Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Hầu Lượng Bình đã quen đường thuộc lối đến biệt thự của Cao Dục Lương, sau nhiều năm, anh lại cầm hoa tươi đến, ấn chuông cửa.

Một cánh cửa ngách nhỏ trên cổng lớn sơn đen mở ra. Vợ Cao Dục Lương là Ngô Huệ Phân vừa thấy anh liền tỏ vẻ mừng rỡ, nói đùa: Giờ mới đến nhà thầy à, chắc là sống sung sướng quen rồi, không muốn ăn thịt kho tàu của cô nữa phải không. Hầu Lượng Bình vừa cười, vừa dùng một động tác khoa trương dâng bó hoa cho Ngô Huệ Phân, xun xoe lấy lòng: Cô vẫn giống hệt như hai mươi năm trước nhỉ? Quả là đóa hồng tươi mãi không tàn!

Đang nói cười, Cao Dục Lương đeo kính lão từ cửa sổ thư phòng trên tầng hai thò mái đầu bạc trắng ra: ủa, Hầu Tử đến à? Vào đây, mau vào đây, thầy đang đợi cậu đấy!

Vào đến phòng khách, Cao Dục Lương từ trên tầng hai đi xuống. Thấy bó hoa trên tay Ngô Huệ Phân, ông ta thân mật đùa Hầu Lượng Bình: Cái thằng nhãi ranh này, chỉ biết lấy lòng cô thôi! ủa, đây là hoa hồng Lâm Thành à? Hầu Lượng Bình nói: Vâng ạ, chủ hàng hoa bảo là hoa hồng Lâm Thành! Thầy thật biết hàng! Cao Dục Lương nói: Năm đó Lý Đạt Khang làm một vườn hồng nghìn mẫu ở Lâm Thành, giờ hoa hồng ở Kinh Châu cơ bản đều là của Lâm Thành cả. Hầu Lượng Bình nói: Thầy cũng hay mua hoa cho cô chứ ạ? Ngô Huệ Phân vừa cắm hoa vào bình vừa nói: Còn lâu ông ấy mới mua! Lượng Bình, bao nhiêu năm nay rồi, cũng chỉ có mỗi em hồi còn ở trường là tặng hoa cho cô thôi, chậc, đúng rồi, Đồng Vĩ cũng tặng vài ba lần. Cao Dục Lương lập tức tự giễu: Thế nên Lượng Bình à, cậu với Kỳ Đồng Vĩ đến, cô Ngô đây mới chịu gỡ bỏ mác giáo sư, xuống bếp làm đồ ngon cho các cậu ăn, thầy cậu đây bảo bà ấy làm, bà ấy chẳng buồn để ý! Hầu Lượng Bình mừng ra mặt: Đúng rồi còn gì ạ! Không tặng hoa còn muốn ăn đồ ngon? Cô ơi, em ủng hộ cô! Ngô Huệ Phân bật cười: Lượng Bình, Chung Tiểu Ngải vợ em có phải cả ngày bị em nịnh cho tối mắt tối mũi vào hay không? Hầu Lượng Bình cười cười: Đâu có ạ! Cô ấy thực tế lắm, em mua hoa tặng cô ấy một lần, cô ấy không khen lại còn trách, cứ bắt em đi đổi thành vịt quay, lại còn giáo huấn, đã sống với nhau rồi, mua hoa làm gì nữa, ăn được hay uống được? Cả thầy cô giáo đều bật cười.

Phòng khách nhà Cao Dục Lương rất đặc biệt. Người thầy giáo kiêm lãnh đạo này thích bonsai, vả lại cũng khá có nghề, không gian phòng khách làm rất sinh động. Ngay cửa là một cây tùng đón khách, cành uốn lượn, lá kim tua tủa, là một người bạn mang từ Hoàng Son về tặng cho ông ta. Trên bệ cửa sổ bày mấy chậu bonsai nhỏ, kỳ hoa dị thảo hết sức đẹp đẽ tinh xảo. Hầu Lượng Bình đi tới thưởng thức tác phẩm của thầy giáo, tấm tắc khen không ngót miệng. Cao Dục Lương cũng đứng dậy, mỉm cười chỉ cho anh một hai nét đặc sắc. Sau đó, hai thầy trò tự nhiên nhắc đến chuyện công việc.

Cao Dục Lương nói đến chuyện Trần Hải gặp tai nạn, lấy làm đau lòng. Đều là học sinh của mình cả, nên Cao Dục Lương coi mấy người này như con mình vậy. Ông ta hỏi Hầu Lượng Bình: Kỳ Đồng Vĩ nói, cậu trở về Kinh Châu là vì Trần Hải, có chuyện này hay không? Hầu Lượng Bình cũng không che giấu, thừa nhận: Có ạ. Nếu không phải em bảo Trần Hải hỗ trợ bắt Đinh Nghĩa Trân, Trần Hải có lẽ cũng không bị mưu hại! Cao Dục Lương chăm chú nhìn Hầu Lượng Bình: Mưu hại? Cậu cho rằng tai nạn của Trần Hải là do có người mưu hại? Có chứng cứ không? Hầu Lượng Bình nói: Em đang tìm chứng cứ đây ạ. Cao Dục Lương nói: Nếu có người mưu hại, cậu cũng phải cẩn thận đấy. Ngẫm nghĩ giây lát, ông ta lại nhắc nhở: Còn phải chú ý đến sự an toàn của Trần Hải nữa. Nếu thật sự là mưu hại, đối thủ sẽ không để Trần Hải tỉnh lại đâu.

Lần này Hầu Lượng Bình đến thăm thầy giáo, là mang theo nghi vấn mà đến. Thấy thời cơ đã chín, anh bèn đem vấn đề khúc mắc trong lòng ra hỏi: Đêm bắt Đinh Nghĩa Trân, thầy là người chủ trì buổi họp báo cáo, sao họp thế nào mà để Đinh Nghĩa Trân chạy mất tiêu vậy ạ? Ai báo tin cho Đinh Nghĩa Trân? Thầy giáo, thầy có nghi ngờ người nào không ạ? Cao Dục Lương thở dài: Nghi ngờ thì cũng chỉ là nghi ngờ thôi, không có chứng cứ thì không thể nói bừa được. Hầu Lượng Bình dò hỏi kỹ hơn, vậy đêm đó có tình huống gì đặc biệt xảy ra không ạ? Có ai ra ngoài gọi điện thoại không? Cao Dục Lương liếc mắt nhìn người học trò đến từ Bắc Kinh, ánh mắt hơi khó hiểu: Có, mấy người đến họp đều ra ngoài gọi điện thoại, không chỉ một lần. Về sau tôi nhớ lại, Lý Đạt Khang trước sau ra ngoài ba lần, Kỳ Đồng Vĩ ra ngoài hai lần, Trần Hải ra ngoài bốn lần, Quý Xương Minh cũng ra ngoài một lần. Tôi cũng ra ngoài gọi điện, bảo thư ký gọi, báo cáo tình hình với bí thư Sa Thụy Kim...

Cao Dục Lương đứng lên, chắp tay sau lưng đi quanh phòng khách: Có một vài chuyện, sau nghĩ lại cũng thấy thật kỳ lạ! Như Quý Xương Minh chỗ các cậu ấy, án Bắc Kinh giao xuống mà, anh ta không cần phải báo cáo với tôi và tỉnh ủy! Hầu Lượng Bình chăm chú nhìn người thầy giáo năm xưa và lãnh đạo ngày nay, hiểu ý: Nhưng viện trưởng Quý lại nhất quyết phải báo cáo mới được? Cao Dục Lương xòe hai tay ra: Đúng thế, lão Lý muốn báo cáo, tôi không thể không nghe; liên quan đến một vị phó thị trưởng thành phố Kinh Châu, tôi lại không thể không thông báo cho Lý Đạt Khang, Lý Đạt Khang cũng là ủy viên thường vụ tỉnh ủy mà! Còn Kỳ Đồng Vĩ, coi như là ngoại lệ, cậu ta đến báo cáo công tác vừa khéo gặp phải chuyện này. Có một nhóm lãnh đạo việc chỉnh đốn trị an, an toàn toàn tỉnh, tôi kiêm nhiệm tổ trưởng, Kỳ Đồng Vĩ phải báo cáo với tôi. Lúc Quý Xương Minh đến, Kỳ Đồng Vĩ vẫn chưa nói xong, tự nhiên không thể đi, thêm nữa còn phải bắt người nên tôi giữ cậu ta lại luôn. Hầu Lượng Bình bạo gan, thăm dò thêm một bước: Nhưng theo lời viện trưởng Quý, hôm đó thầy cũng rất lâu la, nào thì nghiên cứu, nào thì xin ý kiến...

Cao Dục Lương tỏ vẻ không vui, trên tay đang cầm một chiếc quạt xếp Nhật Bản, ông ta đặt chiếc quạt xuống bàn trà đánh "cạch" một tiếng. Thế là thế nào? Hả? Lão Lý có ý gì? Chuyện vốn không cần phải báo cáo lại nằng nặc đòi báo cáo bằng được? Báo cáo xong rồi, đương nhiên tôi phải nghiên cứu, xin ý kiến chỉ đạo, sao lại biến thành lâu la kéo dài? Hầu Lượng Bình vội nói: Thầy đừng giận, ý lão Lý là thầy hơi sách vở quá... Cao Dục Lương lại càng nổi giận: Sách vở cái gì chứ? Tôi rời khỏi đại học H gần hai chục năm rồi, từ lâu đã không còn khí chất sách vở ấy rồi! Lão Lý nhà các cậu ấy, làm gì cũng dè dặt, không chịu trách nhiệm, chỉ nhìn người ta làm, không chịu bỏ sức! Lượng Bình, tôi là lãnh đạo chủ chốt của các ban ngành thuộc hệ thống chính trị pháp luật của tỉnh mà, xảy ra chuyện như vậy, người mất mặt nhất là tôi! Hầu Lượng Bình rót thêm nước vào chén trà của thầy giáo: Vâng, vâng ạ, thầy giáo Cao, chuyện này thì em hiểu được! À, nghe nói thầy vẫn luôn truy tra chuyện này ạ? Cao Dục Lương nhấm nháp nước trà, sắc mặt dần dịu lại: Đương nhiên là phải tra xét, giờ vẫn đang điều tra đây, tôi không tin không bắt được kẻ này!

Ngô Huệ Phân mang bàn cờ bằng gỗ nam ra, đề nghị hai thầy trò đánh một ván cờ. Hồi đi học, Hầu Lượng Bình thường đến nhà thầy giáo Cao chơi cờ vây, tiện thể ăn ké một bữa cơm. Anh và thầy giáo là kỳ phùng địch thủ, luận về tư duy nhanh nhạy, chiêu số tân kỳ, Hầu Lượng Bình trẻ tuổi mạnh hơn, nhưng nếu luận về công lực thâm hậu, hỏa hầu cao thâm thì thầy giáo Cao lại hơn một bậc. Hai thầy trò này đều thích đi lại nước, bên đang chiếm lợi thế nhất quyết không chịu nhường, vậy là chẳng còn phân lớn nhỏ gì, cãi nhau đỏ mặt tía tai như gà chọi. Ngô Huệ Phân ở bên cạnh mỉm cười khuyên giải như dỗ dành trẻ con. Cô giáo Ngô hy vọng có thể lặp lại cảnh tượng ngày xưa, nhưng Cao Dục Lương và Hầu Lượng Bình đều không có tâm tư đánh cờ, tùy tiện bày quân, chủ đề câu chuyện lại trở về phân tích vụ án.

Cao Dục Lương nhìn thẳng vào Hầu Lượng Bình: Cục chống tham nhũng các cậu cũng đang điều tra buổi họp báo cáo đó phải không? Hầu Lượng Bình ngồi thẳng người dậy, đặt một quân cờ xuống: Ngay hôm nhận chức em đã sắp xếp người điều tra rồi. thưa thầy, khoảng thời gian mà mọi người họp đó, tổng cộng có bốn cuộc điện thoại đáng nghi gọi vào máy của Đinh Nghĩa Trân, ba trong số đó là từ trạm tín hiệu cách chỗ hắn không xa lắm... Cao Dục Lương tiện tay ăn một quân cờ của Hầu Lượng Bình: Lượng Bình, đây không phải phát hiện mới của cậu, Kỳ Đồng Vĩ đã biết từ lâu rồi. Kỳ Đồng Vĩ nói, cơ bản có thể loại trừ khả năng người trong nội bộ tiết lộ thông tin mật. Tôi không đồng ý cách nói này! Có thể dễ dàng loại trừ như vậy hay sao? Hả? Hầu Lượng Bình phản công ăn ba quân cờ của thầy giáo, tán đồng: Đúng vậy ạ! Nếu là một người nào đó trong nội bộ chúng ta tiết lộ thông tin, sau đó do người khác chỉ huy Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn thì sao? Đây hẳn phải là một đường dây rất nghiêm mật. Vì không để tâm đánh cờ, tiện tay đặt quân không nghĩ ngợi, hai thầy trò đều không hối hận, bàn cờ triển khai rất nhanh, nhất thời không phán đoán ra được bên nào chiếm ưu thế. Cao Dục Lương nói: Lượng Bình, hai chúng ta nghĩ giống nhau rồi! Vì vậy, tôi đã bảo Kỳ Đồng Vĩ sàng lọc hết một lượt các cuộc điện thoại gọi đi từ trạm tín hiệu tỉnh ủy khoảng thời gian đó! Hầu Lượng Bình nhìn thầy giáo với ánh mắt chờ mong: Có điều tra được gì không ạ? Cao Dục Lương thất vọng lắc đầu: Hon một nghìn cuộc điện thoại, nhiều người như vậy có thể điều tra được gì đâu chứ? Trước mắt vẫn chưa có manh mối!

Hầu Lượng Bình vẫn không dừng chủ đề lại: Thầy, thầy không nghĩ đến việc điều tra trọng điểm ạ? Ví dụ, cuộc điện thoại của Quý Xương Minh là gọi cho ai? Ba cuộc điện thoại của Lý Đạt Khang là như thế nào? Đương nhiên, còn cả đàn anh khóa trên Kỳ Đồng Vĩ của em nữa. Cao Dục Lương ăn hết cả một góc bàn cờ của học sinh, thong thả chậm rãi nhấc quân cờ, trầm ngâm tính toán: Cậu tưởng tôi chưa điều tra chắc? Điều tra rồi, không có điểm gì khả nghi, nhưng không dám chắc chắn. Hầu Lượng Bình tiếp tục truy vấn: Vậy ai đáng nghi nhất? Cao Dục Lương bụng dạ sâu xa, nói năng rất cẩn trọng: Chuyện này không thể nói bừa được, còn phải đi sâu điều tra thêm một bước nữa. Hầu Lượng Bình ăn mất một dãy quân cờ trong lòng địa bàn của thầy giáo, đồng thời chìa ra lá bài tẩy của mình: Em thì đã điều tra đến Cao Tiểu Cầm ở tập đoàn Sơn Thủy, cùng thời điểm ấy cô ta có nhận một cuộc điện thoại từ trạm tín hiệu tỉnh ủy, số điện thoại này rất kỳ lạ, chỉ dùng một lần rồi không dùng lại nữa! Cao Dục Lương rất quan tâm chi tiết này: Ô, tức là cuộc điện thoại này không phải từ số điện thoại di động của những người ở trong cuộc họp lúc đó? Hầu Lượng Bình gật đầu: Vâng ạ, rất chuyên nghiệp phải không! Vì vậy, thầy ạ, em cho rằng cuộc điện thoại này là đáng nghi nhất! Chúng ta có thể điều tra ngược lại, xem ai quan hệ mật thiết nhất với Cao Tiểu Cầm? Cao Dục Lương ngẫm nghĩ giây lát, cẩn trọng lắc đầu: Chuyện này không thể nói bừa được, làng nghỉ mát Sơn Thủy của Cao Tiểu Cầm về cơ bản có thể nói là nhà ăn của quan chức các cấp ở thành phố Kinh Châu, trước khi có tám điều quy định, tôi cũng đến đó mấy lần! Hầu Lượng Bình bật cười: Lại còn chẳng thế, thầy ơi, mấy hôm trước Kỳ Đồng Vĩ tẩy trần cho em, em còn thay thầy đóng vai Tập Đức Nhất hát kịch đấy! Anh lại ăn thêm một mảng quân cờ của thầy giáo, tay chân lanh lẹ nhặt lên. Cao Dục Lương ngẫm nghĩ nói: Cao Tiểu Cầm quảng giao lắm, nhưng cậu nghĩ là cô ta có năng lực sắp xếp cho Đinh Nghĩa Trân xuất cảnh sao? Còn cả động cơ nữa? Phải biết rằng, Đinh Nghĩa Trân là người che chắn cho Thái Thành Công đấy! Ông ta đột nhiên phát hiện ra mình đã đại bại, thất thanh kêu lên: ủa, thế này là thế nào vậy? Hầu Tử, cậu chơi đánh úp hả, không chơi kiểu này! Không tính không tính...

Lúc này, Ngô Huệ Phân đeo tạp dề từ trong bếp đi ra, gọi Hầu Lượng Bình vào nếm thử món ăn. Hầu Lượng Bình vui vẻ vâng dạ rồi theo Ngô Huệ Phân vào trong bếp. Nồi thức ăn bốc mùi thom ngào ngạt, Hầu Lượng Bình tham lam gí mũi vào: Thơm quá đi mất. Cô giáo xưa nay vẫn quý anh, từng có ý muốn gả con gái cho anh nữa. Ngô Huệ Phân mở nắp nồi gắp ra một miếng thịt bỏ vào miệng Hầu Lượng Bình, thân thiết mắng: Cái đồ khỉ háu ăn! Đồ khỉ háu ăn nhai thịt, tấm tắc khen: Ngon quá, ngon quá, thêm chút đường thì còn ngon nữa...

Lúc ra khỏi nhà bếp, Hầu Lượng Bình thấy thầy giáo đang trầm tư trên xô pha. Anh biết trong lòng Cao Dục Lương đã có đối tượng hoài nghi, chỉ là không chịu nói ra, điều này không khỏi làm cho Hầu Lượng Bình có chút thất vọng. Đối với thầy giáo, anh luôn có lòng kính trọng, Cao Dục Lương là thầy giáo vỡ lòng của anh ở phương diện luật học. Trên giảng đường, luận chứng hùng biện của ông, cùng với động tác vung tay mạnh mẽ đã để lại trong Hầu Lượng Bình ấn tượng cả đời khó quên. Hôm nay anh đến, là kỳ vọng thầy giáo có thể giải đáp nghi hoặc cho anh giống như trong quá khứ, phá giải câu đố Kinh Châu giúp anh, anh tin rằng thầy giáo mình hoàn toàn có năng lực này. Thế nhưng, thầy giáo Cao giờ đã là bí thư Cao rồi, không còn đặt đáp án trước mặt học sinh như hồi còn dạy học nữa. Thầy giáo chín chắn hơn, bụng dạ sâu xa hơn, vì thế mà cũng uyển chuyển khéo đưa đẩy hơn. Hầu Lượng Bình nhìn gương mặt hồng hào của thầy giáo từ góc nghiêng, âm thầm cảm khái không thôi.

Cao Dục Lương ngẫm nghĩ một hồi, chủ động nói ra điều trong lòng. Ông ta vỗ vỗ lên chiếc xô pha dài, bảo học sinh ngồi xuống bên cạnh mình: Để tôi giúp cậu mở rộng mạch suy nghĩ ra một chút nhé, Đinh Nghĩa Trân trốn thoát, ai được lợi nhất?

Hầu Lượng Bình biết thầy giáo đã nghĩ ngại kỹ lưỡng, bèn hỏi ngược lại: Thầy Cao, theo thầy thì là ai ạ?

Cao Dục Lương ngần ngừ giây lát, rồi mới nói rõ ràng: Có lẽ là Lý Đạt Khang để lộ phong thanh, ít nhất thì ông ta có động cơ này! Cao Dục Lương trầm ngâm suy tư, kể lại thời gian có qua lại công việc với Lý Đạt Khang ở Lữ Châu, nói rằng cộng sự cùng một ê kíp, là dễ nhận ra phẩm hạnh của một con người nhất, đặc biệt là giữa người số một và số hai. Hôm nay phân tích tình hình vụ án, không ngại nói rõ một phen. Bí thư Lý là người vì thành tích chuyện gì cũng dám làm, dù ở Lữ Châu hay Lâm Thành cũng vậy. Vì ông ta luôn có chỗ dựa, hoặc có thể nói là tài nguyên chính trị. Ở Lữ Châu gây ra mâu thuẫn, bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm Triệu Lập Xuân biết lý lẽ ở phía Cao Dục Lương, bèn điều động Lý Đạt Khang đến Lâm Thành làm bí thư thành ủy, thăng cấp lên làm chư hầu một phương! Vì khu phát triển kinh tế Lâm Thành, Lý Đạt Khang bất chấp tất cả, chuyện gì cũng dám làm, người nào cũng dám dùng. Ông ta dùng một tên phó thị trưởng tham nhũng bị bắt, làm cả đám nhà đầu tư phát triển sợ quá chạy mất. Cao Dục Lương ngừng lại giây lát, mỉm cười đầy ý vị: Lần này cũng thú vị quá chứ, nhỉ? Lại một tên phó thị trưởng nữa chạy mất, nhưng nhà đầu tư thì chẳng ai chạy cả!

Hầu Lượng Bình đã hiểu ra: Thầy nói là Lý Đạt Khang ngấm ngầm thả cho Đinh Nghĩa Trân trốn đi?

Cao Dục Lương lại phủ nhận, nhìn học sinh, dáng vẻ cao thâm khó dò: Tôi có nói vậy đâu? Tôi chỉ nói chuyện lịch sử với cậu thôi, cậu tự phân tích đi! Lúc trước tôi đã nói rồi người này có lúc làm bừa, bất chấp tất cả.

Hầu Lượng Bình cũng rụt lại một chút, nói: Thưa thầy, Lý Đạt Khang dẫu sao cũng là ủy viên thường vụ tỉnh ủy, ông ta thực sự có thể bất chấp luật pháp, tham gia vào hoạt động phạm tội như vậy sao? Cái giá phải trả không phải hơi quá lớn sao?

Cái giá này cũng không phải quá lớn, Đinh Nghĩa Trân bị tóm, vụ án lan rộng ra, cái giá đấy mới gọi là lớn! Giờ đây cán cân lợi ích của Lý Đạt Khang lại thêm một quả cân nữa, đó là Âu Dương Thanh! Vì vợ, ông ta liệu có mạo hiểm hay không? Vấn đề của Âu Dương Thanh lẽ nào không liên lụy đến Lý Đạt Khang? Phải rồi, lần trước cậu có nói người tố cáo kia, chính là ông chủ của nhà máy Đại Phong, hắn đưa ra được nhiều thứ giá trị không?

Hầu Lượng Bình mập mờ đáp: Chuyện này thì... cũng vừa thẩm vấn xong, các chứng cứ liên quan còn chưa được xác thực.

Vậy thì nhanh chóng xác thực đi! Cao Dục Lương tính toán sâu xa, nói: Lượng Bình, đã nói đến nước này, tôi cũng không giấu cậu, vào thời điểm thích hợp, tôi sẽ báo cáo với bí thư Sa Thụy Kim! Là phó bí thư tỉnh ủy, tôi có trách nhiệm nhắc nhở người đúng đầu tỉnh về những vấn đề lớn mang tính nguyên tắc. Lý Đạt Khang không đơn giản, ông ta là một con cáo già chính trị, tôi đoán ông ta sẽ giở trò ve sầu thoát xác, chủ động đề nghị ly hôn trong thời gian ngắn thôi!

Hầu Lượng Bình ngần ngừ: Thầy Cao, thầy có nên xem lại chút không ạ, đừng gấp như vậy?

Cao Dục Lương nói: Tôi sẽ biết chừng mực. Chuyện hôm nay nói, chỉ có tôi với cậu thôi nhé, trước khi điều tra có kết quả, đừng nói với bất cứ người nào, kể cả lão Quý nhà cậu! Lý Đạt Khang không có vấn đề là tốt nhất, kể cả có vấn đề thì cũng phải để bí thư Sa Thụy Kim báo cáo trung ương, để trung ương điều tra xử lý!

Hầu Lượng Bình gật đầu vâng dạ: Vâng, thưa thầy, em hiểu.

Cao Dục Lương lại nhắc nhở: Còn nữa, chú ý sự an toàn của Trần Hải, đừng để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa!

Hầu Lượng Bình gật đầu báo cáo: Vâng, em đã bố trí ở bệnh viện rồi ạ.

Lúc này, Ngô Huệ Phân đã làm xong com nước, bưng rượu bưng thịt ra, hai thầy trò mới ngừng bàn công chuyện.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.