Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1552 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 897
Thả người hoặc là... chết! (Cập nhật 1)

❊ ❊ ❊

(⊙o⊙)… Nếu có bất kỳ hành động nào, tôi đi rồi họ sẽ ra tay. Tôi muốn lại dẫn người đi, e rằng rất khó chống đỡ được. Đặc biệt là Triệu Vô Cực, tốc độ của tên này rất quỷ dị, tôi hoàn toàn không nắm rõ, nếu hắn muốn đến, tôi chưa chắc đã giữ chân được." Trần Phi thở dài nói.

Quản gia Vương cũng thở dài, tuy không muốn thừa nhận nhưng Trần Phi nói là sự thật. Người duy nhất có thể khiến Hắc Ám Vương Triều đôi chút kiêng dè chính là Trần Phi, những người khác, bọn họ căn bản không để vào mắt. "Đã như vậy thì tôi cũng không khuyên cậu nữa, chính cậu phải cẩn thận một chút. Nếu gặp phải tình huống gì không ổn thì quay về, đừng liều mạng. Tuy sự an toàn của tiểu thư rất quan trọng, nhưng nếu cậu còn thì chúng ta vẫn còn cơ hội, nếu cậu xảy ra chuyện gì thì e rằng chúng ta ngay cả một chút cơ hội cũng không còn nữa."

Trần Phi cười cười nói: "Yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng hết sức đưa Xảo Nhi trở về. Bên này giao cho ông, nếu có việc gì thì liên lạc với tôi ngay."

Quản gia Vương gật đầu, sau đó nói cho Trần Phi địa chỉ.

Trần Phi ghi nhớ xong liền triệu hoán Phong Long, trực tiếp bay đi.

Nhìn Phong Long bay vút lên không trung, Quản gia Vương cảm xúc ngổn ngang.

Ai có thể nghĩ đến cái cậu nhóc lúc trước lại nhảy vọt trở thành chỗ dựa tinh thần của tất cả mọi người, nếu cậu ấy không ở đây thì sẽ cảm thấy bất an, nếu có vấn đề không giải quyết được thì phản ứng đầu tiên sẽ nghĩ đến Trần Phi, tin rằng cậu ấy chắc chắn sẽ có cách.

Trần Phi người này giống như một câu đố vậy, mỗi lần bạn cho rằng mình đã đủ hiểu rõ cậu ấy thì cậu ấy lại lộ ra vài thứ mà bạn không thể nghĩ tới.

Đó là rồng hàng thật giá thật đấy!

Ai có thể nghĩ đến Trần Phi lại có thể sở hữu một con rồng? Nếu không phải sự tình phát triển đến hôm nay, e rằng Trần Phi vẫn sẽ không triển lộ ra. Hơn nữa Trần Phi có một loại bản lĩnh, một loại bản lĩnh điểm đá thành vàng. Bất kỳ ai đi theo cậu ấy đều có thể trong thời gian ngắn trở thành cao thủ, loại bản lĩnh này không phải ai cũng có được.

Sau khi thở dài, Quản gia Vương liền thu thập tâm trạng, Trần Phi đã vì cứu tiểu thư mà nỗ lực rồi, bản thân không thể kéo chân sau của Trần Phi được, trong khoảng thời gian này nhất định phải làm tốt các biện pháp an toàn, không thể để Hắc Ám Vương Triều đạt được mục đích.

Trần Phi điều khiển Phi Long bay nhanh trên không trung một đường, địa điểm đó cũng không khó tìm. Ở hải ngoại có rất nhiều đảo nhỏ, có cái là của tư nhân, có cái là của công, cũng có loại đảo hoang không người.

Giống như Sách Phỉ Đồ vậy, cũng thuộc về quốc gia do các đảo nhỏ tạo thành.

Bay khoảng chừng hơn nửa giờ, Trần Phi đã rời xa đại lục, bay lượn trên biển xanh trời biếc. Nhìn mặt hồ phẳng lặng, bầu trời xanh thẳm, Trần Phi cảm thấy vô cùng yên bình, nếu lúc khác đến đây nghỉ mát thư giãn, đó quả là sự hưởng thụ hiếm có. Đáng tiếc, không biết khi nào mới có được lúc thong dong như vậy.

Không cần quan sát tỉ mỉ hòn đảo nào mới là đích đến, Trần Phi chỉ cần bật Thăm Dò Thuật lên là hoàn toàn có thể xác định. Tuy không dùng tốt bằng định vị, nhưng trong phạm vi nhỏ này lại là cách rất tốt.

Không lâu sau, Trần Phi liền thăm dò được phản ứng của cao thủ trên một hòn đảo nhỏ không xa, kết quả thăm dò chứng minh những cao thủ này chính là người của Hắc Ám Vương Triều!

Cũng thăm dò được Hạ Tiểu Phàm, chỉ là lại không phát hiện Vương Thư Tranh và Hồ Xảo Nhi.

Đối với Thăm Dò Thuật của mình, Trần Phi vẫn rất tự tin, đã không thăm dò được Vương Thư Tranh và Hồ Xảo Nhi thì có nghĩa là bọn họ chắc chắn không ở đây.

Hắc Ám Vương Triều đây là đang làm trò gì.

Chỉ mang Hạ Tiểu Phàm đến đây, là cố ý sao?

Phong Long dừng lại giữa không trung, cánh khẽ vỗ, dường như đang đợi lệnh của Trần Phi, rốt cuộc là đi qua hay rời đi.

Trần Phi do dự một lúc cuối cùng vẫn quyết định đi qua, nếu Hạ Tiểu Phàm không ở đây thì Trần Phi tuyệt đối không chút do dự quay người bỏ đi, thậm chí sẽ không san bằng cứ điểm này. Cho dù san bằng cứ điểm này đối với Hắc Ám Vương Triều cũng không tổn thất gì, nói không chừng Triệu Vô Cực còn nhân cơ hội ra tay, được không bù mất.

Nhưng hiện tại Hạ Tiểu Phàm đã ở đây, Trần Phi dù thế nào cũng sẽ không đi, dù sao cũng phải cứu Hạ Tiểu Phàm ra rồi tính sau.

Hiểu rõ tâm tư của Trần Phi, Phong Long nhanh chóng bay về phía hòn đảo nhỏ đó, treo lơ lửng dừng lại phía trên hòn đảo. Trần Phi vỗ vỗ cơ thể nó rồi nhảy xuống. Về phần Phong Long, Trần Phi không cho nó quay về, mà cứ để nó bay lượn trên không trung. Vì hiện tại đã khai chiến toàn diện với Hắc Ám Vương Triều, vậy thì Trần Phi cũng không ngại phô bày thực lực của mình. Dù sao sớm muộn gì cũng không tránh khỏi phải đánh, phô bày ra thêm một phần thực lực thì sẽ khiến Hắc Ám Vương Triều thêm một phần kiêng dè.

Sau khi hạ xuống, Trần Phi nhìn xung quanh, anh có thể cảm giác được xung quanh có không ít người của Hắc Ám Vương Triều đang trốn trong chỗ tối nhưng không xuất hiện.

"Không ra chào hỏi một tiếng sao? Hay là cho rằng tôi ngay cả việc các người trốn ở đâu cũng không phát hiện ra?" Trần Phi nheo mắt, cất tiếng nói.

Hồi lâu, không ai đáp lại, cũng không ai xuất hiện.

Trần Phi nhún nhún vai. "Xem ra các người thực sự coi tôi là kẻ ngốc rồi, đã các người không muốn ra vậy thì tôi đành mời các người ra."

Nói xong, Trần Phi lấy Viêm Kiếm Chiến Long ra, thân kiếm chỉ thẳng về phía rừng cây phía trước. Trong rừng cây đó ít nhất ẩn nấp bảy tám người.

"Liệt Diễm Viêm Kiếm Quyết!"

Trần Phi khẽ ngâm nhẹ một tiếng, Viêm Kiếm Chiến Long lập tức xuất hiện ngọn lửa nóng bỏng, ngọn lửa đó như một con cuồng long muốn thôn phệ thiên địa, trong nháy mắt lao ra. Một luồng gió nóng cuồng bạo lập tức xuất hiện, giống như muốn thiêu rụi sạch sẽ không khí xung quanh. Áp lực mạnh mẽ đó lập tức khiến mấy người trong rừng cảm thấy ngộp thở vô cùng, hô hấp trở nên không thông suốt, cứ như có một luồng áp lực cực mạnh ập đến, trong nháy mắt đè bẹp họ, không thể nhúc nhích.

Lúc này họ muốn chạy, đáng tiếc đã quá muộn!

Trần Phi đã ra tay thì tuyệt đối sẽ không để họ chạy thoát, hay nói đúng hơn từ khi anh quyết định đến hòn đảo này đã định san bằng sạch bọn họ, căn bản sẽ không để chạy thoát một tên nào.

Ầm ầm!

Một tiếng nổ lớn lập tức vang lên!

Cánh rừng này bị xẻ làm hai từ chính giữa, xuất hiện một cái hố sâu không thấy đáy. Giống như bị một con hỏa long gầm thét lao qua vậy, cây cối hai bên cái hố sâu đều bốc cháy lên, loại hỏa diễm cường độ cao đó thiêu rụi trực tiếp cây cối thành tro tàn, ngay cả một chút thời gian cháy cũng không có.

Theo lẽ thường, cho dù là ngọn lửa nóng bỏng thế nào muốn thiêu rụi loại cây thô to này thành tro tàn e rằng cũng cần thời gian rất dài, nhưng hiện tại trước sau có lẽ chưa đầy một phút!

Liền để nó hóa thành tro tàn, có thể thấy nhiệt độ này mạnh đến mức nào.

Về phần những kẻ vốn trốn trong rừng, tự nhiên cũng theo cây cối hóa thành tro tàn. Gió nhẹ thổi lên, đã không phân biệt được đâu là cây cối, đâu là tro tàn của họ nữa rồi.

"Đã các người không muốn ra, vậy thì vĩnh viễn đừng ra nữa." Trần Phi thản nhiên nói một câu, vung kiếm bước vào trong, thân kiếm luôn tỏa ra ngọn lửa, lúc thì nhẹ nhàng lúc thì cuồng bạo, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành mãnh thú thôn phệ thiên địa!

Lần này Trần Phi không định giữ lại gì nữa.

Ngay từ đầu, thực ra Trần Phi vẫn luôn không phô bày trọn vẹn thực lực của mình, chủ yếu là lo lắng càng phô bày nhiều sẽ càng thu hút sự chú ý của người khác, như vậy sẽ không cách nào giải thích cũng như sẽ có vô tận phiền phức. Nhưng hiện tại Trần Phi từ bỏ ý nghĩ này, đã xé rách da mặt rồi thì cũng chẳng có gì phải bận tâm nữa, đã chơi thì chơi cho lớn!

Cho họ biết, Trần Phi tôi cũng không phải kẻ mà ai cũng có thể khiêu khích, nếu thực sự xé rách da mặt, sẽ là kết cục gì!

Đi được vài bước, Trần Phi bỗng nhiên dừng lại.

Đối diện với anh, đứng đông nghịt một đám người mặc trang phục màu đen.

Bỗng nhiên, Trần Phi vung tay, một đạo Linh Hồn Ma Phù vung về phía sau lưng mình. Phạch, một tiếng nổ lập tức vang lên, ngay sau đó một bóng người bịch một tiếng ngã xuống đất, đã máu thịt lẫn lộn hiển nhiên là đã chết.

"Mức độ đánh lén này thật khiến tôi nghi ngờ các người rốt cuộc có phải là người của Hắc Ám Vương Triều hay không." Trần Phi thậm chí không thèm quay đầu lại nhìn, ánh mắt quét một vòng đối diện, lộ ra một biểu cảm khinh thường. "Lời thừa thãi tôi không muốn nói nhiều với các người, giao người ra tôi cho các người một cách chết sảng khoái, nếu không tôi sẽ để các người nếm thử tư vị địa ngục là gì."

"Trần Phi cậu đừng có quá càn rỡ, nếu cậu dám ra tay thì tôi đảm bảo khiến bọn chúng chết không có chỗ chôn..." Trong đó có một tên trông có vẻ là đầu sỏ gọi nhặng xị nói, nhưng lời của hắn còn chưa nói xong âm thanh đã bỗng nhiên dừng bặt, Trần Phi vốn cách hắn ít nhất mấy chục mét khoảng cách vậy mà đã xuất hiện trước mặt hắn, kiếm của anh đã kề lên cổ hắn, máu tươi theo cổ từng giọt từng giọt chảy xuống.

Hắn cảm thấy toàn thân dần lạnh đi, cái chết dường như đã không còn xa. Chỉ là hắn không tin, rõ ràng xa như vậy Trần Phi làm thế nào đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, rõ ràng bản thân đã đe dọa anh, tại sao anh lại không chút do dự mà ra tay quả quyết như vậy.

"Chỉ có một Hạ Tiểu Phàm, ngươi cho rằng chỉ dựa vào điểm này là có thể khiến ta sợ hãi lùi bước sao? Ta đã nói rồi... ta sẽ để các ngươi trải nghiệm tư vị của địa ngục, ngươi... chỉ là kẻ đầu tiên thôi." Giọng Trần Phi nhẹ nhàng vang lên, ngay sau đó cả người đột ngột lùi lại rồi nhanh chóng rút ra khỏi đám người Hắc Ám Vương Triều đó.

Toàn bộ quá trình nhanh vô cùng, như mây trôi nước chảy, mãi đến tận khi giọng nói của Trần Phi dứt được một hồi lâu, nhóm người đó mới phản ứng lại.

Một người một kiếm.

Trần Phi cứ đứng như vậy trước mặt bọn họ, biểu cảm cô ngạo lạnh lùng, ánh mắt như đao lạnh buốt.

"Thả người, cho các ngươi chết sảng khoái chút."

Âm thanh này giống như hồi chuông cảnh báo của tử thần, tất cả mọi người lặng ngắt như tờ, không một ai dám phớt lờ câu nói này nữa. Dù cho... số người bên cạnh bọn họ nhiều hơn Trần Phi rất nhiều.

"Trần Phi, cậu tưởng cậu một mình muốn làm anh hùng sao, cứ để tôi tới hội ý với cậu." Cũng không biết là bầu không khí này quá ngột ngạt, hay là thực sự tự tin vào bản thân, một người gầm thét lao về phía Trần Phi.

Trong chớp mắt, đến trước mặt.

Trần Phi khẽ nhướng mắt, Viêm Kiếm Chiến Long khẽ vung lên. Ngọn lửa đột nhiên bùng phát ở thắt lưng kẻ đó, ngay sau đó trong nháy mắt hóa thành tro tàn.

Trong ánh lửa ngùn ngụt, chỉ nghe thấy một giọng nói lạnh lùng.

"Thả người, hoặc là chết!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:890
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.