Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1552 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 887
Ra tay hay không ra tay (2 chương)

❊ ❊ ❊

Ngoài việc liên lạc với Trần Phi, thông báo cho Chủ tịch về những chuyện sắp xảy ra, việc tiếp theo Quản gia Vương làm là đi đón Hồ Xảo Nhi về.

Vương triều Hắc Ám lần này xuất kích toàn diện rõ ràng là đang thách thức uy quyền của Đặc tổ, quyết không chết không thôi. Đến cả việc khai chiến toàn diện với Đặc tổ mà chúng còn làm được, thì còn chuyện gì là không dám làm nữa?

Cho nên, sự an toàn của Hồ Xảo Nhi chính là việc quan trọng nhất lúc này.

Quản gia Vương lập tức dặn dò Vương Hiểu Manh nhất định phải bảo vệ biệt thự thật tốt, bản thân mình không kịp dừng chân đi tới nhà Thường Hân Hân muốn đón Hồ Xảo Nhi về. Đáng tiếc vẫn chậm một bước!

Khi Quản gia Vương tới nhà Thường Hân Hân, biệt thự trống không một bóng người.

Trông có vẻ không có dấu vết ẩu đả, cứ như người trong nhà đều đã đi ra ngoài. Nhưng Quản gia Vương từ những chi tiết nhỏ nhặt vẫn phát hiện ra, họ đã bị người ta bắt đi. Hồ Xảo Nhi, cùng với Vương Thư Tranh và Hạ Tiểu Phàm.

Cả ba người họ chắc hẳn đều đã bị bắt đi rồi!

Quản gia Vương làm thế nào cũng không ngờ tới mình vội vã chạy tới như vậy mà vẫn chậm một bước! Người là do ai bắt đi không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là Vương triều Hắc Ám làm, còn về lý do bắt họ thì Quản gia Vương cũng có thể đoán được.

Một là để uy hiếp Trần Phi, khiến cậu không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Hai chính là Chủ tịch!

Uy hiếp Chủ tịch.

Đặc tổ là gì? Ngoài việc là một tổ chức sở hữu đủ loại năng lực siêu phàm ra, nó còn là tổ chức được nhà nước công nhận, làm việc cho nhà nước. Mà thứ Vương triều Hắc Ám muốn là gì? Không phải là nhà nước không truy cứu, mà là một thân phận danh chính ngôn thuận, thay thế thân phận của Đặc tổ.

Chủ tịch dù sao cũng là Chủ tịch, không phải là quốc vương của một đất nước. Chỉ cần có được sự cho phép của ông ấy, có được thân phận danh chính ngôn thuận này, thì Vương triều Hắc Ám có thể phát triển nhanh chóng, đợi đến khi thực sự phát triển lên rồi, thì việc có cần cái thân phận danh chính ngôn thuận này nữa hay không cũng không quan trọng nữa.

Đến lúc đó không những sẽ không trở thành trợ lực của quốc gia, mà ngược lại còn là trở ngại lớn nhất.

Người đã bị bắt đi rồi, muốn cứu về chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng gì. Huống hồ đối phương bắt Hồ Xảo Nhi chắc chắn có mục đích nên tạm thời cũng không lo lắng sẽ có nguy hiểm gì, bây giờ việc cần làm là mau chóng liên lạc với Trần Phi và lực lượng còn lại, suy tính cách chống lại Vương triều Hắc Ám thôi.

Chỉ là chống lại đã không còn bàn đến chuyện đối phó nữa rồi!

Có thể thấy thực lực của Vương triều Hắc Ám quả thực đã mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải kiêng dè!

Bên ngoài đã coi như là thiên hạ đại loạn, nhưng Trần Phi lúc này lại hoàn toàn không biết.

Dưới lầu một đám đông cảnh sát đã phong tỏa hiện trường chuẩn bị lên rồi, Trần Phi đang định đưa La Phượng rời khỏi đây trước.

Thế nhưng La Phượng lại ôm lấy Trần Phi từ phía sau!

Cơ thể mềm mại nóng bỏng kia vừa dán lên đã khiến tâm trạng vốn đã bình tĩnh lại của Trần Phi trong tích tắc lại trở nên sôi sục.

Thục nữ chính là thục nữ, cơ thể tự nhiên sẽ tỏa ra một loại mị lực khiến đàn ông say đắm, đây tuyệt đối không phải là thứ mà những cô gái ngây thơ có thể sở hữu. Trần Phi vốn định xoay người ngăn cản La Phượng, nhưng La Phượng lại nói một câu.

"Ta biết là con, ta cũng biết chúng ta như vậy là không đúng, nhưng ta đã không thể kiểm soát nổi nữa, ta đã độc thân lâu như vậy, sớm đã không kiểm soát nổi nữa rồi. Con đừng coi ta là La Phượng, cũng đừng coi ta là mẹ của La Ngọc Lâm, con cứ coi ta như một người phụ nữ không hề có quan hệ gì, tận hưởng lần này đi, Trần Phi!"

Trần Phi lập tức như bị sét đánh, ngây người nói: "Dì La, dì... dì tỉnh rồi?"

"Ta đã nói đừng gọi ta là Dì La, gọi ta là A Phượng." La Phượng ôm lấy Trần Phi, khẽ nói. Hương thơm tỏa ra khiến Trần Phi cảm thấy sau lưng tê dại vô cùng.

Trần Phi không hiểu vì sao La Phượng lại đột nhiên tỉnh táo lại, theo lời của Triệu Vô Cực thì lẽ ra bà ấy phải không biết gì mới đúng. Tuy nhiên lúc này không phải là lúc suy nghĩ những chuyện đó, Trần Phi hít sâu một hơi để bản thân bình tĩnh lại, nắm lấy tay La Phượng để bà rời khỏi người mình, rồi nói.

"Dì La, tình hình hiện tại hơi rối, chúng ta phải rời khỏi đây trước đã, nếu không lát nữa cảnh sát lên thì không giải thích rõ ràng được đâu."

"Đi đâu cũng được, ta đi cùng con." La Phượng không chút do dự nói.

"Lát nữa có thể sẽ hơi đặc biệt, tốt nhất là dì nên nhắm mắt lại, tuyệt đối không được phát ra tiếng." Trần Phi nhắc nhở.

La Phượng gật đầu, sau đó nắm chặt lấy cánh tay Trần Phi, rồi nhắm mắt lại.

Thấy La Phượng đã chuẩn bị xong, Trần Phi thi triển Ẩn Thân Thuật để tàng hình bản thân đồng thời bao phủ cả La Phượng, ngay lập tức nhảy vọt ra khỏi cửa sổ. Trong khoảnh khắc nhảy ra ngoài, Thiếp Vân Túng khinh công được thi triển, dưới sự che chở của bóng đêm, chỉ vài cái nhún người đã lên tới mái nhà.

Trần Phi quay đầu nhìn La Phượng một cái, La Phượng nhắm mắt rất ngoan ngoãn, bộ dạng đó thực sự khiến người ta rục rịch, rất muốn hôn mạnh một cái. Nhưng lúc này rõ ràng không phải là lúc làm chuyện đó, chưa nói đến việc bên dưới còn một đống cảnh sát, chỉ riêng việc La Phượng đã tỉnh táo là Trần Phi đã không tiện làm vậy nữa.

Nhưng hồi tưởng lại, dư vị nụ hôn nồng cháy vừa rồi thật là...

Trần Phi khẽ vung tay, Phong Long vẫn xuất hiện ở bên cạnh. Ôm lấy La Phượng khẽ nhảy lên, Trần Phi ngồi lên Phong Long. Phong Long trong nháy mắt phóng vút lên không trung, rất nhanh biến mất trong những đám mây đen tối.

Tuy nói là tạm thời thoát khỏi rắc rối, nhưng tiếp theo phải đi đâu thì Trần Phi vẫn chưa biết. Mà quan trọng nhất là, La Phượng phải xử lý thế nào?

Tuy nói La Phượng đã tỉnh táo nhưng xem chừng hình như chưa hoàn toàn tỉnh táo, đôi tay ôm lấy mình cứ cọ tới cọ lui, hai tay cũng sờ soạng trên người mình, tiếng rên rỉ thỉnh thoảng phát ra lại càng gợi cảm vô cùng.

Rất rõ ràng, dược hiệu của khoảnh khắc sinh tử kia vẫn chưa biến mất, thậm chí còn mãnh liệt hơn.

Trần Phi thử dùng Hồi Thân Chân Khí để xua tan dược hiệu trên người La Phượng, nhưng lại không có chút hiệu quả nào, không những không thành công mà ngược lại hình như còn kích thích dược hiệu phát tác mạnh hơn, điều này khiến Trần Phi lập tức không dám thử bừa nữa.

"Đây là nơi nào?" La Phượng khẽ mở mắt, lại phát hiện xung quanh một mảnh u ám, ngay sau đó liền phát hiện mình hình như đang ngồi trên cái gì đó, hoảng sợ trực tiếp ôm lấy cổ Trần Phi, cả người đều ngồi trong lòng Trần Phi.

Trần Phi nghĩ một chút rồi nói: "Chúng ta đang ở trên trời, đây là phi long của con, đừng sợ, không sao đâu."

"Trên trời, phi long?" La Phượng có chút mơ màng.

Trần Phi gật đầu: "Ừm, có một số chuyện con tạm thời không giải thích với dì được, đợi dì tỉnh táo hẳn rồi con sẽ nói cho dì biết. Lần này là con liên lụy đến dì, nếu không phải tại con thì dì đã không như thế này, Dì La."

"Ta đã nói không được gọi ta là Dì La, gọi ta là A Phượng." La Phượng trách yêu.

"Nhưng mà... thế này không phù hợp lắm nhỉ?" Trần Phi do dự nói.

"Có gì không phù hợp, tuổi của ta cũng chỉ kém Chị Bình vài tuổi thôi mà, con cùng cô ấy đều được, tại sao gọi ta là A Phượng lại không được?" La Phượng biện giải hỏi.

Trần Phi cười khổ, lời là đạo lý này không sai, nhưng Chị Bình đâu có con gái, càng không có cô con gái đang làm bạn gái của chính mình. Điều này sao có thể giống nhau được!

La Phượng đột nhiên thở dài một tiếng nói: "Ta biết con băn khoăn điều gì, nếu là ngày thường thì ta tuyệt đối sẽ không như vậy. Nhưng ta dù sao cũng là phụ nữ, hơn nữa còn là một người phụ nữ độc thân nhiều năm rồi. Ta vất vả nuôi Ngọc Lâm khôn lớn, đợi nó trưởng thành thì ta cũng không còn tâm tư đi tìm người khác nữa. Nhưng con cũng biết đấy, phụ nữ ba mươi như sói, bốn mươi như hổ, mà ta vừa vặn ở cái độ tuổi này, con không biết cái cảm giác đó đau khổ đến thế nào, mỗi đêm gối chiếc khó ngủ là cảm giác gì đâu."

"Ta biết làm như vậy là không tốt nhưng ta thực sự rất muốn, có lẽ con sẽ cười nhạo ta, cười nhạo ta là một người phụ nữ không đàng hoàng, nhưng ta hy vọng hôm nay... chỉ hôm nay thôi, chúng ta bỏ qua những thân phận khác tận hưởng một lần có được không? Coi như là ta cầu xin con. Qua hôm nay rồi, ta vẫn là ta, con vẫn là con, chúng ta sẽ không còn sự giao thoa về phương diện này nữa, cứ coi như là... đã làm một giấc xuân mộng."

Lời cầu xin của La Phượng khiến Trần Phi dao động.

Cậu biết nếu làm như vậy thì rất không đúng, nhưng lời của La Phượng cũng không phải là không có lý, bà ấy thực sự rất không dễ dàng gì. Không thể phủ nhận, Trần Phi cũng rất muốn, thế nhưng...

Trần Phi thở dài một hơi thật dài, bất lực nói: "Chúng ta vẫn là tìm một nơi an ổn lại trước đã, không thể cứ ở trên trời bay mãi thế này được."

"Ta cảm thấy thế này rất tốt, rất mộng ảo, nếu chúng ta thực sự làm chuyện gì đó, ít nhất càng làm ta tin đây là một giấc mộng, không phải sao? Huống hồ ta nghĩ chắc hẳn chưa từng có ai làm ở trong tình huống này, nơi như thế này đâu nhỉ." La Phượng cười khúc khích nói, trông bộ dạng vô cùng mong đợi.

Trần Phi thực sự có chút không biết phải làm sao cho phải.

Thấy Trần Phi trầm mặc, La Phượng cũng biết cậu rất khó đưa ra lựa chọn. Nhưng bà đã có chút không nhịn nổi nữa, những đợt thủy triều trong cơ thể đang đánh mạnh vào bà, khiến bà cảm thấy vô cùng nóng bỏng, nỗi khát khao đó đã không thể dùng ngôn ngữ để hình dung được nữa.

La Phượng buông Trần Phi ra, hai tay du ngoạn trên cơ thể mình, trong chớp mắt đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi trên người xuống, sau đó làm ra một cử chỉ vô cùng điên rồ. Ném chiếc áo sơ mi đi!

Gió nhẹ thổi qua, chiếc áo sơ mi rất nhanh đã không biết bay đi đâu mất rồi.

Trần Phi còn chưa kịp phản ứng để ngăn cản La Phượng, La Phượng đã cởi bỏ quần áo trên người xuống từng món một, trong thoáng chốc đã nhìn thấy áo ngực, quần lót bay lơ lửng trong không trung, bay qua bay lại.

Khi Trần Phi phản ứng lại thì La Phượng đã trần như nhộng.

Nhìn thân thể trắng nõn gợi cảm kia, Trần Phi không nhịn được nuốt nước bọt, đại não như đã thiếu oxy không biết lúc này nên làm gì, nghĩ gì, mắt trân trân nhìn chằm chằm vào bà, im lặng không nói.

Nhìn thấy bộ dạng này của Trần Phi, La Phượng tuy có chút thẹn thùng nhưng nhiều hơn lại là hưng phấn, bà đối với vóc dáng của mình vô cùng tự tin, tin rằng bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy đều sẽ động tâm không thôi.

Mỉm cười duyên dáng, đôi môi nhỏ nhắn gợi cảm mím lại, La Phượng nắm lấy tay Trần Phi đặt lên ngực mình.

Trần Phi không biết là chưa phản ứng kịp, hay là không dám, sau khi đặt lên đó liền không hề nhúc nhích.

La Phượng cười cười: "Vừa nãy không phải con xoa bóp rất mạnh tay, rất hưởng thụ sao? Bây giờ làm sao vậy? Chẳng lẽ vừa nãy ngực ta còn mềm mại vô cùng, bây giờ đã như con nhím đâm khiến con không dám ra tay rồi sao?"

Ra tay hay không ra tay?

Trần Phi quả quyết lựa chọn vế sau!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:878
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.