Đất đai một mảnh túc sát.
Thời gian lặng lẽ đón chào chớm thu.
Mùa thu là mùa gặt hái. Trong thời đại cũ, ý nghĩa của việc gặt hái có rất nhiều loại. Có thể là tài phú, có thể là tình yêu, cũng có thể là những bông lúa nặng trĩu trên nhành lúa. Thế nhưng đối với thời đại mới, ngoài những ý nghĩa gặt hái kể trên, còn phải tăng thêm một loại nữa.
Cái chết.
Phải, cái chết. Thời đại biến động, mạng sống rẻ rúng như cỏ rác, chỉ có những kẻ đứng trên vạn chúng sinh, vững vàng chiếm giữ phần đỉnh của kim tự tháp, mạng sống mới có chút bảo đảm. Chỉ là phần bảo đảm này, còn lâu mới được coi là dày dặn.
Chớm thu đã đến, mùa đông còn xa nữa sao? Nếu mùa thu không tích lũy đủ vật tư qua đông, thì sinh mệnh sẽ tàn lụi từng đợt. Không có sự bảo vệ của căn cứ dưới lòng đất, không có đủ hệ thống sưởi, không có thức ăn duy trì mức chuẩn sinh tồn, người bình thường rất khó lòng vượt qua một mùa đông.
Thời đại mới đã trôi qua hơn nửa thế kỷ, trong mười năm đầu tiên, số lượng tử vong trình hiện theo đà bùng nổ. Sau đó dần dần chậm lại, đến mười năm gần đây, đường ranh giới tử vong đã duy trì ở mức tương đối thấp. Nhưng dù là vậy, đường ranh giới này cũng là lấy thời đại đen tối làm tham chiếu mà định ra, đặt vào thời đại cũ, vẫn là một con số giật mình kinh sợ.
Cho dù khả năng sinh sản của nhân loại không ngừng tăng lên, nhưng tài nguyên cũng sụt giảm theo tỷ lệ thuận. Điều này có nghĩa là nếu trẻ sơ sinh không có vật tư làm bảo đảm, cuối cùng cũng chỉ biến thành một bộ hài cốt nhỏ bé trên hoang dã mà thôi.
Hoang dã tràn ngập mùi vị của cái chết, nơi đây là hậu hoa viên của tử thần. Cứ mười năm trôi qua, một điểm quần cư lớn trên mặt đất sẽ biến thành quy mô nhỏ, còn loại nhỏ thì trực tiếp diệt vong. Nguyên nhân diệt vong có rất nhiều loại, hoặc bị dị biến thú tấn công, hoặc bị tổ chức cường đại bắt về làm nô lệ. Nhưng nguyên nhân lớn nhất chính là bị đào thải.
Tài nguyên sụt giảm khiến hành tinh này không còn khả năng gánh chịu lớn như vậy nữa, cho nên nó dùng phương thức của riêng mình để làm mới số lượng sinh mệnh, nhằm duy trì một hệ sinh thái cân bằng tương đối.
Một chiếc xe việt dã xuất hiện trên hoang dã.
Phía trước nó là một phế tích hoang dã. Quy mô thành phố trông có vẻ thuộc hạng trung bình, thời đại cũ có lẽ có đến cả triệu dân. Nhưng hiện tại, nó chỉ là một đường cắt bóng trên đường chân trời mà thôi. Từ đường cắt bóng đó, tỏa ra mùi vị của sự cô tịch, cái chết và nguy hiểm.
Chiếc xe việt dã cũng cô độc, vì nó không có đồng bạn. Lẻ loi chạy trên con đường hoang dã đứt quãng, người lái xe dường như là tay mơ, xe không thể giữ được đường thẳng mà tiến, nếu dùng những đường kẻ biểu thị quỹ đạo tiến lên của nó, sẽ phát hiện đường cong này uốn lượn như rắn. Đáng tiếc là đường cong này chẳng thể nói là có chút ưu mỹ nào, ngược lại còn mang theo cảm giác kinh tâm động phách.
Chỉ là, bất kể người lái xe có lái khiến người ta nhìn mà kinh hãi thế nào, ít nhất ở ghế sau xe, một thiếu niên vẫn luôn nhắm mắt. Nhìn tư thế nằm tùy tiện trên ghế của cậu ta, không sai, có thể xác định cậu đang ngủ.
Đôi khi xe rẽ gấp sẽ hất cậu ra khỏi ghế, lúc này thiếu niên trong cơn mơ ngủ luôn vô thức đưa tay kéo lấy ghế, liền đem cơ thể mình kéo trở lại vị trí cũ. Trải qua một vài va chạm trên đường. Thậm chí có một lần đầu đập thẳng vào xe, thiếu niên cũng chỉ lật người một cái, tiếp tục ngủ mà thôi.
Trái ngược với sự bình thản của thiếu niên, thiếu nữ lái xe có vẻ hơi luống cuống. Cô mồ hôi đầy đầu, trên gương mặt nhỏ nhắn lại viết hai chữ quật cường. Bàn tay cầm vô lăng dùng lực đến mức đó, dường như đang gắng sức với chiếc xe việt dã. Điều này khiến một sinh vật tròn vo trên ghế phụ lái tỏ ra vô cùng sợ hãi, dù cơ thể mũm mĩm có dây an toàn cố định, nhưng trong mắt tiểu gia hỏa này lại chẳng có lấy nửa phần an tâm.
Cứ như vậy, xe việt dã ngoằn ngoèo lái vào phế tích thành phố, thậm chí còn tông bay một tấm bảng ở lối vào thành phố. Trên bảng viết "Thành phố Hồ An", đây là tên của thành phố. Phía dưới là một dòng cảnh báo: Cẩn thận những con xác sống đó.
Xe dừng trước một tòa nhà đổ nát, tòa nhà cao khoảng sáu bảy tầng. Hơn nửa thân tòa nhà hướng ra đường phố không biết bị thứ gì gọt qua, để lộ kết cấu của tòa nhà, và gần đường phố còn xây một bức tường đá. Rõ ràng xe không thể trực tiếp lái qua, muốn đi qua thì phải đi đường vòng. Nhưng nhìn mặt trời đã lặn, cho nên người lái xe quyết định nghỉ lại đây một đêm.
Cô lau một vệt mồ hôi trên trán, sau đó búi cao mái tóc bạc trắng, dùng một sợi dây thun buộc thành đuôi ngựa, rồi tiện tay xách một thanh kiếm dài đến kinh người nhảy xuống xe. Thiếu nữ bực bội nhìn thiếu niên vẫn đang ngáy khò khò ở ghế sau, tiếp đó một tay xách lên ném xuống đất. Lần ném này dùng lực đạo vô cùng xảo diệu, thiếu niên rơi xuống đất, bật lên, rồi lại bị lực đạo âm thầm đè xuống, sau ba lần như thế, thiếu niên đau đến nhảy dựng lên. Ôm lấy bên má vừa hôn nồng nhiệt với mặt đất, thiếu niên càu nhàu: "Cô không thể dùng cách bình thường để gọi tôi dậy sao?"
Thiếu nữ vặn lại: "Dùng cách bình thường có thể gọi dậy cậu sao?"
Thiếu niên không nói gì.
Thiếu nữ tóc bạc dùng vỏ kiếm gõ gõ vào đầu thiếu niên nói: "Đi, săn chút thức ăn về đây, lương khô của chúng ta ăn hết rồi."
Thiếu niên ôm mặt, nhìn về phía thành phố dưới màn đêm buông xuống. Cậu hít hít mũi, nói: "Tôi chỉ ngửi thấy mùi hôi thối của xác sống, thứ đó không ăn được đâu nhỉ?"
"Luôn có những thứ khác, mau đi đi, đừng lãng phí thời gian." Thiếu nữ bực bội nói.
Sau đó một tay túm lấy sinh vật kỳ dị trên ghế phụ, cứ như vậy nghênh ngang đi vào tòa nhà phế tích. Thiếu niên lắc đầu, thành phố này tràn ngập mùi vị xác sống, ngay trong tòa nhà phế tích này thôi cũng lảng vảng không ít thứ như vậy. Nhưng cậu biết, những thứ trong tòa nhà đó sẽ sớm không còn nữa.
Cậu rời đi, phải tìm cái gì đó để ăn.
Thiếu niên rời đi, tòa nhà phế tích vang lên một mảnh tiếng rít gào của xác sống. Tiếng rít xuất hiện nhanh, biến mất cũng nhanh. Một lát sau, ở cửa sổ tầng ba xuất hiện ánh lửa. Thiếu nữ tìm căn phòng tương đối sạch sẽ này, lại tiện tay nhặt nhạnh vài món nội thất đã không thể sử dụng. Cô búng ra vài tia chỉ phong, liền chém nát những thứ này, rồi nhóm lên một đống lửa.
Lửa vừa có thể sưởi ấm, cũng có thể dùng để nướng thức ăn. Tất nhiên, nó cũng có thể thu hút một số thứ khác. Ví dụ như xác sống, nhưng ít nhất trong tòa nhà này, thì không cần lo ánh lửa thu hút xác sống tới. Bởi vì những thứ đó, đã biến thành thi thể thực sự.
Rất nhanh, thiếu niên đã trở lại. Cậu kéo về hai con thi lang, con nhỏ nhất cũng to bằng vóc dáng thiếu niên. Đầu sói buông thõng lỏng lẻo, đốt sống cổ đã bị bẻ gãy bằng bạo lực, máu nhỏ ra từ miệng sói kéo trên mặt đất một vệt đỏ tươi, và kéo dài vào trong phòng.
Mạc Ni nhìn vệt máu trên đất, giận dữ nói: "Thứ này sẽ dẫn tới phiền phức không cần thiết."
Cát Lỗ Thản liếc cô một cái: "Cô mà lại sợ phiền phức sao?"
"Cũng đúng." Mạc Ni gật đầu, không so đo sai sót nhỏ của Cát Lỗ Thản nữa. Tay cô búng một cái, liền có một thanh dao găm xuất hiện trong tay. Tiếp đó là những thao tác quen thuộc: lột da, lọc xương, lấy thịt. Thủ pháp của Mạc Ni thuần thục vô cùng, cô dùng thủ pháp giải phẫu sánh ngang bác sĩ ngoại khoa, rất nhanh đã biến hai con thi lang thành từng miếng thịt sói. Tiếp đó dựng một cái giá nướng đơn giản trên đống lửa, dao găm nhảy lên, thịt sói liền từng miếng từng miếng bay lên giá nướng.
Không bao lâu sau, trong căn phòng nhỏ bé này đã bay lên mùi thơm của thịt.
Đối với Mạc Ni và Cát Lỗ Thản mà nói, đây là một đêm bình thường. Họ nghỉ ngơi ở đây một đêm, bổ sung thức ăn, rồi ngày mai tiếp tục lên đường. Thế nhưng vận mệnh thật kỳ diệu, khi hai người giải quyết được một phần nhỏ thịt sói, một chiếc xe việt dã khác từ cùng hướng lái tới. Người lái xe trên chiếc xe đó để lộ mái tóc xanh dương đầy phô trương, trong đêm tối tựa như một ngọn lửa màu xanh đang rực cháy.
Thế là đêm nay, lại trở nên bất phàm.