Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1613 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 823
Kế hoạch kiếm tiền (3 chương)

❊ ❊ ❊

"Em thật sự biết là anh không có bệnh sao? Thật ra anh thấy thử nghiệm thêm chút nữa thì tốt hơn, như vậy em mới tin tưởng tuyệt đối được chứ." Trần Phi cười hì hì, tay lại chẳng hề nhàn rỗi.

Không phải cố ý muốn chiếm tiện nghi, chỉ là Triệu Thi Thi lại nói mình có ẩn tật khiến Trần Phi có chút uất ức. Vì vậy lúc này nảy sinh chút ý đồ ác tác, cho nên mới không buông ra. Tuy nhiên nói thật lòng, Trần Phi tuy không tâm ý chiếm tiện nghi, nhưng cảm giác tay này đúng là không tệ!

Tuy sợ chạm vào vết thương nên không dám dùng sức, nhưng nhẹ nhàng xoa nắn cái loại đàn hồi đó cũng là vô song.

"Em tin rồi, em tin rồi không được sao." Triệu Thi Thi vội vàng cầu xin, cô nàng lúc này cảm thấy cơ thể tê rần, hơn nữa càng lúc càng vô lực, dù muốn tránh thoát khỏi Trần Phi cũng không làm nổi, chỉ có thể liên tục cầu xin, nếu cứ tiếp tục như vậy e là mình... mình sắp mất mặt rồi.

"Nhìn nể tình em thành khẩn như vậy, anh sẽ tha cho em, nhưng lần sau nếu em còn dám chất vấn cơ thể anh có vấn đề, hoặc có ẩn tật gì đó, hừ hừ... anh sẽ nổi giận đấy. Nếu anh nổi giận, hậu quả thế nào thì đừng trách anh chưa nhắc em nhé." Trần Phi hung dữ nói.

Triệu Thi Thi lại chợt cười: "Cùng lắm là bị anh bắt nạt thôi mà, nhưng em biết anh sẽ không làm vậy đâu, nếu không thì vừa nãy anh đã không từ chối em rồi."

Được rồi, bị bắt bài hết cả!

Trần Phi bất đắc dĩ buông tay, không tiếp tục xoa nắn nữa, mà nghiêm túc giúp cô chữa thương. Lúc này Triệu Thi Thi mới dần dần bình tĩnh trở lại, cái cảm giác tê rần kia cũng theo đó mà tiêu tán.

Giúp Triệu Thi Thi chữa thương xong, Triệu Thi Thi hiện tại đã đỡ hơn nhiều. Tuy vết thương trước đó khá nghiêm trọng, nhưng Hồi Sinh Chân Khí của Trần Phi quả thực kỳ diệu. Triệu Thi Thi muốn ngồi dậy mặc quần áo, Trần Phi lại lắc đầu ngăn lại: "Đợi chút đã, anh ra ngoài một chuyến sẽ về ngay, đừng mặc quần áo, nếu không lát nữa lại phải cởi ra."

"A?" Triệu Thi Thi ngẩn ra một chút, muốn hỏi Trần Phi định làm gì, nhưng Trần Phi lúc này đã đi ra ngoài rồi.

Xuống lầu, tìm Khống Chế Kỵ Sĩ.

Lúc này Khống Chế Kỵ Sĩ hoàn toàn không có khí chất tôn quý của Ác Ma Tứ Kỵ Sĩ, đang ngồi xổm bên ngoài biệt thự hì hục pha chế thuốc Đông y. Hôm qua lúc mang Triệu Thi Thi về, Trần Phi đã phát hiện vết thương nghiêm trọng của cô chỉ có ở chỗ ngực, nhưng những chỗ khác trên người cũng có không ít vết thương lớn nhỏ, nếu không xử lý thì sẽ để lại đầy sẹo. Gương mặt xinh đẹp thế này, vóc dáng hoàn hảo thế này, nếu như để lại đầy sẹo thì quả thật quá không hoàn mỹ. Thế nên Trần Phi đã đưa một phương thuốc bảo Khống Chế Kỵ Sĩ đi mua dược liệu, đến giờ đã làm gần xong.

"Chủ nhân, đã gần xong rồi, người xem được chưa ạ?" Khống Chế Kỵ Sĩ cũng không hiểu loại thuốc cao này nên làm đến mức độ nào, đành phải hỏi Trần Phi. Trần Phi nhìn thoáng qua, đưa tay sờ thử, gật đầu nói: "Được rồi, đưa cho ta đi. Mải mê cái này chắc ngươi chưa ăn gì nhỉ, trong bếp có để phần ăn cho ngươi đó, đi rửa tay rồi ăn cơm đi."

Trần Phi cầm hũ thuốc đi lên lầu, còn Khống Chế Kỵ Sĩ thì dọn dẹp một chút rồi đi ăn.

Đến phòng Triệu Thi Thi, cô quả nhiên không mặc quần áo, chỉ nghi hoặc nhìn Trần Phi. "Anh, anh cầm cái gì thế?"

"Thuốc cao." Trần Phi cười nói. "Trên người em có không ít vết thương, nếu để lại sẹo thì không đẹp mắt. Thuốc cao này chuyên xử lý sẹo, dùng hết chỗ này bảo đảm em sẽ không để lại bất kỳ vết sẹo nào."

"A, ra là vậy, em còn tưởng anh không cho em mặc quần áo là muốn bắt nạt em chứ." Triệu Thi Thi cười khúc khích, nhìn dáng vẻ của cô rõ ràng là hoàn toàn không lo lắng chuyện đó, chẳng qua chỉ là nói miệng cho vui thôi.

"Bôi đều lên những chỗ có vết sẹo là được, cái này em tự làm nhé." Trần Phi cười cười, đặt hũ thuốc sang một bên. "Đợi khô rồi rửa sạch là được, anh về trước đây."

"Anh có việc bận ạ?" Triệu Thi Thi hỏi.

Trần Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Cũng không có việc gì quan trọng, chỉ là về xem thử, tiện thể bàn bạc với Hân Hân xem còn cách kiếm tiền nào phù hợp hay không. Biệt thự hiện tại đã bắt đầu sửa sang, vét sạch gia tài của anh rồi, anh phải suy tính kiếm chút tiền mới được."

"Nếu là cách kiếm tiền dài hạn thì em không biết, nhưng nếu chỉ là ngắn hạn thì em lại có một cách." Triệu Thi Thi cười cười, nói. "Anh biết căn biệt thự này của em mua bằng cách nào không?"

"Chắc không phải người nhà mua cho em đâu nhỉ." Triệu Thi Thi vẫn luôn không nhắc đến chuyện gia đình, chỉ nói về anh trai cô, trông có vẻ quan hệ với gia đình không tốt lắm, nên Trần Phi vẫn luôn không hỏi nhiều.

Triệu Thi Thi gật đầu nói: "Là em làm sát thủ kiếm được, những năm nay em vì muốn nghe ngóng chuyện của Hắc Ám Vương Triều mà đi làm sát thủ, cũng nhận không ít nhiệm vụ, tiền thù lao khá hậu hĩnh. Nếu anh cần tiền gấp trong ngắn hạn thì nhận vài nhiệm vụ là đủ rồi."

Trần Phi nghĩ ngợi rồi nói: "Nếu anh thiếu tiền thì đây cũng không mất là một cách hay, nhưng hiện tại anh cũng không thiếu tiền lắm, chỉ là chuẩn bị trước mà thôi. Cho nên vẫn phải nghĩ một cách lâu dài mới được."

"Ừm, vậy thì em không giúp được gì rồi." Triệu Thi Thi gật đầu, có chút tiếc nuối vì không thể giúp đỡ, nhưng đột nhiên cô như nhớ ra điều gì, ngẩng đầu nói: "Phải rồi, em nghĩ ra một chuyện không biết có giúp được anh không. Anh trai em trước kia từng nói về một cách kiếm tiền, nhưng còn chưa thực hiện thì đã... Anh ấy nói có một loại thuốc nước gì đó có thể phục hồi sức khỏe con người, loại thuốc nước đó rất kỳ diệu, cho dù là người sắp chết uống vào cũng lập tức hồi phục. Anh ấy lúc đó muốn dùng loại thuốc nước này nghiên cứu một phương thuốc, rồi làm một khu suối nước nóng. Như vậy thì người đến tắm suối nước nóng thông qua loại thuốc nước đó có thể chữa bách bệnh, đến lúc đó buôn bán chắc chắn sẽ rất tốt."

"Em đang nói đến Sinh Mệnh Dược Thủy?" Trần Phi hỏi. Triệu Thi Thi liên tục gật đầu: "Đúng đúng đúng, chính là Sinh Mệnh Dược Thủy. Anh trai em nói loại thuốc này rất trân quý, khó kiếm. Cho nên lúc đó anh ấy chỉ có ý tưởng, chưa thực hiện."

Trần Phi suy nghĩ cẩn thận, cảm thấy đây quả là một cách hay. Tắm suối nước nóng đã là một phương thức giải tỏa áp lực và giải trí khá phổ biến, rất thường thấy. Hơn nữa tắm suối nước nóng cũng có nhiều lợi ích đối với cơ thể, hiện nay không ít người đều đi tắm. Tác dụng của Sinh Mệnh Dược Thủy thì Trần Phi biết, nếu có thể dùng Sinh Mệnh Dược Thủy pha loãng ra, nghiên cứu một phương thuốc suối nước nóng thì đó quả thực là một cách kiếm tiền hay.

Kinh Thành nơi này người có tiền không ít, nhưng có tiền lại chẳng mua được sức khỏe. Nếu hiệu quả suối nước nóng tốt, thanh danh đánh ra ngoài thì kiếm tiền chắc chắn rất dễ dàng.

Trần Phi hào hứng nói: "Cách này của em rất tốt, Sinh Mệnh Dược Thủy tuy trân quý nhưng anh muốn kiếm cũng không khó, nếu suối nước nóng làm xong chắc chắn sẽ rất hái ra tiền, hơn nữa cũng coi như là tạo phúc cho xã hội."

"Thật sao? Chỉ cần anh thấy hữu dụng là được." Triệu Thi Thi cũng rất vui mừng, một là đề nghị của mình có thể giúp ích cho Trần Phi, hai là đây cũng coi như là một trong những di nguyện của anh trai.

"Ừm, anh về nghiên cứu kỹ đây." Trần Phi gật đầu lia lịa, rồi hưng phấn xoay người rời đi.

Triệu Thi Thi mở miệng, vốn muốn giữ Trần Phi lại để anh giúp mình bôi thuốc, không ngờ Trần Phi đi nhanh như vậy.

Từ chỗ Triệu Thi Thi quay về nhà Thường Hân Hân, Thường Hân Hân và Sách Phỉ Nhã đang ngồi ở đó, hai người đang xem tivi. Thấy Trần Phi về, Thường Hân Hân cười trêu chọc nói: "Lại chạy đi đâu tán tỉnh cô nương nhỏ rồi, muộn thế này mới về."

"Anh đi tán tỉnh Triệu Thi Thi đấy." Trần Phi cười hì hì nói.

Thường Hân Hân bĩu môi nói: "Em mới không tin đâu."

"Thật đấy, cô ấy còn nhận anh làm anh trai đấy."

"Sao anh không bảo cô ấy nhận anh làm cha nuôi đi."

"Được rồi... không tin thì thôi."

Trần Phi xem như đã nhìn ra, mình nói thật lại chẳng có ai tin. "Phải rồi, có một việc anh muốn hỏi ý kiến hai em. Anh có một phương thuốc, nếu nghiên cứu tốt thì đối với cơ thể có lợi ích rất lớn. Cho nên muốn làm một khu suối nước nóng, như vậy vừa kiếm tiền lại vừa có thể tạo phúc cho xã hội, hai em thấy thế nào?"

"Suối nước nóng?" Thường Hân Hân không ngờ Trần Phi lại làm cái này.

Sách Phỉ Nhã lại nói: "Suối nước nóng rất tốt mà, Sách Phỉ Đồ cũng có một suối nước nóng, rất nhiều người đến đó."

"Suối nước nóng thì không tệ, Kinh Thành cũng có không ít, rất nhiều người đều đi tắm. Nhưng cái này chi phí không nhỏ đâu, phải tìm một chỗ thích hợp, ít nhất phải xa nội thành để người ta cảm thấy yên tĩnh thư giãn, rồi các loại chi phí lặt vặt cũng không ít, thu nhập chắc là rất chậm, không kiếm nhanh như mở nhà hàng đâu nhỉ." Thường Hân Hân phân tích nói.

Trần Phi gật đầu nói: "Thông thường thì đúng là như vậy, hiện nay suối nước nóng nhiều như thế, kiếm tiền cơ bản là nước chảy đá mòn, ngắn hạn chắc chắn thu nhập không nhiều. Nhưng đó là suối nước nóng thông thường, anh muốn làm chắc chắn là loại không tầm thường. Vừa nãy anh đã nói, phương thuốc của anh hiệu quả rất tốt. Như vầy đi, đợi anh nghiên cứu phương thuốc ra rồi thử trước, thấy hiệu quả hai em sẽ hiểu thôi."

Thường Hân Hân gật đầu nói: "Cũng được, vậy em tranh thủ thời gian này giúp anh nghe ngóng xem có chỗ nào thích hợp không."

"Được." Trần Phi gật đầu nói. "Vậy anh lên lầu trước đây, hai em cũng nghỉ ngơi sớm đi."

Nói xong, Trần Phi liền lên lầu nghiên cứu phương thuốc.

Trong Dược Vương Thiên có không ít phương thuốc dưỡng sinh loại này, Trần Phi phải suy tính xem phương thuốc nào phù hợp để phối hợp với Sinh Mệnh Dược Thủy. Liều lượng này không thể quá nhiều cũng không thể quá ít, nếu hiệu quả rõ rệt đến mức ung thư hay bệnh trọng gì vào ngâm một cái là khỏi ngay, tuy là tạo được danh tiếng nhưng xét về góc độ lâu dài thì không có lợi lắm. Vì mục đích của Trần Phi là kiếm tiền, cho nên chắc chắn phải suy tính kỹ lưỡng mới được.

Phải có hiệu quả, nhưng không thể chữa khỏi ngay trong một lần, liều lượng phải nắm bắt cho tốt.

Trần Phi định trước hết thử nghiệm trong game xem hiệu quả ra sao, nếu được thì mới dùng vào thực tế. Tìm được vài phương thuốc thích hợp trong Dược Vương Thiên, Trần Phi định sáng sớm mai đăng nhập game là về thử nghiệm luôn.

Thường Hân Hân và Sách Phỉ Nhã xem tivi một lát rồi cũng tự thu dọn nghỉ ngơi. Tuy phòng ở chỗ Thường Hân Hân rất nhiều, nhưng Trần Phi vẫn luôn ở cùng phòng với Thường Hân Hân. Thường Hân Hân thu dọn xong xuôi liền chui vào chăn, đôi tay đã ôm lấy Trần Phi.

Sự ám thị rõ ràng như vậy, Trần Phi sao có thể không hiểu.

Đêm nay, mây mưa vần vũ, cuồng nhiệt dâng trào.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:817
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.