Thường Hân Hân cũng là nhất thời xúc động mới tóm lấy bảo bối của Trần Phi, vốn còn chút thẹn thùng muốn buông ra, nhưng thấy dáng vẻ này của Trần Phi lại không buông nữa, cười hì hì nói: "Biết lợi hại của bổn tiểu thư chưa? Muốn ta buông ra cũng được, ngươi nói xem, rốt cuộc có làm với ta không?"
"Làm, làm cái búa ấy. Ta nói cô có bị bệnh không hả? Cô nói xem cô xinh đẹp lại có tiền thế này, đàn ông kiểu gì chẳng tìm được, sao cứ phải quấn lấy ta làm gì. Ta thật không hiểu ta tốt ở chỗ nào? Còn nữa, có ai như cô không? Tóm lấy chỗ đó của đàn ông để ép người ta xem có làm với cô không? Đại tỷ, ta lạy cô được chưa? Cô là Thường Hân Hân đó, không thể chơi kiểu này được, có được không?"
"Ta thì sao? Ta cũng là phụ nữ bình thường được chưa?" Thường Hân Hân khó chịu nói.
Trần Phi nhìn tay cô rồi lại nhìn biểu cảm quỷ dị của cô: "Dáng vẻ này của cô mà là phụ nữ bình thường à? Người bình thường không ai làm ra chuyện này đâu nhỉ?"
Thường Hân Hân hơi đỏ mặt, sau đó thẹn quá hóa giận lại dùng thêm chút sức: "Chuyện của bổn tiểu thư không cần ngươi quản, ngươi có tin ta bóp nát cái thứ này của ngươi không?"
Đúng là dầu muối không ngấm! Trần Phi nổi giận.
"Đây là do cô ép ta, không buông tay phải không? Đừng có hối hận!"
"Dọa ta à, ép ngươi thì sao nào?" Thường Hân Hân căn bản không sợ lời đe dọa của Trần Phi.
Trần Phi trợn mắt, liều mạng. Đây là do cô ép ta phải dùng tuyệt chiêu, Trảo Nãi Long Trảo Thủ! Trần Phi đột nhiên vươn tay trực tiếp tóm lấy khối thịt mềm của Thường Hân Hân, vừa chạm vào mới phát hiện bên trong cô thế mà không mặc gì, cứ thế mà tóm trọn.
Thường Hân Hân sững sờ, đối với cử động này của Trần Phi, cô hoàn toàn không hề nghĩ tới. Ngực mình cứ thế bị Trần Phi tóm lấy?
"Không nhìn ra cô cũng khá "có nội dung" nha, khá lớn, cảm giác tay cũng không tệ." Trần Phi cười cười nói: "Nếu cô còn không buông tay, ta sẽ tiếp tục đấy. Cô biết đấy, trong tình huống này cô không chiếm được ưu thế đâu. Tuy rằng chúng ta đều đang tóm chỗ đó của đối phương, nhưng cái cô tóm chẳng những không làm ta khó chịu mà có khi còn làm ta thoải mái, lỡ làm dính tay cô thì đừng có trách ta."
"Lưu manh!" Thường Hân Hân đương nhiên biết hắn đang nói gì, mắng Trần Phi một câu rồi vội vàng buông tay ra.
Trần Phi hắc hắc cười một tiếng, đấu với ta? Cô còn non lắm. Đàn ông đấu với phụ nữ, người chịu thiệt chắc chắn là phụ nữ. Trần Phi đắc ý bóp bóp, cảm giác tay thật không tệ nha.
"Lưu manh, ngươi... ngươi còn chưa buông tay?" Thấy Trần Phi vẫn không buông mình ra, còn cố ý bóp thêm mấy cái, Thường Hân Hân đỏ mặt quát.
"Buông? Làm sao được? Ai biết sau khi ta buông ra cô có nhân cơ hội đánh lén ta nữa không? Cô tưởng ta ngu chắc. Lần này ta phải trừ hậu họa, khiến cô triệt để từ bỏ ý định đánh lén ta." Trần Phi bĩu môi, bàn tay vẫn tiếp tục day nắn trên bầu ngực căng tròn kia.
"Ngươi... ngươi cố tình chiếm tiện nghi của ta, đồ khốn."
"Ta cố tình chiếm tiện nghi của cô? Câu này nói làm ta đau lòng quá đấy. Là ai đêm hôm qua nửa đêm nằm lì trên giường ta không chịu đi, cứ hỏi ta có làm không hả? Là ai sáng sớm chạy vào phòng ta, sờ chỗ đó của ta giống như ép cung bắt ta làm hả? Ta là đàn ông được chưa? Đàn ông đều có lòng tự tôn, cho nên ta thà chết không chịu khuất phục. Chỉ cần không bị ngược đẩy, trả giá thế nào cũng đáng." Trần Phi tỏ vẻ uất ức, tay lại không hề dừng lại: "Cô có biết bây giờ ta khó chịu lắm không? Sáng sớm ra bị cô vừa sờ vừa tóm, hơn nữa bây giờ ta còn phải tóm lấy cô để nhẫn nhịn sự kích động đó, ta khổ lắm đấy! Nhưng cô yên tâm, ta là người có ý chí vô cùng kiên định, dù cho bây giờ ta đang tóm lấy ngực cô, ta chắc chắn sẽ nỗ lực học tập đồng chí Liễu Hạ Huệ, kiên quyết ngồi trong lòng mà không loạn."
"Ngươi... ngươi..." Thường Hân Hân sắp bị hắn chọc tức đến mức không biết nói gì cho phải, thật không ngờ hắn lại vô sỉ như vậy, hơn nữa còn có thể nói một cách lý lẽ hùng hồn, đạo mạo trang nghiêm. Hắn chiếm tiện nghi của mình mà lại nói như thể chịu bao nhiêu uất ức, bao nhiêu đau khổ vậy, còn có thiên lý hay không hả?
"Ta thì sao nào, ta hỏi cô còn làm không?" Trần Phi kiêu ngạo hỏi.
"Không... không làm nữa." Thường Hân Hân bị hắn tóm lấy, cảm thấy toàn thân một trận tê dại, đành phải thỏa hiệp.
"Thật không làm nữa?"
"Thật không làm nữa."
"Thế mới được chứ." Trần Phi hài lòng gật đầu, có chút luyến tiếc buông tay ra. Thường Hân Hân lấy lại tự do, trừng mắt nhìn Trần Phi một cái rồi xoay người bỏ đi.
Trần Phi lắc đầu cười khẽ nhìn lòng bàn tay mình, nói thật cảm giác này đúng là không tệ. Thường Hân Hân cũng thật thú vị, không phải cứ ép mình làm sao? Bây giờ mình mới chỉ trêu chọc một chút đã nhận thua rồi. Đáng tiếc, nếu cô ấy kiên trì thêm chút nữa chắc mình phải đầu hàng rồi, cái cảm giác này thực sự không phải người đàn ông nào cũng chịu nổi.
Mặc quần áo rửa mặt xong, Trần Phi xuống lầu ăn cơm. Có lẽ vì Thường Hân Hân tới nên hôm nay Hồ Xảo Nhi không ăn trong phòng mà ở phòng ăn. Đến phòng ăn liền nhìn thấy Thường Hân Hân ngồi cùng Hồ Xảo Nhi, lúc Thường Hân Hân nhìn thấy Trần Phi, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn chút đỏ ửng.
Chà, còn biết thẹn thùng cơ đấy.
Trần Phi cười ngồi xuống chào hỏi Hồ Xảo Nhi rồi bắt đầu ăn cơm.
Trong quá trình ăn, Thường Hân Hân với Hồ Xảo Nhi cười nói vui vẻ, nhưng vừa nhìn thấy Trần Phi liền lập tức ngậm miệng. Dáng vẻ này không giống tức giận mà là thẹn thùng, Hồ Xảo Nhi tự nhiên cũng nhìn ra, liền trêu chọc vài câu.
Nếu là ngày thường Thường Hân Hân chắc chắn sẽ phản bác, nhưng hôm nay lại không nói gì, điều này khiến Hồ Xảo Nhi rất kinh ngạc và tò mò.
Thường Hân Hân vốn luôn nóng nảy sao hôm nay lại thế này?
Sau khi ăn cơm xong, thuốc thang bên kia đã chuẩn bị xong, uống thuốc xong liền chuẩn bị châm cứu. Thường Hân Hân tuy có chút thẹn thùng nhưng càng tò mò Trần Phi châm cứu như thế nào, nằng nặc đòi đi cùng. Hồ Xảo Nhi tuy không muốn lắm vì lúc châm cứu hơi ngại ngùng, nhưng không chịu nổi yêu cầu của Thường Hân Hân đành phải đồng ý.
Đến phòng Hồ Xảo Nhi, Hồ Xảo Nhi nằm trên giường, Trần Phi đang làm sạch kim vàng. Thường Hân Hân ngồi bên cạnh Hồ Xảo Nhi tò mò hỏi: "Xảo Nhi, châm cứu của hắn lợi hại thật sao? Không đau lắm chứ?"
Hồ Xảo Nhi lắc đầu nói: "Không đâu, đều không có cảm giác gì đặc biệt cả. Châm cứu của hắn có lợi hại hay không ta không biết, dù sao thì thời gian này hiệu quả cũng rất rõ ràng, ta cảm thấy cơ thể mình tốt hơn nhiều rồi. Bây giờ ta chỉ chờ bệnh khỏi hẳn, đến lúc đó có thể cùng nàng ra ngoài chơi rồi."
"Được quá đi mất." Thường Hân Hân cười nói, đối với Trần Phi cô vẫn khá khâm phục. Không ngờ hắn không chỉ nấu ăn giỏi mà y thuật cũng giỏi như vậy.
Lúc này Trần Phi đã đi tới, Hồ Xảo Nhi liếc nhìn Thường Hân Hân một cái rồi cởi áo khoác ngoài ra, lộ ra nội y bên trong. Lần này đến lượt Thường Hân Hân sững sờ, kinh ngạc hỏi: "Xảo Nhi nàng làm gì thế, sao... sao lại cởi áo ra?"
"Tất nhiên là để châm cứu rồi, không cởi áo thì châm cứu kiểu gì." Hồ Xảo Nhi nói.
"Hắn, hắn châm cứu ở chỗ nào của nàng thế?" Thường Hân Hân nhìn Hồ Xảo Nhi vươn tay hạ thấp nội y xuống rất nhiều, lộ ra hơn nửa bầu ngực trắng ngần, lập tức nghi hoặc không thôi.
Hồ Xảo Nhi nói: "Còn có thể là chỗ nào, ngực chứ đâu. Ta đây là đang trị bệnh tim, đương nhiên phải châm cứu ở đây rồi."
"A..."
Thường Hân Hân kinh ngạc kêu lên một tiếng, không ngờ Trần Phi châm cứu cho Hồ Xảo Nhi lại là vị trí này, tuy không nhìn thấy toàn cảnh nhưng chẳng phải rất nhiều thứ đều nhìn thấy hết rồi sao? Tuy rằng đây là vì trị bệnh nhưng Thường Hân Hân vẫn cảm thấy có chút không thỏa đáng.
Trần Phi bĩu môi nói: "Kêu cái gì mà kêu, có phải châm cứu cho cô đâu. Cũng may là Hồ Xảo Nhi, nếu là cô thì có khi ta phải đổi một cây kim khác mới được."
Thường Hân Hân lập tức giận dữ: "Ngươi có ý gì, nói ta da dày à?"
Trần Phi lắc đầu: "Khả năng thấu hiểu của cô kém thế, Xảo Nhi, nàng nói xem ta có ý gì."
Hồ Xảo Nhi mím môi cười, nói với Thường Hân Hân: "Hắn đang khen nàng đấy, khen nàng ngực to, không giống ta nhỏ thế này."
Nhắc đến ngực, Thường Hân Hân liền nhớ đến chuyện sáng nay, khuôn mặt lập tức đỏ bừng hơn: "Ta lớn hay không thì liên quan gì đến hắn, ta đâu có bắt hắn châm cứu cho mình. Chán thật, các ngươi cứ châm cứu đi, ta ra ngoài đi dạo đây." Nói xong, Thường Hân Hân đứng dậy rời đi.
Đợi cô đi rồi, Trần Phi mới bước tới giúp Hồ Xảo Nhi châm cứu. Bận rộn nửa ngày xong việc, Trần Phi rút kim vàng ra chuẩn bị thu dọn, ai ngờ Hồ Xảo Nhi lúc này lại đột nhiên mở miệng: "Trần Phi, của ta thật sự rất nhỏ sao? Đàn ông có phải đều thích loại to không?"
Đây đã là lần thứ hai Hồ Xảo Nhi hỏi câu này, Trần Phi biết cô ấy là vì lời nói vừa nãy của mình nên mới để tâm. Phụ nữ mà, ai chẳng thích đẹp, ai chẳng thích thu hút ánh nhìn của đàn ông. Điều này không liên quan đến việc tính cách có cởi mở hay không, mà chỉ là bản tính thôi. Nếu không thì tại sao có nhiều người đi nâng ngực như vậy chứ.
Trần Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Thực ra đàn ông đúng là đều thích loại lớn hơn một chút, bất kể là về thị giác hay cảm giác tay đều có kích thích rất mạnh. Nhưng, điều này không có nghĩa là phụ nữ ngực nhỏ thì không đẹp."
"Nhưng... nhưng ta cũng muốn giống như Hân Hân, to như vậy, làm sao bây giờ? Ta nghe nói có thể nâng ngực nhưng phải phẫu thuật, ta không muốn, có cách nào khác không?" Hồ Xảo Nhi hỏi.
"Cái này..."
Trần Phi do dự một chút, chuyện Hồ Xảo Nhi muốn nâng ngực này e là không thuộc phạm vi quản lý của mình nhỉ? Dù sao thì chuyện này khác với trị bệnh tim. Tuy nhiên nhìn bộ dạng mong chờ kia của Hồ Xảo Nhi, Trần Phi thật sự không đành lòng ngồi nhìn, đành nói: "Cách thì không phải không có, chỉ là bây giờ nàng vẫn chưa làm được. Đợi sau khi bệnh của nàng khỏi hẳn đi, nếu nàng vẫn muốn làm thì ta giúp nàng."
"Thật sao? Tuyệt quá, ta biết ngay là huynh chắc chắn có cách mà." Hồ Xảo Nhi lập tức kích động ôm lấy Trần Phi, hôn lên mặt hắn một cái.
Cử động này khiến cả Hồ Xảo Nhi và Trần Phi đều sững sờ, chính bản thân Hồ Xảo Nhi cũng không ngờ tới.
"Cái đó, ta còn phải tìm Khang Văn để huấn luyện, ta đi trước đây."
Trần Phi nói một câu rồi xoay người đi ra ngoài, để lại Hồ Xảo Nhi ngồi ngẩn ngơ trên giường. Cô đưa tay sờ lên mặt mình, thấy hơi nóng ran, lẩm bẩm tự nhủ: "Ta... ta bị làm sao thế này, đây là nụ hôn đầu của mình mà. Ừm, là biết ơn huynh ấy, chỉ là biết ơn huynh ấy thôi."
Tuy tự an ủi mình như vậy, nhưng Hồ Xảo Nhi vẫn cảm thấy mặt đỏ nóng bừng, tim đập nhanh hơn, trên môi dường như vẫn còn lưu lại cảm giác kỳ lạ kia.