Người thôn Hoàng chiến ý dạt dào, tựa như mãnh hổ xuống núi. Kỹ năng xạ tiễn tinh xảo của Hàn Lôi Siêu cơ bản bắn tên là trúng đích, chỉ cần giơ tay lên là chắc chắn sẽ bắn trúng sơn tặc. Như vậy, khí thế của sơn tặc bị ảnh hưởng rất lớn, chẳng bao lâu sau đã tan tác không thành hàng ngũ, liên tiếp bị hạ sát.
Trần Phi lao tới sau khi đã trực tiếp tìm thấy tên BOSS đó. Theo quy tắc trò chơi trước đây, người nào đánh trúng con quái vật này đầu tiên thì điểm kinh nghiệm nên thuộc về người đó, tất nhiên cũng có quy tắc dựa theo mức độ sát thương. Ở đây, đây là lần đầu tiên Trần Phi hợp tác cùng với nhiều người như vậy, mặc dù không có hệ thống tổ đội nhưng cũng coi như là tác chiến liên minh, cho nên phải bảo vệ BOSS cho tốt.
Không phải nói Trần Phi hẹp hòi, mà đây là thói quen đã hình thành sau bao nhiêu năm chơi game. Dù sao thì cứ đoạt được quái đã, những chuyện khác đợi giết xong rồi tính.
Tên BOSS này quả nhiên là BOSS, không giống với mấy con tôm tép kia. Trong tay hắn là một thanh đại hoàn đao, trông vô cùng đáng sợ. Sau khi giao chiến với hắn, Trần Phi lập tức nhận ra thực lực của gã này rất mạnh. Nếu so sánh phân tích với thực lực của chính mình, mình là cấp 10, thì tên BOSS này ít nhất cũng phải cỡ cấp 15-20.
Trần Phi vừa vung trảm mã đao chém nhau với hắn, vừa thi triển Thiết Cắt Thuật không ngừng cắt vào cổ tay hắn. Mặc dù hắn không ngừng di chuyển, nhưng mười lần chắc chắn có ba lần có thể đánh trúng. Nói đi cũng phải nói lại, khả năng phòng ngự của tên BOSS này còn trâu bò hơn cả tên "Thiết Tỏa Đầu" kia nữa, dùng bao nhiêu Thiết Cắt Thuật mà chẳng thấy hắn bị ảnh hưởng gì cả.
BOSS chính là BOSS.
Trận chiến vẫn tiếp tục, sau những cuộc chiến đấu gian khổ, đám sơn tặc kia đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Người thôn Hoàng tuy ít nhiều đều bị thương nhưng không ai bị quá nghiêm trọng. Lúc này chỉ còn lại trận chiến giữa Trần Phi và tên sơn tặc đầu lĩnh là chưa kết thúc.
"Ca, chúng ta có cần đi giúp không?" Đệ đệ của Vương thợ rèn hỏi.
Bây giờ Trần Phi và tên sơn tặc đầu lĩnh đang đánh nhau cực kỳ kịch liệt, người ngoài rất khó xen vào. Cho nên đệ đệ của Vương thợ rèn mới hỏi như vậy, nếu không thì bọn họ đã sớm xông lên rồi.
Vương thợ rèn do dự một chút, rồi quay sang hỏi Hàn Lôi Siêu: "Cậu thấy thế nào?"
Kỹ thuật xạ tiễn này của Hàn Lôi Siêu đã chinh phục tất cả mọi người, một phần nhỏ sơn tặc ở đây đều là do hắn bắn chết. Cho nên Vương thợ rèn mới hỏi ý kiến của hắn. Hàn Lôi Siêu cũng thấy khó xử, khoảng cách của hai người quá gần, hơn nữa lại nhanh chóng thay đổi vị trí, hắn cũng không dám dễ dàng giương cung.
"Lên giúp thôi, một mình cậu ta sợ là khó khăn. Mọi người qua giúp chia sẻ áp lực một chút, tôi tin là cậu ta sẽ thành công." Hàn Lôi Siêu thở dài cất cung tên đi, rồi nhặt một thanh đao từ dưới đất lên, gia nhập vào vòng chiến.
Sự gia nhập của họ khiến áp lực của Trần Phi giảm đi đáng kể, cục diện cũng từ chỗ tấn công lẫn phòng thủ chuyển thành tấn công nhiều hơn phòng thủ. Trong chốc lát, tên sơn tặc đầu lĩnh lập tức trở nên khó khăn, tả chi hữu chiết (trái phải đều khó chống đỡ). Mặc dù thực lực của hắn mạnh hơn những người này nhiều, nếu một đấu một thì có thể giành chiến thắng không chút nghi ngờ. Nhưng "kiến nhiều cắn chết voi", giết BOSS quan trọng nhất chính là đông người, mỗi người một đòn cũng đủ để hắn nếm mùi. Huống hồ dùng thuật ngữ chuyên nghiệp hơn chút thì bọn họ biết cách "kéo thù hận" lắm, bên này vừa bị đánh một cái, BOSS còn chưa kịp ra tay thì đã bị thu hút sang bên kia rồi.
Cứ như con ruồi không đầu, ngoài việc chịu đòn ra thì chẳng có cách nào phản kích.
"Cơ hội tốt!"
Trần Phi bỗng phát hiện ra một sơ hở của BOSS, liền vung trảm mã đao chém xuống. BOSS nhất thời không phản ứng kịp, nhát đao này trực tiếp chém vào vai hắn, thậm chí còn bị kẹt trong cơ thể không rút ra được. Tên BOSS bị thương lúc này như thể bị chọc giận, ba đấm hai đá đã đánh bay những người xung quanh, rồi hung hãn lao về phía Trần Phi.
"Đến hay lắm." Trần Phi gầm lên một tiếng, vậy mà lại buông trảm mã đao ra. Ngay lập tức một tay nắm thành quyền, mạnh mẽ tung ra.
"Phá Quân Quyền!"
Nắm đấm đánh trúng ngực BOSS một cách chuẩn xác không sai một ly, sức mạnh khổng lồ khiến người ta như có thể nghe thấy tiếng xương cốt vỡ vụn. BOSS lập tức thổ huyết, người liền bay ngược ra ngoài như con diều đứt dây.
Thấy cơ hội này, những người khác lập tức định thừa thắng xông lên, nhưng Trần Phi đã ngăn họ lại. Chầm chậm bước tới chỗ BOSS, Trần Phi nắm lấy trảm mã đao dùng sức kéo mạnh, cứng rắn rút được thanh đao ra khỏi cơ thể hắn.
Ngay sau đó Trần Phi cúi đầu lẩm bẩm vài câu, trảm mã đao thuận thế vung lên, đao rơi đầu rơi, BOSS cứ thế mà "treo máy".
"Người chơi số 99 Trần Phi tiêu diệt sơn tặc BOSS thành công, nhận được 100 điểm cống hiến, 100 điểm danh vọng. Do lần đầu tiên tiến hành tác chiến phối hợp nhiều người, mở khóa hệ thống tổ đội."
Âm thanh hệ thống khiến Trần Phi có chút hưng phấn, điểm cống hiến, điểm danh vọng gì đó thì bỏ qua đi, giết BOSS là những phần thưởng bắt buộc phải có, nhưng cái việc "mở khóa hệ thống tổ đội" ở phía sau mới là điều khiến Trần Phi phấn khích. Lợi ích của tổ đội thì không cần phải nói nhiều, trong bất kỳ tựa game nào thì tầm quan trọng và lợi ích của việc tổ đội là điều không cần bàn cãi.
"Chúng ta thành công rồi, chúng ta thành công rồi."
Thấy sơn tặc đầu lĩnh đã chết, từng người trong thôn Hoàng hưng phấn nhảy cẫng lên. Cái sơn trại này đã tồn tại rất lâu, làm điều ác không việc gì không làm, người thôn Hoàng ai cũng hận thấu xương. Dù oán hận nhưng không ai dám nói chuyện bình định cái sơn trại này, hôm nay cuối cùng cũng làm được rồi.
"Lôi Siêu, cậu đi kiểm tra thi thể đám sơn tặc kia đi, xem trên người chúng có gì thì lấy hết mang qua đây cho tôi." Trần Phi ra lệnh.
"Vương thợ rèn, mọi người cũng đi xem xung quanh đi. Trong sơn trại này hẳn là có không ít thứ đáng giá, sơn trại đã bị chúng ta bình định rồi, những thứ này tất nhiên không thể bỏ qua." Trần Phi quay đầu nói với Vương thợ rèn và những người khác.
Những người kia gật đầu lia lịa, rất nhiều thứ ở đây đều là đồ cướp từ người trong thôn của họ, bây giờ lấy về cũng là lẽ đương nhiên.
Bọn họ lập tức tản ra, đi tìm kiếm khắp nơi trong sơn trại.
Đợi bọn họ đi hết, Trần Phi lúc này mới quay đầu nhìn thi thể tên sơn tặc kia. Mấy câu lẩm bẩm lúc nãy chính là cầu nguyện cho nó "nổ" ra trang bị, giờ chỉ xem có thành công hay không thôi. Trần Phi lục lọi trên người sơn tặc đầu lĩnh, thần sắc ngày càng thất vọng.
"Mẹ kiếp, ít nhất cũng là một con BOSS, không lẽ không có gì thật sao. Ủa, đây là cái gì?" Trần Phi chửi thề lẩm bẩm một câu, sau đó bỗng lôi ra một thứ giống như tấm thẻ gỗ nhỏ. Trần Phi tò mò xem xét, kết quả lập tức vui mừng khôn xiết.
"Sơn Tặc Tập Kết Lệnh, có thể chiêu mộ năm tên sơn tặc."
Tuy chỉ là một câu giới thiệu đơn giản, nhưng với kinh nghiệm chơi game nhiều năm của Trần Phi thì tự nhiên hiểu rõ ý nghĩa trong đó. Đây chẳng khác nào một lệnh bài triệu hồi, có thể triệu hồi năm tên sơn tặc cùng tác chiến, đây đúng là đồ tốt mà. Không tệ, không tệ, xem ra lời cầu nguyện của mình quả nhiên có hiệu quả, "nổ" ra một món đồ tốt.
Cất Sơn Tặc Tập Kết Lệnh đi, phía bên kia Hàn Lôi Siêu đã quay lại. Trên tay hắn cầm một bọc gói bằng quần áo, đi tới nói: "Đám sơn tặc kia tôi đều lục soát hết rồi, ngoài một ít tiền ra thì chỉ có mấy món trang sức nhỏ, còn lại đều là vũ khí."
Trần Phi gật đầu: "Xem thu hoạch của những người khác thế nào đi."
"Ừ." Hàn Lôi Siêu gật đầu, rồi đứng sang một bên.
Không lâu sau Vương thợ rèn và những người khác cũng quay lại, khiêng theo hai hòm đồ, nhìn vẻ mặt của họ là biết thu hoạch rất phong phú. Vương thợ rèn vui mừng nói: "Không ngờ trong ổ sơn tặc này lại có nhiều đồ tốt đến thế, hai hòm vàng bạc châu báu, lũ khốn kiếp này."
Trần Phi cười cười, nói: "Người chúng ta cũng đã cứu được rồi, sơn trại cũng diệt rồi, chúng ta về thôi."
"Đi, về thôi." Vương thợ rèn vung tay lên, mọi người liền rầm rộ kéo nhau xuống núi.
Khi trở về thôn thì trời đã tối hẳn, trên phố sớm không còn sự phồn hoa như ban ngày, thi thoảng còn vài sạp hàng nhỏ đang buôn bán, trên đường lác đác chỉ còn thấy vài người qua lại. Mọi người trở về tiệm rèn của Vương thợ rèn, rồi Vương thợ rèn bảo những người khác cứ về trước, ngày mai lại tới chỗ ông.
Lúc này chỉ còn lại Vương thợ rèn, đệ đệ của Vương thợ rèn, Hàn Lôi Siêu và Trần Phi bốn người.
Vương thợ rèn lên tiếng: "Trần Phi hiền đệ, chuyện lần này ta thật không biết cảm ơn cậu thế nào cho phải, nếu không phải nhờ cậu thì đệ đệ này của ta e là cũng không dễ dàng quay về được như vậy. Lời dư thừa ta cũng không nói nữa, mượn hoa dâng Phật, một hòm trong này cậu cầm lấy, hòm còn lại ta chia cho những người khác."
"Được, vậy đệ cũng không khách sáo với huynh nữa. Không giấu gì huynh, cái thôn của đệ nghèo lắm, chốn khỉ ho cò gáy chẳng có gì cả. Có số tiền này, đệ cũng dễ bề cải thiện thôn của chúng ta." Trần Phi cười nói.
Vương thợ rèn cười ha hả: "Ta thích tính cách thẳng thắn này của cậu. Thế này đi, lúc quay về cứ lấy những vũ khí, dụng cụ gì đó ở chỗ ta, cậu đều dùng tới mà."
Trần Phi mừng rỡ nói: "Vậy thì đệ xin đa tạ, thôn chúng đệ không có gì cả, nhất là đồ sắt lại càng ít vô cùng, không giấu gì huynh, người trong thôn chúng đệ vì không có vũ khí mà trai tráng đều chết cả rồi. Vũ khí đệ mang theo trên đường này còn là rìu đấy, nếu có đồ sắt, an toàn của thôn chúng đệ cũng có thể tăng lên đáng kể."
"Chỗ các cậu không có thợ rèn sao?" Đệ đệ của Vương thợ rèn đột nhiên lên tiếng hỏi.
Trần Phi cười khổ: "Nếu có thì đệ cũng chẳng phải mạo hiểm tới đây làm gì, chỉ là để mở mang tầm mắt một chút, đồng thời giúp đỡ thôn xóm thôi."
Đệ đệ của Vương thợ rèn im lặng một hồi lâu, không biết đang cân nhắc điều gì. Trần Phi cũng không để tâm, cười hì hì tán gẫu với Vương thợ rèn.
Đột nhiên, đệ đệ của Vương thợ rèn lên tiếng, ánh mắt kiên định nói: "Ta đi cùng cậu về thôn của cậu, thế nào?"
"Huynh... huynh nói cái gì?" Trần Phi sững sờ.
Vương thợ rèn vội nói: "Đệ đệ, đệ làm cái gì vậy."
Đệ đệ của Vương thợ rèn nói: "Hôm nay nếu không phải nhờ Trần Phi thì e là ta đã chết trong tay đám sơn tặc kia rồi, cậu ấy cứu ta, ta tất nhiên phải biết ơn báo đáp. Thôn của họ không có thợ rèn, thì ta đi làm thợ rèn. Dù sao ở đâu cũng thế thôi, huống hồ ta tin Trần Phi cũng sẽ không bạc đãi ta."
"Chuyện này là đương nhiên." Trần Phi vội nói.
Vương thợ rèn do dự nói: "Nói thì nói vậy, chỉ là đang yên đang lành sao đệ lại muốn rời khỏi thôn, rời xa ca ca."
"Ca, thôn của họ cách chỗ mình cũng không xa, muốn gặp mặt lúc nào chẳng được. Huống hồ bao nhiêu năm nay ta cũng nghĩ thông suốt rồi, thay vì sống một cách hoang phí như thế này chi bằng làm chút việc có ích. Dù sao ta cũng là kẻ cô độc một mình, nếu nhớ huynh thì ta lại về thăm huynh. Chuyện này cứ quyết định vậy đi, huynh chắc sẽ không từ chối đệ chứ?" Câu cuối cùng này lại là hỏi Trần Phi.