Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1613 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 891
Tôi ngủ ghế sofa, em ngủ giường

❊ ❊ ❊

La Phượng chủ động mở lời hỏi thăm khiến Trần Phi bớt đi một chút lúng túng, gã lắc đầu nói: "Chuyện này e là không thể giải quyết trong một sớm một chiều, tin rằng cô cũng đã thấy, tôi không phải người bình thường. Mà những người sở hữu bản lĩnh mà người thường không thể có được giống như tôi còn rất nhiều, cho nên đều gia nhập vào một tổ chức do quốc gia thành lập, Đặc Tổ!"

"Trong Đặc Tổ này đều là những người sở hữu các loại năng lực kỳ dị khác nhau. Tôi tuy không phải người của Đặc Tổ nhưng quan hệ của tôi với Đặc Tổ rất sâu sắc, luôn được coi như người một nhà. Mà gần đây xuất hiện một tổ chức bí ẩn, tà ác và mạnh mẽ, tổ chức này đã phát động tấn công Đặc Tổ, hiện tại Đặc Tổ đang tổn thất nặng nề."

La Phượng từng thấy Phi Long của gã, cũng biết gã có vài bản lĩnh đặc thù. Cho nên Trần Phi dứt khoát đem đại khái những chuyện này kể lại một lượt cho La Phượng nghe, để cô có chút hiểu biết.

Sau khi nghe xong, La Phượng cũng không quá kinh ngạc, tuy cô chưa từng tiếp xúc qua những thứ này nhưng dù sao cũng không phải trẻ con, một số chuyện vẫn có thể nghĩ thông suốt và chấp nhận được.

Suy nghĩ một chút, La Phượng nói: "Tổ chức bí ẩn kia vì muốn đối phó với anh, cho nên mới tìm tới tôi sao?"

Trần Phi gật đầu nói: "Không sai, thực ra ngay từ trước tôi đã đề phòng chiêu này của bọn chúng rồi, cho nên bên cạnh những... người phụ nữ của tôi, tôi đều cho người âm thầm bảo vệ, chính là sợ đối phương dùng cách này để uy hiếp tôi. Chỉ là tôi không ngờ..."

"Không ngờ bọn chúng sẽ ra tay với tôi đúng không?" La Phượng cười cười, duyên dáng nói.

"Phải, tôi không ngờ bọn chúng ra tay ác độc như vậy, lại liên lụy đến cả cô. Nếu biết sớm thì tôi đã cho người bảo vệ cô rồi." Trần Phi buồn bực nói.

"Tình huống lúc đó như thế nào tôi không nhớ rõ nữa, có thể kể cho tôi nghe không?" La Phượng tò mò hỏi. Giai đoạn đó cô đang ở trong tình trạng hôn mê do thuốc phát huy tác dụng, căn bản là không nhớ được gì cả, nhưng cô có thể nghĩ ra tình cảnh lúc đó chắc chắn rất nguy hiểm.

Trần Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Tình huống lúc đó quả thực khá phiền phức. Tôi nhận được cuộc gọi từ số của cô thì mới biết cô bị bọn chúng bắt, còn bị cho uống 'Sinh Tử Nhất Thuấn'. Ờ, chính là loại thuốc khiến cô thần trí mơ hồ kia."

Mặt La Phượng đỏ lên, gật đầu hỏi: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó tôi liền qua tìm cô, kết quả đối phương đã đặt mai phục ở đây. Tuy nhiên loại mai phục cấp độ này đối với tôi cũng chẳng tính là gì. Lúc tôi vào phòng thì bọn chúng đã... đã." Nói tới đây Trần Phi cảm thấy hơi khó nói tiếp, cảnh tượng đó quả thực không được nhã nhặn cho lắm.

La Phượng nghe vậy nhất thời hoảng sợ, run rẩy nói: "Tôi... tôi chẳng lẽ đã bị bọn chúng?"

"Không có, tuyệt đối không có." Trần Phi vội vàng giải thích, đùa gì thế, nếu La Phượng để bọn chúng đụng vào thì đừng nói La Phượng buồn bực, ngay cả bản thân gã e cũng thấy khó chịu. "Bọn chúng chưa làm gì được cô thì đã bị tôi giết rồi, sau đó cảnh sát liền tới, phía sau cô cũng tỉnh lại, chuyện cũng đều biết rồi đó."

La Phượng gật đầu, lòng vẫn còn sợ hãi. Qua lời Trần Phi nói, cô có thể hình dung ra tình cảnh lúc đó. Bản thân bị bỏ thuốc, nếu Trần Phi không tới thì e là mình... mình đã bị những kẻ đó chà đạp rồi. Nếu thật sự là như vậy, cô còn mặt mũi nào để sống tiếp nữa. Nghĩ tới đây, cô không khỏi vô cùng cảm kích Trần Phi, nếu không phải vì gã thì cô đã tiêu đời rồi.

"Cảm ơn anh."

La Phượng nghiêm túc nói với Trần Phi.

Trần Phi lắc đầu nói: "Cô đừng cảm ơn tôi, nếu không phải vì tôi thì cô cũng không bị liên lụy vào. Hơn nữa... hơn nữa giữa chúng ta cũng sẽ không..."

"Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, cứ coi như một giấc mộng là được, không cần cứ để trong lòng mãi. Dù sao anh cũng đã cứu tôi, nếu không thì hậu quả thật thảm hại. Hơn nữa chuyện với anh là tôi tự nguyện, dù tệ nhất cũng vẫn hơn bị bọn chúng làm nhục. Vả lại tôi thực sự nên cảm ơn anh, anh khiến tôi lại cảm nhận được niềm vui làm đàn bà." La Phượng nói đến đây, đôi má ửng hồng, dường như nhớ lại trải nghiệm kia.

Dáng vẻ của La Phượng khiến trong lòng Trần Phi cũng gợn lên chút sóng, nhất là khi nói tới niềm vui làm đàn bà lại càng kiều diễm ướt át, khiến Trần Phi có cảm giác rục rịch muốn hành động. Nhưng chỉ là cảm giác thoáng qua, Trần Phi vội vàng thu hồi tâm trí. Nếu như lần trước còn có thể là do trúng "Sinh Tử Nhất Thuấn", cảm giác thân thể lớn hơn lý trí, thì bây giờ không thể minh biết không nên làm mà còn làm.

Trần Phi chuyển tầm mắt đi chỗ khác, tranh thủ châm thuốc để làm dịu bầu không khí này.

La Phượng cười nói: "Tôi biết anh đang lo lắng cái gì, yên tâm đi, tôi ăn cơm còn nhiều hơn anh ăn muối đấy. Nếu ngay cả chút chuyện này mà tôi cũng không xử lý tốt thì quá đáng trách rồi. Sau này, chúng ta cứ như trước là được, chuyện này người khác cũng sẽ không biết, cứ để nó từ từ biến mất trong lòng chúng ta là được."

"Được rồi, cũng không còn sớm nữa, tôi cũng phải nghỉ ngơi thôi, sáng mai tôi còn phải vội vàng trở về. Nhà của tôi bị hủy hoại thành như thế kia, sợ là cảnh sát đang tìm tôi đấy, anh cũng sớm trở về đi, bên anh còn có việc phải xử lý, bây giờ không phải lúc cho chuyện nhi nữ tình trường, dài dòng văn tự. Cả đống người chúng ta đây đều trông chờ vào anh đấy, lỡ như lần sau lại xuất hiện chuyện như thế này còn trông chờ anh đi xử lý đấy." Lời đã nói đến nước này, La Phượng cảm thấy cũng không còn gì để nói nữa. Ở bên nhau? Điều đó không thể cũng không thực tế. Tiếp tục duy trì mối quan hệ này? La Phượng tuy cảm thấy Trần Phi quả thực rất tốt, nếu không có nguyên nhân khác, có lẽ La Phượng thực sự sẽ cân nhắc việc duy trì mối quan hệ như vậy với Trần Phi, đây có lẽ cũng là một lựa chọn không tồi. Nhưng hiện tại, điều đó là không thể rồi.

Lựa chọn duy nhất là coi như đây là một giấc mộng, đã qua rồi, mộng tỉnh rồi, thì kết thúc.

Đã như vậy thì cũng không còn gì để nói nhiều, cứ kết thúc như thế này cũng khá tốt!

Đạo lý này Trần Phi cũng biết, cho nên khi La Phượng nói xong, gã cũng hiểu đây có lẽ chính là kết quả tốt nhất.

Khẽ lắc đầu, Trần Phi nói: "Hôm nay tôi thực sự không đi được, cô cũng nói nhà cô náo loạn thành thế kia còn chết người, lại còn có xe cảnh sát, cô trở về sợ là cũng không dễ xử lý. Chi bằng thế này, hôm nay tôi cứ ở đây, ngày mai tôi cùng cô trở về. Đừng quên quan hệ của tôi với Đặc Tổ, đến lúc đó cũng dễ xử lý, tùy tiện nói một câu là người của Đặc Tổ chúng tôi đang làm việc thì sẽ không còn nhiều phiền phức nữa."

La Phượng có chút do dự, như vậy quả thực sẽ thuận tiện hơn rất nhiều, nếu không thì chính mình quay về cũng thực sự không biết giải thích thế nào.

Quan trọng nhất là, La Phượng cũng không quá muốn lộ diện, nhất là với loại chuyện này.

Nhưng để Trần Phi ở lại thì ở đâu? Đêm hôm này nam nữ độc thân ở cùng nhau, lại thêm trước đó còn từng có mối quan hệ điên cuồng như vậy, hiện tại nếu ở cùng một chỗ thì khó mà đảm bảo sẽ không phát sinh thêm chuyện gì.

Ngay lúc La Phượng đang do dự, Trần Phi đã tự mình đi tắm rửa.

Gã thực ra không có ý nghĩ gì xấu với La Phượng, dù sao có thể xảy ra một lần đã là may mắn, làm người không thể quá tham lam. Gã thực sự cảm thấy ngày mai mình cùng cô ấy trở về thì dễ xử lý hơn một chút, sau đó cũng có thể để cô ấy đi ở cùng La Ngọc Lâm và những người khác, một là nhà cô ấy chắc chắn tạm thời không ở được, có một chỗ để chân. Hai là, ở cùng La Ngọc Lâm và những người khác cũng có thể an toàn hơn. Tất nhiên mình cũng có thể nhân cơ hội trở về thăm họ, tiện thể gặp mặt Lãnh Sâm và những người khác, xảy ra chuyện lớn thế này chắc chắn họ đã biết rồi, chỉ là không có lệnh của mình nên mới không quay về. Mình phải đi dặn dò một chút, tiện thể cũng phải nghĩ cách khiến họ trở nên mạnh mẽ hơn.

Không biết từ khi nào, Trần Phi đã từ việc khiến bản thân mạnh lên chuyển thành bắt đầu khiến những người xung quanh mình mạnh lên.

Có lẽ xã hội này đã không còn là cái xã hội chỉ cần đơn đả độc đấu là có thể hành tẩu được nữa rồi đi? Lữ Bố có mãnh không? Cuối cùng chẳng phải vẫn thất bại sao?

Khiến xung quanh mình tụ tập một nhóm cao thủ thì bản thân mình mới có thể coi là thực sự kê cao gối mà ngủ chứ? Nói cách khác, nếu thực lực của họ không nâng lên được, mỗi lần có vấn đề đều tìm mình ra mặt, thì bao giờ mình mới có thể thực sự trải qua những ngày tháng an ổn?

Lắng nghe tiếng nước róc rách trong phòng tắm, La Phượng không biết bây giờ mình nên là tâm trạng gì, rất căng thẳng, rất hoảng loạn, thậm chí còn đang nghĩ nếu Trần Phi đưa ra yêu cầu, mình là đáp ứng hay không đáp ứng? Cứ hồ tư loạn tưởng như vậy cho đến khi Trần Phi từ trong phòng tắm bước ra cô mới phản ứng lại, nhìn Trần Phi quấn khăn tắm, để lộ cơ thể hùng tráng kia, La Phượng cảm thấy mắt mình có chút không thể rời đi được. La Phượng không phải mê trai, thấy đàn ông là không bước nổi chân, nhưng không thể không thừa nhận cơ thể Trần Phi quả thực rất có sức quyến rũ, tỏa ra cái loại dã tâm cùng mị lực đàn ông, có thể nói còn tuyệt hơn bất kỳ người mẫu chuyên nghiệp nào.

Huống hồ cơ thể này từng phóng túng trên người mình, cảm giác đó lại là một chuyện khác.

"Em ngủ trên giường đi, anh ngủ trên ghế sofa tạm một đêm là được." Trần Phi ngồi trên ghế sofa, nói với La Phượng.

"Hai chúng ta ở chung một phòng, tôi ngủ giường anh ngủ sofa? Thôi đi, cũng không phải chưa từng làm gì, còn bày đặt thế này làm chi. Lên đây đi, hai chúng ta cùng ngủ trên giường, nhưng tôi nói trước với anh, chỉ là cho anh ngủ trên giường thôi đấy, anh đừng có nghĩ bậy." La Phượng cười cười nói, sau đó lại cố ý nhắc nhở một câu.

Tuy nhiên câu này nhìn thế nào cũng không có chút uy hiếp nào, ngược lại càng giống như một sự ám thị.

Tất nhiên Trần Phi cũng sẽ không làm gì, La Phượng cũng không phải loại đàn bà tùy tiện. Nhưng đúng như La Phượng nói, đằng nào cũng đã xảy ra chuyện gì rồi, hiện tại cũng không cần phải làm bộ như quá đạo mạo trang nghiêm mà còn phải tách ra ngủ. Trần Phi gật gật đầu, sau đó leo lên giường, La Phượng dịch sang một bên để Trần Phi nằm xuống.

Giường lớn ở các khách sạn thông thường đều là loại rất mềm mại, lại rất rộng.

Hai người nằm xuống thì hoàn toàn không thấy chật chội, nhưng bầu không khí đó lại khá lúng túng.

Lúc này chẳng phải nên là lúc ôm ấp nhau rồi lăn lộn trên giường sao? Nhưng bây giờ thế này lại chẳng biết nên làm gì cho tốt. Trần Phi không nói, La Phượng cũng không nói, hai người cứ như vậy im lặng.

Lâu thật lâu, La Phượng mở miệng.

"Cũng không sớm nữa, nghỉ ngơi sớm đi, tôi ngủ trước đây." La Phượng khẽ nói một câu, sau đó hơi quay người lại, để lại tấm lưng cho Trần Phi.

Trần Phi 'ừ' một tiếng, sau đó liền nằm xuống chuẩn bị ngủ.

Chương thứ hai đã tới, lát nữa ăn cơm, ăn cơm xong trở lại viết tiếp. Tôi tính toán một chút, hình như còn thiếu 2 chương, hôm qua cập nhật bình thường 3 chương, tức là còn nợ năm chương. Ngoài ba chương hôm nay, tôi sẽ cố gắng bù đắp, hoàn thành sớm nhất có thể.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:885
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.