Mối Bất Hòa Tăng Lên

Đônha Perfêcta

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
XI - Mối Bất Hòa Tăng Lên

❊ ❊ ❊

Trong những ngày sau đó, Pêpê Rây làm quen với nhiều loại người trong thị xã. Anh đã đến nhà Du hí, và kết bạn với một số người quen sống trong các phòng ở nhà Du hí, nơi tụ họp vui chơi giải trí.

Những thanh niên thị xã Orbahôxa không sống ở đấy thường xuyên như kẻ xấu bụng không có thiện chí dự đoán. Chiều chiều, người ta thấy một số chàng trai vận áo khoác đứng ở góc nhà thờ và quảng trường nhỏ tạo thành bởi ngã tư đường Cônđextablê và Tripêria, như những tên lính gác, và làm duyên làm dáng nhìn khách qua lại. Nếu trời đẹp, những ngôi sao sáng của nền văn hóa Orbahôxa ấy, luôn luôn với tấm áo khoác đi đến một địa điểm rong chơi tên là Lax Dexcalxax [1], nơi có hai hàng cây du khẳng khiu và mấy cây đầu chổi già cỗi. Ở đấy, các nhà nghệ sĩ xuất sắc rình mò, nhìn trộm các cô gái con nhà giàu sang quyền quý cũng đang đi dạo, và buổi chiều cứ qua đi đều đều như vậy. Đêm xuống, nhà Du hí lại đông nghịt người. Một số trong đám thanh niên tài hoa ấy đem cái vốn hiểu biết cao siêu của mình vào những khoái lạc rừng rú, một số đọc báo, số khác tranh luận ở quầy hàng cà phê về những vấn đề khác nhau: chính trị, ngựa, bò, hoặc bàn tán với nhau về những truyện khôi hài trong thị xã. Kết thúc của mọi cuộc đấu khẩu bao giờ cũng là sự hơn hẳn của Orbahôxa, và dân thị xã này hơn hẳn dân các thị xã khác và tất cả nhân loại trên trái đất này.

Những chàng trai xuất chúng ấy là những tinh hoa của cái thị xã này: có người là nghiệp chủ giàu sang, có người nghèo rớt mùng tơi, nhưng đều tự do buông thả mình theo những cuồng vọng. Họ bình thản không rối trí giống như những kẻ ăn mày khi đã có được mẩu bánh khô mới xin được để ăn cho đỡ đói và ánh sáng mặt trời để sưởi ấm thì họ chẳng đòi hỏi gì nữa. Đặc điểm của những người Orbahôxa trong nhà Du hí là họ có một ác cảm dữ dội đối với tất cả những gì từ bên ngoài đến, và nếu một người lạ có mặt ở những nơi ăn chơi của cái đô thị này thì họ nghĩ ngay đó là kẻ tìm đến vì hoài nghi sự hơn hẳn của xứ sở trồng tỏi này, hoặc để tranh cãi vì ghen ghét những ưu thế hiển nhiên mà tạo hóa đã dành cho đô thị này.

Khi Pêpê Rây xuất hiện, người ta đón tiếp anh với một mối nghi ngờ nào đó. Trong nhà Du hí không thiếu loại người pha trò đùa giỡn, nên chỉ trong khoảng mười lăm phút Pêpê có mặt ở đấy, người ta đã nói không biết bao nhiêu câu trêu chọc, xỏ xiên đối với anh, biến anh thành một gã lố bịch. Đáp lại những, câu hỏi lải nhải của họ, anh nói là đến Orbahôxa với nhiệm vụ thăm dò khu vực có mỏ than đá ở Naara, và nghiên cứu mở một con đường sắt, thế là họ nhất trí đồng lòng cho rằng thằng cha Hôxê này là một tay ngông cuồng càn rỡ muốn làm ra vẻ ta đây, nên đã bịa đặt ra cái vùng mỏ than và việc làm đường sắt.

Có người còn nói thêm:

- Nhưng hắn đã sục vào được một mảnh đất màu mỡ đấy. Những thằng cha thông thái ấy cứ tưởng rằng chúng ta ở đây đều là những tên ngu ngốc, và chúng, có thể đánh lừa chúng ta bằng những lời nói ba lăng nhăng... Hắn đến đây để lấy con gái bà Perfêcta, nên hắn nói về mỏ than thì chẳng qua là để tung hỏa mù.

- Sáng nay - một nhà buôn đã phá sản nói - người ta nói với tôi ở nhà các cô Đôminghêx là thằng cha ấy không có một đồng xu dính túi. Hắn đến để ăn nhờ bà cô, và lăm le tán tỉnh cô con gái bà là Rôxariô đấy.

Một chủ trại trồng ôliu thường khoe khoang trang trại của mình tốt gấp đôi thực tế, nói thêm:

- Hình như hắn chẳng phải là kỹ sư, cũng đếch là cái thá gì cả. Nhưng ta đã thấy… Bọn đói khát ở Mađrít tưởng chúng nó có quyền và có thể dễ dàng lừa bịp những người tỉnh lẻ, chúng nó nghĩ rằng ở đây chúng ta đóng khố ra đường đấy, các bạn ạ...

- Ai cũng biết là thằng cha ấy đang đói...

- Thế mà đêm qua nó còn nửa đùa nửa thật bảo chúng ta là một hạng người man rợ, chây lười.

- Nó bảo chúng ta sống như những người A Rập du mục dầm sương dãi nắng.

- Và chúng ta sống bằng tưởng tượng.

- Chúng ta chỉ sống bằng tưởng tượng.

- Và cái thị xã này giống hệt một đô thị của vương quốc Maruêcôx [2].

- Này anh bạn ơi, tôi không còn đủ kiên nhẫn để nghe nữa. Hắn có nhìn thấy ở đâu (không kể Pari) có phố nào giống như phố Côndextablê có một dãy dài bảy ngôi nhà đều lộng lẫy, bắt đầu từ nhà bà Perfêcta đến nhà bà Nicôlaxita Ernanđêx không?... Những tên vô loại ấy tưởng rằng người ta không nhìn thấy gì, cũng chưa bao giờ đến Pari chắc.

- Tên súc sinh tinh quái ấy còn nói rằng Orbahôxa là một thị xã ăn mày. Nó muốn cho mọi người hiểu rằng ở đây chúng ta sống trong cảnh cực kỳ khốn khổ thảm hại mà không biết.

- Lạy chúa chứng giám! Nếu mà nó nói điều ấy với tôi thì chắc là có chuyện lôi thôi to ở trong cái nhà Du hí này - Anh nhân viên trạm thu thuế nói - Sao các ông không bảo cho nó biết số lượng dầu do Orbahôxa sản xuất năm vừa qua? Cái thằng ngu ngốc ấy không biết rằng những năm được mùa, Orbahôxa cung cấp bánh mì cho tất cả nước Tây Ban Nha và cả châu Âu hay sao? Đúng là những năm vừa qua mùa màng của chúng ta sút kém, nhưng đó không phải là quy luật, vả lại vụ thu hoạch tỏi thì sao? Nó không biết rằng tỏi của Orbahôxa làm lác mắt các ngài trong ban chấm giải triển lãm ở Luân Đôn hay sao?

Những lời trao đổi đại loại như thế thường là câu chuyện đầu lưỡi ở các phòng của nhà Du hí trong ngày này. Những câu chuyện rêu rao nói xấu như thế thường rất giống nhau ở các tỉnh nhỏ. Có những chuyện cỏn con cũng có thể trở thành chuyện tày đình. Nhưng Pêpê Rây không phải không gặp được những bạn trung thực trong đám người có văn hóa, bởi vì không phải tất cả đều là những kẻ xuyên tạc nói xấu và cũng không thiếu những người có thiện ý. Nhưng Pêpê không may, điều bất hạnh của anh là lối diễn đạt những, ý nghĩ của mình, một cách thẳng thắn không cần thiết đã làm cho một số người có ác cảm với anh.

Ngày lại ngày trôi đi. Ngoài những bực bõ do tập quán của những tín đồ trong giáo phận gây ra cho anh, còn rất nhiều nguyên nhân khó chịu khác làm cho tâm hồn anh ngày càng thấm thía một nỗi buồn da diết, chủ yếu là do sự quấy rầy của bọn thưa kiện. Bọn chúng như một đàn ong vò vẽ nhâu nhâu xô vào anh. Không phải chỉ có Licuôcgô mà còn rất nhiều tên láng giềng quanh đó. Chúng kêu ca và sách nhiễu anh phải bồi thường những thiệt hại, hoặc phải thanh toán về khoản đất đai do ông nội anh cai quản trước đấy. Chúng còn đưa cho anh một lá đơn thưa kiện về một hợp đồng phân canh nào đó không rõ mà mẹ anh hình như chưa thực hiện đầy đủ. Chúng lại còn buộc anh phải thừa nhận một việc thế nợ bằng những đất đai của trại Alamiđôx trong đám hồ sơ lạ lùng của bác anh. Bọn thưa kiện nhiều vô kể chẳng khác gì đàn kiến, đàn dòi bẩn thỉu nhung nhúc. Anh đã có ý định từ bỏ quyền sở hữu trang trại của mình, nhưng lòng tự trọng lại buộc anh không được nhượng bộ trước những mưu mô của bọn tham lam ti tiện ranh vặt này. Vả lại, tòa thị chính cũng yêu cầu anh giải quyết một sự nhầm lẫn giữa trại của anh và một quả đồi gần đó. Anh kỹ sư bất hạnh thấy cần phải làm cho sáng tỏ những điều nghi vấn về thẩm quyền của mình. Danh dự của anh đã bị xúc phạm, và anh không còn cách nào khác ngoài việc theo kiện hoặc chết đi.

Bà Perfêcta hào hiệp đã hứa là sẽ giúp anh thoát ra khỏi những dây nhợ nhằng nhịt đó, bằng cách dàn xếp theo tình, nhưng ngày lại ngày qua đi mà việc dàn xếp của bà không đặt mảy may kết quả. Những vụ kiện cáo phát triển nhanh như một bệnh dịch. Pêpê Rây mất hàng giờ hàng buổi ở tòa án để điều trần và trả lời hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Khi anh về đến nhà vừa mệt vừa tức thì lại đã nhìn thấy bộ mặt đểu cáng, nhọn hoắt và kệch cỡm của viên lục sự. Hắn đưa đến cho anh một mớ giấy tờ có đóng dấu son với những câu hỏi ghê tởm... để anh nghiên cứu vấn đề…

Người ta hiểu rằng Pêpê không phải là người ưng chịu những điều bất hạnh trái khoáy ấy, khi có thể tránh được bằng cách lánh mặt đi. Anh tưởng tượng cái thị xã cao quý của mẹ anh như là một con quái vật khủng khiếp cắm những vuốt nhọn sắc vào người anh, và uống máu anh. Muốn thoát khỏi con quái vật đó, theo ý anh, chỉ cần chạy trốn là xong. Nhưng, một khát vọng sâu kín, khát vọng của con tim đã giữ chân anh lại, trói buộc anh vào những nỗi khổ nhục ấy bằng những sợi dây rất chắc. Tuy vậy, anh cũng cảm thấy mình đã quá sa đà, và đã cảm thấy mình quá xa lạ với cái thị xã mờ ám, đầy những vụ kiện cáo, những thói cổ hủ, ganh ghét, vu khống, rêu rao bêu xấu này, cho nên anh cũng có ý định lìa bỏ nó không trì hoãn, đồng thời lại thiết tha mong muốn thực hiện cái ý đồ mà vì nó anh đã đến thị xã này. Một buổi sáng, gặp dịp thuận tiện anh trình bày kế hoạch đó với bà Perfêcta.

- Cháu yêu của cô - Bà cô trả lời. giọng vẫn ngọt xớt như thường ngày - Cháu chớ nóng vội quá. Chớ chờ có nóng như lửa ấy. Ba cháu cũng hệt như vậy. Người gì mà cứ như chớp lửa ấy... Cô đã nói với cháu là cô rất sung sướng được gọi cháu bằng con. Mặc dù cháu không có những đức tính tốt và tài năng gì nổi bật, đấy là không kể đến những thiếu sót của cháu. Mặc dù cháu không phải là một thanh niên ưu tú, nhưng cuộc hôn nhân này do đề nghị của ba cháu, thế là đủ lắm rồi. Vì mẹ con cô chịu ơn ba cháu nhiều lắm. Rôxariô cũng không phản đối. Cô cũng tán thành. Còn thiếu gì nữa? Không, không thiếu gì, ngoài việc phải có một chút thời gian. Không thể cưới xin một cách vội vàng như ý cháu được. Vì như vậy có thể gây ra những lời bàn tán dị nghị có hại cho danh dự của con gái cô. Thôi, cháu ạ, vì cháu chỉ nghĩ đến máy móc, nên cháu muốn tất cả mọi việc đều phải làm cấp tốc. Hãy chờ cháu ạ, hãy chờ chút xíu... Sao cháu vội vã thế? Những ý kiến miệt thị của cháu đối với thị xã Orbahôxa tội nghiệp của cô là do tính nết thất thường của cháu mà thôi. Ai cũng biết là cháu chỉ sống được với các ngài bá tước, hầu tước, với những diễn giả và những nhà ngoại giao... Cháu muốn lấy vợ, và sẽ bứt con gái cô ra khỏi nơi đây mãi mãi... - Tay chấm nước mắt, bà nói thêm - Thế thì con trai vô tình của tôi, xin hãy rủ lòng thương mà hoãn đám cưới lại một thời gian, mặc dù cháu rất muốn cưới sớm hơn... Sao cháu nôn nóng thế? Tình yêu mãnh liệt thế cơ à? Cô không ngờ một con bé nhà quê tội nghiệp như con gái cô mà lại gây ra những say mê nóng bỏng như núi lửa vậy.

Những lý lẽ của bà cô không thuyết phục nổi Pêpê Rây, nhưng anh không muốn cưỡng lại ý cô. Anh quyết định cố gắng chờ thêm một thời gian nữa. Nhưng một sự cố mới xẩy ra làm cho anh càng thêm buồn bực chán nản, và sự có mặt của anh ở đây càng cay đắng hơn. Anh đã ở Orbahôxa được hai tuần, và trong suốt thời gian này anh không nhận được một lá thư nào của cha anh. Anh không thể đổ tội cho sự chểnh mảng của ngành bưu điện Orbahôxa được, vì nhân viên bưu điện đảm đương việc này lại chính là bạn và là người thường nhờ vả bà Perfêcta mà bà vẫn hàng ngày nhắc hắn là phải lưu ý để thư từ của cháu bà khỏi bị thất lạc. Còn người đưa thư tên là Crixtôbal Ramôx có biệt hiệu là Cabaducô, người mà chúng ta đã biết, thường bị bà Perfêcta trách móc khá gay gắt:

- Cơ quan bưu điện của các ông quý hóa nhỉ! Từ hôm cháu tôi đến đây không nhận được một lá thư nào cả là nghĩa làm sao? Thư từ mà giao cho những ông loạn trí này thì không biết rồi nó đi đến đâu! Tôi đã nói với ngài tỉnh trưởng, để ngài xem lại xem nên đưa loại người nào vào cáng đáng công việc này.

Cabaducô nhún hai vai, và thản nhiên nhìn Pêpê Rây với một thái độ hoàn toàn dửng dưng.

Một hôm, cô anh vào với một cái phong bì trong tay.

- Ơn chúa! - Bà Perfêcta nói với cháu - cháu có thư của ba cháu đấy. Hãy vui lên nào, cháu. Ông anh quý mến của tôi lười viết thư quá làm cho cô cháu mình phát hoảng... Ba cháu nói gì thế? Ông vẫn khỏe chứ? Chắc chắn như vậy - Bà nói thêm, khi thấy Pêpê vội vã xé phong bì.

Pêpê chợt tái mặt, khi đọc những dòng chữ đầu tiên.

- Lạy Chúa tôi! Cháu Pêpê! Sao thế cháu? - Bà Perfêcta kêu lên, và lo lắng đứng dậy - ba cháu ốm à?

- Không phải là thư của ba cháu - Pêpê Rây bàng hoàng trả lời.

- Thế thì thư gì?- Một mệnh lệnh của Bộ Nông nghiệp và Giao thông vận tải, trong đó họ bãi bỏ nhiệm vụ mà họ đã giao cho cháu.

- Sao kia? Có thể như thế ư?

- Một lệnh cách chức rõ ràng và đơn giản, với những lời lẽ khá bất nhã đối với cháu.

- Lại quá đáng thế nữa? - Bà kêu lên như vừa tỉnh một cơn mê hoảng.

- Thật nhục nhã - Pêpê lẩm bẩm - Đây là lần đầu tiên trong đời, mình bị xúc phạm như thế này!

- Chúa không tha thứ cho cái chính quyền này đâu! Dám bôi nhọ cháu tôi, có cần cô viết giấy lên Mađrít không? Cô có những mối quan hệ rất tốt ở đó, cô có thể làm cho Chính quyền phải sửa chữa sai lầm tàn nhẫn ấy để cho cháu vui lòng.

- Cảm ơn cô, cháu không muốn có sự che chở - Chàng trai trả lời với vẻ lạnh nhạt, bất cần.

- Chỉ cần cho họ thấy những điều phi lý, nhưng sự chà đạp mà thôi!... Cách chức kiểu ấy đối với một người trẻ tuổi có nhiều công lao thành tích, có kiến thức khoa học phi thường.... Nào, để cô viết giấy nhé, nếu không thì cô không thể kìm nổi tức giận.

Pêpê cương quyết nói:

- Cháu sẽ dò cho ra kẻ nào làm hại cháu...

- Chính ngài bộ trưởng ấy... Nhưng đối với những chính khách đê tiện bỉ ổi ấy, người ta có thể trông cậy gì?

- Chắc ở đây có kẻ nào đó định làm cho cháu chết vì thất vọng, - Pêpê cả quyết - Đây không phải là mưu mô của ngài bộ trưởng. Việc này cũng như những việc chống đối khác mà cháu đã phải chịu đựng đều là kết quả của một kế hoạch báo thù, một âm mưu đối địch không thể hòa giải được. Và cái kế hoạch báo thù, cái âm mưu đối địch đó, chắc cô cũng biết là từ đây, từ Orbahôxa mà ra cả, thưa cô kính mến!

- Cháu điên rồi đấy - Bà Perfêcta nói, tỏ vẻ thương hại - Sao cháu lại có kẻ thù ở Orbahôxa cơ chứ? Sao lại có người nào đó muốn trả thù cháu? Nào, Pêpê bé bỏng của cô, cháu đã mất sáng suốt rồi đấy. Việc đọc những sách nhảm nhí nói tổ tiên chúng là khỉ hoặc là vẹt, đã làm cho đầu óc cháu mụ mẫm rồi đấy.

Bà mỉm cười hiền hậu khi nói câu cuối cùng, rồi lại tiếp với một giọng hết sức thân thiết, trách yêu:

- Con ơi, dân Orbahôxa này là những người quê mùa, thô lỗ, ít học hành... thiếu tế nhị, không khéo nói nhưng về mặt trung thực, tín nghĩa thì không chịu thua ai, không thua, không thua bất cứ ai hết.

Pêpê nói:

- Xin cô đừng nghĩ là cháu có ý kết tội những người trong nhà này. Nhưng cháu khẳng định là kẻ thù man rợ không đội trời chung của cháu ở ngay trong thị xã này.

- Cô mong cháu chỉ cho cô thấy tên phản bội đó - Bà Perfêcta nói, và lại mỉm cười - Cô đoán là cháu không lên án bác Licuôcgô cũng như những người đã thưa kiện cháu, bởi vì những con người tội nghiệp đó tưởng là mình bảo vệ quyền lợi của mình thôi. Và hiện nay họ không thiếu gì lý lẽ, vả lại bác Lucax, bác Licuôcgô ấy rất quý cháu. Chính bác ấy nói với cô như vậy. Ngay từ khi mới gặp, cháu đã chiếm được cảm tình của bác ấy rồi. Và bác già tội nghiệp ấy luôn luôn quý mến cháu.

- Vâng, quý mến lắm lắm - Pêpê lẩm bẩm.

- Chớ có ngốc nghếch, cháu ơi - Bà cô nói, đặt tay lên vai cháu và nhìn vào tận mặt cháu - Đừng nghĩ ngợi lung tung và cho là có kẻ thù ghét mình. Nếu có thật thì nó ở Mađrít cơ, ở cái trung tâm thối nát, ghen ghét nhau, và kèn cựa nhau ấy, chứ không có nơi thanh bình yên tĩnh này mà tất cả đều là thiện chí... Chắc là có đứa nào ghen với danh vọng của cháu.... Nếu cháu cần phải đi ra đó để điều tra cho rõ lý do của việc ô nhục này, và yêu cầu chính phủ giải thích thì cháu cũng nên làm việc đó cho cả bọn ta ở đây nữa.

Pêpê Rây nhìn chòng chọc vào mặt bà cô, như để dò tìm cái gì đó ở đáy tâm hồn bà.

- Cô nói là, nếu cháu muốn đi thì cứ đi đi - Bà nhắc lại một cách bình thản đáng phục, làm cho nét mặt bà vẫn giữ được vẻ tự nhiên và trung hậu thật là trong sáng.

- Không ạ, thưa cô. Cháu không nghĩ là phải đi đến đó.

- Càng hay, cô cũng có ý kiến tương tự như thế, ở đây cháu được yên ổn hơn, mặc dù cháu bị dằn vặt đau đớn bởi những suy nghĩ nghi ngờ. Tội nghiệp cháu Pêpê thân yêu! Sự hiểu biết của cháu, sự hiểu biết phi thường của cháu chính là nguyên nhân của nỗi bất hạnh này đấy. Còn chúng ta, những người Orbahôxa, những người nhà quê ít học lại sống sung sướng trong sự dốt nát của mình. Cô rất lấy làm tiếc là cháu không được vui. Nhưng nếu cháu chán chường, cháu thất vọng vô căn cứ thì đâu có phải lỗi tại cô? Cô chẳng đã đối xử với cháu như con dứt ruột đẻ ra là gì? Cô chẳng đã tiếp đón cháu như một niềm hy vọng của gia đình này là gì? Cô còn có thể làm gì hơn nữa cho cháu được? Mặc dù vậy, cháu không ưa chúng tôi, cháu tỏ ra rất xa lạ với chúng tôi, cháu chế giễu tín ngưỡng của chúng tôi, khinh miệt bạn bè của chúng tôi, phải chăng là vì chúng tôi không cư xử tốt với cháu? - Bà Perfêcta rơm rớm nước mắt.

- Cô kính mến - Pêpê cảm thấy nỗi bực tức của mình đã tiêu tan - Cháu cũng đã mắc một số thiếu sót sai lầm từ khi làm khách của nhà này.

- Chớ có ngốc nghếch thế cháu! Thiếu sót với chả sai lầm! Người trong cùng một nhà với nhau, mọi sai sót đều bỏ qua hết.

- Nhưng Rôxariô đâu? - Pêpê đột ngột cất cao giọng hỏi - Hôm nay cháu cũng không được gặp em hay sao?

- Nó đã khá nhiều rồi. Cháu có biết là nó không muốn xuống nhà không?

- Vậy thì cháu sẽ lên...

- Ấy, không được đâu. Con bé ương bướng lắm... Hôm nay nó đã khăng khăng không chịu ra khỏi phòng. Nó tự giam mình trong đó...

- Lạ quá nhỉ?

- Mọi việc sẽ qua thôi, chắc chắn là sẽ qua đi thôi. Để xem tối nay chúng ta có thể dứt khỏi đầu óc nó những ý nghĩ sầu não không. Chúng ta sẽ tổ chức một tối vui cho em nó khuây khỏa. Sao cháu không đến nhà ngài Inôxenxiô, mời ngài đến đây tối nay và đưa cả Haxintô đến nữa.

- Cả Haxintô?

- Ừ. Mỗi khi Rôxariô bị một cơn buồn bực xâm chiếm thì anh con trai đó là người duy nhất làm cho nó khuây khỏa.

- Nhưng cháu sẽ lên...

- Này, không được đâu.

- Vâng, nhà này là nhà gia giáo có phép tắc riêng.

- Cháu chế giễu chúng tôi đấy. Hãy làm theo lời cô bảo.

- Nhưng cháu muốn gặp em cháu.

- Không được. Cháu hiểu rất sai về con bé.

- Cháu nghĩ rằng cháu rất hiểu em... Thôi được, cháu sẽ ở lại đây... Nhưng nỗi cô đơn này thật là kinh khủng.

- Kìa, ngài lục sự đã đến.

- Cái thằng chết tiệt một nghìn lần!

- Và hình như cả ngài biện lý cũng đến. Ngài là một quý nhân đấy.

- Cầu cho người ta treo cổ nó lên.

- Cháu ơi, những vấn đề lợi ích cá nhân có thể giúp ta giải trí đấy. Có ai nữa đến đây kìa. Hình như là ngài chuyên gia nông học. Thế là cháu lại mất thì giờ một lát đấy.

- Một thời gian sống trong địa ngục!

- Kìa kìa, nếu cô không nhầm thì bác Licuôcgô và bác Paxô Largô cũng vừa mới đến đấy. Có thể là họ đến để đề nghị với cháu một cách điều đình nào đó?

- Tôi đến phải nhảy xuống ao mất thôi.

- Sao cháu trái tính trái nết thế... Tất cả bọn họ rất quý mến cháu... Ta ra thôi, kẻo có sự khiếm khuyết, cả viên mõ tòa cũng đã đến kia rồi. Chắc là hắn đưa trát đòi cháu ra tòa án.

- Nó đến để đóng đanh câu rút cháu đấy.

Tất cả những người trên đây đã vào cả trong phòng:

- Tạm biệt cháu Pêpê, chúc cháu khuây khỏa - bà Perfêcta nói.

- Đất dày ơi, nuốt sống tôi đi! - Pêpê kêu lên tuyệt vọng.

- Ngài Hôxê ...

- Ngài Hôxê quý mến của tôi...

- Ngài Hôxê tôn kính.

- Ngài Hôxê, người bạn đáng khâm phục của tôi.

Nghe những lời nói cạnh khóe tẩm đường ấy. Pêpê Rây thở hắt ra một hơi dài, và khuất phục, giao phó cả thể phách cho những tên đao phủ tàn ác đang cầm những tờ giấy có dán tem đóng dấu, trong khi nạn nhân của chúng ngước mắt nhìn lên trời, và lẩm bẩm như một tín đồ đang cầu nguyện:

- Cha ơi, sao cha lại bỏ con trơ trọi như thế này ?

❀ ❀ ❀

[1] * Nguyên văn: Mẹ đọc trong tim con như đọc trong sách.

[2] * Basilisco : Một con vật thần thoại có khả năng giết kẻ địch bằng mắt nhìn.

Dịch thuật: Nguyễn Đình Hiền - Bàng Thúc Long Dịch từ nguyên bản tiếng Tây Ban Nha “DOÑA PERFECTA”
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.