Sau khi bước vào Phong chi Luyện ngục, Trần Phi đi thẳng tới tầng ba. Tầng ba là khu vực của người phe mình, định kỳ họ đều đưa Phong Nguyên Tố tới Lang Thôn. Trần Phi thu gom hết Phong Nguyên Tố của bọn họ, rồi chạy một chuyến lên tầng bốn.
Đến tầng bốn, dọn dẹp sạch đám tiểu quái một lượt, Trần Phi bắt đầu suy tính cách đối phó với hai con Boss. Tuy rằng ngày thường Trần Phi đánh hai con Boss này không ít lần, nhưng đều có người khác hỗ trợ, còn lần này là đơn độc khiêu chiến cả hai.
Nếu theo cách trước đây, khống chế một con rồi đánh một con cũng chẳng khó gì. Nhưng lần này Trần Phi không định làm như vậy.
Hắn định một lần đơn độc khiêu chiến cả hai con Boss.
Nhìn Phong Ma Đế Quân và Phong Ma Đế Hậu ở cách đó không xa, Trần Phi hít sâu một hơi rồi lao tới. Viêm Kiếm Chiến Long xuất thủ, Liệt Hỏa Kiếm Pháp lập tức được thi triển. Thời gian này hấp thụ không ít Phong Nguyên Tố quả thực rất hiệu quả, tốc độ của Trần Phi đã tăng lên rất nhiều, cộng thêm sự gia tăng từ trang bị trên người, gần như chỉ cần một cú gia tốc là hắn đã tới trước mặt Phong Ma Đế Quân. Liệt Hỏa Kiếm Pháp trực tiếp chém trúng Phong Ma Đế Quân. Phong Ma Đế Quân đau đớn kêu lên một tiếng, phản ứng lại liền chuẩn bị ra tay với Trần Phi, nhưng Trần Phi đã sớm né tránh.
Ngay khoảnh khắc Liệt Hỏa Kiếm Pháp xuất chiêu, Trần Phi đã thực hiện động tác né tránh. Khi Phong Ma Đế Quân ra tay, Trần Phi đã tới trước mặt Phong Ma Đế Hậu. Cánh tay vươn dài, xương cốt đâm thẳng vào cơ thể Phong Ma Đế Hậu, ngay sau đó thi triển tổ hợp kỹ năng Cốt Tinh Liệt.
Cốt Tinh Liệt vừa xuất chiêu, cơ thể Phong Ma Đế Hậu lập tức nổ tung. Đánh trúng một đòn, Trần Phi không thừa thắng truy kích mà lùi lại vài bước, tung Hỏa Tường Thuật xung quanh cơ thể, phạm vi bao phủ cũng to bằng căn phòng bình thường.
Bốn phía bị hỏa tường bao vây, ngọn lửa cháy rực bao bọc lấy Phong Ma Đế Quân và Phong Ma Đế Hậu, khiến chúng phát ra những tiếng kêu thảm thiết.
Trần Phi nhảy nhót né tránh khắp nơi, khiến cả người luôn ở trong trạng thái di chuyển tốc độ cao. Vì hắn biết nếu mình dừng lại, Phong Ma Đế Quân và Phong Ma Đế Hậu chắc chắn sẽ không chút do dự mà thi triển kỹ năng làm chậm tốc độ lên người hắn. Nếu tốc độ của hắn chậm xuống, đối phó với Phong Ma Đế Quân và Phong Ma Đế Hậu sẽ rất gai góc.
Mình không phải kiểu chống chịu, không thể đỡ nổi đòn tấn công của hai con Boss.
Cho nên Trần Phi bắt buộc phải đẩy tốc độ của mình lên cực hạn, tận dụng đặc tính gây sát thương liên tục của Hỏa Tường Thuật để tấn công đồng thời Phong Ma Đế Quân và Phong Ma Đế Hậu. Đương nhiên, Trần Phi cũng không thể chỉ dựa vào mỗi Hỏa Tường Thuật, hắn còn tranh thủ lúc đó mà ra tay.
Đủ loại kỹ năng.
Chỉ cần tìm đúng cơ hội, Trần Phi liền không chút do dự mà ra tay.
Phong Ma Đế Quân và Phong Ma Đế Hậu vừa giận vừa đau, hận không thể bắt lấy Trần Phi mà xé xác. Nhưng Trần Phi cứ như một bóng ma quỷ dị, tốc độ nhanh đến mức không cho bọn chúng cơ hội này, có thể nói là hoàn toàn xoay chúng như chong chóng.
Trần Phi vừa né tránh vừa ra tay, lại còn vừa quan sát Phong Ma Đế Quân và Phong Ma Đế Hậu. Trần Phi không chỉ đơn thuần là muốn chứng minh thực lực của mình mới đơn độc khiêu chiến hai đứa chúng, mà quan trọng hơn là để quan sát. Mỗi người trước khi ra tay đều có những dấu hiệu nhỏ nhặt, chỉ cần nắm bắt được cơ hội này là có thể đoán được lộ trình xuất chiêu của đối phương, từ đó đánh gục trước một bước.
Tiên hạ thủ vi cường, chính là đạo lý này.
Mặc dù tiêu tốn thời gian tương đối dài hơn một chút, nhưng thu hoạch lại rất nhiều. Về sau, Trần Phi đã dần quen với quy luật ra chiêu của Phong Ma Đế Quân và Phong Ma Đế Hậu, mỗi lần chúng định ra tay thì hắn đều cắt ngang trước một bước. Đến cuối cùng, hai đứa chúng thậm chí còn chẳng có cơ hội ra tay, kết quả cứ thế biến thành điểm kinh nghiệm của Trần Phi.
Thu dọn trang bị rơi ra, Trần Phi rời khỏi Phong chi Luyện ngục.
Boss dù sao cũng là Boss, nếu đã quen với cách thức và quy luật ra chiêu của chúng thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Dù có ở lại đây tiếp cũng chẳng qua là quét Phong Nguyên Tố, thăng cấp, đánh chút trang bị mà thôi, không có ý nghĩa gì quá lớn.
Từ Phong chi Luyện ngục đi ra, Trần Phi không tới Lang Thôn mà đi tới Phi Long Thành.
Lần trước lúc đi, hắn để Vương Hằng và Võ Đằng Lan lại Phi Long Thành, nói là sẽ sớm đến đón họ. Nhưng vì đi Lôi Minh Đầm Lầy mà trì hoãn hơn mười ngày, e là bọn họ đã đợi đến sốt ruột rồi. Thằng nhóc Vương Hằng kia thì không sao, chỉ sợ Võ Đằng Lan là sốt ruột thật rồi.
Cưỡi Phong Long đi tới Phi Long Thành, Trần Phi lại mong Hoàng Kim Long của mình có thể sớm tiến hóa trưởng thành. Dù sao Hoàng Kim Long cũng là loài đặc biệt quý hiếm trong truyền thuyết, chắc chắn phải mạnh hơn Phong Long, tốc độ nhanh hơn. Huống hồ thuộc tính gia tăng của Hoàng Kim Long cũng là một lợi thế lớn.
Chỉ là thời gian gần đây Hoàng Kim Long hình như đang dỗi, thường xuyên không lộ diện. Trước kia thỉnh thoảng còn nằm ườn trên vai hay trên đầu hắn, bộ dạng như thú cưng mini lười biếng, giờ đây lại chẳng mấy khi xuất hiện. Mặc dù điểm kinh nghiệm nó vẫn nhận được đều đều, nhưng chỉ là không biết bao giờ mới có thể thăng cấp.
Trần Phi từng thử triệu hồi, nhưng không nhận được phản hồi.
Chẳng lẽ nó còn ngủ đông hay sao?
Tuy không biết Hoàng Kim Long hiện tại đang gặp tình trạng gì, nhưng đã không triệu hồi ra được thì Trần Phi cũng mặc kệ nó, đằng nào thì sớm muộn gì nó cũng có lúc lộ diện.
Rất nhanh, Trần Phi đã tới Phi Long Thành, cảm nhận được vị trí của Vương Hằng và Võ Đằng Lan. Hai người đang ở trong Thành Chủ Phủ!
Trực tiếp điều khiển Phong Long đáp xuống Thành Chủ Phủ, thu hồi Phong Long, Trần Phi đi về hướng của Vương Hằng và Võ Đằng Lan.
Vừa đi được hai bước thì cảm thấy bên cạnh lóe lên một người, chắn ngang đường đi của mình.
“Chu Lăng Chí, ngươi cản ta có việc gì sao?” Trần Phi thản nhiên hỏi.
Chu Lăng Chí nhìn chằm chằm Trần Phi, ánh mắt đầy oán hận, hai tay siết chặt như đang cố kiềm chế bản thân. “Rốt cuộc ngươi đã nói gì với thành chủ, tại sao thành chủ lại đột nhiên bế quan?”
“Nàng bế quan thì liên quan gì tới ta, đâu phải ta bắt nàng bế quan.” Trần Phi cau mày, thản nhiên nói: “Ta không có tâm trạng tán gẫu với ngươi, tránh ra!”
“Ngươi nói bậy, nếu như không liên quan tới ngươi thì làm gì có chuyện thành chủ đang yên đang lành lại bế quan. Ta cảnh cáo ngươi Trần Phi, nếu không phải nể mặt thành chủ thì ta đã dạy dỗ ngươi từ lâu rồi, ngươi nghĩ mình còn có thể sống đến bây giờ sao?” Chu Lăng Chí tức giận nói, không hề có dấu hiệu tránh đường.
“Ồ, vậy ra ta còn phải cảm ơn ngươi đã để ta sống đến ngày hôm nay nhỉ. Chu Lăng Chí, ta nói ngươi có còn biết xấu hổ không vậy? Đừng tưởng mình là Tứ Hoàng thì cảm thấy bản thân vô địch thiên hạ nhé? Chỉ bằng ngươi, ngươi nghĩ bây giờ ngươi giết được ta sao?” Trần Phi khinh bỉ bĩu môi.
“Được, rất tốt, vốn dĩ ta nể mặt thành chủ nên định tha cho ngươi, đã ngươi tự tin như vậy thì đừng trách ta.” Chu Lăng Chí tức quá hóa cười, lập tức chuẩn bị ra tay dạy dỗ Trần Phi một trận.
Ngay lúc này, Trần Phi chuyển động, chỉ một bước nhỏ đã tới trước mặt Chu Lăng Chí, vung tay đánh tới.
Chu Lăng Chí không ngờ Trần Phi lại chủ động ra tay, hơn nữa động tác còn nhanh đến vậy. Hắn đang chuẩn bị xuất chiêu, nhưng chiêu thức còn chưa kịp thi triển, nhìn Trần Phi đánh tới, Chu Lăng Chí đành uất ức đổi chiêu, vốn định chủ động tấn công lại biến thành bị động phòng thủ.
Một chiêu đánh qua, Chu Lăng Chí lùi lại vài bước.
Trần Phi lắc đầu không nói, vòng qua người Chu Lăng Chí đi tiếp.
Chế nhạo, đó là sự chế nhạo trần trụi.
Chu Lăng Chí tức đến mức muốn lao tới, tung một quyền về phía sau gáy Trần Phi. Cú đấm này mà trúng thì chắc chắn đầu sẽ bị đánh cho nát bét. Trần Phi không quay đầu lại, ngay khi nắm đấm sắp trúng đích thì bỗng nghiêng người sang một bên, cú đấm này lập tức đánh vào khoảng không.
Chu Lăng Chí sững sờ, không ngờ Trần Phi lại có thể né tránh. Tuy nhiên, Chu Lăng Chí dù sao cũng là Chu Lăng Chí, kinh nghiệm chiến đấu này quả là phong phú vô cùng. Một chiêu không trúng liền thay đổi chiêu thức, nhấc chân định đá tới. Nhưng đầu gối vừa mới nhấc lên, chân còn chưa kịp duỗi ra thì đã thấy chân của Trần Phi đá tới.
Trần Phi không xoay người, chỉ đá chân ra phía sau.
Giống như một cú đá hậu rất bình thường.
Nhưng chính cái cử động bình thường này lại khiến Chu Lăng Chí khó chịu vô cùng, hết sức bức bối. Giống như Trần Phi đã nhìn thấu chiêu thức của mình hoàn toàn vậy, cứ mỗi lần hắn sắp ra chiêu là y rằng hắn sẽ ra tay trước, bóp nghẹt chiêu thức của mình ngay từ trong trứng nước, cực kỳ ức chế.
Hết cách, Chu Lăng Chí đành đổi chiêu lần nữa, chân đang đá ra không thu lại mà cơ thể bất ngờ xoay một vòng, tiếp đó là một cú đá ngang.
“Bốp!”
Chu Lăng Chí cảm thấy mình đã đá trúng, trong lòng vừa định đắc ý. Nhưng sau đó lại cảm thấy không đúng, không phải đá trúng, mà là bị người ta chặn lại.
Trần Phi dùng vai chặn lại, ngay sau đó túm lấy chân Chu Lăng Chí kéo mạnh một cái, Chu Lăng Chí lập tức bị lôi đi. Cùng lúc đó, trên tay còn lại của Trần Phi đã xuất hiện Viêm Kiếm Chiến Long.
Phập!
Chu Lăng Chí cảm thấy ngực mình lạnh toát, như thể bị vật gì đó rạch qua, tiếp đó người không tự chủ được mà văng ra ngoài, rơi mạnh xuống đất.
“Lần tới, thứ bị rạch chính là lồng ngực của ngươi!” Trần Phi thản nhiên nói một câu, thu kiếm quay người bỏ đi.
Chu Lăng Chí ngơ ngác ngồi dưới đất nhìn ngực mình, quần áo bị rạch một đường nhưng không tổn thương tới cơ thể, rõ ràng là Trần Phi đã hạ thủ lưu tình. Thế nhưng Chu Lăng Chí không thể chấp nhận kết quả này, mình bại rồi sao? Cứ thế bị Trần Phi đánh bại như một con khỉ bị đem ra làm trò cười ư?
Đây là chuyện hắn tuyệt đối không thể tưởng tượng nổi!
Mình đường đường là Tứ Hoàng, nghĩ lại lúc đầu đối phó với Trần Phi dễ như đối phó với một con kiến, thế mà bây giờ mình lại biến thành con kiến, bị Trần Phi sỉ nhục triệt để.
Sự kiêu ngạo trong phút chốc sụp đổ.
Khiến Chu Lăng Chí cảm thấy bị đả kích nặng nề.
Chu Lăng Chí bức bối và chán nản đến mức nào thì Trần Phi không hứng thú muốn biết, từ đầu Trần Phi đã không thích Chu Lăng Chí. Nếu không phải sau này không có xung đột gì nhiều, cộng thêm mối quan hệ với Vương Tình Yên, có lẽ Trần Phi đã nhịn không nổi mà động thủ với Chu Lăng Chí từ sớm.
Chu Lăng Chí là kẻ quá xem thường người khác, hành sự ngông cuồng.
Giờ đây hắn thế này cũng coi như tự rước lấy nhục, không đáng thương hại.
Người đáng thương tất có chỗ đáng hận, nếu không phải hắn chủ động khiêu khích, Trần Phi mới lười động thủ với hắn.
Trần Phi đi vòng vèo một lúc, đã nhìn thấy Vương Hằng và Võ Đằng Lan. Nhưng lúc này Vương Hằng và Võ Đằng Lan lại đang động thủ với nhau!