Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1613 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 810
Công chiếm Lang Thôn

❊ ❊ ❊

"Đây mới là cao thủ a!"

Trương Hạo nhịn không được cảm thán một câu, Trương Nhiên cùng Trương Chi cũng không kìm được gật đầu tán đồng.

Thực lực của bọn họ cũng coi như là cao thủ nhất lưu rồi, tuy không quá tự phụ về bản lĩnh của mình, nhưng họ tự tin ba người liên thủ thì dù là cao thủ đỉnh tiêm cũng có thể đối phó. Thế nhưng giờ khắc này nhìn thấy Trần Phi và Hoàng Thiệu ra tay, họ mới biết thế nào là "tọa tỉnh quan thiên" (ngồi đáy giếng nhìn trời). Cao thủ, đây mới thực sự là cao thủ. Động tác nhanh tựa chớp giật, bọn họ căn bản không nhìn rõ chiêu thức. Thế nhưng họ rất rõ ràng, cả hai người đều vô cùng hung hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là rất có thể sẽ gặp nguy hiểm.

"Các người nói xem ai sẽ thắng?" Trương Nhiên nhịn không được hỏi.

"Cái đó còn phải hỏi sao, chắc chắn là Trần đại ca rồi." Trương Chi không chút do dự nói.

Trương Hạo do dự nói: "Khó nói lắm, Trần đại ca tự nhiên rất lợi hại, nhưng ta thấy Hoàng Thiệu này cũng không tầm thường. Thật không ngờ chức nghiệp ẩn của hắn là Chiến Thần, các người từng nghe qua chưa?"

Trương Chi cùng Trương Nhiên đều lắc đầu, trong lòng lại có chút lo lắng cho Trần Phi.

Lúc này Trần Phi cùng Hoàng Thiệu đã đánh đến mức như lửa đốt, có thể gọi là giai đoạn bạch nhiệt hóa. Liệt Hỏa Kiếm Pháp, Tu La Kiếm Pháp luân phiên thi triển, cộng thêm chiêu thức Cường Công Kiếm Pháp thỉnh thoảng xuất hiện. Mặc dù về vũ khí và lực lượng thì Trần Phi kém Hoàng Thiệu một chút, nhưng nhờ vào kiếm pháp nên vẫn có thể chống đỡ. Chỉ là hơi có chút chịu thiệt. So sánh lại, Hoàng Thiệu càng đánh càng sắc bén. Phương Thiên Họa Kích vừa nặng vừa lớn, cộng thêm lực lượng của Hoàng Thiệu lại mạnh, có thể nói mỗi lần cứng đối cứng, Trần Phi đều chịu thiệt.

Đúng lúc Trần Phi cùng Hoàng Thiệu đang đánh kịch liệt, Hoàng Thiệu bỗng nhiên biến sắc, quát lên với Trần Phi: "Ngươi... ngươi thật bỉ ổi."

"Ta bỉ ổi?" Trần Phi bị mắng đến ngẩn người, bản thân cũng đâu có làm gì, sao lại thành bỉ ổi? "Này, dù ngươi muốn ta phân tâm cũng phải nghĩ ra cách tốt hơn chứ, ngươi nói ta bỉ ổi thì phải đưa ra bằng chứng."

"Ngươi làm gì chẳng lẽ bản thân không biết sao? Hèn chi ngươi đột nhiên xuất hiện, mục đích chính là muốn dây dưa với ta, không để ta rời khỏi đây về Lang Thôn, như vậy người của ngươi có thể thuận lợi chiếm lấy Lang Thôn, đúng không!" Hoàng Thiệu phẫn nộ gầm thét, đồng thời ra tay càng thêm sắc bén. Sự bùng nổ này của hắn khiến Trần Phi có chút khó lòng chống đỡ.

"Ta nào biết Lang Thôn gì chứ, ngươi rốt cuộc đang nói cái gì, vô duyên vô cớ bộc phát thế này là sao." Trần Phi muộn phiền lẩm bẩm một câu, cũng không chịu thua kém mà tăng thêm sức lực, hai người lập tức lại đánh ngang tay.

"Ngươi còn giả ngốc, người của ngươi tập kích Lang Thôn mà ngươi không biết sao?" Hoàng Thiệu phẫn nộ quát.

Lúc này mới khiến Trần Phi thấy khó hiểu, người của mình đi tập kích Lang Thôn? Mẹ kiếp, lão tử thật sự không biết a! Tuy nhiên Trần Phi cũng biết dù mình có giải thích thế nào đi nữa, sợ rằng Hoàng Thiệu cũng sẽ không tin. Huống hồ Hoàng Thiệu đã khẳng định chắc nịch như vậy, chứng tỏ chuyện này là thật. Có lẽ là Vương Tình Yên đã báo chuyện bên này cho người của mình, nên bọn họ mới đi tập kích.

Chuyện này dù sao cũng là tốt, dù sao từ khi Hoàng Thiệu dẫn người tới chặn mình, Trần Phi đã định nhổ tận gốc Thương Lang Hội, cho nên việc họ tập kích Lang Thôn lại giúp Trần Phi đỡ được một ít phiền toái. Cũng không biết kế sách này là ai nghĩ ra, mình phải ban thưởng cho người đó mới được.

Hai người tuy đều đang suy nghĩ chuyện riêng, nhưng chiêu thức dưới tay không hề chậm lại, ngược lại càng lúc càng nhanh. Hoàng Thiệu vừa nghe thấy tin tức này thì tức giận không thôi, nhưng rất nhanh cũng bình tĩnh lại. Lúc này tức giận căn bản không giải quyết được vấn đề, chi bằng mau chóng quay về cứu viện Lang Thôn mới là thượng sách. Lang Thôn là gốc rễ của hắn, nếu mất đi thì tổn thất quá nặng nề.

Thế nhưng muốn nhanh chóng giải quyết Trần Phi hiển nhiên là không thể, dù mình chiếm thượng phong nhiều hơn, nhưng muốn đánh bại Trần Phi thì tốn quá nhiều thời gian. Cho dù đến lúc đó giải quyết được Trần Phi thì e rằng Lang Thôn cũng đã mất, được không bù mất. Cho nên chỉ có thể tìm cách thoát thân, tuy không cam lòng nhưng cũng đành bất lực.

Cảm nhận được đòn tấn công của Hoàng Thiệu trở nên sắc bén, mơ hồ có dấu hiệu muốn bỏ chạy. Trần Phi cười, nếu để Hoàng Thiệu chạy thoát thì mình còn lăn lộn trong giang hồ kiểu gì nữa?

Lập tức quấn lấy, trong lúc nhất thời khiến Hoàng Thiệu căn bản không có cách nào thoát thân.

Đúng lúc Hoàng Thiệu và Trần Phi đang đánh kịch liệt, chiến đấu tại Lang Thôn đã kết thúc. Chủ lực của Thương Lang Hội cơ bản đều đã bị Hoàng Thiệu dẫn đi, lực lượng phòng thủ còn lại vốn không nhiều, những kẻ còn lại chỉ là người già yếu, phụ nữ, trẻ em và lao động mà thôi, căn bản không ngăn cản nổi sự tấn công của Võ Đằng Lan, Tuyệt Ngũ và những người khác.

Chẳng bao lâu sau, người của Thương Lang Hội đã bị tiêu diệt sạch sẽ, Lang Thôn đã bị chiếm lĩnh hoàn toàn.

Sau khi chiếm được Lang Thôn, Tuệ Lang chủ động dẫn Phương Vân cùng những người khác đến kho báu của Lang Thôn, chính là nơi tích tụ tài phú của Thương Lang Hội trong khoảng thời gian qua, tiền bạc, trang bị, sách kỹ năng, chất đầy cả căn phòng.

"Thật không ngờ Thương Lang Hội lại tích lũy được nhiều đồ tốt như vậy, lại rẻ cho chúng ta rồi." Phương Vân cười cười, quay đầu hỏi Tuệ Lang. "Những thứ này đều kiếm được bằng cách nào?"

"Cướp bóc, hoặc đánh quái rơi ra." Tuệ Lang hiểu ý Phương Vân, vội vàng trả lời: "Lang Thôn không có năng lực sản xuất gì, cũng không giống Tiềm Long Thôn có thể dựa vào mỏ khoáng mà giàu lên, có thể nói là một nơi nghèo nàn. Chính vì thế lúc trước mới chọn nơi này làm cứ điểm, bởi vì người rất ít, cũng sẽ không có ai dòm ngó nơi này!"

"Đó là vì bọn họ quá ngu!" Phương Vân cười nói. "Chỉ dựa vào cướp bóc và đánh quái để tích lũy tài phú, đây là cách ngu xuẩn nhất. Nhiều năm trước ta đã chú ý tới Lang Thôn rồi. Nơi này tuy không thể sản xuất, cũng không có đặc sản gì, nhưng nơi này lại rất gần các thành phố lớn. Chỉ cần phát triển giao thông lên thì nơi đây hoàn toàn có thể trở thành một trạm trung chuyển phồn hoa. Hơn nữa, xung quanh có vài địa điểm đánh quái rất tốt, chỉ cần Lang Thôn phát triển, người đến đánh quái nhiều thì kinh tế Lang Thôn tự nhiên sẽ đi lên."

"Tuy nhiên có thể dựa vào cướp bóc đánh quái mà kiếm được nhiều tài phú thế này cũng coi là một loại bản lĩnh." Phương Vân cười cười nói. "Hàn Lôi Siêu, ngươi phụ trách trông coi những thứ này, Tuyệt Ngũ, ngươi ra bên ngoài trông chừng một chút, chúng ta tuy đã chiếm được Lang Thôn nhưng đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, Tuệ Lang, ngươi cũng đi theo cùng đi."

Tuyệt Ngũ gật đầu, đi theo Tuệ Lang ra ngoài.

Phương Vân quay đầu nói với Võ Đằng Lan: "Bên này cơ bản không còn việc gì nữa, ta cũng biết ngươi không ngồi yên được, ngươi đi Phong Chi Luyện Ngục tìm thôn trưởng đi, biết đâu còn có thể giúp được gì đó."

"Ngươi quá hiểu ta rồi, vậy ta đi đây." Võ Đằng Lan vỗ vỗ vai Phương Vân, cười hì hì nói.

"Đây là bản đồ, nơi này cách Phong Chi Luyện Ngục cũng không xa lắm, nên sẽ sớm tới nơi. Trên đường cẩn thận một chút, không biết thôn trưởng đã gặp bọn họ chưa, nếu thôn trưởng vẫn chưa ra khỏi Phong Chi Luyện Ngục, ngươi tuyệt đối đừng động thủ với người của Thương Lang Hội. Còn nữa, ta nghĩ người của Thương Lang Hội lúc này chắc đã nhận được tin tức rồi, có lẽ trên đường đi sẽ đụng độ, ngươi tự mình phải cẩn thận mọi bề. Ta không muốn ngươi xảy ra chuyện gì, nếu không thì thôn trưởng sẽ không tha cho ta đâu."

"Biết rồi biết rồi." Võ Đằng Lan vẫy vẫy tay, người đã đi ra ngoài.

Võ Đằng Lan sau khi ra khỏi Lang Thôn liền lao thẳng về hướng Phong Chi Luyện Ngục, chạy suốt một đường, chẳng mấy chốc đã đến gần Phong Chi Luyện Ngục. Đúng lúc này, cô chạm mặt Mặc Liên Y.

Mặc Liên Y tuy xuất phát trước một bước, nhưng vì trận pháp truyền tống không tiện lắm nên tốc độ không nhanh bằng. Mặc Liên Y chưa từng gặp Võ Đằng Lan, nhưng Võ Đằng Lan lại biết Mặc Liên Y, dù sao Mặc Liên Y cũng là Tứ Hoàng, lại còn là thành chủ Thiên Quang Thành. Võ Đằng Lan trấn thủ Hoàng Thôn, đương nhiên phải biết về Mặc Liên Y.

"Mặc thành chủ!" Nhìn thấy Mặc Liên Y, Võ Đằng Lan chào hỏi.

Mặc Liên Y nhìn Võ Đằng Lan, nói: "Ngươi là ai? Sao lại biết ta?"

"Ta tên Võ Đằng Lan, bình thường đóng quân ở Hoàng Thôn, là người của thôn trưởng Trần Phi." Võ Đằng Lan trả lời.

Mặc Liên Y nói: "Ồ, Võ Đằng Lan, ta từng nghe qua tên ngươi. Có phải ngươi đi tới Lang Thôn cùng Phương Vân và những người khác không, sao lại có một mình ở đây?"

"Lang Thôn đã hạ được rồi, Phương Vân cùng mọi người đều ở Lang Thôn, ta rảnh rỗi không có việc gì làm nên định tới Phong Chi Luyện Ngục xem có giúp được gì cho thôn trưởng không." Võ Đằng Lan trả lời.

"Nhanh thật đấy." Mặc Liên Y cảm thán một tiếng, nói. "Vậy thì tốt quá, ta cũng đang định tới Phong Chi Luyện Ngục, hai chúng ta cùng đi đi."

"Được." Võ Đằng Lan gật đầu.

Tuy nói Mặc Liên Y là Tứ Hoàng lại là thành chủ, nhưng đều là phụ nữ nên Võ Đằng Lan cũng không quá câu nệ, ngay cả đối với đàn ông Võ Đằng Lan cũng không câu nệ như vậy. Hai người kết bạn đồng hành, đi về hướng Phong Chi Luyện Ngục.

Đợi khi Võ Đằng Lan và Mặc Liên Y tới Phong Chi Luyện Ngục, nhìn thấy tình cảnh ở đây đều có chút kinh ngạc.

Đầy đất tan hoang cùng vô số thi thể và thương binh, có ba người đứng đằng xa nhìn chằm chằm, ở chính giữa hai người đang đánh nhau kịch liệt, chính là Trần Phi và Hoàng Thiệu.

"Xem ra chúng ta đến chậm một bước, Trần Phi đã đánh với người của Thương Lang Hội rồi. Ừm, Trần Phi còn rất lợi hại, xem ra những người Thương Lang Hội kia đều do một mình Trần Phi giải quyết, bây giờ đối phó với kẻ kia chắc hẳn là đại đương gia của Thương Lang Hội." Mặc Liên Y thản nhiên nói. "Tên này cũng khá mạnh, vậy mà có thể đánh ngang tay với Trần Phi, hơn nữa mơ hồ còn chiếm thượng phong."

Võ Đằng Lan không nhìn rõ chiêu thức của hai người, nhưng nghe Mặc Liên Y nói như vậy thì chắc chắn là thế rồi. Mặc Liên Y là Tứ Hoàng, lời của cô ấy chắc chắn đáng tin. Nghe nói Trần Phi lại đang ở thế hạ phong, Võ Đằng Lan liền muốn ra tay giúp đỡ, nhưng lại bị Mặc Liên Y ngăn lại.

"Làm gì thế?" Võ Đằng Lan có chút khó chịu hỏi.

"Ngươi muốn lên giúp đúng không? Nếu vậy thì thôi đi, nếu Trần Phi muốn người giúp thì ba người đằng kia đã sớm ra tay rồi. Gặp phải đối thủ ngang tài ngang sức, Trần Phi chắc chắn không muốn người khác xen vào, đây chính là tôn nghiêm của cao thủ. Đổi lại là ta, ta cũng không muốn liên thủ với người khác để đối phó với kẻ địch." Mặc Liên Y thản nhiên giải thích. "Chúng ta chỉ cần đứng đây là đủ rồi, đến lúc đó hắn sẽ hoảng, Trần Phi tự nhiên sẽ giành chiến thắng."

Nghe Mặc Liên Y nói vậy, Võ Đằng Lan không phản bác.

Mà sự thật là Mặc Liên Y nói không sai, kể từ sau khi cô và Võ Đằng Lan tới, chiêu thức của Hoàng Thiệu đã lộ ra vẻ có chút hoảng loạn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:728
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.