Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1571 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 895
Người đẹp ngủ (2 canh)

❊ ❊ ❊

Trần Phi cười. "Đã đến rồi thì tất nhiên phải đi xem một chút, ta đã nợ bọn họ quá nhiều, nếu còn đến tận cửa mà không vào thì quả thật không nói nổi. Vừa rồi ngươi nói gì ta đều nghe thấy cả, là chuyên tâm trí chí hấp thụ hỏa nguyên tố phải không, rất tốt. Nếu để ta phát hiện ngươi lén nhìn, hừ hừ... xem ta dạy dỗ ngươi thế nào."

Lãnh Sâm cười lớn: "Đó cũng chưa chắc đâu, tuy nói ta không nhất định sẽ lén nhìn, nhưng nếu âm thanh quá lớn thì ngươi cũng biết đấy, loại lầu này cách âm hiệu quả không tốt lắm, đặc biệt bây giờ còn là ban đêm, nếu ta nghe thấy cái gì cũng chưa biết chừng đâu."

Trần Phi cười cười không tiếp tục đùa giỡn, sau đó xoay người nhảy từ cửa sổ ra ngoài. Hắn đã thấy cửa sổ phía Tống Nhã mở từ trước, nếu không muốn vào cũng thật có chút phiền phức.

Nhảy vào nhà Tống Nhã, Trần Phi khẽ khàng đi tới phòng Tống Nhã.

Trên giường, Tống Nhã đang đắp chăn ngủ say, dưới ánh trăng chiếu rọi trông vô cùng mê người.

Người ta lúc ngủ thực ra là khó coi nhất, vì lúc đang ngủ thì không thể kiểm soát dáng vẻ của mình, cho nên rất nhiều lúc trông có thể không được soái khí hay xinh đẹp như vậy. Nhưng Tống Nhã lúc này trông dường như còn xinh đẹp mê người hơn cả lúc thức, hơn nữa lại có một loại khí chất rất đặc biệt.

Khiến Trần Phi có một loại xúc động muốn hôn xuống.

Người đẹp ngủ trong truyền thuyết, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Trần Phi nhẹ chân nhẹ tay đi tới cạnh giường ngồi xuống, cúi đầu muốn hôn lên. Đúng lúc này Tống Nhã lại đột nhiên tỉnh giấc, đôi mắt mông lung dụi dụi.

Nhìn thấy bóng người đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình, Tống Nhã nhìn không rõ, chỉ hét lớn một tiếng rồi giơ chân đạp về phía Trần Phi.

Trần Phi đúng là không ngờ Tống Nhã lại đột nhiên tỉnh lại, tuy cảm thấy có chút bất ngờ nhưng nếu để Tống Nhã tập kích thành công thì Trần Phi cũng chẳng biết mình đã chết bao nhiêu lần rồi. Khẽ mỉm cười, hắn đưa tay nắm lấy chân Tống Nhã, rồi khẽ nói: "Đừng sợ, là ta, Trần Phi."

"Trần Phi?" Hai chữ này giống như có ma lực khiến Tống Nhã lập tức bình tĩnh lại, nhìn kỹ thì chẳng phải là Trần Phi sao. Tống Nhã ngạc nhiên hỏi: "Sao anh vào được?"

Trần Phi cười nói: "Ta muốn đi bất cứ đâu đều dễ như trở bàn tay, dù đây là hoàng cung ta cũng vào được! Chỉ là ta không ngờ cảnh giác của em lại cao thế, ta vốn định nhân cơ hội hôn em, không ngờ em lại tỉnh rồi."

"Ai bảo anh chẳng chào hỏi gì mà đã đột nhiên xuất hiện, vả lại em làm sao biết là anh, nếu là kẻ trộm hay lưu manh thì phải làm sao." Tống Nhã lườm Trần Phi một cái, rút chân ra khỏi tay hắn, rồi ngồi dậy tựa vào đầu giường. "Sao tự nhiên anh lại đến, lại còn muộn thế này. Chắc không phải định đi chỗ khác không thành, nên mới chạy đến chỗ em đấy chứ?"

Trần Phi dở khóc dở cười. "Anh làm gì đến mức thê thảm thế chứ? Anh vừa từ kinh thành qua đây muốn xem em thế nào. Anh biết có người gần đây hình như hay nhắc đến anh, chắc là nhớ anh rồi phải không? Cho nên anh mới tới đây."

"Anh lại lừa em, anh tưởng anh là thầy bói mà tính được em nhớ anh?" Tống Nhã cười nói.

Trần Phi nhún vai: "Thế em có nhớ hay không nhớ?"

"Không nhớ." Tống Nhã hừ một tiếng.

Trần Phi cười hi hi, ôm Tống Nhã vào lòng, bàn tay du ngoạn trên người nàng. Chẳng bao lâu Tống Nhã đã không nhịn được cầu xin: "Em sai rồi, em sai rồi, em nhớ anh không được sao, em nhớ mà."

"Bây giờ mới bảo nhớ? Muộn rồi!" Trần Phi cười hắc hắc, bá đạo lột sạch quần áo Tống Nhã. Tống Nhã vốn mặc đồ ngủ, loáng cái đã bị lột sạch.

Tống Nhã không ngờ Trần Phi lại trực tiếp như vậy, nhưng cũng rất thích cảm giác này.

Phụ nữ mà.

Có nhu cầu cũng là bình thường, Tống Nhã tuy không phải kiểu phụ nữ quá mạnh mẽ, nhưng lâu ngày không trải qua chuyện đó thì tự nhiên không tránh khỏi sẽ nhớ, nhất là mỗi tối chỉ có một mình thì càng tịch mịch hơn.

Ngôn từ vạn ý đều biến thành một hành động.

Đó chính là sự thúc đẩy nguyên thủy nhất!

Khi hai người tận tình thỏa mãn xong, Trần Phi ôm Tống Nhã nói chuyện thì thầm. Lâu ngày không gặp, chắc chắn có rất nhiều chuyện muốn nói. Cho dù bình thường không gặp thấy không có gì, nhưng vừa gặp mặt lại đột nhiên thấy như có vạn lời muốn nói. Hơn nữa bây giờ không giống như trước kia bên La Ngọc Lâm hay Hạ Băng, họ ở đó đôi khi muốn nói lời thân mật, ướt át lại không tiện, chỉ có mình với Tống Nhã thôi, không có nhiều gánh nặng như vậy.

Không biết đã nói bao lâu, hai người cảm thấy hồi phục gần như đã đủ nên lại làm thêm một lần nữa.

Đến lần này kết thúc, Tống Nhã tuy tinh thần không mệt mỏi nhưng thân thể đã có chút không trụ nổi, liền chìm vào giấc ngủ. Trần Phi cũng thuận thế nằm cùng nàng một lúc, dù sao hôm nay cũng không vội về, Lãnh Sâm cũng đã đi tìm Âu Dương Hỏa Vũ, mình ở đây cũng không xảy ra chuyện gì.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận trưa chiều mới tỉnh lại.

Tống Nhã vươn vai thỏa mãn, cảm giác cực kỳ mãn nguyện. Nhất là nhìn thấy nụ cười của Trần Phi bên cạnh lại càng thấy ấm áp. Khi tỉnh lại nhìn thấy người đàn ông mình yêu đang mỉm cười bên cạnh, đó đối với một người phụ nữ mà nói chính là chuyện hạnh phúc nhất.

"Đói rồi hả, ăn ở nhà hay ra ngoài ăn?" Tống Nhã hỏi Trần Phi.

Trần Phi cười cười. "Ăn ở nhà đi, anh làm xong rồi."

"Làm xong rồi, làm lúc nào vậy?" Tống Nhã có chút ngạc nhiên, lúc này mới phát hiện Trần Phi đã ăn mặc chỉnh tề, nhìn là biết đã tỉnh từ sớm rồi.

Nhìn dáng vẻ tinh thần này của Trần Phi, Tống Nhã có chút bội phục, tối qua lăn lộn lâu như vậy mà mới ngủ một chút, hắn vậy mà đã tinh thần như thế này, đây có phải là đàn ông không vậy! Nói thì nói vậy nhưng người đàn ông của mình có bản lĩnh như vậy Tống Nhã vẫn rất vui, nếu mà một lần hai lần đã mệt như tôn tử thì bao nhiêu người phụ nữ kia hắn làm sao đối phó!

Tống Nhã nghĩ vậy rồi đứng dậy mặc quần áo, theo Trần Phi cùng ra phòng khách ăn bữa mỹ thực không biết nên tính là bữa sáng hay bữa trưa.

"Khi nào anh về?" Tống Nhã hỏi Trần Phi.

"Chắc không có chuyện gì gấp gáp nên có thể sẽ ở lại một hai ngày." Bên Hắc Ám Vương Triều không có tin tức gì thì mình ở biệt thự hay ở đây cũng không khác biệt, còn việc nâng cao thực lực, bên phía Thiên Quân bọn họ nguyên tố phong vẫn còn đủ, cũng không vội về.

"Vậy khi nào đi? Anh không thể ở lại một hai ngày này với em chứ?" Tống Nhã cười nói.

Trần Phi bĩu môi. "Nếu em cần thì anh sao cũng được."

"Thôi bỏ đi, em không ngại chiếm lấy anh lâu như vậy đâu. Nếu Vương Hi Đan biết thì tiểu nha đầu này chắc chắn sẽ không tha cho em." Tống Nhã hừ hừ nói.

Xem ra Tống Nhã với Vương Hi Đan quan hệ xử lý không tệ, nhưng cũng khó trách, giống như Vương Hi Đan với Thường Hân Hân vậy, một khi đã đột phá mối quan hệ đó thì chắc chắn cảm giác sẽ không giống nhau.

"Lát nữa anh có thể ra ngoài một chuyến làm việc, tối sẽ về. Nếu em sợ Vương Hi Đan không vui thì em cứ gọi cô ấy tới luôn, tin vào bản lĩnh của người đàn ông của em, hai người cùng lúc anh cũng xử lý gọn!" Trần Phi đắc ý nói.

Tống Nhã bĩu môi: "Nghĩ hay lắm, gọi tới lại chẳng tiện cho anh."

"Vậy thì không quản việc của anh, đó là do em không gọi cô ấy tới." Trần Phi cười hắc hắc.

"Được rồi, có việc thì anh mau đi làm đi, tối về sớm một chút." Tống Nhã thiếu kiên nhẫn nói, câu cuối lại bộc lộ sự quan tâm của mình.

Trần Phi cười hắc hắc rồi hôn lên mặt Tống Nhã, lúc này mới rời đi.

Lúc này Lãnh Sâm đã quay lại, Trần Phi cũng không đi chào hỏi hắn. Từ nhà Tống Nhã đi ra, Trần Phi muốn đi xem Lăng Phong Tường với Diệp Thần Phong.

Chạy một chuyến gặp Lăng Phong Tường với Diệp Thần Phong, đưa cho bọn họ một ít phong nguyên tố. Nhất là Lăng Phong Tường, thuộc tính của hắn hoàn toàn là thuộc tính phong, phong nguyên tố là thích hợp nhất. Sau đó lại cùng bọn họ trò chuyện, lúc ra về thì trời đã sắp tối rồi.

Thời gian trôi qua đúng là nhanh thật!

Nghĩ ngợi một lát, Trần Phi định quay về, đã hứa với Tống Nhã thì đừng thất hứa. Thời gian thấm thoắt đã hơn một tháng, hiếm khi gặp mặt thì cố gắng ở bên nhau được lúc nào hay lúc ấy vậy.

Nghĩ đến đây Trần Phi liền quay về nhà Tống Nhã.

Gõ cửa mấy cái Tống Nhã liền mở cửa.

Thấy Trần Phi, Tống Nhã khá ngạc nhiên: "Sao về sớm thế, em còn tưởng anh phải rất muộn mới về."

"Hiếm khi về một chuyến, xong việc thì anh về sớm thôi." Trần Phi hơi ngạc nhiên, nghe Tống Nhã nói câu này sao cảm giác như không hy vọng mình về sớm vậy.

Chẳng lẽ có bí mật gì?

Trần Phi đang nghi hoặc thì phát hiện Vương Hi Đan đang ngồi trên sofa phòng khách cười tủm tỉm nhìn mình, Trần Phi ngạc nhiên, sau đó vui mừng nói: "Hi Đan tới rồi?"

"Nhìn anh kìa, sướng chưa." Tống Nhã lầm bầm. "Thế nào, giờ vui rồi chứ? Vốn tưởng anh phải rất muộn mới về được, bọn em mới bàn xem anh có đi tìm cô ấy hay người khác không, nếu anh tìm thì em sẽ bảo Hi Đan về. Kết quả anh lại thành thật không tìm ai cả, nên coi như anh hời đấy."

"Đây tính là khảo hạch à?"

"Tất nhiên rồi, nếu để em biết anh lừa em, hừ, em sẽ không dễ dàng cho anh như vậy đâu." Tống Nhã cũng không để ý việc Trần Phi đi tìm người phụ nữ khác, dù sao chuyện này đã như vậy từ lâu, có để ý cũng vô dụng. Nhưng nếu Trần Phi nói đi làm việc, thực tế lại lén lút tìm người khác, thì Tống Nhã không thể chấp nhận được.

Anh có thể quang minh chính đại đi tìm, nhưng đừng lừa em.

Trần Phi cười hắc hắc: "May mà anh khá thành thật, nếu không chẳng phải bỏ lỡ rồi sao. Hai vị mỹ nữ, trời đã tối rồi, chúng ta có thể đi tắm rửa rồi ngủ không?"

"Muốn tắm thì anh tắm trước đi, đi ra ngoài một vòng bẩn rồi." Vương Hi Đan cười khúc khích nói.

Trần Phi vươn tay: "Chi bằng... chúng ta cùng tắm đi."

"Nghĩ đẹp thật, nhà tắm nhà em chỉ có bằng đó, anh tưởng là khách sạn năm sao à. Đi đi đi, anh mà còn không đi tắm là bọn em đi ngủ đấy." Tống Nhã thúc giục, trong lòng vẫn còn chút khẩn trương.

Tuy đã không phải lần đầu, nhưng chuyện kiểu này cũng không phải lần một lần hai là có thể hoàn toàn thản nhiên được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:890
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.