Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 765 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 251
1 chọi 3, toàn thắng

❊ ❊ ❊

Trần Phi cử động rất chậm rãi, trông như đang bước tới để chào hỏi vậy. Khang Văn thấy dáng vẻ này của cậu thì hơi bực, đã nói là kiểm tra thì phải nghiêm túc đối đãi chứ. Trần Phi này tuy thiên tư trác tuyệt nhưng vẫn còn trẻ, căn bản chưa có kinh nghiệm chiến đấu gì, xem ra mình phải dạy bảo cho tử tế mới được.

Nhìn thấy Trần Phi bước đến bên cạnh, vung nắm đấm đánh tới, Khang Văn không né không tránh, cũng tung một quyền đánh trả. Hắn muốn cho Trần Phi biết khoảng cách giữa hai người lớn đến nhường nào, muốn khiến Trần Phi ngưỡng mộ sùng bái mình, như vậy mới có thể toàn tâm toàn ý theo mình tập luyện và học tập.

Nắm đấm va chạm cùng nắm đấm, Khang Văn vốn còn lo lắng thể chất của Trần Phi quá yếu nên chỉ dùng tám phần lực. Nhưng kết quả lại vượt xa dự liệu của Khang Văn, Trần Phi vậy mà không hề lay động. Thậm chí cánh tay cũng chẳng hề rung chuyển lấy một chút, vẫn thẳng tắp như thế!

“Cái... cái này sao có thể?” Khang Văn mở to mắt kinh ngạc nhìn Trần Phi, những người khác còn tưởng Khang Văn chưa tung hết sức, đang chờ xem kịch hay.

Trần Phi mỉm cười, khóe miệng khẽ nhếch lên, tiếp đó cơ bắp khẽ rung động, sức mạnh lập tức truyền từ cơ thể tới lòng bàn tay. Sau đó Khang Văn liền cảm thấy một luống đại lực ập đến, hoảng hồn vội vàng vận lực chống đỡ, nhưng hiệu quả lại cực kỳ nhỏ bé, gần như là không có. Chỉ trong hai ba giây ngắn ngủi, Khang Văn đã không thể chống đỡ nổi, cả người lập tức đổ ngược ra sau.

Cũng may Khang Văn phản ứng nhanh, kịp thời giữ vững cơ thể, nếu không thì cái mông e là phải tiếp xúc thân mật với mặt đất rồi.

Kết quả này khiến tất cả mọi người kinh ngạc không thôi, tuy chưa đến mức biến sắc nhưng ít nhất từ cái miệng há hốc và ánh mắt khó tin của họ là có thể thấy rõ, họ không thể tin nổi vào sự thật trước mắt. Khang Văn ngẩn ngơ nhìn Trần Phi, không biết nói gì, dường như vẫn chưa tỉnh lại từ trong cú sốc. Mãi một lúc sau, Khang Văn mới như vừa tỉnh mộng, hào hứng nói.

“Trần Phi, cậu có phải từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp gì không?”

Trần Phi dang tay. “Không có, chẳng phải lai lịch của tôi các người nên điều tra rõ ràng rồi sao?”

“Vậy sao cậu lại?” Lai lịch của Trần Phi đúng là đã được điều tra rõ ràng, Khang Văn là nhất thời kinh ngạc mới hỏi như vậy.

Trần Phi nói: “Khứu giác của tôi chẳng phải đột nhiên trở nên nhạy bén sao, từ lúc đó không chỉ khứu giác mà cả sức mạnh, cũng như khả năng học tập đều trở nên đặc biệt mạnh mẽ.”

Khang Văn bừng tỉnh. “Ra là vậy. Thật không biết rốt cuộc cậu xảy ra chuyện gì, sao tự nhiên lại biến thành siêu nhân vậy. Nhưng như thế này thì lợi đủ đường, cậu quả thực sinh ra là để làm vệ sĩ. Nhanh nhanh nhanh, đem khả năng của cậu thể hiện ra cho tôi xem.”

“Được thôi.”

Trần Phi gật đầu, nói: “Về mặt sức mạnh, vừa rồi tôi chỉ dùng bảy phần lực. Hỏa lực toàn khai đến mức nào thì không cần thiết đâu nhỉ. Trước đây tôi có học qua một số kỹ năng chiến đấu cơ bản để phòng thân, tuy chưa gặp cao thủ nào nhưng chắc cũng ổn, hay là thử cái này?”

“Được, ba người các cậu ra một người thử chiêu với Trần Phi đi.” Khang Văn vội vàng gật đầu, nói với ba người phía sau.

Ba người kia cũng rất dứt khoát, đều có vẻ muốn thử sức. Trần Phi cười cười nói với Khang Văn: “Hay là để cả ba người họ cùng lên đi, thân thủ của tôi chắc cũng tạm ổn.”

“Cậu chắc chứ? Ba người họ đều là tinh anh về kỹ năng chiến đấu đấy. Một người đối phó hơn mười đặc công cũng không thành vấn đề, cậu tuy nói thiên tư trác tuyệt nhưng dù sao cũng chưa từng nhận huấn luyện chuyên nghiệp, một chọi ba có vẻ hơi khó đấy.” Khang Văn do dự nói.

“Thử chút đi.” Trần Phi thản nhiên nói.

Khang Văn nghĩ ngợi rồi thấy cũng được, vốn dĩ là để thử xem thực lực của Trần Phi đạt đến mức nào. Nếu ba người không xong thì giảm số người xuống cũng được, nghĩ đến đây Khang Văn gật đầu với ba người kia.

Ba người nọ nhìn nhau rồi bước về phía Trần Phi, trong đó một người đi hơi nhô lên phía trước, hai người còn lại rất tâm ý tương thông mà lui ra sau một chút. Trần Phi thấy tư thế này, e là người đó định lên trước, xem ra vẫn coi thường mình rồi.

Khẽ mỉm cười, Trần Phi bước về phía người đó. Vừa ra tay, chính là Phá Quân Quyền. Người kia cũng không quá bất cẩn, nhìn thấy Trần Phi ra tay liền phản ứng lại ngay lập tức. Chỉ tiếc là tuy hắn không bất cẩn nhưng lại phạm phải một sai lầm giống hệt Khang Văn!

Không né tránh mà lại cứng đối cứng với Trần Phi!

Một quyền đánh tới, người nọ lập tức cảm thấy lòng bàn tay tê dại, các đốt ngón tay đau nhói như sắp gãy rời. Sức mạnh to lớn truyền đến từ phía Trần Phi khiến hắn bay lên không trung, trải nghiệm cảm giác bay lượn. Cuối cùng bịch một tiếng ngã xuống đất.

Im phăng phắc.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Trần Phi.

Trần Phi thản nhiên nói: “Vẫn là lên cùng đi, từng người một thì không thấy ra cái gì cả.”

Nếu trước đó cậu nói câu này thì có lẽ chưa ai tin, nhưng bây giờ thì khác rồi. Một quyền có thể đánh bay những tinh anh siêu cấp như họ, thực lực này đã đủ để chứng minh vấn đề. Ít nhất, trong lòng họ, Trần Phi đã đạt đến mức độ khiến họ phải liên thủ đối phó.

Người kia đứng dậy từ dưới đất, vừa rồi Trần Phi cũng không dùng toàn lực nên hắn cũng không bị thương. Ba người nhìn nhau một cái, chậm rãi bao vây lấy Trần Phi, nhìn dáng vẻ của họ là biết họ đã thực sự nghiêm túc rồi.

“Hà!”

Ba người đột nhiên quát lớn một tiếng, gần như cùng một thời điểm lao về phía Trần Phi. Ba người này quyền cước cùng phát, nhất thời thật khiến người ta không biết đỡ thế nào, chân tay rối loạn. Trần Phi là người thường sao? Rõ ràng không phải!

Trần Phi bất ngờ tung quyền đánh thẳng vào ngực một người trong đó, lúc này đòn tấn công của hai người kia ập tới. Thân hình Trần Phi khẽ uốn éo, né được cú đá thế mạnh lực trầm, rồi nhân thế điểm nhẹ vào chân hắn, người nọ lập tức hừ lạnh một tiếng, thế công lập tức bị hóa giải.

Lúc này nắm đấm của người thứ ba đã đánh vào sau lưng Trần Phi, cơ thể Trần Phi khẽ rung lên, tiếp đó bất ngờ tung cú đá hậu. Phản ứng của người nọ cũng nhanh, thân hình nhanh chóng lùi lại né tránh, thế nhưng đòn tấn công của Trần Phi đâu đơn giản thế thôi?

Thân thể Trần Phi bất ngờ xoay chuyển, quét chân một đường càn quét. Người nọ dường như không ngờ Trần Phi hành động nhanh như vậy, mắt thấy kình phong sắc bén ập đến, theo bản năng giơ tay lên đỡ, cú đá này lập tức khiến hắn bay ngang ra ngoài, trực tiếp mất thăng bằng.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc hắn sắp bay ra ngoài, một luồng đại lực bất ngờ kéo hắn lại. Người nọ quay đầu nhìn lại thì thấy là Trần Phi đã nắm lấy tay mình kéo lại, đồng thời một tay khác của Trần Phi đã tạo thành thế quyền.

Người nọ trong lòng kinh hãi nhưng đã không kịp nữa rồi, xem ra nắm đấm này không tránh khỏi. Ngay lúc này Trần Phi lại bất ngờ thu nắm đấm lại, mỉm cười thiện ý với hắn. Người nọ thở phào một hơi, vội vàng cười gượng.

Một chọi ba, thắng bại đã phân, Trần Phi ngoài việc bị ăn một cú không đau không ngứa sau lưng ra thì cơ bản là toàn thắng.

Đương nhiên ba người kia đều vẫn còn khả năng chiến đấu, nếu thật sự phải liều mạng thì cũng chưa chắc không được. Nhưng dù sao đây cũng chỉ là kiểm tra, coi như dừng lại ở mức độ "điểm đến thì dừng". Huống hồ Trần Phi cũng chưa lấy ra toàn lực, nếu Trần Phi dốc toàn lực thì e rằng cú đánh sau lưng kia cũng sẽ không ăn phải. Trảm Mã Đao, Cắt Đứt Thuật, Trần Phi có nắm chắc việc có thể trong nháy nháy mắt tiêu diệt ba người này, mặc dù cấp độ thực lực của ba người này đều trên hai mươi.

Tuy nhiên, cấp độ không đại diện cho tất cả, dù là trong game hay thực tế thì đạo lý này vẫn thông suốt. Tục ngữ có câu võ công cao đến đâu cũng sợ dao phay, đây chính là minh chứng rất tốt. Một người cấp độ có cao đến mấy, bị một băng đạn bắn vào cũng tèo thôi!

Kết quả rõ ràng không cần nói nữa, Khang Văn quả thực như nhặt được báu vật. “Tốt tốt tốt, không ngờ thực lực của cậu lại đạt đến mức độ này, không tệ không tệ, xem ra về mặt chiến đấu thì tôi thậm chí không cần dạy cậu thêm nữa. Vậy đi, từ ngày mai tôi dạy cậu về năng lực sử dụng súng ống. Dù sao bây giờ là xã hội hiện đại, võ công quyền cước kỹ năng chiến đấu tuy hữu dụng, nhưng thời khắc mấu chốt vẫn phải dùng súng.”

“Được.”

Về phương diện này Trần Phi rất khiêm tốn, súng ống là thứ mang lại áp lực quá lớn, xa xa đáng sợ hơn quyền cước. Huống hồ Trần Phi cũng chưa từng dùng thứ này, quả thực muốn học tập một cách có hệ thống.

“Cậu về trước đi, tôi còn phải sắp xếp lại kế hoạch huấn luyện cho cậu.” Khang Văn nói.

Trần Phi cười cười gật đầu, sau đó từ biệt những người khác rồi xoay người trở về.

Sau khi về, Trần Phi rảnh rỗi không có việc gì làm, gọi Vương Hiểu Manh chuẩn bị ra ngoài dạo chơi một chút. Những ngày tới e là không còn nhiều thời gian nữa, nên hôm nay thế nào cũng phải sử dụng phần thưởng mình thắng được mới được.

Rời khỏi biệt thự, Trần Phi liền gọi một cuộc điện thoại cho Thường Hân Hân, điện thoại được kết nối rất nhanh.

“Alo, ai đấy.” Giọng điệu Thường Hân Hân rất gắt gỏng.

Trần Phi cười nói: “Tôi là Trần Phi, tôi nghĩ cô chắc sẽ không quên chứ nhỉ?”

Thường Hân Hân lập tức tăng âm lượng. “Là cậu? Hừ, tất nhiên tôi sẽ không quên rồi. Hóa thành tro tôi cũng nhớ cậu. Sao? Gọi điện thoại cho tôi là muốn tôi qua đó bồi cậu à? Bây giờ không được, tôi không ở Kinh Thành, cậu đợi tôi nửa tiếng, nửa tiếng sau tôi gọi lại cho cậu.”

“Được.”

Trần Phi cười cười rồi cúp điện thoại.

Cô nàng Thường Hân Hân này cũng khá thú vị, mình còn chưa nói gì mà cô ấy đã chủ động nói rồi. Dù sao cũng chỉ nửa tiếng thôi, Trần Phi vẫn chờ được, để Vương Hiểu Manh lái xe dạo quanh một lát, thời gian cũng trôi qua rất nhanh. Gần đúng nửa tiếng, điện thoại của Thường Hân Hân gọi tới.

“Cậu đang ở đâu, tôi qua tìm cậu.”

Trần Phi liếc nhìn Vương Hiểu Manh, Vương Hiểu Manh lập tức hiểu ý, nói một địa chỉ, sau khi Trần Phi nói xong, Thường Hân Hân quăng lại một câu đợi tôi, năm phút tới, rồi cúp máy. Vương Hiểu Manh đỗ xe sang một bên cùng Trần Phi chờ đợi.

Không bao lâu sau liền thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ rực lái tới, cửa kính xe hạ xuống, bên trong là Thường Hân Hân.

“Đi đâu?” Thường Hân Hân hỏi.

“Xuống xe, lên xe này đi.” Trần Phi không định tự mình ngồi một xe, rồi để Thường Hân Hân lái một xe đi theo sau, như vậy thì chẳng thú vị gì.

Thường Hân Hân cũng dứt khoát xuống xe rồi đỗ xe ở đó, lên xe của Vương Hiểu Manh. Thấy Thường Hân Hân lên xe, Trần Phi đổi từ ghế phụ sang hàng ghế sau ngồi cùng Thường Hân Hân.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:241
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.