Cao Kiệt hoàn toàn sững sờ, cả người mềm nhũn, đổ ập xuống ghế, nửa ngày không thốt ra được tiếng nào.
Lý Nghị cũng không quấy rầy ông, cứ để mặc ông ngồi ngẩn người.
Lâm Hinh cười nói: "Lý Nghị tuy làm quan, nhưng tiền cậu ấy kiếm được lại từ thời còn là sinh viên. Đảng kỷ pháp quy cũng đâu có quy định người giàu không được làm công chức? Như trong hàng ngũ ủy viên chính hiệp, toàn là những người giàu có, nổi tiếng cả đấy thôi!"
Cao Kiệt đáp: "Cái này thì tất nhiên là được rồi."
Lâm Hinh nói: "Cho nên, anh hoàn toàn không cần phải lo lắng, Lý Nghị tuyệt đối không thể là loại quan tham ô lại. Trên thế giới này, ai cũng có thể tham, chỉ riêng Lý Nghị là không. Bởi vì tiền của cậu ấy nhiều đến mức trăm đời mười kiếp cũng tiêu không hết."
Cao Kiệt lẩm bẩm: "Đúng vậy! Tôi thật không ngờ, đồng chí Lý Nghị lại giàu có đến thế! À, hóa ra cậu ấy chính là sinh viên bán bản vẽ và công nghệ kia. Không tồi, thật đáng nể!"
Lý Nghị cười nói: "Bây giờ anh sẽ không đi nữa chứ?"
Cao Kiệt đáp: "Không đi nữa, không đi nữa. Hậu sinh khả úy, đồng chí Lý Nghị à, so với cậu thì bọn tôi đúng là đom đóm trước ánh trăng!"
Lý Nghị nói: "Đồng chí Cao Kiệt, anh đừng nói thế, tôi chỉ là may mắn hơn một chút thôi."
Cao Kiệt nói: "Có một thắc mắc, không biết có nên hỏi không?"
Lý Nghị nói: "Anh có phải muốn hỏi, tôi đã giàu thế này rồi thì sao còn đi làm việc đúng không?"
Cao Kiệt đáp: "Đúng vậy, tôi đang định hỏi cậu, giàu có thế này rồi thì còn đi làm làm gì nữa?"
Lý Nghị đáp: "Khi anh sở hữu một hồ chứa nước khổng lồ đầy cá, anh còn muốn ăn cá nữa không?"
Cao Kiệt đáp: "Vậy chắc chắn tôi sẽ không ăn, tôi sẽ muốn ăn sơn hào hải vị."
Lý Nghị cười ha ha: "Vậy là đúng rồi đấy. Mỗi người đều có lý tưởng riêng. Lý tưởng của tôi là trở thành một cán bộ có ích cho xã hội, có thể dùng tài trí của mình tạo ra huy hoàng cho xã hội này. Một người theo đuổi cái Đạo chứ không phải tiền bạc, trong quá trình theo đuổi cái Đạo, tiền bạc tự nhiên sẽ sinh ra. Mà cái Đạo tôi theo đuổi chính là Đạo trị quốc."
Cao Kiệt tỏ vẻ kính nể, nói: "Nói hay lắm, đồng chí Lý Nghị, cậu theo đuổi Đạo trị quốc, đủ thấy tấm lòng cậu rộng lớn đến nhường nào! Người như cậu làm quan làm tể, tất nhiên sẽ càng dễ dàng tạo nên thành tích."
Lý Nghị nói: "Đồng chí Cao Kiệt, chuyện hôm nay, anh biết là được rồi, về sau đừng tuyên truyền ra ngoài."
Cao Kiệt đáp: "Tôi hiểu. Cậu là người khiêm tốn."
Lý Nghị nói: "Nói thật lòng, anh là đồng nghiệp đầu tiên tôi mời về nhà. Người bình thường, tôi sẽ không tùy tiện dẫn về nhà đâu."
Cao Kiệt nói: "Tôi hiểu được, lòng người khó đoán. Tôi rất cảm ơn sự tin tưởng của đồng chí Lý Nghị dành cho mình."
Lý Nghị nói: "Đồng chí Cao Kiệt, đã đến rồi thì đừng vội đi, trước tiên uống chén rượu đã chứ?"
Cao Kiệt xua tay: "Sáng sớm thế này, rượu thì thôi đi. Nếu có trà ngon, pha cho tôi một chén thì tốt quá."
Lý Nghị cười ha ha, sai Lâm Linh đi pha trà.
Lâm Linh vì Lý Nghị hứa cho cô mượn tiền mở cửa hàng, nên đặc biệt ân cần, cười hì hì đi pha trà.
Lâm Hinh phải đưa con đi học, tiện thể đi làm luôn nên không ở nhà tiếp khách, trực tiếp ra khỏi cửa.
Cao Kiệt nói: "Đồng chí Lý Nghị, tôi nghe nói phu nhân của cậu đang làm việc ở Ủy ban Cải cách và Phát triển?"
Lý Nghị cười nói: "Đúng vậy, cho nên việc anh cần làm không cần phải vội. Tối qua tôi đã bàn bạc với Lâm Hinh rồi, cô ấy sẽ giúp chúng ta hỏi thăm tình hình. Đến lúc đó chúng ta lại tìm cô ấy là được."
Cao Kiệt nói: "Vậy thì cảm ơn nhiều lắm. Ôi chao, có phu nhân của cậu ra mặt, chuyện này của chúng ta chắc chắn là mười chín đôi mươi rồi."
Lâm Linh bưng trà tới, cười nói: "Anh rể, mời dùng trà. Cao phó tỉnh trưởng, mời dùng trà."
Cao Kiệt vội vàng đứng dậy, đưa hai tay đón lấy chén trà, nói: "Đa tạ."
Lý Nghị ngồi uống trà tán gẫu cùng Cao Kiệt.
Cao Kiệt hỏi thăm bệnh tình của Lâm Quốc Vinh: "Không biết bệnh tình của lãnh đạo Lâm thế nào rồi? Tôi muốn đến thăm ông ấy, nhưng lại tự ti về thân phận cấp bậc, không dám mạo muội."
Lý Nghị nói: "Thăm hỏi thì không cần đâu, ông ấy giờ cần nhất là tĩnh dưỡng. Bệnh của bố đã khống chế được rồi, nhưng bác sĩ nói vẫn cần tĩnh dưỡng thêm để hồi phục."
Cao Kiệt thở dài một tiếng: "Thật là nhân sinh vô thường, bất kể là ai cũng không ngăn được bệnh tật ập đến."
Lý Nghị nói: "Đừng nhắc chuyện này nữa, đồng chí Cao Kiệt, lần này anh đến kinh thành ngoài việc công ra, còn cần xử lý chuyện gì khác không?"
Cao Kiệt nói: "Chỉ là đi công tác thôi, không có chuyện gì cả."
Ngập ngừng một chút, Cao Kiệt chần chừ nói: "Thực ra cũng có một chuyện cần làm, chỉ là không biết có thành công hay không."
Lý Nghị hỏi: "Chuyện gì? Tôi có thể giúp gì được không?"
Cao Kiệt nói: "Tôi có đứa con gái, năm nay tốt nghiệp đại học, muốn ở lại kinh thành làm việc, gọi tôi nhờ vả chạy chọt giúp nó. Haiz, nợ con cái là cái nợ lớn nhất mà! Cậu bảo tôi là một quan chức ngoại tỉnh, nếu ở tỉnh Đông Hải thì ít nhiều còn chút thể diện, chứ nơi kinh thành này, tôi biết nói chuyện với ai? Không còn cách nào khác, đành phải đi cầu cạnh bạn cũ, bạn học cũ xem có mưu cầu được cho nó một chức vụ không."
Lý Nghị hỏi: "Con gái anh học đại học ở kinh thành sao?"
Cao Kiệt đáp: "Đúng vậy, nhưng mà trường cũng thường thôi, không phải đại học trọng điểm gì. Con bé này, cứ thích sự phồn hoa náo nhiệt của kinh thành, cũng do chúng tôi chiều hư từ bé, bảo là nếu chúng tôi không giúp được thì nó sẽ làm dân Bắc Phiêu. Không còn cách nào, tôi đành hạ mặt già đi cầu người ta."
Lý Nghị hỏi: "Nó muốn tìm đơn vị như thế nào? Cơ quan nhà nước? Đơn vị sự nghiệp? Hay là doanh nghiệp?"
Cao Kiệt nói: "Hầy, làm gì còn kén chọn thế nữa, tìm được việc làm, có chỗ đứng chân là tốt lắm rồi."
Lý Nghị trầm ngâm nói: "Đồng chí Cao Kiệt, công việc là chuyện hệ trọng của đời người, nhất là công việc đầu tiên, nó sẽ ảnh hưởng đến cả hành trình cuộc đời sau này. Không được cẩu thả đâu."
Cao Kiệt nói: "Phải, tôi cũng biết, nhưng con bé chẳng có kỹ năng chuyên môn gì đặc biệt, tố chất cũng bình thường. Không phải tôi chê con mình đâu, đây là nói thật đấy. Công việc quá tốt thì nó cũng làm không nổi."
Lý Nghị hỏi: "Ý của nó thế nào? Nó đã nhờ anh vận động giúp thì chắc cũng phải nói với anh về lý tưởng của nó chứ?"
Cao Kiệt nói: "Nó muốn vào cơ quan nhà nước làm việc. Tôi gạt phăng đi, bảo là cơ quan ở kinh thành không phải nơi con muốn vào là vào được. Đừng nói đến nó, bố nó đây làm cán bộ mấy chục năm, toàn lẩn quẩn ở các tỉnh thành địa phương, ngay cả cơ quan kinh thành trông như thế nào, cũng chỉ khi đi công tác mới có dịp nhìn thấy một lần thôi!"
Lý Nghị cười ha ha: "Không ngờ anh còn hài hước đấy."
Cao Kiệt nói: "Cha con với nhau mà, có gì mà không nói được? Tôi bảo nó rồi, không câu nệ đơn vị nào, chỉ cần có người chịu thu nhận con là con phải thấy may mắn rồi!"
Lý Nghị nói: "Nó còn một thời gian nữa mới tốt nghiệp đúng không? Cái này không cần vội. Hay là thế này đi, chuyện này cứ giao cho tôi, anh không cần phải chạy đôn chạy đáo nữa."
Cao Kiệt đáp: "Thế sao được?"
Lý Nghị nói: "Có gì mà không được. Đất kinh thành này tôi rành hơn anh. Tính cách của anh tôi biết, nhìn thì mặt dày vậy thôi chứ thực ra mỏng lắm. Anh đừng có hạ mình đi cầu cạnh người ta nữa, công việc của con gái anh, tôi lo cho."
Cao Kiệt nói: "Đồng chí Lý Nghị, tôi chỉ là tiện miệng nói vậy, mà cậu lại giúp tôi chuyện lớn thế này. Tôi thật không biết phải báo đáp cậu thế nào."
Lý Nghị nói: "Bạn bè với nhau, chẳng lẽ không nên giúp đỡ nhau sao? Nhưng mà, việc tốt thì e là khó tìm, việc bình thường thì tôi lại sợ nó chê, nên tôi phải nghe ý kiến của anh và nó trước, muốn vào đơn vị như thế nào?"
Cao Kiệt nói: "Không cần hỏi nó đâu, tôi quyết là được. Chỉ cần là đơn vị ở kinh thành, chịu nhận nó, dù là cơ quan hay doanh nghiệp cũng đều tốt cả."
Lý Nghị nói: "Dạo trước có một đợt thi tuyển công chức, chỉ là con gái anh không kịp thời cơ."
Cao Kiệt nói: "Nó có đi thi thì chắc chắn cũng không đậu đâu, bằng không thì ngày xưa nó đã đỗ đại học danh tiếng rồi!"
Lý Nghị nói: "Được, chuyện này tôi ghi nhớ trong lòng, tôi sẽ để ý giúp nó."
Uống trà xong, hai người đứng dậy đi đến tòa nhà Ủy ban Cải cách và Phát triển.
Đây là lần đầu tiên Lý Nghị đến nơi Lâm Hinh làm việc, hỏi thăm người ta mới tìm được văn phòng của cô.
Cao Kiệt thấy lạ, hỏi: "Cậu còn phải hỏi người khác mới biết văn phòng vợ cậu ở đâu ư?"
Lý Nghị ngượng ngùng nói: "Thú thật đây là lần đầu tôi đến tìm cô ấy."
Cao Kiệt nói: "Xem ra, nếu không phải vì cái mặt già của tôi, chỉ sợ cậu vẫn chưa mở đầu cho việc này đâu nhỉ?"
Lý Nghị cười ha ha: "Đi thôi."
Đến văn phòng Lâm Hinh, Lý Nghị gõ cửa, nghiêm chỉnh hỏi: "Xin hỏi Lâm phó vụ trưởng có đây không?"
Lâm Hinh nghe ra tiếng Lý Nghị, cười đáp: "Không có ở đây."
Lý Nghị đẩy cửa đi vào, cười nói: "Ha ha, văn phòng em sang trọng thật đấy!"
Lâm Hinh đứng dậy: "Biết hai người sắp đến, trà em pha sẵn cho hai người rồi đây."
Cao Kiệt nói: "Chào Lâm phó vụ trưởng."
Lâm Hinh nói: "Dự án ở tỉnh các anh, em đã hỏi cấp trên rồi, nghe nói vẫn chưa được phê duyệt, sợ là còn cần thêm một thời gian nữa."
Cao Kiệt nói: "Cái này? Lâm phó vụ trưởng, dự án này của tỉnh chúng tôi đã báo cáo lên từ lâu rồi, vẫn chưa được phê duyệt, chẳng lẽ là không có hy vọng rồi sao?"
Lâm Hinh nói: "Cao phó tỉnh trưởng, nói thật với anh, hiện nay quốc gia kiểm soát việc lập dự án xây dựng thủy điện khá chặt, cái gì không phê được thì cố gắng không phê."
Cao Kiệt trong lòng thắt lại, nói: "Vậy là hoàn toàn không có hy vọng sao?"
Lâm Hinh nói: "Anh cứ uống trà đã, thực ra chuyện này anh phải nghĩ ngược lại, chưa phê duyệt nghĩa là chưa bác bỏ, vậy thì vẫn còn hy vọng."
Cao Kiệt nói: "Vậy còn phải đợi đến bao giờ?"
Lâm Hinh nói: "Chuyện này thì rất khó nói. Chủ yếu vẫn phải xem sự thay đổi chính sách của Trung ương."
Cao Kiệt nói: "Tình hình tỉnh tôi khác với tỉnh khác. Tỉnh tôi là tỉnh công nghiệp lớn, lượng điện tiêu thụ không kém gì tỉnh khác. Việc xây dựng nhà máy điện này là kết luận mà tỉnh chúng tôi đã trải qua nghiên cứu nghiêm túc, khảo sát kỹ lưỡng, luận chứng nhiều lần mới đưa ra, đây là nhu cầu cấp thiết đấy! Không được, tôi phải tìm lãnh đạo các cô. Lần này tôi đến kinh thành là phụng mệnh lệnh nghiêm ngặt của Hàn bí thư và Trương tỉnh trưởng, nhất định phải giành được đấy!"
Ông nhìn Lý Nghị, muốn Lý Nghị giúp nói đỡ vài câu.