Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1571 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 820
Đạo ta không cô độc

❊ ❊ ❊

"Người cùng loại?" Triệu Thi Thi lầm bầm một câu, do dự hỏi: "Anh... anh cũng có thù với Hắc Ám Vương Triều sao?"

"Không." Trần Phi lắc đầu, mỉm cười nói: "Cô hiểu lầm rồi, 'người cùng loại' mà tôi nói không phải là cùng chung kẻ địch. Hắc Ám Vương Triều là lần đầu tiên tôi nghe tới, cũng không có ân oán gì với họ. Người cùng loại tôi nói, ừm... nói sao nhỉ, ví dụ như cô biết thịt Mãng Xà Hoàng Sa, cô có Nhện Nhẫn, còn rất nhiều thứ trong phòng cô tôi cũng có. Chính xác mà nói, những thứ này đều đến từ một nơi, chỉ những người đặc biệt mới có thể có được, cho nên tôi mới nói chúng ta là người cùng loại."

"Anh... anh cũng có Nhện Nhẫn? Điều này không thể nào, Nhện Nhẫn này chỉ mình tôi có mới đúng chứ." Triệu Thi Thi kinh ngạc nhìn Trần Phi, có chút không tin.

Trần Phi cười nói: "Cô không tin? Đợi chút!" Nói xong, Trần Phi liền nhắm mắt lại, tựa như lão tăng nhập định. Triệu Thi Thi vừa tò mò vừa nghi hoặc nhìn chằm chằm Trần Phi, không biết hắn định làm gì. Bề ngoài nhìn có vẻ như Trần Phi chỉ đang nhắm mắt trầm tư, nhưng thực tế hắn đã đăng nhập vào trò chơi, lấy ra một cây Nhện Nhẫn.

Nhện Nhẫn cấp bậc này không tính là đồ tốt gì, đối với người cấp bốn mươi, năm mươi có lẽ còn tạm được, nhưng một khi cấp bậc cao lên thì Nhện Nhẫn cơ bản đã thuộc loại hàng thải.

Trong túi đồ của Trần Phi tự nhiên không có thứ này, nhưng Võ Đằng Lan hẳn là có. Tìm đến Võ Đằng Lan, Trần Phi trực tiếp hỏi cô có Nhện Nhẫn hay không.

Bởi vì Trần Phi nhớ rằng lúc ở trong Rừng Nhện, số Nhện Nhẫn đánh ra được hắn đều đưa cho Võ Đằng Lan, giai đoạn sau này dường như cô vẫn luôn sử dụng nó.

"Anh vội vàng tìm em chỉ để lấy Nhện Nhẫn thôi sao?" Võ Đằng Lan kinh ngạc nhìn Trần Phi. Trước khi đi, Trần Phi đã hẹn là sáng hôm sau mới về, bây giờ đột nhiên quay lại chắc chắn là có việc gấp, không ngờ Trần Phi lại mở miệng hỏi về Nhện Nhẫn.

Trần Phi gật đầu nói: "Ừm, có chút việc gấp cần dùng đến Nhện Nhẫn, anh nhớ em có nên mới qua tìm."

"Vậy lấy đi, dù sao em bây giờ đã có Phong Ma Xoa, cũng không dùng đến cái này nữa." Võ Đằng Lan đưa Nhện Nhẫn cho Trần Phi, Trần Phi nhận lấy, hôn lên mặt cô một cái rồi nói: "Bên kia anh đang vội, đi trước đây, có việc gì để mai nói tiếp."

"Đi đi." Võ Đằng Lan gật đầu, Trần Phi lại vội vàng rời đi.

Khẽ mở mắt ra, Trần Phi mỉm cười lật bàn tay: "Cô xem đây là cái gì."

Triệu Thi Thi khó tin nhìn vũ khí trong tay hắn, kinh ngạc đến mức dường như muốn bò dậy: "Đây... đây là Nhện Nhẫn, anh vậy mà thực sự có. Anh... không phải anh lấy cây của tôi đấy chứ?"

"Nhện Nhẫn của cô đã vỡ rồi, nếu không phải Nhện Nhẫn thay cô đỡ phần lớn lực va chạm, cộng thêm người của tôi phản ứng kịp thời, bây giờ cô đã là người chết rồi." Trần Phi cười khổ nói.

Triệu Thi Thi hồi tưởng lại, hình như đúng là như vậy. Xem ra Trần Phi thực sự có Nhện Nhẫn, không phải đang lừa gạt mình. Điều này ngược lại khiến Triệu Thi Thi kinh ngạc không biết nói gì cho phải, hồi lâu sau mới nói: "Anh... sao anh cũng có Nhện Nhẫn này, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"

"Chuyện này giải thích một lúc cũng rất khó, tôi hỏi cô mấy câu trước, cô trả lời tôi đã." Trần Phi không ngu ngốc đến mức nói ra chuyện về trò chơi Siêu Phàm ngay lập tức. Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Triệu Thi Thi khi thấy Nhện Nhẫn, Trần Phi hơi nghi ngờ cô có phải là người chơi của trò chơi Siêu Phàm hay không. Nếu cô thực sự là người chơi thì phải biết đánh BOSS sẽ rơi đồ, Nhện Nhẫn này căn bản không tính là vật phẩm hiếm, nếu muốn thì kiếm trăm tám mươi cây cũng không thành vấn đề.

"Anh hỏi đi, nhưng tôi không chắc sẽ trả lời anh." Triệu Thi Thi cũng không ngốc, không nói cứng.

Trần Phi mỉm cười, hỏi: "Nhện Nhẫn của cô lấy ở đâu ra?"

"Anh trai để lại cho tôi, còn của anh thì sao?" Triệu Thi Thi không do dự trả lời, đồng thời hỏi ngược lại.

Trần Phi lắc đầu: "Bây giờ là tôi hỏi cô, đợi tôi hỏi xong nếu cô có gì muốn hỏi thì hãy hỏi sau. Cô nói cô từng ăn thịt Mãng Xà Hoàng Sa, chắc cũng là vì anh trai cô đúng không?"

"Không sai, hồi nhỏ anh trai thường xuyên làm thịt Mãng Xà Hoàng Sa hầm cho tôi ăn." Triệu Thi Thi gật đầu.

Trần Phi cười cười, tiếp tục hỏi: "Nếu tôi đoán không lầm, anh trai cô hẳn là rất đặc biệt đúng không? Hay nói cách khác, anh ấy sở hữu sức mạnh mà người thường không thể có được? Tôi thấy thực lực của cô cũng không yếu, hẳn cũng là nhờ anh trai cô giúp đúng không? Có từng học kỹ năng gì không? Có phải phương pháp học rất đặc biệt, chỉ là một cuốn sách kỹ năng, sau đó dùng ý niệm để học?"

"Anh... sao anh biết những thứ này?" Triệu Thi Thi bây giờ hoàn toàn kinh ngạc, bởi vì những gì Trần Phi nói không sai một chữ nào. Lúc đó anh trai còn dặn đi dặn lại cô tuyệt đối không được nói với người khác, cũng không được để người khác biết, cho nên Triệu Thi Thi chưa từng kể với bất kỳ ai. Thậm chí không ai biết về một mặt khác của Triệu Thi Thi.

Trần Phi vỗ tay cười nói: "Bây giờ tôi hiểu rồi, thực ra tôi và cô không phải người cùng đường, tôi và anh trai cô mới là người cùng đường."

Triệu Thi Thi sở hữu thịt Mãng Xà Hoàng Sa, có Nhện Nhẫn, thậm chí thực lực không tầm thường đều là vì anh trai cô, mà anh trai cô hiển nhiên chính là người chơi của trò chơi Siêu Phàm. Chỉ tiếc là... anh ấy đã chết, bản thân mình không còn cơ hội quen biết anh ấy.

"Ý của anh là anh cũng giống anh trai tôi, đều sở hữu loại năng lực siêu phàm này?" Triệu Thi Thi kinh ngạc hỏi.

Trần Phi cười nói: "Hơn một năm trước tôi vẫn là một thằng nhóc nghèo khổ phải làm mấy công việc cùng lúc, nhưng bây giờ tôi không cần nói nhiều cô cũng nhìn ra sự thay đổi. Nếu không phải vì cái năng lực siêu phàm mà cô nói thì điều này căn bản là không thể. Tôi vẫn luôn nghĩ mình cô độc, không ngờ lại có cơ hội gặp được người cùng loại. Đáng tiếc... ai." Trần Phi thở dài một tiếng, hỏi: "Anh trai cô chết thế nào? Kể nghe xem?"

Nhắc đến anh trai, tâm trạng Triệu Thi Thi lập tức trầm xuống, trông rất đau buồn. Mất một lúc lâu, cô mới từ từ kể lại.

Câu chuyện này kể liền mấy tiếng đồng hồ, đến khi Triệu Thi Thi nói xong thì bên ngoài trời đã tối đen.

"Thật không ngờ sự việc lại khúc chiết đến vậy. Ai, tuy anh trai cô biết đạo lý 'tiền bạc không lộ ra ngoài', nhưng vận khí lại không tốt, đụng phải người của Hắc Ám Vương Triều. Đáng tiếc... nếu anh trai cô có thể nhịn một chút, nỗ lực nâng cao thực lực, có lẽ đã không chết. Hắc Ám Vương Triều chưa biết chừng đã trở thành lịch sử rồi." Trần Phi thở dài một tiếng, vô cùng tiếc nuối.

Theo lời Triệu Thi Thi kể, anh trai cô là Triệu Lỗi có vận khí rất tốt, vô tình trở thành người chơi của trò chơi Siêu Phàm, mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió. Đáng tiếc có lần không kiềm chế được tính khí, xảy ra xích mích với người của Hắc Ám Vương Triều. Lúc đầu quả thực chiếm ưu thế, đánh cho người của Hắc Ám Vương Triều không có sức phản kháng, tổn thất nặng nề. Vì vậy người của Hắc Ám Vương Triều bắt đầu cầu hòa, đưa ra rất nhiều lợi ích. Triệu Lỗi nhất thời mềm lòng, cộng thêm tính khí của người trẻ tuổi nên đã đồng ý.

Không ngờ điều này lại cho Hắc Ám Vương Triều cơ hội thở dốc, thừa dịp một sự cố ngoài ý muốn đã giết chết Triệu Lỗi.

Trần Phi cảm thấy hơi sợ hãi, nếu lúc trước mình cũng giống như Triệu Lỗi, dù có trò chơi Siêu Phàm sợ rằng mình vẫn sẽ chết. Dẫu sao trên thế giới này căn bản không có gì là vô địch, không có chuyện gì là tuyệt đối. Nhưng vận khí của Trần Phi tốt hơn một chút, cộng thêm tính cách cũng không quá nóng nảy, điều này có thể liên quan đến trải nghiệm trước kia của hắn, sớm đã hiểu thế nào là tiền bạc không lộ ra ngoài. Mãi đến khi mình có nền tảng và thực lực nhất định mới dần dần thể hiện ra.

"Hắc Ám Vương Triều là sao? Sao tôi chưa từng nghe nói đến tổ chức này." Trần Phi hỏi.

Triệu Thi Thi nghiến răng nghiến lợi nói: "Hắc Ám Vương Triều là một tổ chức sát thủ vô cùng thần bí, thành viên của tổ chức này không nhiều nhưng thực lực của mỗi người đều không hề yếu, còn lợi hại hơn sát thủ bình thường. Mà Đế quân của Hắc Ám Vương Triều, cũng chính là kẻ thù của tôi, Triệu Vô Cực, lại càng lợi hại hơn. Hắn có biệt danh là Bạo Quân, là sát thủ hàng đầu trong giới sát thủ. Bởi vì mỗi lần hắn ra tay đều rất tàn bạo, thủ đoạn biến thái khiến người ta buồn nôn."

"Đáng tiếc sức tôi mỏng manh, muốn đối phó với Triệu Vô Cực và Hắc Ám Vương Triều không hề dễ dàng, cộng thêm hành tung của bọn chúng vô cùng quỷ dị bí ẩn, nên tôi đã nghĩ ra một cách. Vì bọn chúng là tổ chức sát thủ, vậy chắc chắn sẽ nhận một số nhiệm vụ, cho nên tôi cũng trở thành sát thủ. Chỉ cần là nhiệm vụ tiền thưởng cao, trông có vẻ nguy hiểm là tôi sẽ bám theo, muốn biết xem có phải người của Hắc Ám Vương Triều nhận hay không. Thời gian qua tôi cũng đã gặp không ít người của Hắc Ám Vương Triều, chết trong tay tôi đã có hai mươi bốn tên. Đáng tiếc... đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm ra tên Triệu Vô Cực này đang trốn ở đâu." Triệu Thi Thi có chút không cam lòng nói.

Trần Phi thản nhiên nói: "Đừng vội, chỉ cần hắn còn sống thì chắc chắn sẽ có cơ hội tìm ra. Bây giờ cô cần làm là hồi phục cơ thể thật tốt, đợi vết thương của cô lành rồi, tôi có thể giúp cô."

"Anh chịu giúp tôi? Tại sao? Hắc Ám Vương Triều không phải là tổ chức bình thường đâu, ai mà đắc tội với chúng thì sợ rằng trên thế giới này không có nơi nào để dung thân. Tôi giết nhiều người của bọn chúng như vậy đã sớm bị đưa vào danh sách đen rồi. Trong số những kẻ tôi giết, có một nửa là bọn chúng đến ám sát tôi, kết quả lại bị tôi giết chết. Anh giúp tôi như vậy sẽ đắc tội với Hắc Ám Vương Triều đấy!" Triệu Thi Thi khó hiểu nhìn Trần Phi.

Trần Phi thản nhiên cười: "Cái gì mà Hắc Ám Vương Triều, tôi thực sự không để trong lòng. Nhắc mới nhớ, đã lâu rồi tôi chưa gặp đối thủ nào mạnh mẽ, nếu Hắc Ám Vương Triều này thực sự mạnh như vậy, tôi rất sẵn lòng chơi đùa với chúng. Còn về việc tại sao tôi muốn giúp cô, tôi nói chúng ta là bạn bè, cho nên tôi giúp cô, lý do này cô có tin không?"

Triệu Thi Thi dứt khoát lắc đầu: "Không tin, chúng ta mới gặp nhau vài lần thôi, còn chưa tính là bạn bè."

Trần Phi nhún vai: "Được rồi, tôi biết cô chắc chắn sẽ không tin. Thực ra, tôi chỉ cảm thấy có một loại cảm giác 'đạo ta không cô độc' thôi. Từ trước đến nay tôi vẫn luôn nghĩ chỉ có một mình mình, không ngờ lại có anh trai cô. Anh trai cô đã không còn nữa, nhưng sự tồn tại của cô cũng khiến tôi cảm thấy có một loại cảm giác như đồng bạn. Cho nên tôi giúp cô, hơn nữa dù sao đi nữa, tôi và anh trai cô đều là người cùng một loại, tôi giúp cô cũng là chuyện bình thường, đúng không?"

"Hơn nữa, tên Thường Vũ Tâm kia hình như thích cô, tuy tôi biết có thể cô không thích hắn, nhưng nếu cô xảy ra chuyện gì thì tôi nghĩ tên đó cũng sẽ đau lòng thôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:728
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.