Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 1383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 341
Ra ngoài rèn luyện

❊ ❊ ❊

Bữa cơm cuối cùng cũng kết thúc trong bầu không khí ngượng ngùng. Sau khi ăn xong, Hải Lạp liền quay về chuẩn bị hành lý. Như một món quà sinh nhật, Diệp Vân đã hứa sẽ đưa cô ra ngoài hoang dã du lịch một phen để kiểm tra thành quả tu luyện của cô.

Hải Lạp thì đã giải quyết xong, nhưng vẫn còn một Mễ Á khó chơi hơn Hải Lạp. So với Hải Lạp kiêu kỳ, Mễ Á dịu dàng, thấu hiểu lòng người lại càng đáng sợ hơn khi cô làm nũng, bởi vì chỉ cần cô bày ra vẻ mặt đáng thương nhìn bạn, bạn liền không còn cách nào khác. Mà đó còn chưa phải là điều Diệp Vân sợ nhất, điều Diệp Vân sợ nhất là cô chẳng nói chẳng rằng, cứ chu môi đi theo sau hắn, không đạt được mục đích thì thề không bỏ qua, đó mới là điều Diệp Vân sợ nhất.

"Sinh nhật mười tám tuổi của Mễ Á cũng sắp tới rồi, phải chuẩn bị cho con bé món quà sinh nhật kha khá mới được, nếu không con nhóc này mà làm ầm ĩ lên thì thật sự đau đầu." Đang suy tư, Diệp Vân đẩy cửa lớn bước ra ngoài, khóe miệng lại bất giác khẽ nhếch lên.

Mặc dù Diệp Vân luôn miệng nói muốn Mễ Á bọn họ tôn trọng mình hơn một chút, nhưng bản thân Diệp Vân kỳ thực lại vô cùng tận hưởng kiểu chung sống như thế này. Bởi vì Diệp Vân từ nhỏ đã là một người đơn độc, không có anh chị em bầu bạn, mà Mễ Á cùng Hải Lạp lại khiến hắn cảm nhận được cảm giác làm anh trai, trong sự phiền não mang theo chút ngọt ngào. Mễ Á bọn họ cũng đoán chắc được điểm này của Diệp Vân nên mới làm vậy.

Trong năm năm này, Hách Nhã cùng Lam Tước đã bàn giao Asgard cho các nhà khoa học của Chính phủ Liên hợp, khiến Asgard trở thành thánh địa trong lòng tất cả các nhà khoa học trên Nguyên Tinh. Các nhà khoa học trên Nguyên Tinh đều lấy việc có thể tiến vào Asgard làm vinh dự. Còn Lam Tước và Hách Nhã đã chuyển đến Thương Đô sống cùng Diệp Vân, được mệnh danh là Nguyên Tinh Song Kiều.

Trong năm năm này, Thụy bọn họ cũng tái tổ chức đội Truy Phong, điều này dẫn đến việc phần lớn thời gian họ đều ở bên ngoài chiến đấu, chỉ khi kết thúc nhiệm vụ mới quay về Thương Đô nghỉ ngơi. Hiện tại bọn họ đều không ở Thương Đô, còn Mễ Á không gia nhập bộ đội Truy Phong, cô theo học Lam Tước bọn họ, hiện tại đã trở thành một hacker kiêm nhà khoa học đỉnh cấp, kiếm được không ít tiền, số tiền này Mễ Á đều dùng để cải thiện cuộc sống cho ngôi làng của họ. Khi Diệp Vân tìm thấy cô, cô đang cùng Lam Tước "mổ xẻ" một chiếc siêu máy tính đáng thương.

Nghe tin Diệp Vân muốn đi ra ngoài hoang dã cùng Hải Lạp để rèn luyện, mắt Mễ Á cũng sáng lên. Tuy nhiên cô chỉ nghĩ một chút rồi lắc đầu, cuối cùng sau khi tống tiền Diệp Vân ba bình đan dược dùng để phụ trợ tu luyện thì mới tha cho hắn.

Rời khỏi chỗ của Mễ Á bọn họ, Diệp Vân lại đi một chuyến đến chỗ Hách Nhã. Hiện tại ngoài Phái Khắc Tư ra, những người khác đều tu luyện công pháp của Diệp Vân, Hách Nhã tự nhiên cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên do trong cơ thể cô được cấy ghép tế bào nano, sau khi tu luyện sẽ dần dần bị tế bào vốn có thay thế, cho nên tốc độ tu luyện chậm hơn Lam Tước một chút, chỉ mới tu luyện đến Ngọc Thanh tầng thứ ba. Hải Lạp và Thụy còn thảm hơn, toàn thân bọn họ đều là tế bào nano, cho nên dù Diệp Vân đã tiêu hao lượng lớn dược liệu để tẩy mao phạt tủy, tái tạo thể chất cho họ, bọn họ hiện tại cũng chỉ mới tầng thứ ba Ngọc Thanh, còn những người khác là tầng thứ tư.

Diệp Vân đi đến trước cửa phòng Hách Nhã, gõ cửa rồi mở ra. Bước vào liền thấy Hách Nhã đang tựa vào cửa sổ, bất động nhìn phong cảnh phía xa ngẩn người. Diệp Vân thấy vậy liền đi tới, rất tự nhiên ôm chầm lấy cô từ phía sau, dịu dàng nói: "Đang nghĩ gì mà xuất thần thế, có người đến cũng không biết."

Bất thình lình bị ôm từ phía sau, Hách Nhã cũng giật nảy mình, cơ thể lập tức căng cứng. Tuy nhiên khi nghe thấy giọng nói của Diệp Vân, cô rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, giãy giụa một chút, phát hiện Diệp Vân không có ý buông ra, cô liền từ bỏ giãy giụa, cơ thể cũng thả lỏng ra, tựa về phía sau vào người Diệp Vân.

Hách Nhã dựa vào người Diệp Vân mà không quay đầu lại, ngược lại thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: "Em đang nghĩ, anh rốt cuộc là người thế nào, mục đích của anh là gì."

Nghe thấy câu trả lời này, Diệp Vân ngẩn ra một chút mới đáp: "Trước đó anh không phải đã nói với em rồi sao, mục tiêu của anh chính là em, đương nhiên, bây giờ còn phải thêm cả Lam Tước nữa. Mà dù anh rốt cuộc là người thế nào, đến từ đâu, có một điểm tuyệt đối sẽ không thay đổi, anh đối với thế giới này không có ác ý, cũng sẽ không làm hại các em. Ngược lại, anh không những không làm hại các em, còn sẽ không để bất cứ ai làm hại các em, các em chính là bảo bối của anh mà."

"Em không tin." Hách Nhã nói, đứng thẳng dậy. Diệp Vân cũng phối hợp buông cả hai tay ra, để cô rời khỏi vòng tay mình, đi tới bên bàn ngồi xuống.

Diệp Vân giang tay, vẻ mặt chân thành nói: "Sự thật chính là như vậy, em không tin anh cũng chẳng còn cách nào. Tuy nhiên dù các em có tin hay không, hiện tại các em đều là người của anh rồi, đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay anh."

Nghe thấy lời này của Diệp Vân, Hách Nhã bất lực liếc nhìn Diệp Vân một cái, không phản bác. Diệp Vân thấy vậy cười hắc hắc, nói: "Em xem, chính em cũng mặc định rồi đấy thôi."

Đối mặt với gã Diệp Vân có chút vô lại, Hách Nhã bất lực thở dài, nói: "Anh đến chỗ em chắc không phải chỉ để nói việc này chứ? Nếu là vậy, thì anh có thể đi được rồi, em phải bắt đầu tu luyện đây."

Hách Nhã đã muốn tiễn khách, Diệp Vân cũng không phí lời nữa, trực tiếp nói ra việc hắn muốn cùng Hải Lạp đi ra ngoài hoang dã một chuyến, đồng thời lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bình đan dược phụ trợ tu luyện.

Hách Nhã gật đầu, cất đan dược đi, nói: "Anh cứ yên tâm đi, ở đây có em và Lam Tước trông coi, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu, anh cứ an tâm dẫn Hải Lạp đi rèn luyện đi."

Nhận được sự đảm bảo của Hách Nhã, Diệp Vân gật đầu, trò chuyện thêm với Hách Nhã một lát, lúc này mới quay về phòng của mình.

Diệp Vân không có gì phải thu xếp, đồ đạc của hắn phần lớn đều ở trong túi Nhân Chủng hoặc nhẫn trữ vật, không cần phải thu dọn gì cả. Hiện tại chỉ đợi Hải Lạp thu dọn đồ đạc xong là họ có thể xuất phát.

Hải Lạp cũng có nhẫn trữ vật, không chỉ Hải Lạp, Mễ Á, Hách Nhã, Lam Tước thậm chí cả Thụy bọn họ đều có, chỉ là nhẫn trữ vật của họ không thể so được với Diệp Vân về không gian lưu trữ mà thôi.

Nhẫn trữ vật trong tay bọn họ đương nhiên là do Diệp Vân đưa, dù sao thứ này cũng không tính là trân quý, tặng cho bọn họ cũng chẳng sao.

Lúc đó Diệp Vân vốn định đưa một chiếc cho Hách Nhã bọn họ dùng để nghiên cứu, xem có thể dùng phương pháp khoa học để nghiên cứu ra kỹ thuật gấp không gian hay kỹ thuật nhảy vọt không gian gì đó hay không. Sau đó, rồi sau đó, Hách Nhã phát hiện sự tiện lợi của nhẫn trữ vật liền chiếm làm của riêng, rồi sau đó nữa, bọn họ mỗi người đều có một chiếc nhẫn trữ vật.

Mặc dù Diệp Vân vì việc này mà mất hơn mười chiếc nhẫn trữ vật, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thu hoạch được gì. Hách Nhã và Lam Tước thông qua nghiên cứu nhẫn trữ vật, tuy không thể nghiên cứu ra kỹ thuật gấp không gian, nhưng lại nghiên cứu ra kỹ thuật nén không gian tương tự như hạt Pym của Người Kiến, có thể nén thể tích của một vật phẩm xuống một điểm rất nhỏ, ví dụ như một chiếc xe tăng bình thường, cô ấy có thể nén xuống chỉ còn bằng đầu đũa, tuy nhiên khối lượng thì sẽ không thay đổi.

Có được kỹ thuật này, giáp nano của Hải Lạp bọn họ cũng được cải tạo thành nhẫn hoặc dây chuyền, sau khi đính kèm pháp trận, chỉ cần không tái tổ hợp thành chiến giáp, những lúc khác hoàn toàn giống hệt nhẫn hoặc dây chuyền thật sự.

Có nhẫn trữ vật thật tiện lợi, Diệp Vân vừa về đến phòng mình thì Hải Lạp đã thu dọn xong đồ đạc tìm tới. Diệp Vân nghĩ ngợi thấy không thiếu sót gì, đóng cửa lại, dẫn theo Hải Lạp xoay người rời đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:319
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.