông đang giở trò." Trần Phi cười, nói. "Nếu nói không muốn em làm bạn gái của tôi thì là nói dối, chúng ta đều đã phát triển đến mức này rồi, tất nhiên tôi hy vọng có thể danh chính ngôn thuận sở hữu em, có thể lớn tiếng nói rằng La Ngọc Lâm là người phụ nữ của tôi, là bạn gái của tôi. Nhưng..."

"Nhưng gì cơ?" La Ngọc Lâm nghe thấy lời Trần Phi thì trong lòng nở hoa, vội vàng truy hỏi.

"Tôi không phải là người lăng nhăng, tôi vẫn luôn nghĩ như vậy. Thế nhưng, tôi phát hiện ra không phải tôi lăng nhăng, mà là mỗi người đối xử với tình cảm đều vô cùng nghiêm túc. Ngọc Lâm, nếu tôi nói tôi còn có những người phụ nữ khác, dù không thể cho họ một thân phận quang minh chính đại nhưng tôi lại không làm được việc từ bỏ họ, em sẽ nghĩ sao?" Trần Phi cười khổ. "Mỗi một người trong số các em mà tôi có được đều là phúc phần tôi tu được từ kiếp trước, nhưng bảo tôi từ bỏ bất kỳ ai tôi đều không làm được. Vậy nên, sao tôi dám mở miệng nói để em làm bạn gái của tôi cơ chứ? Tôi không muốn ích kỷ như vậy, cũng không muốn hại em."

Sắc mặt La Ngọc Lâm hơi tái, đôi môi khẽ run rẩy đã phơi bày tâm lý của cô không chút nghi ngờ. Dù sớm đã đoán được Trần Phi có thể còn có phụ nữ khác, nhưng khi nghe chính miệng anh thừa nhận, cảm giác này vẫn khiến cô rất khó chịu. Hơn nữa, cô còn chú ý tới cách dùng từ của Trần Phi là "các em" chứ không phải "cô ấy", vậy có nghĩa là không chỉ một người!

La Ngọc Lâm thoáng chốc dao động, thậm chí có ý định đứng dậy bỏ đi, nhưng cuối cùng cô vẫn không làm vậy.

Trần Phi nhìn dáng vẻ của La Ngọc Lâm cũng cảm thấy rất khó chịu. Tình cảm của La Ngọc Lâm dành cho mình, Trần Phi tất nhiên biết và không hề nghi ngờ. Nếu không, với tính cách của La Ngọc Lâm, sao có thể làm nhiều chuyện vì anh như vậy. Vốn dĩ Trần Phi còn định đi đến đâu hay đến đó. Để người phụ nữ của mình ngã vào vòng tay người khác là chuyện Trần Phi không làm được, cho nên chỉ đành đi từng bước tính từng bước. Nhưng hôm nay La Ngọc Lâm bất ngờ hỏi tới, Trần Phi cũng không tiện giấu giếm nữa nên nói thẳng ra luôn.

Dù sao sớm muộn gì cũng phải để La Ngọc Lâm biết, hơn nữa với sự tinh ý của cô, e là từ lâu đã phát hiện ra không ít manh mối, chi bằng nói thẳng ra còn hơn là giấu diếm như vậy.

"Nếu... tôi nói là nếu tôi bằng lòng làm bạn gái của anh, anh có sẵn sàng từ bỏ họ không?" La Ngọc Lâm ngước nhìn Trần Phi, hỏi.

Trần Phi biết đây là lựa chọn cô đưa ra cho mình, nhưng vẫn chậm rãi lắc đầu. "Không, tôi không phải là người đàn ông như vậy. Để ở bên em mà tôi từ bỏ họ, thì tính là gì? Có mới nới cũ sao? Tôi cũng quá không có lương tâm rồi. Hơn nữa, nếu tôi thực sự có thể làm thế, em còn thích tôi sao, em còn dám ở bên tôi sao? Chẳng lẽ em không sợ tương lai có một người phụ nữ tốt hơn, xinh đẹp hơn xuất hiện, rồi cũng dùng cách tương tự để bắt tôi từ bỏ em sao?"

La Ngọc Lâm cạn lời, cô tất nhiên hiểu đạo lý này. Chỉ là để bản thân chia sẻ Trần Phi cùng người khác, điều này đối với La Ngọc Lâm thật sự rất khó khăn. Dù trong xã hội phù phiếm này, việc bắt cá nhiều tay đã chẳng còn là chuyện lạ, nhưng La Ngọc Lâm vẫn khó lòng chấp nhận. Điều này không khỏi khiến cô nhớ tới một câu nói của Hạ Băng.

"Có vài việc chỉ là một loại thói quen, một khi em đã vượt qua được thì sẽ cảm thấy không sao cả."

Chuyện tình cảm cũng vậy, ai cũng không thể chấp nhận việc người mình yêu lại còn yêu người khác, nhưng một khi đã chấp nhận sự thật này thì cũng dễ chịu hơn nhiều.

Cô lại nhớ tới lời mẹ nói ngày hôm nay, Trần Phi ưu tú như vậy chắc chắn có những người phụ nữ khác thích, nếu thực sự thích thì phải chủ động chút. Nếu gặp được người đàn ông mình thích thì hãy cố gắng tranh thủ, đừng bỏ lỡ rồi mới hối hận!

Thời buổi này, phụ nữ có còn trong trắng hay không, có phải lần đầu hay không thực ra đã không còn quan trọng nữa. Cho nên dù thật sự đã xảy ra chuyện gì với Trần Phi thì sau này cũng sẽ không bị ảnh hưởng, nhưng La Ngọc Lâm thì khác.

Nếu đã trao cho Trần Phi, chính là cả đời.

Vì vậy, La Ngọc Lâm mới vẫn luôn không tiến tới bước cuối cùng với Trần Phi.

"Muộn rồi, ngủ đi." La Ngọc Lâm đột nhiên nói một câu, đứng dậy định bước ra ngoài.

Trần Phi vội vàng nói: "Ngọc Lâm, em có ý gì?"

"Không có gì, em muốn suy nghĩ cho kỹ." La Ngọc Lâm nói một câu rồi xoay người rời khỏi phòng.

Sau khi La Ngọc Lâm đi, Trần Phi bỗng thấy lòng dạ bồn chồn lo được lo mất, như thể đang đối mặt với một phiên tòa vậy. Khi La Ngọc Lâm nhắc lại chủ đề này, có lẽ là thiên đường, cũng có lẽ là địa ngục.

Có thể thấy rằng, nếu vừa rồi Trần Phi nói một câu dối trá để dỗ dành cô, có lẽ bây giờ La Ngọc Lâm đã cởi sạch quần áo nằm trên giường mình để tiến tới bước cuối cùng kia rồi. Trần Phi không phải người giả tạo, anh rất hy vọng có thể như vậy. Thế nhưng, Trần Phi không muốn lừa dối La Ngọc Lâm, cũng không muốn lừa dối bất kỳ người phụ nữ nào.

Từ lúc ở bên họ, Trần Phi đã nói về sự tồn tại của những người khác, sẽ không ép buộc hay lừa dối họ.

Đây có lẽ là chút lương tri cuối cùng mà Trần Phi có thể kiên trì giữ vững!

Lương tri đối với tình cảm!

Nếu La Ngọc Lâm thực sự không thể chấp nhận, Trần Phi tuy đau lòng, tuy tiếc nuối, nhưng cũng chỉ đành như vậy thôi.

Trần Phi tâm tư nặng nề nằm trên giường trằn trọc, ngay cả chơi game cũng chẳng có tâm trạng, cứ lăn qua lộn lại như vậy không biết bao lâu mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Trần Phi nửa tỉnh nửa mê mở mắt ra, lại phát hiện bên cạnh mình đang ngồi một người.

"Hạ Băng, sao em lại ở đây?" Trần Phi nghi hoặc nhìn Hạ Băng đang ngồi bên cạnh mình, hỏi.

Hạ Băng nhìn Trần Phi không nói lời nào, ánh mắt đó như thể muốn nhìn thấu tâm can Trần Phi, khiến Trần Phi cảm thấy hơi rợn người. "Em nhìn anh như vậy làm gì, anh làm chuyện gì xấu sao?"

"Anh đã làm tổn thương trái tim một người phụ nữ." Hạ Băng thầm thì nói.

Trần Phi lập tức ảm đạm, xem ra La Ngọc Lâm vẫn không thể chấp nhận được.

"Nhưng anh lại đồng thời có được hai người phụ nữ." Hạ Băng lại nói.

Trần Phi ngẩn người. "Ý em là gì?"

"Đêm qua em đã nghe thấy anh và Ngọc Lâm nói chuyện trong phòng, nói thật lòng là em rất khâm phục anh. Rất ít người đàn ông thẳng thắn như vậy, cũng rất ít người đàn ông dám gánh vác như vậy. Anh phải biết tâm ý của Ngọc Lâm dành cho anh, nếu hôm qua anh không trả lời như thế thì có lẽ khi anh mở mắt ra, người anh thấy chính là Ngọc Lâm đang nằm cạnh anh rồi. Chuyện này đả kích rất lớn đối với Ngọc Lâm, em nghĩ trong chốc lát cô ấy sẽ không nguôi ngoai được đâu." Hạ Băng nói.

Trần Phi thở dài. "Anh biết, nhưng biết làm sao được. Anh không thể lừa dối cô ấy được chứ?"

"Cho nên em mới nói, anh đã làm tổn thương trái tim một người phụ nữ nhưng lại đồng thời có được hai người phụ nữ." Hạ Băng đột nhiên cười. "Muốn lên giường với em không?"

"Hả?"

Trần Phi cảm thấy mình hơi mơ hồ, những lời Hạ Băng nói sao anh không hiểu chuyện gì cả. Làm tổn thương trái tim một người phụ nữ nhưng lại đồng thời có được hai người phụ nữ là ý gì? Sao lại đột nhiên nhắc đến chuyện lên giường rồi.

Ngày mai là Tết Dương lịch rồi, chúc mọi người Tết Dương lịch vui vẻ. Nhân tiện nói một chút, năm mới khí thế mới, chúng ta có nên để Trần Phi "đẩy ngã" thêm một người phụ nữ mới không nhỉ? La Ngọc Lâm, Hạ Băng, đẩy ai đây.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:219
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.