Đội trưởng Trương thật sự có chút chùn bước, khí thế của Trần Phi khá là đáng sợ. Thấy Đội trưởng Trương bị Trần Phi trấn áp, Lưu Minh hừ lạnh nói: "Đội trưởng Trương, anh cứ yên tâm mà thực thi nhiệm vụ đi, nếu xảy ra chuyện gì tôi chịu trách nhiệm."
Có câu nói này của Lưu Minh, Đội trưởng Trương xem như đã có chỗ dựa, lập tức hừ lạnh: "Đã không chịu nhường thì đừng trách tôi." Nói xong, Đội trưởng Trương giơ tay vồ lấy Trần Phi. Mọi người xung quanh đều đang chờ xem kịch hay, hội quán này không phải ai muốn mở cũng mở được, nếu không có chút bản lĩnh thì làm sao dựng lên nổi, hậu quả của việc gây chuyện ở đây có thể nghĩ tới ngay rồi.
Nhìn tay Đội trưởng Trương vươn tới, Trần Phi cười lạnh một tiếng, nếu để gã tóm được mình thì thật là quá mất mặt. Cậu hừ lạnh trong cổ họng, xoay tay bắt lấy cánh tay Đội trưởng Trương, tiếp đó dùng sức ấn mạnh xuống. Tức thì, chỉ nghe tiếng Đội trưởng Trương kêu thảm một tiếng, cánh tay gã thõng xuống ở một góc độ vô cùng kỳ quái.
Nhìn cảnh tượng này, tất cả mọi người đều không khỏi hít vào một hơi khí lạnh, mặt mày nhăn nhó như thể chính mình mới là người bị đau vậy.
Lưu Minh ngẩn người, không ngờ Trần Phi lại dám ra tay thật, hơn nữa thủ đoạn còn tàn nhẫn đến vậy. Tuy nhiên, trong lòng gã lại có chút mừng thầm, gã biết rõ ông chủ đứng sau hội quán này là ai, đó tuyệt đối là một "thái tử gia" thứ thiệt, đừng nói là hạng người có quyền có thế bình thường, ngay cả kẻ thực sự lợi hại cũng chưa chắc dám đắc tội. Bây giờ Trần Phi gây chuyện ở đây, hậu quả ra sao khỏi cần nói cũng biết, chẳng cần mình phải nhúng tay vào nữa.
Đội trưởng Trương đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ôm cánh tay nhìn Trần Phi: "Mày giỏi, mày dám đánh tao. Mày đợi đó, tao không để mày ra khỏi cái hội quán này đâu." Nói xong, gã quay đầu nói với tên đồng bọn bên cạnh: "Còn ngẩn người ra đó làm gì, gọi điện thông báo cho ông chủ đi."
"À, à, vâng." Tên kia lúc này mới hoàn hồn, vội vàng gọi điện.
Lý Mịch đi đến bên cạnh Trần Phi, khẽ nói: "Liệu có phiền phức không, ông chủ của hội quán này không đơn giản đâu. Hay là..." Lý Mịch định nói hay là thôi bỏ đi, chúng ta đi thôi, nhưng chợt nhớ ra tình hình lúc này muốn đi e cũng khó.
Trần Phi quay đầu nói với hai người kia: "Chuyện ở đây không còn liên quan đến hai người nữa, đi đi."
"Ấy ấy." Hai người kia chỉ mong được đi sớm, nghe vậy liền xoay người bỏ chạy. Lúc này cũng chẳng ai dám ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn họ rời đi.
Sau đó, Trần Phi nắm tay Lý Mịch nói: "Vào trong phòng ngồi đi, đứng đây cũng chẳng có gì hay ho. Cái người gọi là ông chủ của các người ấy, sau khi đến thì cứ bảo hắn tìm tôi trong phòng là được."
Nói xong, Trần Phi cùng Lý Mịch đi vào trong phòng, để lại những người khác mắt to trừng mắt nhỏ.
Trương Lâm lên tiếng: "Mọi người cứ tản ra trước đi, ở đây còn nhiều chỗ chơi lắm, hiếm khi đến một lần, mọi người cứ chơi cho thoải mái."
Ai nấy đều hiểu chuyện tiếp theo có lẽ không nên dính líu vào, cũng rất biết điều mà cười gượng bỏ đi, không ai nói gì thêm. Nhưng trong lòng họ nghĩ gì thì không ai biết được. Sau khi họ đi hết, Trương Lâm liếc nhìn Lưu Minh, dường như muốn nói gì đó, nhưng vì Đội trưởng Trương đang ở đây nên không tiện mở lời.
Không lâu sau, một đám người từ xa đi tới. Đội trưởng Trương vội vàng bước tới: "Hạ công tử."
Hạ Vũ gật đầu, nhìn lướt qua cánh tay của Đội trưởng Trương, nói: "Người đâu? Có phải họ không?" Hạ Vũ chỉ tay vào Lưu Minh và Trương Lâm.
Đội trưởng Trương vội vàng nói: "Không phải, không phải, họ là người bị hại. Kẻ đó ở trong phòng kìa, kiêu ngạo lắm."
"Ồ? Đánh người xong còn dám quay vào phòng hưởng thụ? Mẹ kiếp, đúng là ngang ngược thật. Tao muốn xem xem trên địa bàn này có kẻ nào dám kiêu ngạo như vậy ở nơi của tao. A Khuê, lôi người ra đây cho tao."
"Rõ!" A Khuê đáp một tiếng rồi đi đến cửa, một cước đạp văng cửa ra, chuẩn bị xông vào bắt người. Thế nhưng, sau khi đạp cửa, cả người gã lại sững sờ, thần sắc có chút kỳ quái nhìn Hạ Vũ.
Hạ Vũ nói: "Nhìn cái gì, vào bắt người đi chứ."
"Công tử, người này... người này..." A Khuê do dự một chút, không biết nên nói thế nào.
Đúng lúc này, người đó bước ra, Hạ Vũ nhìn thấy cũng ngẩn cả người.
"Trần Phi, sao lại là anh?"
Trần Phi mỉm cười: "Tôi còn đang nghĩ là ai mà có bản lĩnh mở cái hội quán cỡ này, hóa ra là cậu. Được lắm, xem ra hai chúng ta đúng là có duyên phận thật, chuyện gì cũng có thể chạm mặt nhau."
"Chết tiệt, nói chuyện đừng có giọng mỉa mai như thế có được không, anh tưởng tôi muốn à. Tôi đang yên ổn kinh doanh ở đây, anh đến gây chuyện lại còn trách tôi. Năm nay đúng là năm hạn của tôi hay sao ấy, sao chuyện xui xẻo cứ hết cái này đến cái khác vậy." Hạ Vũ lắc đầu bất lực, nói: "Hôm nay lại xảy ra chuyện gì thế này?"
Trần Phi cười nói: "Thực ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ là tôi thấy hai tên kia ngứa mắt thôi. Nhưng Đội trưởng Trương ở chỗ cậu lợi hại thật đấy, bảo muốn đuổi tôi đi còn đòi động thủ, tôi chỉ trừng phạt nhẹ một chút, không ngờ hắn lại báo cho cậu."
Hạ Vũ nhìn về phía Đội trưởng Trương, lúc này gã đã ngây dại. Nhìn thái độ của Hạ Vũ khi nói chuyện với Trần Phi thì rõ ràng hai người này quen biết nhau, hơn nữa Trần Phi này cũng chẳng đơn giản chút nào. Lần này xong đời rồi, đúng là đá phải thiết bản rồi.
"Được lắm, hắn mà anh cũng dám đụng vào? Chán sống rồi à? Được, chàng trai trẻ, có tiền đồ. Anh đi ra quầy thanh toán rồi biến đi."
"Hạ công tử, tôi..." Đội trưởng Trương không ngờ mình lại mất bát cơm như vậy, định níu kéo chút gì đó. Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt thay đổi của Hạ Vũ, những lời định nói liền nuốt ngược trở vào. Đùa à, giờ chỉ mất việc thôi, nếu chọc giận Hạ Vũ thì đâu chỉ đơn giản như vậy. Gã lập tức cúi đầu lủi thủi bỏ đi.
Hạ Vũ lại quay sang hỏi Trần Phi: "Hai tên này có cần tôi tiện tay xử lý giúp anh luôn không?"
Lưu Minh và Trương Lâm lập tức căng thẳng. Hạ Vũ mà muốn xử lý họ thì chẳng khác nào bỡn cợt. Họ không ngờ tình thế lại xoay chuyển lớn như vậy. Ban đầu còn trông chờ Hạ Vũ xử Trần Phi, không ngờ giờ lại ngược lại.
Trần Phi liếc nhìn họ, cười khinh bỉ: "Thôi bỏ đi, đấu đá với hạng người này cũng chẳng có gì thú vị. Có bản lĩnh thì cứ tìm tôi gây chuyện, không có bản lĩnh thì cứ coi như là hai con ruồi nhặng thôi."
Dù bị ví như ruồi nhặng, nhưng giờ Lưu Minh và Trương Lâm ngay cả rắm cũng chẳng dám đánh.
"Tùy anh vậy." Hạ Vũ nhún vai: "Chuyện Mã Vĩnh Đường, tạm thời tôi vẫn chưa có tin tức gì, không biết tên khốn đó chạy đi đâu rồi, dường như bốc hơi khỏi nhân gian vậy. Nhưng anh yên tâm, người tôi nhất định sẽ tìm ra cho anh, dù có chết cũng phải mang xác về cho anh thấy."
Trần Phi gật đầu: "Nếu ngay cả chút bản lĩnh đó mà không có thì Hạ công tử cũng quá mất mặt rồi. Nhưng chuyện này cũng không vội, người của tôi cũng đang tìm nhưng chẳng thu được kết quả gì, chỉ có thể nói Mã Vĩnh Đường này làm rùa rụt cổ giỏi thật, trốn kỹ lắm."
"Được rồi, hiếm khi tôi đến một lần, đi xem xung quanh chút. Ai cũng bảo Hạ công tử đây buôn bán giỏi giang, xem ra quả không sai." Trần Phi trêu đùa nói.
"Thôi đi anh," Hạ Vũ bĩu môi nói: "Nói về buôn bán giỏi thì anh mới là đỉnh cao đấy. Việc kinh doanh khách sạn khá lắm nhỉ, tôi nghe nói cái xưởng thuốc của La Phượng cũng là anh dựng lên phải không? Anh hơn tôi nhiều lắm, tôi đây chỉ là đầu cơ trục lợi thôi, không giống anh toàn dựa vào bản lĩnh của chính mình. Lần trước chẳng phải tôi đã nói rồi sao, hy vọng có dịp có thể hợp tác cùng anh, tôi không nói đùa đâu."
"Tôi sắp tới quả thật có một dự án, đến lúc đó nếu cậu hứng thú thì chúng ta thảo luận kỹ hơn." Trần Phi mỉm cười nói.
"Được thôi, vậy tôi đợi anh." Hạ Vũ có vẻ đặc biệt hứng thú: "Anh cũng đừng chơi ở đây nữa, toàn là mấy món bình thường thôi. Đằng nào tôi cũng đến rồi, hay là chúng ta qua khu quý khách nói chuyện chút thế nào?"
"Cũng được." Trần Phi thực sự chẳng còn hứng thú gì ở đây nữa, chi bằng qua khu quý khách xem sao. Cậu dẫn theo Lý Mịch đi cùng Hạ Vũ.
Còn về phần Trương Lâm và Lưu Minh, hoàn toàn không ngờ kết quả lại thành ra như thế này. Hai người bàn bạc với nhau thôi thì chuồn sớm cho lành. Ở đây đã mất mặt rồi, nhỡ đâu họ đổi ý quay lại xử mình thì thật không đáng. Không ngờ người đàn ông mà Lý Mịch tìm lại lợi hại đến vậy, nếu biết sớm thế này thì làm sao dám sỉ nhục cô ta, còn không mau nịnh hót bợ đỡ tạo mối quan hệ chứ.
Chỉ là giờ nói gì cũng đã muộn.
Đến khu quý khách, môi trường ở đây quả nhiên khác hẳn bên ngoài. Sang trọng hơn nhiều, cũng đẳng cấp hơn nhiều.
Sau khi ngồi xuống, nhân viên phục vụ mang rượu ngon lên. Trần Phi liếc nhìn, chất lượng nhân viên ở đây rất cao, ai cũng xinh đẹp. Chỉ riêng điểm này thôi cũng xứng với hai chữ "quý khách" rồi.
"Đằng kia có bể bơi, vị tiểu thư này có thể qua đó chơi chút." Hạ Vũ cười hì hì nói.
Lý Mịch thực sự muốn thử xem sao, nhưng vẫn liếc nhìn Trần Phi xem ý cậu thế nào. Trần Phi khẽ gật đầu đồng ý. Ngay sau đó liền có nhân viên phục vụ đưa Lý Mịch đi thay đồ, bên đó có đồ bơi mới cung cấp cho khách.
Hạ Vũ cười nói: "A Khuê dạo gần đây cứ nói với tôi là muốn so tài với anh, hôm nay có thời gian chi bằng tỉ thí chút đi? Coi như thỏa tâm nguyện của A Khuê thế nào?"
A Khuê đứng bên cạnh vô cùng kích động, vẻ mặt rất hứng thú. Trần Phi cười cười, nói: "Được thôi, tỉ thí cái gì? Quyền cước sao?"
A Khuê nói: "Quyền cước tôi chắc chắn không phải đối thủ của anh rồi, trước kia đánh mấy lần chưa lần nào thắng được. Chúng ta đấu kiếm đi, ở đây có kiếm gỗ, có thể thử xem."
"Kiếm pháp sao? Được thôi, cái này tôi thực sự không rành lắm, nhưng đã là tỉ thí thì chơi thử chút cũng tốt."
"Vậy qua phòng tập đằng kia đi, ở đó có khách thường thích chơi mấy môn này." Hạ Vũ cười cười, rồi dẫn Trần Phi đến phòng tập. Phòng tập này bài trí ra dáng phết, hơn nữa lại rất rộng rãi. Bên cạnh đặt một đống vũ khí, đều là bằng gỗ. Trần Phi tiện tay cầm một thanh kiếm gỗ, bên phía A Khuê cũng đã chuẩn bị xong xuôi.
Trần Phi nắm kiếm trong tay, khẽ mỉm cười, ra hiệu cho hắn có thể bắt đầu.
Kiếm pháp loại này Trần Phi thực sự không hiểu, nhưng cậu từng học qua kiếm thuật cơ bản, chắc cũng xem như là có chút đường lối.
"Cẩn thận đây." A Khuê quát một tiếng, rồi lao thẳng về phía Trần Phi. Trong chớp mắt, Trần Phi cảm thấy trước mắt loạn cả lên, kiếm pháp của A Khuê này quả thực rất sắc bén, so với võ quyền cước cũng không hề kém cạnh.
"Tốt!"
Trần Phi tập trung tinh thần, kiếm gỗ va chạm vào nhau. Hai người qua lại vô cùng kịch liệt, Hạ Vũ đứng xem một bên cũng không khỏi tắc lưỡi, cảm thấy mình như đang xem phim hành động vậy.