Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 847 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 209
Hai mỹ nhân mát-xa

❊ ❊ ❊

Kiều Cổ nghe vậy thì lập tức kích động, vội vàng nói: "Ăn no rồi, ăn no rồi."

"Được rồi, vậy chúng ta qua đó thôi." Trần Phi gật đầu, Kiều Cổ vội vàng đứng dậy đi theo Trần Phi ra ngoài. Ra đến bên ngoài, Trần Phi bảo phục vụ mang tới một chai bạch tửu thượng hạng, rồi nói với Kiều Cổ: "Lưu lão gia tử có một sở thích lớn nhất là uống rượu, hơn nữa tửu lượng cực kỳ tốt."

Kiều Cổ vội cảm kích nói: "Cảm ơn, tôi biết phải làm thế nào rồi. Chuyện lần này tôi không nói nhiều nữa, sau này có việc gì cần đến tôi thì cứ việc lên tiếng, việc gì làm được tôi chắc chắn sẽ làm ngay không chút do dự."

Trần Phi cười nói: "Vậy tôi đành phải trông cậy vào việc cậu thăng quan tiến chức thôi, mũ quan của cậu càng to, tôi có việc tìm cậu mới thuận tiện mà."

Kiều Cổ cười hì hì, Trần Phi giúp dẫn mối với Lưu lão gia tử lại còn nói cho biết sở thích của ông, điểm này khiến Kiều Cổ vô cùng cảm kích. Còn về chuyện của em gái và em rể trước đó, Kiều Cổ sớm đã ném ra sau đầu. Dù sao thì chuyện ban đầu em rể làm cũng không ra gì, gây tổn thương cho em gái, huống hồ có thể kéo được quan hệ với Lưu lão gia tử, con đường làm quan sau này có thể nói là xán lạn vô cùng.

Trần Phi dẫn Kiều Cổ đến bàn của Lưu lão gia tử, nhìn thấy Kiều Cổ, Lưu lão gia tử và những người khác đương nhiên đều biết Trần Phi có ý gì.

Trần Phi cười nói: "Vị này là Kiều Cổ, Bí thư Thành ủy, quan hệ với tôi khá tốt. Nghe nói ông nội Lưu tửu lượng cao, nên muốn tới đây mời ông cụ đối ẩm một ly đấy ạ."

Lưu Thành Vũ cười ha hả: "Cậu đấy, được, đã nói thế rồi thì ngồi xuống uống vài ly đi. Nhưng tôi nói trước, uống rượu là phải sảng khoái, nếu cứ thoái thác thì đừng có ngồi xuống."

Kiều Cổ vội đáp: "Nhất định, nhất định ạ."

Kiều Cổ cùng Trần Phi ngồi xuống, Trần Phi ngồi cạnh Lưu Thành Phong và Trần Tiêu Trúc. Vừa ngồi xuống, Lưu Thành Phong liền nói: "Vừa rồi hình như tôi thấy Hạ Vũ và Mục Tuấn, sao họ cũng tới đây?"

Trần Phi cười nói: "Không sao, xem chừng là tới góp vui thôi. Hơn nữa Lưu lão gia tử đã ra mặt thế này, họ còn dám quậy phá sao. Vừa nãy còn bảo tôi làm cho hắn một tấm thẻ VIP, còn nói gì mà sau này muốn hợp tác làm ăn với tôi các thứ."

"Coi như tên nhóc đó biết điều." Lưu Thành Phong gật đầu, cười nói: "Thằng nhóc Hạ Vũ này kiếm tiền rất giỏi, dựa vào thân phận công tử nhà quyền quý nên gần như công việc làm ăn nào béo bở hắn đều nhúng tay vào. Nhưng làm người cũng khá tử tế, nếu có cơ hội thì không ngại hợp tác với hắn đâu, dù sao cũng là chắc thắng không lỗ."

Trần Phi vốn chỉ qua loa xã giao với Hạ Vũ, nhưng Lưu Thành Phong đã nói như vậy thì chuyện này thật sự có thể cân nhắc.

Bản thân mình không giống Lưu Thành Phong, gia thế tốt. Thậm chí so với Lý Phong cũng chẳng bằng, nếu muốn ngoi lên thì buộc phải tự mình nỗ lực. Nếu như hiện tại đã là điều mà Trần Phi lúc đầu không dám nghĩ tới, nhưng đối với Trần Phi bây giờ, đây chỉ mới là bước khởi đầu mà thôi.

Bận rộn suốt nửa ngày trời, bản thân Trần Phi cũng thấy hơi đói, đang định xem có nên ăn chút gì không thì phát hiện Trần Tiêu Trúc đã đặt bát đũa xuống cạnh mình. Trần Phi liếc nhìn, Trần Tiêu Trúc nói: "Tôi ăn no rồi, nếu anh không chê thì dùng phần của tôi ăn chút đi, bận rộn nửa ngày chắc là đói rồi nhỉ."

Trần Phi cười nói: "Cô thật hiểu tôi, tôi đúng là hơi đói thật."

Ngay sau đó liền cầm bát đũa của Trần Tiêu Trúc lên ăn, Lý Phong thấy cảnh này ở bên cạnh liền cười trộm. Sự mập mờ giữa Trần Tiêu Trúc và Trần Phi anh ta sớm đã biết, giờ xem ra quả nhiên là thật.

Bên phía Kiều Cổ đã bắt đầu uống cùng Lưu lão gia tử, có thể thấy Kiều Cổ coi như đã dốc toàn lực, uống rượu rất sảng khoái. Gặp Lưu lão gia tử mà còn có thể đối chọi được vài ly, không đơn giản chút nào!

Tuy nhiên, tử lượng của Lưu lão gia tử thì người thường thật sự không sánh nổi, không bao lâu sau Kiều Cổ đã không trụ được nữa. Cuối cùng vẫn là Lưu lão gia tử tha cho, nếu không sợ là phải có người khiêng ra ngoài. Lúc đi, Kiều Cổ vẫn tỏ ra vô cùng kích động, có thể uống rượu với Lưu lão gia tử, đây chính là vinh dự to lớn. Hơn nữa ấn tượng của Lưu lão gia tử về ông ta cũng khá tốt, có thể nói dù có uống tới chết cũng đáng.

Trên đời này không có bữa tiệc nào không tàn.

Bữa cơm này kéo dài đến tận giữa trưa, khách khứa đã đi gần hết. Lưu lão gia tử đã thỏa mãn ý nguyện muốn rời đi, những người khác đương nhiên không tiện ở lại tiếp. Trần Phi đích thân tiễn họ ra cửa, còn về phần Lý Phong, Lưu Thành Phong thì không có gì để nói, lát nữa gọi điện liên lạc là được.

Bên phía La Ngọc Lâm đã giải tán, lúc đi đã báo với Chị Bình. Dù sao bọn họ cũng toàn con gái, hơn nữa lúc về cũng có thể gặp nhau, không cần phải báo lại đặc biệt làm gì.

Phía Hạ Vũ cũng rút lui, lúc đi còn để lại số điện thoại cho Trần Phi, là số của Hạ Vũ.

Còn về phía Kiều Cổ, sau khi về thì sập nguồn luôn, Trần Phi bảo Trần Lôi giúp đưa về.

Nhà hàng ồn ào khi nãy lúc này cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, các nhân viên phục vụ bận rộn dọn bàn thu dọn đồ đạc. Trần Phi tìm một phòng riêng yên tĩnh sạch sẽ, uống chút trà hút điếu thuốc, nghỉ ngơi một lát.

Chị Bình ngồi bên cạnh nhìn anh, tâm trạng không nói nên lời. Có thể có được quy mô lớn như vậy là điều Chị Bình không ngờ tới, chị có thể chắc chắn công việc kinh doanh của nhà hàng tương lai chắc chắn sẽ rất tốt, nhưng nhìn thấy Trần Phi mệt mỏi như vậy lại thấy hơi xót xa.

Đứng dậy vòng ra sau lưng anh, Chị Bình nhẹ nhàng xoa bóp vai cho anh. Trần Phi nheo mắt tận hưởng, cảm giác này vô cùng thoải mái.

"Tiểu Phi, mệt rồi thì về nghỉ ngơi đi, ở đây có chị rồi." Chị Bình khẽ nói.

"Vẫn là ở lại một lát đi, hôm nay là ngày đầu khai trương, có quá nhiều việc phải làm, em sợ một mình chị không quán xuyến xuể." Trần Phi lắc đầu nói.

Chị Bình do dự một chút rồi nói: "Được rồi, vậy em cứ nghỉ ngơi ở đây trước đi, chị ra ngoài xem sao. Phải rồi, La Phượng vẫn chưa đi đâu, chị bảo cô ấy vào trò chuyện với em nhé. Hình như cô ấy còn có chuyện khác nữa."

"Dì La vẫn chưa đi? Cũng tốt." Trần Phi còn tưởng La Phượng đi lâu rồi, không ngờ vẫn chưa đi.

Chị Bình gật đầu đi ra ngoài, không lâu sau La Phượng bước vào. Nhìn thấy dáng vẻ hơi mệt mỏi của Trần Phi, La Phượng đột nhiên có một cảm giác xót xa khó hiểu. Từ lúc Trần Phi làm quản gia đến bây giờ, sự vất vả và nỗ lực của Trần Phi, La Phượng đều nhìn thấy trong mắt. Nhà hàng, nhà máy dược, La Phượng không biết anh còn mang đến cho mình bao nhiêu bất ngờ nữa, nhưng La Phượng biết, anh chỉ là một con người, vẫn có giới hạn, vẫn sẽ biết mệt.

"Dì La." Trần Phi cười chào hỏi một tiếng, La Phượng đi tới bên cạnh anh nhưng không ngồi xuống, mà đứng sau lưng anh, đúng chỗ Chị Bình vừa đứng.

"Nhìn cậu bận đông bận tây, mệt rồi nhỉ." La Phượng nói rồi đưa tay ra nhẹ nhàng xoa bóp vai anh, Trần Phi vội vàng nói.

"Dì La dì làm gì vậy, mau dừng tay đi, cháu không dám hưởng phúc phần này đâu."

La Phượng cười: "Chỉ cho phép cậu mát-xa cho tôi, không cho phép tôi mát-xa cho cậu sao? Cậu là người rất giỏi, là người trẻ tuổi tiến thủ, có năng lực nhất mà tôi từng gặp. Giờ đây, cậu và tôi đều là ông chủ, tôi giúp cậu mát-xa thì đã sao. Thật là, chẳng lẽ cậu ngại à?"

Trần Phi đùa cợt nói: "Không phải ngại, chỉ là dì La xinh đẹp như vậy giúp cháu mát-xa, nếu để người khác biết được thì chẳng phải ghen tị chết cháu sao."

"Thôi đi, đừng có dẻo miệng nữa. Phụ nữ trẻ đẹp hơn tôi đầy ra, đừng nói đến chị Bình, tôi thấy Ngọc Lâm và Hạ Băng có vẻ đều đối với cậu không bình thường, còn những người khác nữa, cậu thực sự tưởng tôi chẳng biết gì sao."

Trần Phi lập tức trở nên căng thẳng, há miệng muốn giải thích gì đó. La Phượng lại tiếp tục nói: "Chuyện của các người trẻ các cậu tôi sẽ không can thiệp, tôi cũng không có ý gì khác. Cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt, những chuyện khác không cần bận tâm nữa."

"Được, được ạ." Vì La Phượng đã nói thế, Trần Phi cũng không tiện giải thích gì thêm. Tuy nhiên lời bà nói cũng thật thú vị, sao nghe như kiểu mặc kệ không quan tâm vậy, nếu Trần Phi có bản lĩnh này theo đuổi con gái bà, chắc bà cũng đồng ý.

Nhắm mắt lại lặng lẽ tận hưởng, tuy tay nghề của La Phượng không thoải mái bằng Chị Bình, nhưng cũng rất dễ chịu. Quan trọng là tâm thái, và bầu không khí này.

Thời gian chậm rãi trôi qua, trong phòng không ai nói chuyện, chỉ còn tiếng thở của hai người. Tay La Phượng rất mềm mại, nhào nắn vai Trần Phi cực kỳ nhẹ nhàng. Trần Phi thoải mái tựa đầu ra sau, cái tựa này thế mà lại đập ngay vào bộ ngực đầy đặn của La Phượng, cảm giác mềm mại đó khiến Trần Phi cực kỳ dễ chịu.

Mặt La Phượng hơi đỏ lên, đã rất lâu rồi không có đầu của người đàn ông nào tựa vào nơi bí ẩn này. Điều này khiến bà ít nhiều có chút căng thẳng, nhưng nhìn biểu cảm thả lỏng tận hưởng của Trần Phi, La Phượng cũng thấy nhẹ nhõm. Mặc kệ cho Trần Phi tựa vào, tiếp tục giúp anh mát-xa.

Cảm nhận sự mềm mại sau gáy, ngửi mùi hương thoang thoảng, Trần Phi có chút xao động. Nhất là đôi tay của La Phượng lại mềm mại như thế, điều này càng khiến Trần Phi say đắm. Bàn tay trái vô thức từ từ đưa ra sau, rồi đặt lên đùi La Phượng.

Cơ thể La Phượng lập tức run lên bần bật, cậu... cậu muốn làm gì? Là vô ý hay cố ý?

Trong lúc La Phượng đang đoán già đoán non, tay Trần Phi đã khẽ di chuyển. Vuốt ve đùi La Phượng, cảm giác trơn láng từ đầu ngón tay truyền tới vô cùng bá đạo, điều này khiến Trần Phi cực kỳ tận hưởng. Dọc theo đùi từ từ lướt đi, dường như muốn tìm đến nơi bí ẩn đó.

La Phượng cảm thấy cơ thể không ngừng run rẩy, dường như sắp đứng không vững. Tay vịn lấy vai Trần Phi, thân hình nửa nghiêng, cả bộ ngực đầy đặn đều đè lên đầu Trần Phi. Nếu Trần Phi không phải gáy mà là phía trước, sợ rằng đã bị đè cho nghẹt thở rồi.

"Tiểu Phi... a..."

La Phượng vừa định nói bảo Trần Phi dừng lại, nhưng lại cảm thấy một luồng điện chạy qua khiến bà vô thức rên lên một tiếng. Ngón tay Trần Phi, vừa chạm vào nơi nhạy cảm nhất của La Phượng. Tiếng rên này khiến Trần Phi cũng giật nảy mình, như tỉnh mộng phản ứng lại được mình vừa làm gì, mình, mình thế mà lại chạm vào đùi La Phượng, còn chạm vào nơi nhạy cảm đó.

Trời ạ, chuyện này phải làm sao đây?

Trần Phi không dám cử động loạn, cũng không dám lên tiếng. Như thể vẫn còn ở trong trạng thái khi nãy, rồi căng thẳng chờ đợi phản ứng của La Phượng.

Lòng La Phượng dậy sóng, bà cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy. Nếu là người khác, La Phượng căn bản sẽ không do dự như thế này, nhưng người này lại là Trần Phi, La Phượng không biết phải làm sao cho phải. Giận dữ hay làm ngơ, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra?

La Phượng khó mà lựa chọn!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:204
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.