Trở về nhà với cái đầu bốc hỏa, tôi thấy cần có chút riêng tư. Muốn thư giãn và suy ngẫm, tôi quyết định chọn một việc tôi thường làm mỗi khi bực mình hay quá tải. Tôi vào ga ra, vứt vài tờ báo cũ lên bàn thợ và bắt đầu tháo khẩu Glock 21 ra lau chùi.
Suốt nửa tiếng đồng hồ, tôi hăng hái lau chùi nòng súng và khe trượt cho đến khi mọi thứ sáng bóng như một đồng xu mới. Tôi chẳng mấy tự hào mà thừa nhận rằng trong khi làm công việc tỉ mỉ ấy, một vài ý nghĩ phi Cơ đốc giáo đã hình thành trong đầu tôi và chúng có liên quan đến một vài cư dân nhất định của Breezy Point. Trong khi nạp lại đạn cho khẩu súng bán tự động và nhét hộp tiếp đạn vào đúng vị trí kèm theo tiếng cách trơn tru, tôi nhắc đi nhắc lại trong đầu là lần sau gặp Seamus, tôi sẽ xưng tội.
Trong khi dọn dẹp, tôi tìm thấy hai chai Johnnie Walker Nhãn Đen trên giá, sau một lọ cà phê đầy ự. Hẳn một trong những cậu em họ của tôi đã bỏ lại đây sau một kì nghỉ gia đình dở khóc dở cười nào đó. Tôi gõ gõ ngón tay lên mặt chiếc bàn thợ và đặt cái chai rượu còn lưng nửa lên đó.
Tại sao không say sưa một chút và mặc cho thế giới đi thẳng xuống địa ngục kia chứ? Chắc chắn tôi có một lí do chính đáng để làm chuyện đó. Phải nói là có nhiều lí do chính đáng mới đúng.
Trong lúc tôi yếu ớt đứng đó và mệt mỏi nhìn chai rượu Scotland thì nghe thấy tiếng bước chân trên thềm cùng tiếng chuông cửa réo vọng vào từ bên ngoài.
— Juliana có nhà không? - Có tiếng gọi.
Đó là một cậu Joe nào đó, một nam sinh dáng người dong dỏng, thân thiện và không bị rối loạn tâm lí, sống ở dãy nhà phía trên vẫn thường lui tới đây bởi trót cảm nắng Juliana.
— Chào Joe, - tôi nghe thấy tiếng Juliana một giây sau đó.
— Này em, Brian cùng mấy em của em có thích chơi đố chữ tiếp không? - Chàng Romeo láu cá của Breezy Point nói.
— Joe, tối nay thì không được, nhưng sáng mai em sẽ nhắn tin cho anh, vậy nhé? - Juliana đáp cụt ngủn trước khi đóng sập cửa trước mặt cu cậu.
“Lạ thật,” tôi nghĩ khi đi ra và bước lên thềm sau khi Joe đã rời khỏi. Tôi biết Juliana cũng hơi có cảm tình với cậu nam sinh này. “Có chuyện gì vậy nhỉ?”
Tôi đoán ra ngay khi thấy Juliana qua ô cửa sổ trước nhà. Con bé ngồi trên đi văng, cười toe toét và tô móng chân cho Bridget trong khi Fiona, Shawna và chrissy đang chờ đến lượt. Tôi thấy Jane ngồi trên ghế tựa, mắt đắp một lát dưa chuột.
Tôi đứng đó lắc đầu trong kinh ngạc. Juliana biết toàn bộ chuyện rắc rối liên quan tới Flaherty đã ảnh hưởng tới những cô em của mình thế nào nên quyết định hủy kế hoạch đi chơi để an ủi các em bằng vài ngón nghề spa. Trong khi tôi ngứa ngáy chân tay muốn mở chai rượu thì hình ảnh Juliana cứ thấp thoáng trước mắt.
“Mike Bennett, hãy làm một người cha gương mẫu xem nào,” tôi lầm bầm trong khi ngồi phịch xuống chiếc ghế đu trước cổng. Tôi vẫn còn ngồi nguyên tại đó khi Mary Catherine bước ra. Nàng nhíu mày trước vẻ mặt buồn rầu ủ ê của tôi và ngồi xuống bên cạnh.
— Chuyện Flaherty ra sao rồi anh?
Tôi nhìn nàng, toan giấu biến cuộc viếng thăm vừa nãy. Sau đó, tôi rặn ra một nụ cười.
— Tin xấu, Mary à, - tôi nói và nhìn ra con đường nhỏ phủ đầy cát. - Nhưng dạo gần đây, đâu đâu chúng ta chẳng gặp tin xấu, đúng không? Với kì nghỉ này. Với thành phố này. Với hành tinh này.
Nàng tinh ý trở vào nhà và để tôi một mình với tâm trạng u tối đó. Nửa giờ sau, khi chiếc điện thoại công tác reo vang kèm theo số của sếp hiện trên màn hình, tôi nghiêm túc nghĩ đến chuyện quăng mạnh nó xuống thềm, cũng có thể rút súng bắn bâng quơ đôi ba phát trước khi nó chạm đất, coi như bắn một tấm bia di động của riêng tôi tại Breezy Point vậy.
Sau đó tôi nhớ lại điều mà Trent nói cách đây hai ngày. Tôi đang đùa với ai kia chứ? Các kì nghỉ chỉ dành cho những người bình thường. Còn tôi là cảnh sát.
— Bennett đây, - tôi nói vào chiếc điện thoại, miệng cười nhăn nhó. - Cho tôi một vụ án.
— Có ngay đây, - Miriam nói.