Bí Ẩn

Đônha Perfêcta

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XXIII - Bí Ẩn

❊ ❊ ❊

Sau những sự việc mà chúng tôi vừa kể trên, cuộc họp còn kéo dài nữa, nhưng chúng tôi bỏ qua phần sau, vì không cần thiết, để giữ mạch lạc cho câu chuyện. Cuối cùng, mọi người đều ra về, và như thường lệ chỉ còn lại người cuối cùng là lão cố đạo Inôxenxiô. Nhưng bà chủ nhà và ông cố đạo chưa kịp nói gì với nhau thì một bà vú già rất tin cẩn, cánh tay phải của bà Perfêcta, bước vào phòng ăn. Nhìn thấy bà vú già có vẻ lo lắng bối rối, bà chủ nhà cũng hoảng hốt đoán ngay là có điều gì không hay đã xảy ra trong nhà mình.

- Không biết cô nhà đi đâu mà con tìm mãi không thấy - Bà vú già đáp lại những câu hỏi của bà chủ,

- Giêxuma! Rôxariô... Con gái tôi đi đâu?

- Lạy Đức mẹ phù hộ cho con! - Lão cố đạo kêu lên, vơ vội cái mũ, và chạy theo bà chủ nhà.

- Hãy tìm kiếm kỹ xem. Nhưng, như vậy là nó không ở trong phòng với chị à?

- Thưa bà có ạ - Bà vú già sợ run lên trả lời - Nhưng quỷ ám con hay sao mà con lại ngủ thiếp đi.

- Ngủ với nghê chết tiệt!... Lạy chúa tôi!.... Có chuyện gì thế này? Rôxariô ơi, Rôxariô!... Con Librađa đâu?

Người ta đi lên đi xuống, rồi lại đi xuống đi lên, mang theo cả đèn đuốc, và lục soát tất cả các phòng. Cuối cùng, có tiếng ông cố đạo ở ngoài cầu thang, giọng vui mừng:

- Đây rồi, ở đây này. Cô đã về đây rồi...

Một lát sau, hai mẹ con gặp lại nhau ở hành lang.

- Con ở đâu thế? - Bà Perfêcta nghiêm nghị hỏi, mắt nhìn xói móc vào tận mặt con gái.

- Con ở ngoài vườn ạ - Cô bé khiếp đảm, trả lời.

- Ở ngoài vườn vào giờ này, ư? Rôxariô!

- Con thấy bức, con ngó đầu ra ngoài cửa sổ, không may con đánh rơi cái khăn, thế là con phải đi xuống để tìm.

- Tại sao con không bảo con Librađa nó nhặt cho? Librađa!... Con này đâu ấy nhỉ? Nó cũng ngủ rồi sao?

Cuối cùng Librađa cũng xuất hiện, mặt tái nhợt vì hoảng sợ, và có cái vẻ len lét của một kẻ phạm tội...

- Sao thế này? Mày ở đâu ra? - Bà chủ bực tức giận dữ hỏi.

- Dạ, thưa bà... Cháu xuống phòng dưới để lấy quần áo, không ngờ cháu ngủ quên ở dưới ấy.

- Mọi người ở đây đều ngủ quên đêm nay, có lẽ mai sẽ chẳng có ai ngủ ở trong nhà tôi nữa. Rôxariô, con có thể về phòng được rồi đấy,

Bà chủ nhà và ông cố đạo hiểu rằng cần phải tiến hành điều tra nhanh chóng và quyết liệt. Nào là tra hỏi, dọa dẫm, cầu xin, hứa hẹn, tất cả đều được dùng một cách, khéo léo để tìm ra sự thật của biến cố này. Không thấy có một mảy may khuyết điểm nào của bà vú già. Nhưng cô hầu Librađa thì vừa khóc lóc vừa thở than, thú nhận tất cả những tội lỗi cô ta đã mắc vì bị lừa gạt như sau:

Sau một thời gian ngắn ở trong nhà này, ngài Pinxôn lúc đầu tán tỉnh cô Rôxariô. Ngài cho Librađa tiền. Theo như chính Libra đã nói, để sử dụng cô ta như người chuyển những thư từ nhắn nhe và ước hẹn. Cô chủ không những không tỏ ra tức giận, mà lại còn có vẻ vui thích; và họ đã sống như vậy mấy ngày nay rồi. Cuối cùng, Librađa nói rằng đêm hôm đó hai người ước hẹn gặp nhau để nói chuyện ở ngoài cửa sổ thông ra vườn của ngài Pinxôn. Họ nhờ cậy cô hầu với một số tiền mà họ đưa cho cô ngay lúc đó, và cô đã nhận lời che chở cho họ. Theo sự thỏa thuận, Pinxôn cần phải ra khỏi nhà đúng giờ như thường lệ, khoảng chín giờ đêm thì bí mật trở về, và vào phòng mình, rồi sau đó lại phải bí mật ra đi, để rồi đường hoàng trở lại muộn hơn mọi khi một chút. Làm như vậy sẽ không có ai ngờ gì hắn cả. Librađa đợi hắn trở lại, trùm kín người trong chiếc áo capốt, hắn không hỏi một lời nào, đi thẳng vào phòng mình, cùng lúc đó cô chủ xuống vườn. Trong khi hai người trò chuyện với nhau, Librađa không chứng kiến mà phải đứng coi chừng ở ngoài hành lang để báo cho Pinxôn biết nếu có gì nguy hiểm xảy ra. Sau một giờ, hắn lại ra đi, người trùm kín như lúc nãy bằng chiếc áo capốt, và không nói một lời nào. Sau khi Librađa đã thú nhận hết, lão Inôxenxiô hỏi thêm cô hầu bất hạnh:

- Người vào rồi lại ra ấy, cô có chắc chắn đúng là gã Pinxôn không?

Kẻ tội phạm không trả lời được. Nét mặt cô ta lộ rõ vẻ hoảng hốt cao độ.

Bà chủ nhà giận tím mặt:

- Mày có nhớ rõ mặt thằng ấy không?

- Nhưng, không phải ông ấy thì còn ai - Cô gái trả lời. Cháu chắc chắn là ông ấy. Ông ấy đi thẳng vào phòng mình... rất thuộc đường đi lối lại ạ.

- Lạ nhỉ - Lão cố đạo nói - Nếu sống ở trong nhà này thì cần gì phải giở cái trò ngụy trang kín hở ấy. Hắn có thể viện cớ là bị ốm và ở lại nhà. Có đúng vậy không, thưa bà?

- Librađa - Bà chủ thét, vì cơn giận bốc lên đến cực điểm. Ta cần Thượng đế tống mi vào địa ngục.

Sau đó, hai tay bà lồng vào nhau, bóp chặt như muốn làm cho bật máu tươi ra.

- Ngài Inôxenxiô - Bà kêu lên - Chết cả rồi. Chết mất thôi, không còn cách gì khác.

Rồi bà bật khóc thảm thiết.

- Xin bà bình tâm, bà chủ - lão thầy tu xúc động nói - Phải can đảm... Lúc này, lại càng cần phải dũng cảm. Điều đó đòi hỏi phải bình tĩnh và có tấm lòng rộng lượng.

- Tấm lòng của tôi thật là quảng đại - Bà chủ nhà nói trong tiếng nức nở.

- Còn trái tim của tôi thì nhỏ bé quá chừng - Lão cố đạo nói - Nhưng rồi đây ta sẽ biết.

Dịch thuật: Nguyễn Đình Hiền - Bàng Thúc Long Dịch từ nguyên bản tiếng Tây Ban Nha “DOÑA PERFECTA”
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.