Đại Quốc Thủ

Lượt đọc: 676 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
321 Hạ gục cậu ta

❊ ❊ ❊

“Thẩm Nghiên Thu, cô là người nhà họ Thẩm sao?” Tống Tuyền Cơ đối diện với Thẩm Nghiên Thu, sau khi quan sát từ trên xuống dưới thì mỉm cười hỏi.

“Đúng, tôi là người nhà họ Thẩm.” Thẩm Nghiên Thu không hề phủ nhận, sau khi thản nhiên thừa nhận cũng nở nụ cười đáp: “Tống tổng, đại danh của cô ở tỉnh Đông Châu thật sự như sấm bên tai, chỉ cần là nơi có tiệc tùng thương mại, không thể nào thiếu vắng tên của cô được.”

“Sớm đã muốn gặp mặt làm quen với cô, không ngờ âm sai dương thác lại được gặp nhau ở Đế Đô vì Cơ Niên. Sớm biết sẽ vì Cơ Niên mà quen biết nhau, ở tỉnh Đông Châu chúng ta đã nên gặp mặt rồi.”

“Nói rất đúng, ở tỉnh Đông Châu chúng ta đáng lẽ nên gặp mặt, tôi cũng đặc biệt hy vọng có thể quen biết thêm vài người bạn. Cho nên Nghiên Thu này, tôi lớn hơn cô hai tuổi, chúng ta cứ xưng chị em đi, đừng quá khách sáo.” Tống Tuyền Cơ mỉm cười dịu dàng.

“Được thôi.” Thẩm Nghiên Thu sảng khoái đồng ý.

Hai người cứ thế bắt đầu tán gẫu.

Dù là nhà họ Thẩm hay nhà họ Tống đều là những gia tộc lớn ở Đế Đô. Không hề phóng đại khi nói tầm ảnh hưởng của nhà họ Thẩm không hề kém cạnh nhà họ Tống, mặc dù trước đó Tống Tuyền Cơ chưa từng gặp mặt Thẩm Nghiên Thu, nhưng đã đối phương thừa nhận là người nhà họ Thẩm, thế là đủ rồi.

Đều là con cháu thế gia, chừng mực và giới hạn trong lời nói không cần phải nhắc nhở, ai cũng nắm bắt được. Mà khi Tống Tuyền Cơ nghe Thẩm Nghiên Thu nói Cơ Niên đến Đế Đô là để giúp đỡ Khương Khô Phật, vẻ mặt vốn giữ vẻ bình thản cuối cùng cũng xuất hiện sự lay động.

“Cô nói là Khương lão?”

“Đúng vậy, chính là ông ngoại tôi. Cô chắc không biết đâu nhỉ? Lần này Cơ Niên đúng là lợi hại thật, đề tài mà nhóm Huyền Hoàng của ông ngoại tôi bao năm qua không công phá nổi, vậy mà bị cậu ấy giải mã thành công.”

“Còn nữa, chuyện này còn liên quan đến Hồ lão, nhưng trong đó có mối quan hệ của Hồ Ly và Hồ Khê, cho nên chuyện Hồ lão cô đừng nhắc với Cơ Niên. Hồ Ly vẫn chưa muốn để Cơ Niên biết thân phận của mình, cho nên cô hiểu mà.” Thẩm Nghiên Thu liếc nhìn Cơ Niên đang đi tới, hạ giọng dặn dò.

“Tôi hiểu!” Tống Tuyền Cơ thầm gật đầu.

Mà vì câu nói này của Thẩm Nghiên Thu, chút lo lắng cuối cùng trong lòng Tống Tuyền Cơ cũng tan biến trong chốc lát. Thẩm Nghiên Thu nói đúng, trong chuyện này còn có bóng dáng của Hồ Khê và Hồ Ly, mình ghen tuông cái gì chứ?

Ghen nổi không? Có Hồ Ly ở đó, dù Cơ Niên có thực sự có tình cảm với Thẩm Nghiên Thu, cũng phải kìm nén thôi. Nghĩ đến đây, cô bỗng cảm thấy địa vị của mình và Thẩm Nghiên Thu có vài phần tương đồng, cả hai đều có thiện cảm với Cơ Niên, nhưng lại chẳng thể tỏ tình.

“Hai người đang nói chuyện gì mà xôm tụ thế? Nếu không biết trước hai người không quen nhau, tôi còn tưởng hai người là bạn thân đấy?” Cơ Niên đi tới, giơ tấm vé trong tay lên cười trêu chọc.

“Chúng tôi chính là bạn thân đấy, có liên quan gì đến anh không?” Thẩm Nghiên Thu nhướng mày nói.

“Được rồi, hai người là bạn thân, tôi chúc phúc cho hai người được chưa? Chúng ta đi dạo thôi?”

“Được.”

Mọi việc sau đó trở nên đơn giản, Cơ Niên bắt đầu đi dạo Cố Cung dưới sự đồng hành của hai mỹ nữ. Phải nói những gì mắt thấy tai nghe ở đây thực sự giúp cậu mở mang tầm mắt, nghĩ đến việc mình có thể sống ở một quốc gia giàu bề dày lịch sử như thế này, cậu cảm thấy thật hạnh phúc.

Chỉ tiếc là chân khí trong lòng bàn tay không biết tại sao, như thể đột ngột rơi vào kỳ ngủ đông, đối diện với những công trình kiến trúc hùng vĩ trước mắt mà không hề có ý định lay động hay xoay chuyển.

Ngày hôm nay, Cơ Niên đi chơi rất thỏa thích.

Ngày hôm sau.

Sau khi Cơ Niên xác định Khương Khô Phật bên này không sao, liền lên đường tới phủ cũ nhà họ Tống, gặp lại Tống lão lần nữa, sau khi bắt mạch cho ông thì nghiêm túc nói: “Tống lão, vẫn là những điều cháu nói trước đó, chỉ cần ông uống thuốc cháu kê đúng giờ, bệnh này của ông không cần phải lo lắng.”

“Tất nhiên nếu giữa chừng có bất kỳ nguy hiểm nào, ông có thể liên lạc cháu qua bất cứ lúc nào. Nếu không còn việc gì nữa, hôm nay cháu chuẩn bị về tỉnh Đông Châu, cho nên đây cũng coi như là lời từ biệt với ông.”

“Hôm nay phải về rồi sao?” Tống lão khá bất ngờ hỏi.

“Vâng, cháu hôm nay phải về.” Cơ Niên gật đầu.

Đã xong việc ở Đế Đô thì đương nhiên phải về, trong lòng Cơ Niên, tỉnh Đông Châu mới là nhà của mình. Hơn nữa lần này ra ngoài vốn là để khám bệnh cho Tống lão, chứ không phải đi chơi.

Nếu là đi du lịch, thế nào cũng phải dẫn Hồ Ly theo. Nghĩ đến dược thiện bên Ngự Thiện Phòng vẫn đang đợi mình về kiểm soát chất lượng, cậu có chút không đợi được nữa, dù sao bên này có tốt đến mấy cũng là của người ta!

“Nếu vậy thì…”

Tống lão trầm ngâm một lát, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, ôn hòa nói: “Tiểu Niên, lần này bệnh của ta thực sự phải cảm ơn cháu, không có sự giúp đỡ của cháu thì không thể giải quyết gọn gàng như vậy. Sau này cháu có việc gì cứ nói với ta, việc gì làm được tuyệt đối không hàm hồ.”

Câu nói này nặng ký biết bao!

Phải biết rằng thân phận của Tống lão như thế này, những lời như vậy thường không dễ dàng nói ra, mà một khi đã nói ra thì chắc chắn sẽ giữ lời, người không có tín thì không thể đứng vững. Cho nên nếu người ngoài biết được lời này ông nói với Cơ Niên, chắc chắn sẽ ghen tị đỏ mắt cho xem.

“Tống lão, ông quá lời rồi!” Cơ Niên vội vàng đứng dậy xua tay nói.

Tống lão không dây dưa chuyện này nữa, mà tùy ý phất tay, sau khi để Cơ Niên ngồi xuống liền nói: “Đã hôm nay phải về, vậy ta không giữ cháu lại nữa, nhưng lần này Tuyền Cơ không thể cùng cháu về được, nó còn phải xử lý chút việc ở Đế Đô, cho nên Tiểu Niên đành phiền cháu tự đi một mình vậy.”

“Tống lão, không sao ạ, cháu đâu phải trẻ con ba tuổi, có thể tự về được.” Cơ Niên cười nói.

“Ha ha.”

Sau khi Tống lão và Cơ Niên tán gẫu thêm một lúc, liền để Trần lão sắp xếp người đưa Cơ Niên đi. Khi Trần lão quay lại, Tống lão trước mặt ông hỏi Tống Tuyền Cơ một cách nghiêm túc: “Tuyền Cơ, con có rõ thân phận thực sự của Cơ Niên không?”

“Thân phận thực sự?”

Tống Tuyền Cơ nhất thời ngẩn người, kinh ngạc nhìn Tống lão, khó hiểu hỏi: “Ông nội, chẳng lẽ Cơ Niên không phải là Cơ Niên ạ? Cậu ấy chẳng phải là một bác sĩ Đông y sao? Còn có thể có thân phận gì khác nữa?”

“Ông nói làm con ngơ ngác cả người, ông sẽ không định nói Cơ Niên là người do ai phái đến để gây bất lợi cho ông đấy chứ?”

“Luyên thuyên!”

Tống lão cạn lời lườm một cái, nghiêm túc nói: “Ta đang nói chuyện nghiêm túc với con, con đừng có lảng tránh. Cơ Niên đương nhiên không thể là người ai sắp xếp đến để đối phó với ta, nếu không cậu ấy đã chẳng chữa bệnh cho ta.”

“Điều ta muốn nói là, con có rõ thân phận thực sự của cậu ấy không? Cậu ấy là bác sĩ Đông y, nhưng bác sĩ Đông y này khác với những người còn lại, bởi vì cậu ấy xuất thân từ Hoàng Ngự!”

“Hoàng Ngự?”

Khoảnh khắc Tống Tuyền Cơ nghe thấy cái tên này, liền đứng phắt dậy khỏi ghế, đôi mắt mở to, không thể tin nổi mà hỏi dồn: “Ông nội, lời ông nói là thật sao? Cơ Niên lại là người của Hoàng Ngự? Cái Hoàng Ngự mà ông nói là cái đó sao?”

Danh tiếng của Hoàng Ngự sao Tống Tuyền Cơ lại chưa từng nghe qua?

Huyền Tế Hội chủ xuất Hoàng Ngự!

Chỉ cần nghĩ đến ý nghĩa đằng sau câu nói này thôi đã khiến người ta nhiệt huyết sôi trào. Đừng nói đến việc Cơ Niên có khả năng trở thành tông chủ Hoàng Ngự, ngay cả cái danh xuất thân từ Hoàng Ngự này được đưa ra, cũng đủ để vô số doanh nghiệp dược phẩm điên cuồng săn đón.

Kẻ nào được bác sĩ Đông y Hoàng Ngự giúp đỡ thì kẻ đó chiếm thiên hạ, câu nói này tuyệt đối không đơn giản chỉ là nói suông. Lĩnh vực chế thuốc mà bất kỳ đệ tử Hoàng Ngự nào sở trường, tùy tiện lấy ra một phương thuốc thôi cũng đủ khiến bất kỳ doanh nghiệp dược phẩm nào hình thành cục diện độc quyền.

“Trên đời này lẽ nào còn có Hoàng Ngự thứ hai sao? Đương nhiên là đang nói đến cái Hoàng Ngự đó.” Tống lão cảm thán nói.

“Thật sự là Hoàng Ngự!” Tống Tuyền Cơ lẩm bẩm.

“Tuyền Cơ, chuyện Cơ Niên xuất thân từ Hoàng Ngự, chúng ta cũng mới điều tra ra. Thực ra chuyện này ban đầu là ta sơ suất, ta lại quên mất thân phận của Lưu Triệt Ngộ, lại càng xem nhẹ việc khi Cơ Niên giới thiệu, cậu ấy nói là sư phụ chứ không phải là thầy.”

“Sư phụ và thầy là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt, một ngày làm thầy cả đời làm cha, đó mới là sư phụ. Sư đồ xưa nay đều là một mạch truyền thừa, mà thầy thì đối mặt lại là phạm trù quá rộng lớn.”

“Cơ Niên là đệ tử của Lưu Triệt Ngộ, thuận lý thành chương chính là người của Hoàng Ngự. Hơn nữa ta vừa xác minh được một tin tức, vì ‘Trần gia kinh vĩ’ là do Cơ Niên tìm về cho Hoàng Ngự, cho nên cậu ấy đã được tuyên bố là người kế thừa tông chủ Hoàng Ngự.”

“Người kế thừa Hoàng Ngự, con nên hiểu sức nặng của mấy chữ này rồi chứ.” Trần lão ánh mắt sâu thẳm, dù là định lực như ông, khi nói đến thân phận này, tâm trạng cũng không khỏi gợn sóng.

Tống Tuyền Cơ càng bị chấn động đến mức ngây người.

Cơ Niên lại còn có thân phận kinh người này!

“Ông nội, lúc con kết bạn với Cơ Niên, hoàn toàn không nghĩ đến những điều này. Nhưng hiện tại đã biết thân phận này của cậu ấy, con cũng sẽ không bài xích.”

“Dù sao một người bạn có tiềm năng, có tiền đồ, luôn có thể mang lại lợi ích cho con. Chỉ là chuyện này Cơ Niên có biết không?” Tống Tuyền Cơ hỏi câu hỏi mấu chốt, cô không tin nếu Cơ Niên biết chuyện này, lại có thể luôn che giấu cô, vì đây không giống phong cách làm việc của Cơ Niên.

“Con hỏi hay lắm, chuyện này không ngoài dự đoán thì Cơ Niên đang bị giấu trong bóng tối.”

Tống lão đứng dậy, tùy ý đi tới trước giá sách, chỉ vào bức tranh treo trên tường bên cạnh cười nói: “Cơ Niên cái thằng nhóc này chắc cũng giống như bức tranh này, chỉ ở trong núi này, mây sâu chẳng biết đâu.”

“Chuyện này Lưu Triệt Ngộ chắc là không nói với nó, cho dù có nói thì cũng chỉ nói đến lai lịch của Hoàng Ngự, tin tức người kế thừa chắc là đã giấu đi. Nói với con điều này không phải muốn tăng thêm áp lực tâm lý gì, mà là muốn con hiểu, sau này đối nhân xử thế với Cơ Niên phải nắm giữ chừng mực.”

“Con hiểu!” Tống Tuyền Cơ tâm lĩnh thần hội.

“Còn nữa, nghe nói Cơ Niên có bạn gái? Là cô bé nhà họ Hồ đó à?” Tống lão tiện miệng hỏi.

“Vâng, là Hồ Ly nhà họ Hồ.” Tống Tuyền Cơ nói.

“Chỉ là bạn gái, lại chưa kết hôn, cái này không tính là gì, không có vấn đề lớn đâu, con vẫn còn cơ hội.” Câu nói này thốt ra ngay sau đó của Tống lão khiến gò má Tống Tuyền Cơ lập tức bay lên những đám mây thẹn thùng, giậm chân không chịu nổi, làm nũng với Tống lão.

“Ông nội, ông nói gì vậy, có người làm ông như ông sao? Không đứng đắn gì cả, đồ già không nên nết! Trần ông nội, ông nhìn ông ấy xem.”

“Ha ha.”

Trần lão ở bên cạnh cười ha hả, nhưng lại không đứng về phía Tống Tuyền Cơ, mà lại phụ họa nói: “Này Tuyền Cơ, lần này ta sẽ đứng về phía ông nội cháu đấy.”

“Thời đại này đàn ông tốt khó tìm như mò kim đáy bể, gặp được đương nhiên không thể bỏ lỡ. Cháu không thua kém ai cả, nhan sắc có nhan sắc, thân phận có thân phận, dùng từ hiện nay gọi là bạch phú mỹ điển hình.”

“Người như cháu xứng với Cơ Niên là môn đăng hộ đối, chỉ là ai bảo người ta có bạn gái rồi. Cho nên cháu phải tranh thủ chút, giành lấy về.”

“Hai ông chỉ biết cười nhạo con, không thèm để ý đến hai ông nữa.”

Tống Tuyền Cơ nói xong liền chạy ra khỏi phòng, phía sau truyền đến âm thanh dường như không dứt của Tống lão, “Cố lên nhé, tranh thủ hạ gục cậu ta!”

Hạ gục cậu ta!

Tống Tuyền Cơ tim đập nhanh hơn, muốn không để ý đến chuyện này, ai ngờ trong đầu không tự chủ được mà hiện lên dung mạo của Cơ Niên. Chỉ cần nghĩ đến cậu, mặt cô lại càng đỏ bừng.

Phượng hoàng nhà họ Tống, hồng loan sơ động.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:302
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ẩn Vi Giả

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.