“Vừa rồi ngươi nói gì với người phụ nữ đó vậy? Sao ta cảm thấy hình như cô ấy đang giận ngươi thế nhỉ.” Vương Hằng vừa đánh vừa tò mò hỏi.
Trần Phi ngẩn ra: “Đâu có nói gì đâu, cô ấy không thể nào giận được.”
“Nhìn là biết ngươi không có kinh nghiệm đối phó với phụ nữ rồi, nhìn bộ dạng cô ấy chắc chắn là đang giận. Có phải cô ấy ám chỉ điều gì đó với ngươi mà ngươi không hiểu, hoặc câu trả lời của ngươi làm cô ấy không hài lòng không?” Vương Hằng đắc ý nói.
Trần Phi cười mắng: “Ngươi mới bao nhiêu tuổi chứ, lông còn chưa mọc đủ mà bày đặt giả làm thánh tình trước mặt ta.”
“Ngươi không tin lời ta nói hả? Hừ, nhìn xem cô ấy đang làm gì kìa.” Vương Hằng có chút không vui nói. Trần Phi quay đầu nhìn thoáng qua rồi bảo: “Có gì đâu, đánh quái thôi mà, sao thế?”
“Còn ‘đánh quái thôi mà’, ngươi quên nghề nghiệp của cô ấy rồi sao? Cô ấy chỉ là nghề hỗ trợ, làm sao có thể đánh quái được? Hơn nữa, ngươi nhìn bộ dạng cô ấy kìa, giống đang đánh quái à? Đó hoàn toàn là đang trút giận đấy.” Vương Hằng bĩu môi, khinh thường nói.
Trần Phi nghe vậy lại nhìn lần nữa, quả nhiên không giống bộ dạng đánh quái bình thường. Đòn tấn công nhẹ bẫng, chẳng có chút chương pháp nào, bảo là đánh quái thì giống trút giận hơn. Điều này khiến Trần Phi hơi nghi hoặc, mình đâu có chọc cô ấy giận nhỉ? Cũng đâu có nói gì, vụ làm cha dượng của Vương Hằng? Nhưng điều này cũng không đến mức làm Võ Đằng Lan giận chứ.
Khoan đã...
Trần Phi bỗng hiểu ra.
Vừa rồi Võ Đằng Lan hỏi mình, “thế còn cô ấy thì sao”. Nhưng lúc đó mình không hiểu rõ, cộng thêm việc Vương Hằng phát hiện ra Boss nên chuyện đó bị bỏ qua. Giờ nghĩ lại, Trần Phi cuối cùng cũng hiểu ra.
“Thế còn ta thì sao?”
Câu hỏi này là hỏi về thái độ của mình đối với Võ Đằng Lan.
Võ Đằng Lan dù sao cũng là một người phụ nữ, không oán không hối đi theo bên cạnh mình, thậm chí không tiếc chuyển chức thành nghề hỗ trợ, là vì cái gì? Vẫn là vì mình!
Trần Phi bỗng chốc hiểu ra, cũng cuối cùng biết vì sao Võ Đằng Lan giận. Trần Phi không khỏi cười khổ, thầm mắng phản ứng của mình thật là chậm chạp. Vậy mà bấy lâu nay không hề phát hiện, thậm chí căn bản không nghĩ tới phương diện đó. Từ trước đến nay Trần Phi đều coi Võ Đằng Lan là thuộc hạ, nhưng cô ấy là một người phụ nữ. Một người phụ nữ thì có mấy ai thích chém chém giết giết, tranh quyền đoạt lợi chứ?
Mặc Liên Y thân là Tứ Hoàng, mà còn chẳng muốn dính dáng đến quyền lực cơ mà.
Võ Đằng Lan sở dĩ đi theo mình, vất vả ở lại Hoàng Thôn như vậy, đó là vì thích mình!
“Giờ ngươi hiểu chưa? Thật không biết trước đây ngươi sống thế nào nữa, chuyện rõ ràng thế mà không nhìn ra, còn phải để ta nhắc nhở.” Vương Hằng rất đắc ý. Cuối cùng cũng có một chuyện có thể khiến Trần Phi phải kinh ngạc, mình đã mạnh hơn Trần Phi rồi.
“Thằng nhóc thối, ngươi mới bao nhiêu tuổi mà không lo nâng cao thực lực, hiếu thuận với nương ngươi, lại đi rành rẽ mấy chuyện này. Ta cảnh cáo ngươi, ngươi bây giờ còn nhỏ, mấy chuyện tình yêu tình báo đó bớt xen vào, nghe rõ chưa.” Trần Phi nghiêm khắc nói.
Vương Hằng hừ một tiếng không để tâm lắm, trong lòng phỉ báng Trần Phi bị mình nói trúng nên thẹn quá hóa giận.
Trần Phi thấy bộ dạng không cho là đúng của Vương Hằng thì biết chắc chắn là không lọt tai lời mình, nhưng cũng chẳng để ý, biết Vương Hằng đã quen thói từ lâu, muốn uốn nắn lại cũng chẳng dễ dàng gì. Lúc này không nói nhiều nữa, chuyên tâm đối phó với Phong Ma Đế Hậu.
Trần Phi đã đánh Phong Ma Đế Hậu rất nhiều lần, đối với nó cũng coi như là hiểu rõ. Cộng thêm lần này có thêm Vương Hằng là một nguồn sát thương đơn mục tiêu mạnh mẽ nên đánh rất nhanh, không bao lâu sau Phong Ma Đế Hậu đã gào thét một tiếng rồi hóa thành điểm kinh nghiệm.
Trần Phi không đi nhặt trang bị mà không hề dừng lại, xoay người đi đối phó với Phong Ma Đế Quân.
Võ Đằng Lan tuy đánh nửa ngày nhưng lại chẳng gây ra sát thương thực sự nào cho Phong Ma Đế Quân, thấy Trần Phi đến thì lùi sang một bên. Trần Phi vốn định nói với Võ Đằng Lan vài câu, nhưng thấy Vương Hằng đi tới nên thôi.
Không thể để mất mặt trước mặt thằng nhóc thối đó được!
Hai người áp dụng cách tương tự giải quyết Phong Ma Đế Quân, lúc này mới rảnh tay kiểm tra trang bị.
Đối với trang bị rơi ra ở đây, Trần Phi đã không mấy để tâm, về cơ bản cái gì rơi ra được thì mình đều đã có rồi.
Thu dọn trang bị, đưa cho Vương Hằng một viên Định Phong Châu coi như phần thưởng. Nhưng Vương Hằng chết sống không chịu lấy, nói là nương hắn cho hắn tới chỉ để học hỏi kinh nghiệm, không chia trang bị.
“Bảo ngươi cầm thì cứ cầm, nương ngươi còn phải nghe lời ta, ngươi lắm lời làm gì, cầm lấy rồi sang một bên nghỉ ngơi đi, lát nữa là quái lại ra rồi.” Cuối cùng Trần Phi thẹn quá hóa giận, Vương Hằng lúc này mới chịu nhận trang bị, sau đó cười xảo quyệt, rõ ràng là đã nhìn thấu ý đồ của Trần Phi.
Đây là dùng trang bị bịt miệng mình, để mình đi chỗ khác đừng tới làm phiền hắn đây mà.
“Cây Phong Ma Xoa này khá tốt, nàng cầm đi.” Sau khi Vương Hằng đi rồi, Trần Phi cười hì hì nói với Võ Đằng Lan.
Võ Đằng Lan bực mình nói: “Ta là nghề hỗ trợ, ngoài việc có thể tung kỹ năng khống chế Boss ra thì cũng chẳng có tác dụng gì, trang bị này cho ta cũng không dùng được.”
“Bảo nàng cầm thì cứ cầm.” Trần Phi không nói hai lời nhét trang bị vào tay Võ Đằng Lan, Võ Đằng Lan vừa định đẩy trả lại thì nghe Trần Phi nói: “Về câu hỏi hồi nãy nàng hỏi ta, ta vừa suy nghĩ kỹ lại rồi.”
Nghe Trần Phi nhắc đến chuyện này, Võ Đằng Lan lập tức tập trung tinh thần, cũng không vội trả lại trang bị nữa mà chằm chằm nhìn Trần Phi chờ đợi câu trả lời.
“Thực ra ta cũng chẳng phải người đàn ông tốt gì, cũng không phải chính nhân quân tử, đối với mỹ nữ ta đều thích. Còn nàng, đã đi theo ta từ rất sớm, bấy lâu nay vì ta mà hy sinh rất nhiều, bất kể là chuyển chức nghề hỗ trợ, hay trấn giữ Hoàng Thôn, thực ra với nàng mà nói những chuyện này đều rất khổ sở. Ta không phải kẻ sắt đá, cũng không phải khúc gỗ, lại càng không phải là không được việc đó, tâm tư của nàng làm sao ta có thể không biết.” Trần Phi đột nhiên nắm lấy tay Võ Đằng Lan, thâm tình nói. “Nếu nàng nguyện ý, sau này cứ ở bên cạnh ta.”
“Ta vốn đã ở bên cạnh chàng từ lâu rồi.” Võ Đằng Lan cười, khóe mắt hơi ươn ướt. Đợi lâu như vậy cuối cùng cũng chờ được câu trả lời của Trần Phi, đáng giá!
Ban đầu nàng không hề thích Trần Phi, chỉ coi hắn là một thôn trưởng đầy tiềm năng đáng để đi theo mà thôi, nhưng dần dần nàng phát hiện ra hình bóng Trần Phi đã in sâu trong tâm trí mình tự bao giờ, vô thức sẽ lại nhớ tới hắn. Sau đó Võ Đằng Lan mới hiểu ra, hóa ra trong vô thức mình đã bị Trần Phi thu hút, đã sâu sắc yêu hắn từ lâu.
Nhưng Trần Phi lại giống như khúc gỗ, căn bản không có cảm giác gì, bản thân ở Hoàng Thôn lại hiếm khi gặp được Trần Phi, nên Võ Đằng Lan đành phải nén nỗi nhớ nhung này vào trong lòng. Lần này xảy ra chuyện, Võ Đằng Lan không chút do dự tự tiến cử mình, một phần đúng là không ngồi yên được, một phần cũng hy vọng có cơ hội gặp Trần Phi, thậm chí bao gồm cả việc chủ động đến Phong Chi Luyện Ngục, thực ra đều là hy vọng có thể tiếp xúc nhiều hơn với Trần Phi.
Giờ xem ra, mình làm vậy là đúng.
Trần Phi cười hì hì muốn ôm Võ Đằng Lan vào lòng, nào ngờ đột nhiên kêu thảm một tiếng. Lùi lại hai bước, Trần Phi uất ức nhìn cây Phong Ma Xoa trên tay Võ Đằng Lan. Vốn là hắn cưỡng ép muốn đưa cho Võ Đằng Lan, nào ngờ chính mình lại bị cái xoa đâm cho một cái, đây đúng là tự bê đá đập chân mình mà!
Thấy bộ dạng ngượng ngùng đó của Trần Phi, Võ Đằng Lan không nhịn được phì cười. Cất cây Phong Ma Xoa vào trong túi, chủ động bước về phía Trần Phi và sà vào lòng hắn.
Trần Phi đương nhiên tận hưởng cảm giác có mỹ nhân trong lòng.
“Khụ khụ!” Một tiếng ho không đúng lúc vang lên, Trần Phi quay đầu nhìn lại thì phát hiện Vương Hằng đang lén lút nhìn ở không xa, cười xấu xa hì hì ở đó.
Trần Phi lườm hắn, thiếu kiên nhẫn vẫy tay ý bảo hắn đừng nhìn nữa, đi làm việc của hắn đi. Nào ngờ Vương Hằng chẳng hề có ý định rời đi, ngược lại còn cố tình tiến lại gần hai bước đầy thách thức.
“Thằng nhóc thối này, quá láo xược!” Trần Phi hừ lạnh trong lòng, vung tay lên, tung một chiêu Đại Hỏa Cầu thuật về phía Vương Hằng. Vương Hằng giật nảy mình vội vàng né tránh, sau đó mới phát hiện Trần Phi và Võ Đằng Lan đều đã biến mất không thấy đâu.
Rõ ràng là đã trốn đi rồi.
“Keo kiệt, quá keo kiệt, nhìn thì có gì phải sợ chứ.” Vương Hằng giận dỗi lầm bầm một câu, sau đó thấy chán nản bèn tìm chỗ nghỉ ngơi.
Không lâu sau quái lại xuất hiện, Vương Hằng tưởng lần này Trần Phi chắc phải lộ diện rồi, nhưng Trần Phi vẫn cứ chưa xuất hiện. Bất đắc dĩ Vương Hằng đành tiếp tục đánh quái, có kinh nghiệm trước đó cộng thêm việc đã thu liễm bớt tính cách lỗ mãng, Vương Hằng ngược lại lĩnh hội được không ít kinh nghiệm mà ngày thường không thể cảm nhận được khi đánh quái, nhất thời quên cả chuyện của Trần Phi, tập trung đánh quái.
“Thằng nhóc thối này tiến bộ nhanh thật. Trước đây đánh quái toàn dùng mười phần lực, lần nào cũng dốc toàn lực, giờ đã học được cách chỉ dùng năm phần lực, tuy tốc độ đánh quái chậm lại, nhưng tổng thể lại mạnh hơn không ít. Hơn nữa, nếu lại gặp tình huống quái bất ngờ xuất hiện cũng sẽ không bị động.” Ở phía xa, Trần Phi vẫn luôn quan sát Vương Hằng, thấy biểu hiện của cậu ta không khỏi tán thưởng.
“Nhìn bộ dạng chàng kìa, hình như thật sự muốn làm cha dượng của nó luôn nhỉ, lại dốc lòng dốc sức như vậy.” Võ Đằng Lan cười cười nói.
“Có ý định và có thành hay không là hai chuyện khác nhau, thực ra bản tính thằng nhóc Vương Hằng này không xấu, chỉ là bị chiều hư thôi.” Trần Phi cười nói.
“Chẳng lẽ chàng không sợ bồi dưỡng nó thành tài, đến lúc đó nó lại trở thành kẻ địch của chàng sao?” Võ Đằng Lan cười hỏi.
Trần Phi lắc đầu, tự tin nói: “Thế giới này chưa bao giờ thiếu cao thủ, nếu ngay cả dũng khí đối mặt ta còn không có thì sớm muộn gì cũng có ngày ta bị đánh bại. Nó mạnh thì ta càng mạnh hơn, đó mới là căn bản để lập thế bất bại!”
Võ Đằng Lan mỉm cười không nói gì, chính cái sự tự tin này của Trần Phi mới là điểm thu hút người khác. Có lẽ ban đầu mình cũng vì sự tự tin dạt dào này của hắn nên mới bị hắn thu hút, sâu sắc say mê hắn chăng.
“Chắc giờ này Boss cũng nên làm mới rồi, chúng ta cũng qua đó thôi.” Trần Phi cười nói.
“Vậy chàng có thể bỏ tay ra khỏi áo ta trước được không?” Võ Đằng Lan lườm Trần Phi, Trần Phi lúc này mới cười hì hì rút tay ra khỏi áo Võ Đằng Lan.
Đã xác định quan hệ, Trần Phi đương nhiên sẽ không khách khí nữa. Tranh thủ lúc chưa xuất hiện quái, tuy chưa đến mức “sờ soạng lung tung” Võ Đằng Lan, nhưng cũng chiếm không ít tiện nghi. Đừng nhìn vừa rồi hắn ra vẻ đứng đắn bàn luận về Vương Hằng, thực ra tay hắn vẫn cứ nắn qua nắn lại, căn bản chẳng hề nhàn rỗi.