Infinity Stones, Phoenix Force, Death, Celestials, Asgardians, Ancient One, Dormammu... thế giới này có rất nhiều tồn tại mà Diệp Vân cũng không thể đắc tội, may mắn thay đại đa số bọn họ đều không ở Trái Đất, cũng không có xung đột gì với Diệp Vân, nếu không, chỉ cần tùy tiện một kẻ xuất hiện là Diệp Vân chỉ còn nước bỏ chạy.
Phát hiện tung tích của dị nhân, Diệp Vân vẫn rất vui vẻ, nhưng kẻ mà hai người gặp phải không phải là nhân vật quan trọng gì. Nếu thực sự là nhân vật quan trọng, với đẳng cấp của gã đàn ông đội mũ lưỡi trai kia, còn chưa đủ tư cách tiếp xúc, dù sao hắn cũng chỉ là một người bình thường hơi "lạnh" một chút mà thôi.
Từ khí tức kia suy đoán, thời gian gã đàn ông đó tiếp xúc với dị nhân chắc không lâu lắm. Để tránh đêm dài lắm mộng, Diệp Vân quyết định không đợi nữa, giả vờ một bộ dáng buồn bực, thay một bộ quần áo rồi đến quán bar gần đó uống rượu.
Diệp Vân đến quán bar chưa đầy nửa tiếng, gã đàn ông đội mũ lưỡi trai từng giám sát hắn từ xa cũng tới. Gã đàn ông đó ngồi vào một vị trí trong quán, gọi một ly cocktail. Có lẽ mấy cô nàng phương Tây kia thích kiểu cao lãnh thần bí đó, hoặc cũng có thể là do gã thường xuyên đến đây, gã vừa ngồi xuống đã có một cô nàng phương Tây đạt mức tám điểm đi tới, ngồi xuống cạnh gã. Tuy nhiên, cô nàng đó vừa ngồi xuống đã bị gã xua đuổi, bởi vì Diệp Vân nhìn thấy, khi cô nàng ngồi xuống cạnh gã, vô tình chạm phải báng súng dắt bên hông gã.
Diệp Vân trông khá đẹp trai, cộng thêm khí chất thần bí ẩn hiện trên người hắn càng có sức hấp dẫn chí mạng đối với phụ nữ. Nhưng đáng tiếc, nơi hắn đang ở hiện tại là nước Mỹ, vào thời điểm này ở Mỹ, bất kể là người Hoa, người Hàn hay người Nhật đều không được hoan nghênh lắm. Cộng thêm việc Diệp Vân trông không đủ vạm vỡ, mà phụ nữ Âu Mỹ đại đa số đều thích kiểu tráng hán toàn thân cơ bắp, mãnh nam hoặc người có tiền, cho nên hắn ngồi ở đây nửa tiếng đồng hồ mà không có ai tới bắt chuyện, cho dù quần áo trên người hắn trông rất ổn.
Quần áo trên người Diệp Vân quả thực rất tốt, quần áo hắn đang mặc cơ bản đều là do Natasha mua giúp hoặc Stark cho người đặt làm. Tuy hắn không biết chính xác một bộ tốn bao nhiêu tiền, nhưng với tính cách của Stark và Natasha, tuyệt đối không rẻ. Bộ hắn đang mặc trên người chính là do đại sư nào đó chế tác thủ công thuần túy.
Quần áo cấp bậc này tuy đắt nhưng mặc vào quả thực rất thoải mái, hơn nữa mặc trên người có thể làm tôn lên khí chất của bản thân một cách hoàn hảo. Nhưng nó cũng có một khuyết điểm rất rõ ràng, đó là không có logo, hay nói cách khác là không có nhãn hiệu rõ ràng, điều này dẫn đến việc người không biết hàng căn bản nhìn không ra, chỉ tưởng nó là hàng vỉa hè hoặc loại mấy chục tệ một bộ trên Taobao mà thôi.
Quán bar nơi hắn đang ở chỉ là quán bar bình thường ven đường, đại đa số người đến đây đều là tầng lớp lao động, rất ít người có thể nhận ra giá trị bộ quần áo trên người Diệp Vân. Cũng chính vì thế, mặc dù Diệp Vân mặc quần áo trị giá vài vạn, vài chục vạn, thậm chí đắt hơn, nhưng không có một người phụ nữ nào tới bắt chuyện với hắn.
Diệp Vân trước kia từng nghe một câu chuyện đùa, câu chuyện nói như thế này: Ngày đó, tôi hẹn em ra ngoài muốn tỏ tình với em, nhưng em lại lên xe BMW của hắn rồi đi mất. Em không biết rằng, xe BMW của hắn giá hai mươi vạn, còn đôi Nike dưới chân tôi giá tám mươi vạn.
Hoàn cảnh hiện tại của Diệp Vân khá giống cảm giác của câu chuyện đùa đó, nhưng hắn cũng chẳng bận tâm, bởi vì hắn biết, chẳng bao lâu nữa, chắc chắn sẽ có phụ nữ tới bắt chuyện với hắn, hơn nữa người phụ nữ đó tuyệt đối sẽ rất tuyệt vời.
Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của Diệp Vân, sau khi nữ phục vụ bưng ly cocktail mà gã đàn ông đội mũ lưỡi trai gọi qua đó, chỉ mới mười phút sau đã có hai cô nàng song sinh có vóc dáng và dung mạo đều rất khá bước từ ngoài cửa vào. Hai cô nàng song sinh phương Tây chừng hai mươi tuổi đó bước vào quán bar, nhìn quanh một vòng. Khi nhìn thấy Diệp Vân, hai đôi mắt lập tức sáng lên, nhìn nhau một cái, dưới sự chú ý của không ít người, hai cô nàng đi thẳng về phía vị trí của Diệp Vân.
Diệp Vân dùng ánh mắt dư quang nhìn cặp song sinh đang khoan thai đi tới, khóe miệng khẽ nhếch, thầm nghĩ: "Cuối cùng cũng tới, ta đợi các ngươi lâu lắm rồi, không ngờ lại là một cặp song sinh cực phẩm, đúng là làm khó cho các ngươi rồi."
Diệp Vân sở dĩ khẳng định chắc chắn sẽ có người tới bắt chuyện là vì hắn phát hiện, gã đàn ông đội mũ lưỡi trai lúc đưa tiền boa cho nữ phục vụ đã khẽ nói mấy câu, và âm thầm ra hiệu về hướng hắn. Mặc dù hắn không nghe cuộc đối thoại của hai người, nhưng muốn đưa hắn đến nơi kín đáo mà không kinh động hắn, thì không ngoài việc dụ dỗ bằng lợi ích. Tiền bạc hắn không thiếu, vậy chỉ còn cách dụ dỗ bằng sắc đẹp. Hơn nữa hắn đang ở trong quán bar, lại rõ ràng là đến tìm diễm ngộ, cho nên Diệp Vân suy đoán, nếu người đó muốn dụ hắn ra khỏi quán bar, thì chắc chắn là dùng mỹ nhân kế.
Diệp Vân khẳng định như vậy có mấy nguyên nhân: Một là nơi này là quán bar, là nơi nam nữ giải tỏa áp lực, tìm kiếm diễm ngộ, sử dụng phương pháp dùng mỹ nhân kế sẽ không quá đột ngột, hơn nữa nhân lực cơ bản là có sẵn, chỉ cần tốn chút tiền là được; Hai là một khi kế hoạch thành công, gã hoàn toàn có thể để người phụ nữ mình thuê đưa hắn đến nơi đã định, tiện cho gã ra tay; Ba là, Diệp Vân cảm thấy với dung lượng não bộ của bọn họ, trong thời gian ngắn như vậy mà có thể nghĩ ra chủ ý này đã là không tệ rồi. Hiện tại suy đoán của hắn quả nhiên đã ứng nghiệm.
Mặc dù trong lòng thầm vui mừng vì cá đã cắn câu, nhưng trên mặt Diệp Vân vẫn không chút biến sắc, vẫn ngồi đó uống rượu với vẻ mặt buông thả. Hai chị em song sinh nhìn thấy tình cảnh này, kín đáo nhìn nhau một cái, cả hai cùng cười ngồi xuống bên cạnh Diệp Vân. Vừa ngồi xuống, cô nàng bên trái đã lên tiếng trước, cười ngọt ngào: "Tiểu soái ca này, chúng ta có thể ngồi cạnh anh không?"
Diệp Vân quay đầu nhìn hai người một cái, cười nói: "Đương nhiên là được, hai vị tiểu thư xinh đẹp."
Tự giới thiệu, tán gẫu, yêu cầu mời rượu. Một chai rượu uống cạn, ba người cũng trở nên thân thiết hơn. Cặp song sinh kia rõ ràng không phải lần đầu làm chuyện này, tửu lượng cực tốt, rượu gọi toàn là loại đắt tiền, lúc uống cũng là bọn họ uống một ngụm nhỏ, Diệp Vân uống một ngụm lớn. Tuy nhiên Diệp Vân lại chẳng hề để tâm, đến bao nhiêu uống bấy nhiêu. Dần dần, ba người tựa vào nhau, tay Diệp Vân cũng trở nên không yên phận. Hai cô nàng tuy trông có vẻ không vui, nhưng không biết nghĩ đến cái gì lại không né tránh.
Trong nửa giờ, Diệp Vân uống sạch ba chai rượu vang độ cồn cao cộng thêm ba ly cocktail nồng độ mạnh, đã bắt đầu "lảo đảo sắp ngã", đôi mắt cũng trở nên mơ màng, nói năng bắt đầu trở nên lộn xộn không rõ ràng, có vẻ như đã "say" rồi. Hai chị em thấy vậy mắt sáng lên, kín đáo làm thủ hiệu với gã đội mũ lưỡi trai, gã đội mũ lưỡi trai nhìn thấy thủ hiệu liền rời đi ngay lập tức.
Gã đội mũ lưỡi trai rời đi chưa đầy hai phút, người phụ nữ ngồi bên phải Diệp Vân liền tựa vào người Diệp Vân, bảo hắn thanh toán, trong lời nói ám chỉ muốn đưa hắn đi "vui vẻ". Diệp Vân hiểu ý cười một tiếng, vô cùng phối hợp thanh toán, rồi theo hai người rời khỏi quán bar.
Hai cô gái vừa dìu Diệp Vân ra đến bên ngoài quán bar, một chiếc xe ô tô màu đen liền dừng lại trước mặt ba người. Hai cô gái xác nhận một chút, đây chính là chiếc xe mình đang chờ, vội vàng dìu Diệp Vân lên xe rời đi.