Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1552 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 807
Bỏ tối theo sáng

❊ ❊ ❊

Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ nghe tin Phương Vân tìm mình, không nói hai lời liền buông việc trong tay chạy tới. Tuy nói thời gian này bọn họ lăn lộn cũng khá phát đạt, nhưng dù sao cũng khác với Phương Vân.

Phương Vân dù sao cũng là thuộc cấp thân tín thực sự của Trần Phi, bọn họ chỉ là người đến sau. Tuy thời gian này ở chung cũng không tệ, nhưng cũng không dám có chút nào chậm trễ.

“Phương tiên sinh, ngài tìm bọn ta có việc gấp gì sao?” Sau khi tiến vào, Tuyệt Ngũ hỏi.

Phương Vân mỉm cười nói: “Giới thiệu với hai người một người, vị này là người của Ngũ Lang thuộc Thương Lang Hội, Tuệ Lang.”

Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ gật đầu với Tuệ Lang. Tuệ Lang vội nói: “Hai vị chắc hẳn chính là Tứ Chiến Thần, đại danh đã nghe từ lâu, hôm nay mới biết là danh bất hư truyền, nhìn là biết ngay cao thủ.”

Tuyệt Nhất cười đáp: “Danh tiếng Thương Lang Hội dù là chúng ta cũng từng nghe qua, cái tên Ngũ Lang khiến ai nấy đều nghe danh đã khiếp sợ.”

“Được rồi, được rồi, lời tâng bốc sau này còn nhiều cơ hội. Gọi hai người tới là vì Tuệ Lang có một công lao lớn muốn tặng cho chúng ta.” Phương Vân mỉm cười, sau đó ra hiệu cho Tuệ Lang trình bày lại kế hoạch.

Tuyệt Nhất và Tuyệt Ngũ nghe xong đều cảm kích nhìn Phương Vân, bọn họ hiểu rất rõ Phương Vân gọi mình tới là muốn chia công lao, nếu không chuyện này căn bản không cần hai anh em bọn họ tham gia. “Phương tiên sinh, ngài cứ bảo bọn ta phải làm gì là được, hai anh em bọn ta đều nghe theo ngài.”

Phương Vân cười nói: “Nếu vậy thì ta không khách sáo nữa. Ý của ta là chúng ta cũng không cần quá phô trương. Vì hiện tại đại bản doanh Thương Lang Hội không có lực lượng phòng thủ gì, chúng ta chỉ cần phái vài cao thủ tới là có thể giải quyết chuyện này. Cho nên, hai người một người ở lại, một người đi cùng chúng ta, chúng ta tới Hoàng Thôn và Tiềm Long Thôn nói với người khác một tiếng, giải quyết tên Tàn Lang kia, rồi sau đó xuất phát đến Thương Lang Hội.”

“Để Tuyệt Ngũ đi với ngài đi.” Tuyệt Nhất nói.

“Được, vậy sự không chậm trễ, nơi này giao cho ngươi, Mặc thành chủ hẳn sẽ tới chi viện cho Trần thôn trưởng, nên an toàn ở đây không thể xem thường.” Phương Vân dặn dò.

Tuyệt Nhất gật đầu hiểu ý.

Hắn biết, Phương Vân là không yên tâm về Tuệ Lang.

Tuy hiện tại nhìn qua đây là một công lao, nhưng cũng có thể là cái bẫy điệu hổ ly sơn.

“Chúng ta đi thôi.” Phương Vân mỉm cười, dẫn Tuyệt Ngũ và Tuệ Lang đi tới truyền tống trận.

Thông qua truyền tống trận, họ trực tiếp tới Hoàng Thôn.

Sau khi tới Hoàng Thôn, hỏi qua thủ vệ, rất nhanh đã tìm được Hoàng Thiên Bá và Võ Đằng Lan. Hoàng Thôn vẫn luôn do hai người họ phụ trách, nhưng về kinh tế vẫn lấy Phương Vân làm chủ, nên hai bên khá quen thuộc.

“Sao ngươi lại tới đây, ta có chuyện muốn nói với ngươi. Những người của thương hội kia thực sự rất bán mạng, vừa xuất tiền vừa xuất người, tiến độ làm đường hiện nay rất nhanh. Dân làng Hoàng Thôn rất mong chờ chuyện này, đều định đợi đường tu xong sẽ tới Tiềm Long Thôn xem thử.” Hoàng Thiên Bá thấy vậy thì hào hứng nói.

Phương Vân cười nói: “Chỉ cần đường tu xong, quãng đường giữa hai thôn sẽ giảm bớt không ít, đến lúc đó nếu có xe ngựa sợ là chỉ cần nửa ngày là tới, đi lại quả nhiên tiện lợi hơn nhiều. Nhưng lần này ta tới không phải để nói chuyện đó. Giới thiệu với hai người một chút, đây là Tuệ Lang, một trong Ngũ Lang của Thương Lang Hội, đây là Tuyệt Ngũ, chắc ta không cần giới thiệu nữa nhỉ.”

Hoàng Thiên Bá và Võ Đằng Lan lần lượt gật đầu chào hỏi, sau đó nhìn về phía Phương Vân. Họ biết Phương Vân sẽ không vô duyên vô cớ giới thiệu người cho mình.

Phương Vân nhìn Tuệ Lang một cái, trong lòng Tuệ Lang cười khổ, được rồi, vẫn phải nói. Tuệ Lang lại lặp lại những gì đã nói lúc nãy, có lẽ vì nói nhiều rồi, lần này hắn nói trôi chảy hơn hẳn. Hoàng Thiên Bá và Võ Đằng Lan nghe xong đều hiểu ý của Phương Vân.

Võ Đằng Lan mỉm cười nhìn Tuệ Lang, nói: “Ngươi cũng thông minh thật đấy, biết cái gì gọi là bỏ tối theo sáng.”

Lời này nói có chút không khách khí, nhưng Tuệ Lang lại không nổi giận. Nói nghiêm túc thì, bản thân hắn xem như là tướng địch, hơn nữa còn là kiểu chưa đánh đã hàng, nên bị người ta coi thường cũng là chuyện bình thường.

Tuệ Lang cười đáp: “Trước kia quá ngồi đáy giếng nhìn trời, tưởng rằng với thế lực của Thương Lang Hội ngay cả Phi Long Thành cũng không làm gì được nên có chút tự đại, kết quả tới đây mới phát hiện chênh lệch quá lớn, nên đâu còn dám đối địch với các người nữa.”

“Ngươi đi hay ta đi?” Võ Đằng Lan không để ý tới Tuệ Lang, chỉ quay đầu hỏi Hoàng Thiên Bá.

Hoàng Thiên Bá nghĩ ngợi rồi nói: “Ngươi đi đi, ta còn phải trông coi việc làm đường bên này. Dã thú dọc đường cũng không ít, phải đảm bảo an toàn cho đám thợ làm đường mới được. Hơn nữa có các người ở đó, ta cũng không đi góp vui nữa.”

Võ Đằng Lan cười cười: “Hi hi, thế là tốt nhất, ta vừa vặn ra ngoài đi dạo một chút, từ khi ở lại Hoàng Thôn này ta đã lâu rồi không ra ngoài. Vả lại, ngươi là hạng nhất Siêu Tân Tinh cơ mà, ngươi mà đi thì đâu đến lượt chúng ta, nên cứ để ta đi đi.”

Hoàng Thiên Bá cười cười, dù hắn là hạng nhất Siêu Tân Tinh, trong thế lực của Trần Phi, ngoài Tử Phong, Vũ Tuyền, và bản thân Trần Phi ra, thực lực của Hoàng Thiên Bá tuyệt đối là mạnh nhất. Tuy mạnh thì mạnh, nhưng nếu không cần thiết Hoàng Thiên Bá rất ít khi giao thủ với người khác.

“Các người không phải nói còn một tên Tàn Lang ở Tiềm Long Thôn sao? Nếu vậy thì chúng ta mau đi thôi, giải quyết Tàn Lang trước, tránh để hắn đánh lén thành công.” Võ Đằng Lan có chút không kiên nhẫn nói, có thể thấy, ở Hoàng Thôn này nàng đúng là bị bí bách quá mức.

Cũng khó trách, Võ Đằng Lan trước kia có thể gọi là nữ hiệp độc hành tự do tự tại, chưa bao giờ ở một nơi quá lâu như vậy. Sau này theo Trần Phi, mới chịu ở lại Hoàng Thôn. Tuy không có oán trách gì, nhưng cũng đúng là có chút bí bách.

“Đã vậy thì chúng ta đi thôi.” Thấy Võ Đằng Lan hào hứng như vậy, mọi người cũng không trì hoãn nữa, trực tiếp đi tới Tiềm Long Thôn.

Khi Phương Vân, Tuyệt Ngũ, Võ Đằng Lan và Tuệ Lang tới Tiềm Long Thôn, biểu cảm của Tuệ Lang rất kinh ngạc. Hắn nghe nói Tiềm Long Thôn ban đầu cũng giống như Lang Thôn mà Thương Lang Hội chiếm giữ, đều khá lạc hậu và hoang vu. Sau này dù có phát triển lên, Tuệ Lang nghĩ cũng không nên có thay đổi quá lớn. Nhưng hiện tại nhìn tới đây mới biết, bản thân đã hoàn toàn nghĩ sai.

Mức độ phồn hoa này quả thực còn náo nhiệt hơn cả chủ thành, trước kia đi Thiên Quang Thành cũng không thấy cảnh tượng như thế này.

Thiên Quang Thành, Hoàng Thôn, cộng thêm Tiềm Long Thôn phồn hoa hơn cả chủ thành trước mắt này, Tuệ Lang cuối cùng đã biết Trần Phi có bản lĩnh lớn đến nhường nào.

“Tuyệt Ngũ, Võ Đằng Lan, hai người đi theo Tuệ Lang tìm Tàn Lang ra, ta đi tìm Tử Phong tiền bối.” Phương Vân dặn dò xong liền rời đi.

Đợi sau khi Phương Vân đi rồi, Võ Đằng Lan nói với Tuệ Lang: “Tàn Lang ở đâu, chúng ta mau đi đi.”

Tuệ Lang vội nói: “Chờ một chút, để ta liên hệ với Tàn Lang hỏi vị trí của hắn.”

“Ngươi sẽ không thông báo để hắn bỏ chạy chứ?” Võ Đằng Lan nhìn hắn với vẻ không tin. Tuệ Lang vội lắc đầu: “Tất nhiên không thể nào, nếu ta muốn thông báo để hắn bỏ chạy thì đã chẳng dẫn các người tới.”

Võ Đằng Lan gật đầu không nói thêm gì nữa, thực ra nàng cũng biết Tuệ Lang không thể làm vậy, chỉ là có chút coi thường Tuệ Lang. Để bản thân có thể bán bạn cầu vinh, phản bội tổ chức, đúng là khiến người ta khinh bỉ. Tuy hắn đây cũng xem như là cải tà quy chính, nhưng Võ Đằng Lan vẫn không coi trọng nhân phẩm của Tuệ Lang. Lúc này Tuệ Lang mới dùng phương thức liên lạc của Thương Lang Hội để liên hệ với Tàn Lang.

“Ta đã đạt được thỏa thuận với Mặc Liên Y, nàng ta sẽ sớm ra tay đối phó với thế lực của Trần Phi. Ngươi ở đâu, ta tới tìm ngươi.”

Khi Tàn Lang nhận được tin này liền lập tức hưng phấn không thôi, hắn tới Tiềm Long Thôn mới phát hiện mọi chuyện hoàn toàn không đơn giản như mình nghĩ, Tiềm Long Thôn này tuy không phải là thùng sắt kín mít, cơ hội ra tay cũng có, nhưng khả năng toàn thân rút lui lại vô cùng mong manh, nên vẫn luôn không có cơ hội ra tay. Giờ Tuệ Lang bên kia đã thành công muốn tới tìm mình, Tàn Lang tất nhiên là vui mừng. Hắn vội vàng báo địa chỉ cho Tuệ Lang, rồi đợi Tuệ Lang tới để cùng bàn bạc kỹ lưỡng xem nên làm thế nào.

“Tàn Lang đang ở khách sạn Nghi Gia!” Sau khi hỏi rõ ràng, Tuệ Lang nói với Tuyệt Ngũ và Võ Đằng Lan.

“Khách sạn Nghi Gia?” Võ Đằng Lan lắc đầu nói: “Ta không biết ở đâu.”

“Ta biết.” Tuyệt Ngũ đáp.

Võ Đằng Lan thường ngày đều ở Hoàng Thôn, rất ít khi tới Tiềm Long Thôn, đối với những thay đổi hiện nay của Tiềm Long Thôn đúng là không biết rõ lắm. Tuyệt Ngũ tuy cũng không hiểu rõ về Tiềm Long Thôn, nhưng lần trước khi tới đây lại tình cờ đi ngang qua khách sạn Nghi Gia đó, nên biết.

“Chúng ta có cần đợi Phương Vân và bọn họ không?” Tuệ Lang hỏi.

Võ Đằng Lan xua tay: “Không cần đâu, đợi bọn họ không biết đến bao giờ, đừng để Tàn Lang chạy mất. Đi thôi, chúng ta qua trước.”

Tuyệt Ngũ và Tuệ Lang đều giống nhau, thuộc kiểu tạm thời chưa thâm nhập vào trung tâm thế lực của Trần Phi, nên lời của Võ Đằng Lan bọn họ đều không tiện phản bác. Tuyệt Ngũ liền đi trước dẫn đường, ba người thẳng tiến tới khách sạn Nghi Gia. Khách sạn Nghi Gia này xây dựng không xa truyền tống trận, từ xa đã có thể nhìn thấy một lá cờ màu đỏ, trên viết "Khách sạn Nghi Gia", chỉ cần từ truyền tống trận bước ra là có thể nhìn thấy.

Việc kinh doanh của khách sạn Nghi Gia rất khá, về cơ bản người lần đầu tiên tới Tiềm Long Thôn đều chọn ở lại đây, tuy vẫn còn một khách sạn khác, nhưng việc kinh doanh so với khách sạn Nghi Gia thì kém xa. Ba người tới khách sạn Nghi Gia, vừa vào khách sạn liền có tiểu nhị nghênh đón hỏi có ở trọ không.

Võ Đằng Lan và Tuyệt Ngũ rất ít khi ở Tiềm Long Thôn, nên ở đây cũng không có mấy ai quen biết họ. Võ Đằng Lan xua tay nói: “Chúng ta tìm người, ngươi bận việc của ngươi đi.”

Nói xong, nhìn về phía Tuệ Lang.

Tuệ Lang lập tức chỉ lên tầng hai.

Ngay sau đó, ba người lên lầu.

Tầng hai tổng cộng có mười hai gian phòng khách, từ một tới mười hai trên cửa đều có biển hiệu. Tuệ Lang không nói gì, chỉ giơ bàn tay lên lật qua lật lại.

“Gian thứ mười!”

Võ Đằng Lan và Tuyệt Ngũ lập tức hiểu ra, ba người thẳng tiến tới gian thứ mười.

Đến trước cửa, Võ Đằng Lan muốn đẩy cửa vào, nhưng lại bị Tuệ Lang cản lại. Hắn lắc đầu, chỉ chỉ vào mình, ý của Tuệ Lang là để mình đi gọi cửa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:728
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.