Dự án thí nghiệm siêu chiến sĩ đã thành công, Diệp Vân đương nhiên không cần phải ở lại trại huấn luyện nữa. Dựa vào chiến quả của cậu khi giao chiến, Tướng quân Hans đã sớm viết một bản đánh giá xuất sắc gửi về Hoa Hạ.
Ngày thứ ba sau khi thí nghiệm siêu chiến sĩ thành công, khóa học của tốp binh sĩ đến chiến trường Mỹ - Đức để học tập như Diệp Vân cũng chính thức kết thúc. Tuy nhiên, do tình hình chiến đấu quá khốc liệt, tạm thời không thể điều động máy bay đưa họ về nước, Diệp Vân và mọi người đành phải lưu lại quân doanh.
Đợt binh sĩ Hoa Hạ đi cùng với Diệp Vân có tổng cộng hai trăm hai mươi chín người, nhưng đến nay, chỉ còn lại một trăm năm mươi ba người sống sót. Tỉ lệ tử vong gần một phần ba, con số này không thể coi là thấp. Ngoài Diệp Vân ra, những người còn lại hầu hết đều bị thương nặng nhẹ khác nhau, có thể thấy, người Hoa ở nơi này quả thật không được chào đón lắm, suy cho cùng thì thể chất vẫn còn hạn chế.
Diệp Vân là người có biểu hiện xuất sắc nhất trong nhóm, hơn nữa cậu lại có quan hệ khá tốt với Howard và Steve, cho nên cậu không cần phải ở lại quân doanh. Còn Erskine thì đã phẫu thuật thành công từ ngày hôm đó, hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm, Steve cũng đã như ý nguyện mà ôm được mỹ nhân về.
Việc nghiên cứu thành công siêu chiến sĩ giống như tiêm một liều thuốc kích thích mạnh vào quân đội Mỹ, khiến cấp cao phía Mỹ vô cùng phấn khích, dẫn đến các đợt tấn công vào quân Đức cũng trở nên sắc bén hơn. Cuối cùng, vào ngày thứ năm sau khi thí nghiệm thành công, họ đã giành được một thắng lợi lớn, chiếm đóng thành công một cứ điểm lớn của quân Đức.
Thắng lợi to lớn như vậy đã vực dậy sĩ khí quân Mỹ. Phía Mỹ đặc cách cho ba ngày nghỉ luân phiên, mỗi người đều có ba ngày để thả lỏng một chút. Cơ hội tốt thế này làm sao Howard có thể bỏ qua? Anh ta lập tức tổ chức một buổi tiệc rượu lớn, mời rất nhiều sĩ quan đến tham dự. Tất nhiên, đây cũng là cơ hội để Steve xuất đầu lộ diện trước mọi người.
Đã có tiệc rượu thì chắc chắn phải có khiêu vũ. Bạn nhảy của Steve không cần phải nói, đương nhiên là Carter. Howard thì không bao giờ thiếu bạn nhảy. Ngược lại là Diệp Vân, tuy cậu cũng khá nổi tiếng, nhưng cái danh tiếng đó chỉ nằm trong phạm vi tầng lớp cao cấp và một nhóm nhỏ người xung quanh. Thêm nữa, cậu lại không giống Howard suốt ngày tham gia các buổi giao lưu, cho nên căn bản không có bạn nhảy. Cuối cùng, vẫn là Carter giới thiệu cho cậu một nữ binh.
Nữ binh đó tên là Selina, chiều cao chỉ thấp hơn Diệp Vân một chút, mang giày cao gót vào là cơ bản ngang bằng với Diệp Vân. Dung mạo vô cùng tinh xảo, thậm chí còn nhỉnh hơn cả Carter. Tuy nhiên, Selina này ít đi một phần anh khí so với Carter, lại thêm một phần nhu mì, vóc dáng cũng không nóng bỏng bằng.
Theo lời Selina kể, cô được Carter cứu từ vùng bị chiếm đóng, sau đó mới gia nhập quân đội. Nhưng Diệp Vân lại dễ dàng nhận ra, cô ấy rõ ràng đang nói dối. Kết hợp với sắc mặt hơi mất tự nhiên của Carter khi giới thiệu cô cho mình, không cần nghĩ cũng biết thân phận của Selina này là gì. Dù vậy, Diệp Vân cũng chẳng bận tâm, bất kể Selina nói gì cậu đều trả lời nước đôi, không hề để lộ ra một chút sơ hở nào.
Mặc dù Diệp Vân cũng từng tham gia không ít buổi tiệc kiểu này, nhưng cậu vẫn không thích nghi được với khung cảnh như thế. Hơn nữa hiện tại đang là thời kỳ Thế chiến II, có chút khác biệt so với hậu thế, vì vậy sau khi khiêu vũ một bài cùng Selina, Diệp Vân liền tìm một góc để tự mình uống rượu ăn đồ ăn.
Trong toàn bộ buổi tiệc khiêu vũ, chỉ có một mình Diệp Vân là người da vàng, cho nên dù cậu có trốn trong góc vẫn cực kỳ bắt mắt. Huống chi bên cạnh cậu còn có một mỹ nữ có thể coi là kinh diễm. Thế là, hết người này đến người khác tới mời Selina khiêu vũ, nhưng Selina đều từ chối hết thảy.
Đàn ông thích nhất là thử thách, càng khó đạt được thì họ lại càng muốn chinh phục. Thế nên, ban đầu chỉ là vài người lác đác, sau đó biến thành xếp hàng tới mời Selina khiêu vũ. Có lẽ bị làm phiền đến phát bực, Selina trực tiếp ôm lấy cánh tay Diệp Vân, áp sát vào người cậu, bày tỏ thái độ của mình. Lúc này, những người tới mời mới chịu bỏ cuộc.
Diệp Vân cảm nhận được sự mềm mại ấm áp truyền đến từ cánh tay, cố ý hỏi: "Tại sao không đi khiêu vũ với họ? Tôi thấy trong số họ có mấy người thực sự khá điển trai đấy. Nếu là vì tôi, thực ra cô không cần phải để tâm đâu."
Selina nghe Diệp Vân nói vậy thì rõ ràng sửng sốt một chút. Bởi vì trong quan niệm của họ, nếu bạn nhảy của mình bị người khác cướp mất, đó là một chuyện cực kỳ mất mặt. Một khi bị đồn ra ngoài, có lẽ một thời gian rất dài sẽ không ngẩng đầu lên nổi, thậm chí nếu có tiệc khác cũng sẽ không có cô gái nào nguyện ý làm bạn nhảy của hắn. Tuy nhiên, Selina nghĩ lại thân phận của Diệp Vân thì liền thấy nhẹ nhõm, mỉm cười duyên dáng: "Tuy họ cũng khá đẹp trai, nhưng tôi vẫn thấy anh thú vị hơn. Trên người anh có một loại khí chất thần bí, khiến tôi có dục vọng muốn khám phá không thôi."
Nói xong câu này, đôi mắt đẹp của Selina đong đầy tình ý, cô thè lưỡi liếm đôi môi đỏ mọng đầy gợi cảm, mang đậm ý trêu chọc. Thế nhưng, Diệp Vân lại phán đoán từ hơi thở trên người cô rằng, ít nhất đã hơn hai năm cô không đụng vào đàn ông. Nói cách khác, những hành động này hoàn toàn là cô đang giả vờ. Tuy nhiên, ai mà không thế chứ?
Nhìn Selina đang liếc mắt đưa tình trước mắt, khóe miệng Diệp Vân khẽ nhếch lên, đột nhiên vươn tay ôm lấy vòng eo thon của cô. Ngay khoảnh khắc tay cậu ôm lấy eo Selina, Diệp Vân cảm nhận rõ ràng cơ thể cô hơi cứng lại một chút, rồi mới thuận thế hoàn toàn tựa vào người cậu, cười khúc khích: "Tôi còn tưởng với nhan sắc của mình không lọt vào mắt xanh của anh chứ."
Người ta thường nói, đã diễn thì phải diễn cho trọn bộ. Đã Selina muốn chơi với cậu, vậy thì cậu sẽ cùng cô chơi đùa một chút. Diệp Vân cũng không đáp lời, tay ôm eo Selina hơi di chuyển lên trên một chút, đồng thời gọi phục vụ mang thêm mấy chai rượu tới. Selina đang được Diệp Vân ôm trong lòng nhìn thấy cậu gọi rượu, ánh mắt khẽ động, không hề phản kháng, mặc cho Diệp Vân "ăn đậu hũ" của mình.
Vài chén rượu vào bụng, Selina đã từ chỗ ngồi bên cạnh chuyển sang ngồi trên đùi Diệp Vân, hai người cũng trở nên thân mật hơn. Ngay cả khi Diệp Vân đưa tay tới những chỗ nhạy cảm, Selina cũng chỉ lườm cậu một cái đầy quyến rũ, nhẹ nhàng đẩy tay Diệp Vân ra. Theo thời gian trôi qua, những chai rượu trước mặt hai người ngày càng nhiều, sắc mặt cả hai cũng ngày càng đỏ. Khi chai rượu thứ tư trống không, cả hai đều trở nên "thần trí mơ hồ".
Hai người Diệp Vân ở trong buổi tiệc vốn dĩ đã khá nổi bật, nên đương nhiên sẽ có người chú ý đến họ. Đặc biệt là Howard, lúc Selina ôm cánh tay Diệp Vân, Howard đã thỉnh thoảng liếc nhìn. Bây giờ thấy hai người sắp say, anh ta lập tức sáng mắt lên, gọi bạn nhảy của mình, hất cằm về phía hai người Diệp Vân. Còn bạn nhảy của anh ta, người phụ nữ diễm lệ có dáng người cao gầy, nóng bỏng bất thường kia hiểu ý mỉm cười, đi theo Howard tới bên cạnh Diệp Vân. Về phần Steve và Carter, hai người họ đang ôm nhau khiêu vũ thắm thiết.
"Vân, Selina, hai người say rồi, đi thôi, để tôi và Isha đưa hai người về." Howard vừa nói vừa ra hiệu cho Isha, để cô đỡ Selina đang ngồi trong lòng Diệp Vân dậy, còn anh ta thì đỡ Diệp Vân, đồng thời hạ giọng đầy ám muội nói với Diệp Vân: "Tôi chỉ giúp cậu được đến đây thôi." Hóa ra, lúc nãy khi Diệp Vân gọi phục vụ mang rượu, anh ta đã cố tình để phục vụ đổi thành loại có độ cồn cao hơn.