Không biết người phụ nữ đó bị sao nữa, cho dù Diệp Vân đã từ chối rõ ràng, cô ta vẫn không chịu bỏ cuộc, thậm chí còn hưng phấn hơn. Đặc biệt là sau khi Diệp Vân bị cô ta làm cho phiền phức, ám chỉ rằng anh không thích loại phụ nữ tùy tiện, cô ta lại hưng phấn nói với Diệp Vân rằng, trong nhà cô ta còn có một đứa con gái mười bốn tuổi, chưa từng có bạn trai.
Diệp Vân không phải là gã lính mới ngây thơ không biết gì, thông tin ẩn ý trong lời nói của người phụ nữ này anh vẫn nghe hiểu. Chính vì nghe hiểu nên Diệp Vân mới nhíu mày, người phụ nữ này vì tìm kiếm kích thích mà lại chẳng hề quan tâm đến việc đẩy con gái mình vào hố lửa.
Mặc dù đây là chuyện riêng nhà người khác, nhưng Diệp Vân vẫn cảm thấy không thoải mái. Hơn nữa, người phụ nữ này hôm nay có thể nói ra những lời như vậy với anh, ngày mai cũng có thể nói ra với người khác. Cho nên, Diệp Vân để lại một tia thần niệm trên người cô ta, đồng thời thôi miên cô ta, gieo vào một ám thị tinh thần, ám thị rằng thực ra cô ta không thích đàn ông. Từ đó về sau, người phụ nữ này sẽ không còn hứng thú với đàn ông nữa, còn việc cô ta có hứng thú với phụ nữ hay không, thì đó không còn là chuyện của Diệp Vân nữa.
Để tránh người phụ nữ này quấy rối mình lần nữa, Diệp Vân không giải trừ thôi miên. Mãi cho đến khi anh theo chân gã dị nhân kia rời khỏi quán bar, người phụ nữ đó mới khôi phục bình thường. Người phụ nữ trở lại bình thường nhìn thoáng qua đám đàn ông trong quán bar, đặc biệt là những kẻ đang nhìn cô ta với ánh mắt nóng bỏng, trong mắt thoáng hiện một tia chán ghét, cô ta quay người rời khỏi quán bar. Tuy nhiên không biết vì lý do gì, cô ta lại khắc sâu diện mạo của Diệp Vân vào tận đáy lòng.
Diệp Vân không biết những chuyện này, và cho dù có biết chắc anh cũng chẳng bận tâm. Dẫu sao bọn họ cũng chỉ là người dưng nước lã, sau ngày hôm nay có còn gặp lại hay không vẫn còn là chuyện khó nói.
Diệp Vân rời quán bar, bám theo phía sau gã đàn ông kia từ xa, đi theo hắn tới khu ổ chuột của New York. Gã đàn ông bước vào một căn nhà rồi không thấy đi ra nữa, cứ ở lì bên trong. Diệp Vân đoán đây hẳn là chỗ ở của hắn.
Hiện tại đã tìm thấy chỗ ở của gã đàn ông, Diệp Vân không cần lo lắng không tìm được người nữa. Tuy nhiên nơi này cách biệt thự của Tony vẫn còn một khoảng cách, thần thức của anh chưa thể bao phủ khoảng cách xa như vậy vào mọi thời điểm, cho nên anh gọi điện thoại về cho Natasha, nói với cô rằng anh phải ở bên ngoài vài ngày, sau đó tìm một nơi ở lại trước.
Sở dĩ Diệp Vân đích thân canh chừng gã đàn ông này là vì anh phát hiện, trên người hắn lại có tới vài đạo khí tức của dị nhân khác, nghĩa là gã đàn ông này quả thực có liên hệ với người của tổ chức dị nhân.
Quan sát gã đàn ông này ở đây hai ngày, Diệp Vân cũng nắm rõ được chút lai lịch của hắn. Hắn hẳn là một thành viên của tổ chức dị nhân, nhưng chắc vẫn chưa tiếp xúc được với tầng lớp cao cấp của tổ chức dị nhân. Tuy nhiên đối với Diệp Vân mà nói, như vậy là đủ rồi.
Gã đàn ông này là một bác sĩ tâm lý, nhờ vào năng lực thôi miên của dị nhân, hắn ở đây cũng xem như có chút danh tiếng. Nhưng do tiếng tăm không tốt lắm nên hiện tại rất ít người tìm đến hắn. Lần trước hắn được gã mũ lưỡi trai cứu, chính là vì hắn lợi dụng năng lực thôi miên để thôi miên tình nhân của một đại ca trong khu vực này, không ngờ trong lúc "lăn giường" thì bị phát hiện, cho nên mới bị truy sát.
Đến ngày thứ ba, Diệp Vân phát hiện gã Jack (tên của gã đàn ông) vốn không mấy chú trọng ăn mặc lại cạo sạch râu trên mặt, rồi thay một bộ quần áo khá bảnh bao, điều này khiến Diệp Vân nhận ra có chuyện không đơn giản.
Quả nhiên, sau khi ăn sáng xong, Jack không hề đi làm, mà lái xe ra khỏi thành phố từ phía đông. Diệp Vân suy nghĩ một chút, cũng bắt xe buýt đuổi theo. Tuy nhiên sau khi ra khỏi thành phố, anh tìm một nơi không người, khởi động Long Hoàng, đồng thời để Long Hoàng ẩn thân, bám theo phía sau hắn.
Jack rời khỏi New York liền nhắm thẳng về một thị trấn nhỏ ở phía đông. Sau gần một giờ xe chạy, cuối cùng hắn dừng lại ở một quán cà phê. Điều khiến Diệp Vân mừng rỡ là, anh phát hiện ra khí tức của mấy tên dị nhân trong quán cà phê này.
Những dị nhân này đều mang dáng vẻ người bình thường, trong đó khí tức của một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi là mạnh nhất. Diệp Vân biết được từ cuộc trò chuyện của họ rằng, người phụ nữ đó là dị nhân cấp ba, đã được xem là dị nhân rất lợi hại rồi. Hơn nữa năng lực của cô ta lại là băng, có thể ngưng nước thành băng trong phạm vi nhất định để tấn công.
Từ cuộc trò chuyện của họ, Diệp Vân còn biết được đây là buổi tụ tập ba tháng một lần của họ. Mỗi lần tụ tập họ đều trao đổi thông tin và tình hình của bản thân, đồng thời nộp một khoản tiền để dùng cho chi tiêu của tổ chức. Đồng thời, tổ chức cũng sẽ sắp xếp một số nhiệm vụ và phát phần thưởng nhiệm vụ lần trước. Suy cho cùng, phương pháp hiệu quả nhất, nhanh nhất để tập hợp con người vẫn là lợi ích.
Trong số mấy dị nhân này, kẻ đứng đầu lại không phải là người phụ nữ có khí tức mạnh nhất, mà là một gã đàn ông khoảng ba mươi tuổi. Gã đàn ông đó trông cao lớn đẹp trai, là mỹ nam tiêu chuẩn trong mắt người Âu Mỹ. Tuy nhiên xét từ khí tức của hắn, hắn chỉ là một dị nhân cấp hai, năng lực cũng không quá xuất chúng, là loại năng lực viễn thị, chỉ có thể nhìn xa hơn người thường một chút mà thôi. Nhưng nhìn cử chỉ lời nói của hắn, gia cảnh hẳn là không tệ, hơn nữa đầu óc cũng đủ linh hoạt.
Mấy người nhanh chóng trình bày xong xuôi các tình hình, phần thưởng nhiệm vụ và nhiệm vụ tiếp theo cũng được sắp xếp xong, liền bắt đầu tán gẫu. Cũng chính lúc này Diệp Vân mới biết, tại sao gã Jack vốn không mấy chú trọng hình tượng hôm nay lại chải chuốt kỹ lưỡng như vậy. Tên này lại thích người phụ nữ có năng lực băng kia, hơn nữa nhìn từ biểu hiện của những người khác, thì tất cả mọi người đều biết tình huống này.
Buổi tụ tập chỉ kéo dài hơn một giờ rồi tan. Người phụ nữ có năng lực băng cùng gã đàn ông cầm đầu lái xe rời khỏi thị trấn nhỏ này. Cơ hội như vậy Diệp Vân đương nhiên sẽ không bỏ qua, lập tức bám theo. Mãi cho đến chập tối, ánh hoàng hôn vàng vọt nghiêng chiếu, họ mới tới một ngôi làng nhỏ vô danh.
Đây là một ngôi làng nhỏ gần như biệt lập với thế giới bên ngoài, trong vòng phạm vi hai mươi dặm xung quanh không có bất kỳ ngôi làng nào. Hơn nữa phía sau tựa vào núi lớn, phía trước là một nông trại lớn, trong nông trại trồng bắp trải dài vô tận. Lúc này râu bắp đã đen lại, từng hạt bắp căng mọng nước, dùng móng tay chọc một cái là vỡ ra, chính là thời điểm ngọt ngào nhất. Diệp Vân trông thấy có mấy đứa trẻ đang nướng bắp ngọt tươi ngon gần ruộng bắp.
Trên sườn núi phía sau ngôi làng có một trang viên lớn nửa ẩn nửa hiện trong cây cối xanh tươi, bên trong sinh sống rất nhiều dị nhân. Tuy nhiên những dị nhân này đa phần là những kẻ có ngoại hình khác thường, còn những dị nhân có diện mạo bình thường thì phần lớn vẫn sinh sống trong làng.
Trong thần niệm, Diệp Vân cũng đã phát hiện ra Giáo sư X cùng Vạn Từ Vương, tất nhiên, còn có Phượng Hoàng Nữ, Jean Grey. Điều khiến Diệp Vân ngạc nhiên là, khi thần niệm của anh quét qua toàn bộ ngôi làng nhỏ, Giáo sư X cũng phát hiện ra bất thường, tuy nhiên lại không phát hiện ra anh đang ở đâu, chỉ biết rằng có khách ghé thăm.
Giáo sư X với tư cách là dị nhân cấp bốn thực lực cường đại, hơn nữa lại là dị nhân thuộc phương diện tinh thần, có thể cảm ứng được sự xuất hiện của Diệp Vân cũng không có gì lạ. Dẫu sao trong phim Giáo sư X có thể thông qua thiết bị khuếch đại sóng não để kết nối với tất cả mọi người trên thế giới, đây quả là một năng lực rất biến thái. Chỉ xét riêng về cường độ tinh thần mà nói, Giáo sư X có lẽ cũng không yếu hơn Diệp Vân.