“Cậu ổn chứ?” Maddox hỏi Jack trong văn phòng.
“Chỉ là tôi thấy hơi mệt.”
“Về chuyện vừa xảy ra, chuyện anh trai cậu... chúng ta có thể xem xét lại, tôi có thể cho cậu nghỉ phép vì hoàn cảnh cá nhân. Hẳn hai tuần, nếu cậu muốn.”
Jack gật đầu. “Cảm ơn sếp.”
“Khi nào cậu muốn nghỉ...?”
“Không, tôi sẽ không nghỉ phép.”
“Được thôi.” Maddox loay hoay nghịch chiếc kẹp giấy. “Giá như cậu nói chuyện đó với tôi thì chúng ta đã có thể làm gì đó.”
“Sếp nên làm gì đó với tay Mel Diamond trước đi.”
“Tôi đã cảnh cáo cậu ta rồi. Thêm một lỗi nữa là khỏi cần khiển trách mà ra điều trần luôn.”
“Thoát tội dễ dàng quá nhỉ?”
“Cảnh cáo miệng là thứ duy nhất tôi có thể làm vào lúc này. Đành phải bỏ qua thôi.”
“Ôi chúa ơi.” Jack ném chiếc bút kêu cạch một tiếng rõ to. Maddox giật mình ngẩng đầu lên.
“Chuyện gì?”
“Tôi không biết nữa, Steve. Từ tất cả những gì tôi chứng kiến, hắn ta đúng là một tên khốn. Làm hỏng hết chuyện này tới chuyện khác. Mà sếp thì...” Anh dừng lại lấy hơi. “Mà sếp thì có vẻ như ém nhẹm hết đi. Sếp với cái câu lạc bộ đua thuyền thành phố rồi cuộc thi đua thuyền Frostbite và mạng lưới bạn bè của sếp...”
“Chờ đã, chờ đã.” Maddox giơ một tay lên. “Tôi cũng không phải kẻ ngốc, Jack, chúng ta đều biết Diamond nhờ miệng lưỡi mà leo lên. Còn cái gọi là mạng lưới bạn bè kia? Không hề tồn tại. Có thể là ở chỗ khác nhưng trong Tổ Trọng án thì không.” Ông dừng lại, hạ giọng xuống một tông. “Nghe này, Jack...”
“Vâng.”
“Tôi đáng lẽ không cần phải nói ra điều này, nhưng tôi vẫn nói. Cậu thực sự là một cảnh sát giỏi hơn cậu ta. Cậu ta sẽ phạm sai lầm. Sớm thôi, còn cậu?” Ông bẻ chiếc kẹp giấy làm đôi rồi ném vào sọt rác. “Cậu, Jack, cậu thì không, cậu...” Ông ngồi lại vào ghế, khoanh tay trước ngực và nhìn viên thanh tra của mình với vẻ mặt giống như thỏa mãn. “Tóm lại là đừng có lo lắng quá, được chứ?”
“Sếp.” Marilyn thập thò ngoài cửa phòng, miệng ngậm một thanh sô cô la Twix. “FSS gửi người mang kết quả tới.”
“Cảm ơn cô.” Maddox nặng nề đứng dậy. “Chúng ta có thể sẽ rõ hơn một chút về quyết định có buộc tội hắn hay không.”
Ông rời khỏi phòng, để Marilyn và Jack ở lại nhìn nhau.
“Có chuyện gì sao?”
“À không, chỉ mong là anh không sao. Thế thôi, chúng tôi thực sự lo lắng cho anh.”
Jack lún sâu vào trong ghế, cảm thấy hổ thẹn vì cơn giận của mình. “Cô thật tốt bụng.”
“Không phải tốt bụng, mà là có tình người.” Cô xoay người toan rời đi thì dừng lại ở ngưỡng cửa, ngón tay dính sô cô la ngậm trong miệng. “Tôi có thể hiểu là anh không muốn thẩm vấn Cook nữa, đúng không?”
“Không cần.”
“Tốt, vì chuyến bay hãng Air India đó sẽ cất cánh trong vòng một tiếng đồng hồ. Anh chắc chứ?”
“Ừ, để anh ta đi.”
“À, còn có một tin nhắn cho anh từ ca trực đêm trước. Một người tên là Julie Darling. Anh biết đấy, Little Darlings.” Cô nở một nụ cười với anh. “Darling.”
o0o
Nghe giọng Julie là anh có thể đoán ra mình vừa đánh thức cô ta dậy.
“Xin lỗi.”
“Không sao.” Julie cố nén ngáp. “Tôi vốn hay dậy muộn. Nghề này nó thế.”
“Tôi nhận được tin nhắn của chị.” Anh kẹp điện thoại xuống dưới cằm. “Chị nhớ ra chuyện gì sao?”
“Không phải nhớ. Có chuyện đã xảy ra.”
“Tôi nghe đây.”
“Anh bảo gọi cho anh nếu có ai đó bỏ sô.”
“Đúng vậy.”
“Có người vừa bỏ bom tôi.”
Jack khựng lại. “Được rồi. Là ai vậy?”
“Cô ấy tên là Peace. Peace Nbidi Jackson. Hình như nửa dòng máu lai Ghana hay gì đó. Cô ấy không xuất hiện cho sô diễn ở Earl's Court - và từ đó tới nay cũng chẳng có tin tức gì luôn.”
“Lần cuối cùng cô ấy xuất hiện là ở đâu?”
“Cô ấy có sô ở phía Đông Greenwich. Dog & Bell. Thứ Tư tuần trước.”
Một ngày trước khi cảnh sát tới. Hắn ta nhanh hơn ta một bước...
“Julie.” Anh với tay mở ngăn kéo lấy bút bi rồi dùng răng kéo nắp bút ra. “Chị có địa chỉ của cô ấy không? Và đừng nghĩ ngợi gì cả, được không?”
Trong phòng phá án, Marilyn đã có mọi thông tin về Peace Nbidi Jackson.
“Cô ấy là một trong những người mà bên Sở cảnh sát đã báo với chúng ta. Một trong số ba mươi trường hợp.” Marilyn di chuyển xuống phía dưới màn hình. “Đây rồi. Clover Jackson, đó là mẹ cô ấy, hôm qua đã báo con gái mình mất tích. Peace có chút vấn đề với ma túy. Heroin. Cô ấy bắt xe buýt từ East Ham tới đâu đó quanh đường hầm Blackwall. Mẹ Peace cho là cô ấy chỉ quanh quẩn ở Greenwich, nhưng khi không thấy con gái trở về, bà đã gọi cảnh sát, lo lắng tới gần phát điên lên.”
“Được rồi. Cử ai đó tới nhà họ đi. Mở hồ sơ vụ án. Có lẽ đây là lần sơ hở đầu tiên của hắn. Sát hại một cô gái có thân nhân báo mất tích.” Anh ngước nhìn lên. Maddox đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm một tờ giấy. Jack nhận ra logo hình kim cương hai màu xanh đỏ của FSS ở góc bên phải, chỉ có thể là kết quả đó.
Maddox đợi cho cả phòng phá án im lặng.
“Đúng vậy. Tin tốt là chúng ta sẽ không cần phải gõ cửa phòng thẩm phán nữa.” Không ai nói gì. “Tên ngốc tội nghiệp ở Greenwich kia sẽ được trả về. Cho dù có lấy được mẫu máu tốt hơn cũng chẳng có tác dụng gì. Vì thậm chí đến nhóm máu cũng không trùng.”
Trên chiếc ghế sát tường ở phía cuối phòng, quai hàm Diamond nghiến chặt lại dưới lớp da rám nắng, hai lỗ mũi phập phồng như muốn nổ tung. Điện thoại của Marilyn bỗng reo lên khiến mọi người giật nẩy mình. Cô nhìn chăm chăm vào điện thoại một lúc, mặt đỏ lên vì hết thảy mọi ánh mắt đều đổ vào mình. Đó là điện thoại của Betts, gọi từ cầu London. Marilyn lắng nghe, nhìn Maddox, rồi tới Diamond, cuối cùng lại lặng lẽ chuyển điện thoại cho Jack.
Gemini nhìn chằm chằm vào vệt màu đen chạy dài trên tường buồng giam và tự hỏi không biết nó có phải chính là thứ mà gã đang nghĩ tới không. Chẳng lẽ họ cọ rửa mấy chỗ gớm ghiếc này ư? Cánh cửa bật mở và viên hạ sĩ phụ trách giam giữ bước vào với một chiếc túi nylon đựng quần áo của Gemini. Đôi giày Nike đặt ở trên cùng, sạch sẽ, mới tinh như một cặp bánh mì vừa ra lò.
“Anh Henry.”
“Chuyện gì?”
“Anh có thể về nhà.”
Gemini đảo mắt đầy hoài nghi. “Thật ư?”
“Đúng vậy.” Viên cảnh sát đặt quần áo lên giường, bên cạnh Gemini, đứng thẳng dậy rồi nhìn gã bằng ánh mắt ngán ngẩm. “Là thật.”
Jack đang nói chuyện điện thoại với Fiona Quinn thì Essex và điều tra viên Logan gõ cửa phòng, vẻ mặt Essex trông rất tệ.
“Chúng tôi chuẩn bị tới nhà Harteveld.” Anh giơ chiếc túi thu thập vật chứng màu vàng quen thuộc lên.
“Tôi sẽ tới chậm hơn các anh một bước. Cô Quinn sẽ gặp chúng ta ở đó.”
“Jack.”
“Chuyện gì?”
Essex cúi sát vào Jack để Logan không nghe được anh nói gì. “Tiến sĩ Amedure đang cố gọi cho cậu từ phòng thí nghiệm.”
“Vậy ư?” Jack ngồi thẳng dậy, đưa tay che ống nghe. “Bà ấy có tìm thấy gì không?”
Essex ngập ngừng. “Có.”
“Là gì?”
“Bà ấy nói đó là xương động vật. Xương heo. Và bà ấy rất lấy làm tiếc.”
Jack ngồi sụp xuống ghế.
“Cậu ổn chứ?”
“Ừ. cũng không có gì đáng ngạc nhiên.”
“Họ có thể buộc hắn tội phá rối trật tự trị an. Cho hắn ra tòa. Cậu muốn bao nhiêu nhân chứng thì có bấy nhiêu.”
“Không cần.” Jack đã quá mệt mỏi. Mệt mỏi vì những gì mà vụ việc của Ewan đã gây ra cho anh. “Cảm ơn anh. Nhưng bỏ đi. Hắn sẽ còn làm thế nhiều lần nữa.”