"Mày... mày chán sống rồi." Gã đầu trọc không ngờ Trần lại nói như vậy, tức giận không thôi. Thằng nhãi ranh này rõ ràng là đang giỡn mặt mình, hắn lập tức hừ lạnh bảo đám người phía sau: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, động thủ đi."
Hắn vừa dứt lời, những kẻ khác mới sực tỉnh, lập tức xông về phía Trần.
Hạ Tiểu Phàm vốn đang đập xe, thấy mấy kẻ kia xông về phía Trần thì lo lắng hắn gặp nguy hiểm, bèn cầm gạch muốn chạy tới giúp, nhưng vừa xông tới đã dừng lại. Bởi vì, mấy kẻ kia đã bị Trần đánh gục rồi.
Hạ Tiểu Phàm ngơ ngác nhìn Trần, không ngờ Trần ca lại lợi hại đến thế. Chỉ trong nháy mắt, mấy gã tráng hán kia đã bị đánh nằm rạp dưới đất, thật quá mạnh rồi. Gã đầu trọc đã hoàn toàn hóa đá, đờ đẫn tại chỗ. Cho đến khi Trần chậm rãi đi về phía hắn, hắn mới hoàn hồn. "Mày... mày muốn làm gì?"
"Đừng căng thẳng thế, tao sẽ không đánh mày đâu. Tao vốn là người dĩ đức phục nhân, không phục mới phải động thủ. Giờ tao đang giảng đạo lý với mày, nếu không giảng thông thì động thủ cũng chưa muộn, mày nói xem có đúng không?" Trần mỉm cười, thái độ vô cùng hòa ái. Dáng vẻ đó cứ như đang dỗ dành đứa trẻ nghịch ngợm vậy.
"Tao... tao nói cho mày biết, đừng có làm bậy. Đắc tội với bọn tao thì không có kết cục tốt đâu, mày có biết bọn tao là người của ai không? Đại ca của tao là Mã ca đấy." Gã đầu trọc hoảng sợ nói, trông rất sợ hãi, hoàn toàn không còn dáng vẻ hung hăng lúc nãy.
Hắn lăn lộn bấy nhiêu năm, đắc ý nhất chính là đôi mắt nhìn người cực chuẩn. Chỉ qua mấy chiêu vừa rồi, hắn đã nhìn ra Trần chắc chắn rất biết đánh đấm. Người ta thường nói, hảo hán không ăn thiệt trước mắt, hắn lập tức lôi thế lực chống lưng ra hy vọng Trần biết khó mà lui.
"Mã ca? Cho dù là Tiểu Mã ca cũng vô dụng thôi." Trần cười cười, nói: "Lúc nãy mày bảo tao làm lỡ việc của mày nên đòi mười vạn, tao đền cho mày rồi đúng không? Giờ mày làm lỡ việc của tao, mày cũng nên đền bù cho tao chứ nhỉ? Thế nào, tao rất có đạo lý đúng không?"
"Mày... mày là tống tiền!" Gã đầu trọc tức giận nói. Hắn đòi mười vạn, tên này vừa mở miệng đã đòi gấp mười, một trăm vạn đấy.
Trần cười: "Mày còn biết đây là tống tiền à, tao còn tưởng mày không biết chứ. Được rồi, bớt nói nhảm đi, tiền mày đền hay không, đạo lý, mày nghe hay không?"
"Đền cái con khỉ. Tao biết mày đánh giỏi, nhưng mày đánh được mấy đứa, mười mấy đứa, liệu mày đánh lại được hàng trăm người không? Tao nói cho mày biết, Mã ca không phải là kẻ mà ai muốn đụng là đụng đâu, nếu mày đắc tội ông ấy, thì đừng hòng sống yên ổn ở cái đất kinh thành này nữa." Gã đầu trọc hừ giọng nói.
Đừng nói là hắn không có một trăm vạn, dù có hắn cũng không thể đền. Nếu đền thì còn ra thể thống gì nữa? Sau này còn lăn lộn trong giang hồ thế nào được.
Trần nhún vai, bất đắc dĩ nói: "Đã giảng đạo lý mà mày không nghe, còn muốn chơi bài vô lại với tao, thì tao chỉ đành động thủ vậy." Nói đoạn, Trần chậm rãi đứng dậy, vung nắm đấm đánh tới.
Gã đầu trọc thật sự không ngờ Trần nói đánh là đánh, lập tức bị đánh đến mức ôm đầu ngồi xổm xuống. Hắn vừa tận mắt chứng kiến Trần lợi hại thế nào, nếu bị đánh trúng thì chẳng phải chết chắc sao? Thế nên hắn rất có "chủ kiến" mà ôm đầu ngồi xuống trước. Tuy nhiên ngồi xuống cũng vô ích, đòn tấn công của Trần đâu phải cứ ngồi ôm đầu là né được. Một quyền giáng xuống làm tay gã kia gãy xương, đau đến mức kêu la ầm ĩ. Gã lập tức buông tay ra, may là Trần không định đánh gất hắn, nếu không thì đòi tiền ai đây? Đánh tuy đau nhưng không chí mạng, cùng lắm là chút vết thương ngoài da. Không bao lâu sau, gã đầu trọc đã bị đánh đến sưng húp mặt mũi, cái đầu trọc lóc sưng lên mấy cục u to tướng.
"Sao nào, phục chưa?" Trần một tay xách gã kia lên, cười tủm tỉm hỏi.
Thể hình của gã đầu trọc kia ít nhất phải bằng hai lần Trần, vậy mà bị Trần xách lên như xách con gà con, cảnh tượng này nhìn vô cùng hoang đường nhưng lại là sự thật.
Gã đầu trọc lúc này đã bị đánh đến hoa mắt chóng mặt, cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng. Lắc lắc cái đầu một lúc lâu mới dần dần tỉnh táo lại, nhìn Trần bằng ánh mắt đầy sợ hãi.
"Mày... rốt cuộc mày muốn thế nào?"
"Bị đánh đến ngu người rồi à? Tao hỏi mày phục chưa."
"Phục, tôi phục rồi." Gã đầu trọc vội vàng đáp.
"Đã phục thì đưa tiền đi." Trần thản nhiên nói.
"Không... không đưa, không phải, tôi không có." Gã đầu trọc mếu máo nói, một trăm vạn đấy, hắn đi đâu đào ra nhiều tiền như vậy?
"Không có? Thế thì dễ thôi, gọi điện kêu người mang tới. Mày không phải dân giang hồ sao? Đại ca mày không phải là cái gã Mã ca gì đó sao? Chắc giàu lắm, có một trăm vạn thôi mà, tiền lẻ ấy mà, mở miệng ra là có ngay. Bảo hắn mang tới là được, không sao, dù sao cũng làm lỡ bữa cơm của tao rồi, tao cũng không ngại làm lỡ thêm một lát đâu." Trần cười híp mắt nói.
Gã đầu trọc sững sờ: "Mày... mày bảo tao gọi điện cho Mã ca bắt ông ấy mang tiền tới? Mày... mày điên rồi à."
"Tao điên à?" Trần cười nói: "Có lẽ vậy, nhưng đợi cái gã Mã ca gì đó của mày tới là biết ai điên ngay ấy mà."
"Mày... mày thực sự bắt tao gọi?" Gã đầu trọc vẫn không dám tin, tên này không phải điên rồi chứ? Bắt Mã ca tới đưa tiền, thật không biết chữ "tử" viết thế nào nữa. Trần mất kiên nhẫn hừ một tiếng: "Mày chần chừ mãi rốt cuộc có gọi hay không, hay là mày vốn dĩ không quen biết Mã ca, chỉ mượn danh hắn để dọa người?"
"Ai bảo tao không quen, mày... mày là tự tìm cái chết, đợi Mã ca tới thì đừng có hối hận." Gã đầu trọc nói xong, Trần buông tay ra, hắn "bịch" một tiếng ngồi bệt xuống đất. Sau đó, hắn lấy điện thoại trong túi ra gọi cho Mã ca, vừa nghe tiếng chuông điện thoại vừa nhìn Trần. Trần không lộ vẻ gì, xem chừng dường như thực sự không biết Mã ca là ai.
Điện thoại bỗng nhiên kết nối, gã đầu trọc vội vàng nói: "Mã ca, là em, em gặp chút rắc rối, có thằng cha muốn tống tiền em một trăm vạn, còn bảo anh tới đưa tiền."
"Mày chưa ngủ dậy hay uống say rồi, nói năng nhảm nhí gì thế." Đầu dây bên kia, Mã Xuân Song chửi bới.
"Mã ca em nói thật đấy, em đang ở siêu thị Phong Thiên đây, em với người của em đều bị nó đánh rồi, nó bảo nếu anh không tới đưa tiền thì không cho bọn em đi. Cả xe cũng bị nó đập nát rồi." Gã đầu trọc vội vàng nói.
"Thật à?" Mã Xuân Song nghe vậy thấy không giống giả, hơn nữa gã kia cũng không có gan lừa mình. Hừ lạnh một tiếng, Mã Xuân Song nói: "Mày đợi đó, tao qua ngay, thú vị đấy, tao muốn xem xem kẻ nào có bản lĩnh lớn đến mức dám bắt tao đi đưa tiền."
Nói xong, Mã Xuân Song cúp máy, gọi người đi thẳng tới đó.
Gã đầu trọc cất điện thoại, nói với Trần: "Mã ca bảo tới ngay, bây giờ dù mày muốn bỏ qua cũng không được nữa rồi. Nhóc con, tao khá phục thân thủ của mày, dân giang hồ dù có lợi hại đến đâu cũng chưa chắc sắc bén như mày, nhưng thời buổi này đâu phải biết đánh đấm là ngon."
"Đúng vậy, song quyền khó địch tứ thủ mà. Nhưng, nếu như mày một quyền có thể quét sạch tất cả, thì đối phương dù có bao nhiêu người cũng vô dụng, không phải sao?" Trần mỉm cười, quay sang nói với Hạ Tiểu Phàm và Vương Thư Tranh: "Được rồi, ở đây không có việc gì lớn đâu, hai người về trước đi, về nấu cơm xong xuôi, lát nữa tao về."
"Thực sự không sao chứ? Hay là chúng em ở lại đi, nhỡ cảnh sát tới thì hai đứa em còn giúp anh làm chứng." Vương Thư Tranh lo lắng nói.
Trần cười cười: "Thời buổi này cảnh sát mà đáng tin thì đâu còn nhiều phú nhị đại, quan nhị đại làm ra những chuyện táng tận lương tâm như thế. Yên tâm đi, nếu tao không giải quyết được, thì hai người có ở đây hay không cũng chẳng liên quan gì. Còn nếu tao giải quyết được, thì lại càng không liên quan. Tiểu Phàm, đưa chị con về trước đi."
"Vâng." Hạ Tiểu Phàm gật đầu, đưa Vương Thư Tranh lên xe, rồi hai người lái xe về. Vương Thư Tranh tuy rất lo lắng, nhưng cũng biết nếu Trần thực sự không giải quyết được thì việc mình có ở đó hay không cũng chẳng quan trọng, nhỡ đâu không giải quyết tốt, chi bằng tự mình nghĩ cách tìm bạn gái của Trần, cô ấy chắc chắn có cách.
Nhìn Vương Thư Tranh và Hạ Tiểu Phàm đi rồi, Trần đi tới cạnh chiếc Santana đã bị đập nát ngồi xuống, vẫy tay bảo người xung quanh: "Giải tán, giải tán hết đi, ở lại cũng không còn trò vui xem đâu, coi chừng vạ lây đấy."
Trần vừa nói vậy, những người xem náo nhiệt mới giải tán. Tuy nhiên vẫn có một bộ phận không rời đi, có vẻ như là tò mò xem cuối cùng sự việc sẽ được giải quyết thế nào. Tâm lý thích xem náo nhiệt của người mình vẫn khá mạnh. Vì họ muốn xem nên Trần cũng không ngăn cản, dù sao chân mọc trên người họ, đi hay không là chuyện của họ.
Trần thò tay vào túi quần móc móc, kết quả là chẳng thu hoạch được gì. Trần bất đắc dĩ quay đầu hỏi: "Này, mấy đứa bay ai có thuốc không?"
Mấy kẻ kia sớm đã bị Trần đánh nằm rạp, đang ngất lịm, đương nhiên không ai trả lời. Vẫn là gã đầu trọc kia biết điều hơn, móc từ trong túi ra bao thuốc ném qua. Trần nhận lấy nhìn qua, bật cười: "Được đấy, còn hút Ngọc Khê cơ à, xem ra lăn lộn cũng khá nhỉ, nếu sau này có ngày tao nghèo đi, chắc tao theo mày làm đàn em quá."
"Thôi bỏ đi, tao đã nhìn ra thằng nhãi như mày chắc chắn không phải người bình thường, mười vạn tiền mặt nói lấy ra là lấy ra, lại còn dám đối đầu với Mã ca. Mày nếu không phải là không coi chuyện này ra gì, thì cũng là đồ ngốc nghếch. Dù là thế nào đi nữa, mày cũng không thể làm cái nghề của bọn tao được." Gã đầu trọc lắc đầu nói.
Trần cười: "Tao thấy mày người này khá thú vị, làm côn đồ đúng là đáng tiếc."
"Chỉ là kiếm miếng cơm ăn thôi." Gã đầu trọc cười khổ: "Nghĩ lại năm xưa tao cũng là sinh viên tốt nghiệp đại học chính quy đàng hoàng, kết quả vẫn phải lăn lộn cái nghề này."
"Thật không nhìn ra đấy, mày còn là sinh viên đại học cơ à." Trần nghe vậy khá bất ngờ, nhìn thế nào cũng không thấy gã này giống sinh viên đại học.