Kỷ Niên là bạn trai của tôi, đâu ra cái loại người như cô, vừa lên tiếng đã trực tiếp yêu cầu tôi giúp cô giải quyết bạn trai tôi. Tôi bảo Thẩm Nghiên Thu này, chúng ta làm việc có thể cẩn thận chút được không? Cô không thấy nói ra câu đó rất gượng gạo à?
Trong lòng Hồ Ly bốc lên một ngọn lửa giận.
“Tiểu Thu…” Hồ Khê sa sầm mặt mũi, lạnh giọng gọi.
Thẩm Nghiên Thu bắt gặp sắc mặt biến đổi tức thì của vài vị nữ đồng bào, vội vã vỗ trán, liên tục xin lỗi nói: “Hầy, đừng hiểu lầm, tôi không có ý đó, ý tôi là hi vọng mọi người có thể giúp tôi giải quyết Kỷ Niên, để cậu ấy giúp tôi làm một việc. Thôi được rồi, tôi nói thẳng luôn cho xong, đỡ phải giải thích vòng vo như vậy phiền phức, chuyện này nói ra còn liên quan đến Tiểu Lạc nữa.”
“Liên quan đến mình ư?” Nhan Anh Lạc chỉ tay vào mũi mình, ngạc nhiên trợn tròn hai mắt.
“Đúng vậy, chính là liên quan đến em, em còn nhớ lúc Kỷ Niên đưa em ra ngoài chơi, mình gặp một ông lão ở quán đồ uống không? Lúc đó ông lão muốn nhờ Kỷ Niên giải đề, em còn đứng bên cạnh cổ vũ bảo Kỷ Niên giải nhanh lên, có chuyện đó không?” Thẩm Nghiên Thu xoa đầu Nhan Anh Lạc, dịu dàng nói.
“Đúng rồi, có chuyện đó.” Nhan Anh Lạc chớp chớp mắt to, gật gật đầu.
“Phải đấy, nếu không phải vì chuyện này, tôi cũng không thể nào tìm đến tận đây.”
Thẩm Nghiên Thu lướt ánh mắt qua ba khuôn mặt phía dưới, giọng điệu đột nhiên trở nên nghiêm trọng: “Chuyện tôi sắp nói đây, tôi không hi vọng bị truyền ra ngoài, mọi người biết là được rồi. Vì loại chuyện này nếu để lộ ra ngoài, e là sẽ gây ra phiền phức không đáng có.”
“Thực ra người mà Tiểu Lạc gặp chính là ông ngoại tôi, đề bài Kỷ Niên giải cũng không phải đề bài bình thường, mà là một nhánh đề tài mà ông lão đang dốc sức nghiên cứu, bài toán đó làm khó ông ấy rất lâu, vậy mà Kỷ Niên nhẹ nhàng cái đã chứng minh ra được. Đến khi ông ngoại ra ngoài gọi điện thoại quay lại nhìn thấy cảnh này thì mừng rỡ đến mức muốn nhảy cẫng lên, tiếc là lúc đó Kỷ Niên và Tiểu Lạc đã đi mất rồi. Tôi cũng là sau đó mới đuổi tới, thông qua camera giám sát của quán đồ uống mới nhận ra đó là Kỷ Niên.”
“Vậy thì sao?” Hồ Khê nương theo lời nói hỏi.
“Cho nên tôi đến đây là theo dặn dò của ông ngoại, ông ấy hi vọng ngày mai có thể dẫn Kỷ Niên đi gặp ông ấy.” Thẩm Nghiên Thu cuối cùng cũng nói ra mục đích của mình, nói xong thì mắt long lanh nhìn Hồ Khê, mong cô có thể giúp đỡ nói vài câu hay.
“Ý cô là ông ngoại cô muốn gặp Kỷ Niên, chỉ vì Kỷ Niên giải được một bài toán thôi sao?” Hạ Vi có chút khó tin, trợn to mắt nhìn.
“Đúng.”
“Tiểu Thu à, không phải tôi nói cô đâu, ông ngoại cô làm nghề gì? Thầy giáo toán à? Có phải thấy Tiểu Niên yêu tài như vậy nên mới sai cô đến tìm cậu ấy không. Nhưng tôi nói thật, không cần thiết phải làm phức tạp hóa vấn đề như vậy, Kỷ Niên chưa chắc đã muốn đi gặp ông ngoại cô đâu, cậu ấy cũng chẳng có tâm trí nào để trở thành nhà toán học hay nhà khoa học gì cả, cậu ấy chỉ là một thầy thuốc Đông y thôi.”
“Chuyện này, e là chúng tôi không giúp được gì, tốt nhất cô nên hỏi ý kiến chính cậu ấy.” Trong khi Hồ Khê còn đang do dự, Hạ Vi đã chủ động uyển chuyển từ chối.
“Tiểu Thu…”
Ngay lúc Hồ Khê cũng định từ chối, Thẩm Nghiên Thu liền nắm chặt tay cô, trầm giọng nói: “Ông ngoại tôi là Khương Khô Phật!”
“Ai? Ông ngoại cô là ai?” Lời từ chối vừa đến cửa miệng của Hồ Khê đột ngột thay đổi, cô ngạc nhiên hỏi.
“Khương Khô Phật!” Thẩm Nghiên Thu nghiêm túc đáp.
“Vậy ý cô là, người đưa đề bài cho Kỷ Niên ở quán đồ uống chính là Khương Khô Phật Khương lão? Là Khương lão của Viện Khoa học Trung Quốc?” Hồ Khê hơi không dám tin, há hốc miệng, con ngươi vì kinh ngạc mà trợn tròn.
“Khương lão?” Hồ Ly cũng thốt lên.
Người duy nhất giữ được bình tĩnh là Hạ Vi, cô không có chút nhạy cảm nào với cái tên Khương Khô Phật cả, nhưng nhìn vẻ chấn động của chị em nhà Hồ Khê, cô có thể cảm nhận được cái tên này đối với họ chắc chắn mang ý nghĩa phi thường, nếu không thì không thể nào vừa nghe Thẩm Nghiên Thu nói ra, hai người họ đã kinh ngạc đến vậy.
“Đúng, chính là Khương lão đó, là Khương lão mà các người biết. Tiểu Khê, Tiểu Ly, có vài chuyện tin tôi không cần phải giải thích nhiều, các người cũng nên hiểu rõ. Năm xưa ông ngoại và Hồ lão vì sao ôm hận rời khỏi nơi đó, các người chắc hẳn cũng từng nghe qua.”
“Chuyện này không chỉ là tâm bệnh của ông ngoại, tin rằng đối với Hồ lão cũng là một nỗi ám ảnh, không giải quyết được thì lòng khó an. Nếu là trước kia, tôi cũng không nói thêm gì nữa, nhưng hôm qua sau khi về nhà, ông ngoại cứ nhắc mãi, chuyện này muốn thành công thì mấu chốt nằm ở chỗ Kỷ Niên, chỉ cần cậu ấy đồng ý giúp đỡ xác minh vài đề tài then chốt trong đó, chuyện năm đó hoàn toàn có thể lật lại.”
“Hai người thử nghĩ xem, chúng ta làm cháu gái sao có thể trơ mắt nhìn ông mình ủ rũ buồn phiền? Không thể nào, Kỷ Niên đã có thể giúp được việc, tại sao lại phải cự tuyệt? Huống chi chuyện này đối với cậu ấy cũng chẳng mất mát gì, đây vẫn là việc tốt lợi nước lợi dân…”
Thẩm Nghiên Thu vẫn còn muốn nói tiếp, Hồ Khê lại trực tiếp vung tay ngắt lời, giữa đôi lông mày lộ ra một loại khao khát: “Chuyện này tôi giúp cô giải quyết, nhưng cô nói có thật không? Chỉ cần Kỷ Niên giúp đỡ, chuyện đó có thể thành công?”
“Ông ngoại tôi nói như vậy.”
“Đã là Khương lão nói, vậy chắc chắn là thật rồi, được, chuyện này tôi nhận.” Hồ Khê quét sạch sự do dự trì hoãn vừa nãy, trực tiếp phân phó Hồ Ly: “Tiểu Ly, giao cho em nhiệm vụ này, đi hoàn thành ngay đi!”
“Vâng.” Hồ Ly hứng khởi chạy lên lầu.
“Tiểu Lạc, chị ở cùng chơi game với em một lát nhé?” Đúng lúc này, Hạ Vi vươn vai một cái, kéo Nhan Anh Lạc đi xuống tầng hầm, nhìn thấy hành động này của cô, Hồ Khê vội vàng nắm lấy cánh tay cô, cười khổ đầy áy náy.
“Tiểu Vi, chuyện này để sau chị giải thích với em, không phải chị không muốn nói với em, mà là vì liên quan rất rộng, chị cũng…”
“Được rồi, lằng nhằng làm gì, chị em mình ai với ai, chẳng lẽ chị lại hiểu lầm cậu à? Nhanh đi nói chuyện với Tiểu Thu đi, mình ở đây chơi game với Tiểu Lạc.” Hạ Vi vỗ vỗ mu bàn tay Hồ Khê, cười quyến rũ ra hiệu không sao rồi bỏ đi.
Hạ Vi nào có ngốc, thừa biết ở lại chỉ làm khán giả, mà còn là một khán giả chướng mắt, rất có khả năng ảnh hưởng đến cuộc đối thoại giữa Hồ Khê và Thẩm Nghiên Thu, tại sao lại phải ở lại?
Ai cũng có bí mật, cô thật sự không để tâm chuyện này. Hồ Khê không thể có bí mật sao? Chính mình chẳng phải cũng có bí mật chưa từng chia sẻ với cô ấy sao? Thế nào mới gọi là bạn thân, không có bí mật mới gọi là bạn thân à? Không, có bí mật mà vẫn bên nhau mới là đạo của bạn thân.
“Cô ấy không sao chứ?” Thẩm Nghiên Thu hơi lo lắng hỏi.
“Yên tâm đi, Tiểu Vi không hẹp hòi thế đâu, cô ấy nói không sao là chắc chắn không sao. Hơn nữa chuyện này cũng không thể để cô ấy biết, đây không phải cố ý giấu diếm mà là vì tốt cho cô ấy thôi, cô cũng hiểu rõ mà, sống trong gia tộc lớn như nhà chúng ta, đôi khi bớt chuyện được cái nào hay cái đó.” Hồ Khê cảm khái nói.
“Nói cũng có lý, nhưng cô nói Tiểu Ly thật sự có thể thành công sao? Cô không lên trên giúp một tay à?” Thẩm Nghiên Thu hơi không yên tâm nhìn về phía lầu hai, Hồ Ly lúc nào chưa xuống, lòng cô lúc đó vẫn chưa thể hạ xuống được.
“Yên tâm đi, Kỷ Niên không sắc sảo khó nói chuyện như cô nghĩ đâu.”
“Vậy tranh thủ lúc còn thời gian, kể cho tôi nghe chuyện của Kỷ Niên đi, sao cậu ấy có thể tinh thông toán học vậy?”
“Ách, cái này tôi thật sự không biết, cô không nói thì tôi căn bản chẳng biết gì về chuyện này.”
“Vậy sao?”
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng Kỷ Niên trên lầu hai.
Đối diện với Hồ Ly đang đứng trước mắt có chút ngượng ngùng, Kỷ Niên vô ngữ nói: “Tôi bảo này, em làm cái kiểu gì thế, không biết lại tưởng tôi bắt nạt em đấy, ngồi xuống nói chuyện đi.”
Nói rồi Kỷ Niên kéo một cái đã ôm trọn Hồ Ly vào lòng, đặt cô ngồi lên đầu gối mình.
Tuy không phải lần đầu thân mật tiếp xúc với Kỷ Niên như thế này, nhưng mỗi lần tiếp xúc, tim Hồ Ly vẫn đập nhanh, mặt nóng bừng, nhưng nghĩ đến việc mình lần này đến là có nhiệm vụ, cô liền xốc lại tinh thần, tạm thời gạt bỏ những ý nghĩ lung tung trong lòng, hai tay vòng lấy đầu Kỷ Niên, ánh mắt nhu tình như nước.
“Tiểu Niên, nhờ anh một chuyện được không?”
“Nhờ? Nói gì mà nhờ, chỉ cần là em phân phó, dù có lên núi đao xuống biển lửa anh cũng tuyệt đối không chớp mắt.” Kỷ Niên nhìn sát mặt Hồ Ly, làn da cô mịn màng đến mức có thể thổi bùng nát, không nhịn được sự kích động trong lòng, theo bản năng ghé sát người hôn lên má cô.
Chỉ một nụ hôn này thôi, sắc mặt Hồ Ly càng thêm hồng nhuận.
“Đừng hồ đồ, em thực sự có chuyện muốn nói với anh.”
“Em nói đi, anh đang nghe.”
Vừa nói, hai tay Kỷ Niên bắt đầu làm loạn, ban đầu đặt lên bắp chân Hồ Ly, sau đó bắt đầu di chuyển lên trên. Cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay cậu truyền tới, Hồ Ly cố nhịn cảm giác muốn ngất đi, vội vàng nói: “Em vừa mới biết ông ngoại của Thẩm Nghiên Thu và gia đình chúng ta là thế giao, chuyện cụ thể em không thể nói quá nhiều, vì ông nội lúc trước nghiêm lệnh không được tiết lộ.”
“Thật ra cho dù có nói, em cũng biết hạn hẹp, nói không đầy đủ, chi bằng không nói còn hơn. Nhưng em hiểu rằng nếu nói có thể hoàn thành việc năm đó, ông nội chắc chắn sẽ rất vui. Mà Thẩm Nghiên Thu lần này tới đây, chính là hi vọng anh có thể giúp đỡ, giúp đỡ ông ngoại cô ấy là Khương Khô Phật. Việc nhờ vả này chính là việc năm xưa Khương lão và ông nội em từng làm, cô ấy nói chỉ có anh mới làm được.”
“Khương Khô Phật? Em nói ông ngoại cô ấy là Khương Khô Phật? Ông lão bí ẩn ở quán đồ uống ấy hả?” Giọng điệu Kỷ Niên có chút kinh ngạc, cậu thật sự không ngờ sẽ có sự trùng hợp như vậy, vốn tưởng mình và Thẩm Nghiên Thu quen biết là do Từ phu nhân, không ngờ lần này người lòi ra lại là Khương Khô Phật.
Khương Khô Phật và ông nội Hồ Ly từng làm một dự án năm xưa, mà dự án này chắc chắn có liên quan đến bài toán mà mình đã chứng minh ra, chưa biết chừng bài toán đó chính là một phần của dự án.
Khương Khô Phật làm không xong, mình lại làm xong, cho nên mới khiến Thẩm Nghiên Thu tìm tới tận cửa. Chỉ là Thẩm Nghiên Thu cũng không ngờ tới, ông nội Hồ Khê, Hồ Ly lại có quan hệ với Khương Khô Phật, cho nên Hồ Ly mới lên đây cầu mình giúp đỡ.
Kỷ Niên trong chớp mắt đã xâu chuỗi được mối quan hệ.
“Đúng, chính là ông lão đưa đề bài cho anh ở quán đồ uống, ông ấy chính là Khương lão. Kỷ Niên, anh nói đi, có giúp hay không?” Hồ Ly mặc kệ hai tay Kỷ Niên tiếp tục làm loạn, nhẫn nhịn cảm giác đó, ôm lấy cổ Kỷ Niên làm nũng.
“Đương nhiên giúp, không giúp em thì còn giúp ai, nhưng anh phải thu chút lợi tức trước đã.”
“Thu lợi tức?”
Chụt! Ngay trong sự ngạc nhiên và thẹn thùng của Hồ Ly, Kỷ Niên đã hôn lên, ngay khoảnh khắc hai đôi môi chạm vào nhau, như sấm rền gặp lửa, hoàn toàn chìm vào nụ hôn sâu kiểu Pháp. Hồ Ly lúc này chẳng còn tâm trí quan tâm đến nhiệm vụ gì nữa, cả người nóng hổi, cảm giác đến cả thở cũng không biết nữa rồi.
Một phút.
Hai phút.
Ba phút.
Hai người cứ như vậy trong sự quấn quýt và đẩy qua đẩy lại cuối cùng cũng kết thúc nụ hôn sâu, Kỷ Niên nhìn khuôn mặt đỏ hồng của Hồ Ly, trêu chọc nói: “Hay là chúng ta tranh thủ lúc này…”
“Không muốn!”
Hồ Ly nghe thấy câu này trong chớp mắt liền bật dậy, oán trách trừng mắt nhìn Kỷ Niên: “Anh đừng có mà mơ!”
“Anh mơ gì cơ?” Kỷ Niên để hai tay ra sau đầu, tà tà tựa vào đầu giường cười tủm tỉm nói.
“Anh chỉ biết bắt nạt em, đừng tưởng em không biết ý nghĩ tà ác của anh!” Hồ Ly vén lọn tóc bên tai, bĩu môi nói.
“Em thật là, tư tưởng thực sự không thuần khiết chút nào, anh muốn nói là, chúng ta tranh thủ lúc này xuống lầu đi, đỡ để Thẩm Nghiên Thu đợi lâu, dù sao người ta cũng là khách, chúng ta cứ ở trong phòng mãi thì không lễ phép chút nào.”
“Tôi nói trong cái đầu nhỏ của em chứa cái gì thế, tôi thất vọng về em lắm, thất vọng tột cùng.” Kỷ Niên đứng dậy đi ra ngoài, vừa đi vừa lắc đầu, ra vẻ đau lòng đến mức tuyệt vọng bi quan.
“Kỷ Niên, đồ đại hư hỏng nhà anh, đứng lại cho tôi!”
Hồ Ly hét lên rồi đuổi theo.
Khi hai người vừa nói vừa cười xuất hiện lại trong phòng khách, trong mắt Thẩm Nghiên Thu lộ ra vẻ ngưỡng mộ, chẳng cần phải nói gì, chỉ nhìn thần thái của hai người là biết, mối quan hệ của họ cực kỳ tốt, tình cảm rất thân mật.
Chỉ là chuyện mình nhờ Kỷ Niên, thực hiện thế nào rồi?
Thẩm Nghiên Thu kiên nhẫn chờ đợi.