“Em giao chìa khóa vườn cho Êxtêbaniđô và dặn chú nhỏ ấy trông chó. Chú ấy đã hoàn toàn là người của anh rồi. Em đừng sợ gì cả. Anh sẽ rất buồn nếu em lại không xuống được như đêm trước. Em cố gắng tìm mọi cách để xuống nhé. Quá nửa đêm anh sẽ đến đấy. Anh sẽ nói cho em biết anh đã quyết định ra sao, và em phải làm gì. Em hãy bình tĩnh, em yêu của anh, bởi vì anh đã từ bỏ mọi biện pháp tàn nhẫn và không thận trọng. Anh sẽ kể cho em nghe. Chuyện khá dài và anh phải nói để em biết. Anh cảm thấy như trông thấy em hoảng sợ và lo âu khi thấy anh quá gần gũi em. Nhưng đã tám hôm anh chưa được gặp em. Anh nghĩ rằng thời gian vắng em sẽ mau chóng kết thúc và sẽ kết thúc. Trái tim anh bảo anh là anh sẽ lại gặp em. Anh là một thằng đáng nguyền rủa, nếu không được gặp em”.