Sau cái trò tinh nghịch ấy, ba cô gái cùng hai người đàn ông quay sang nói chuyện về những sự việc về những nhân vật trong thị xã. Pêpe Rây e rằng việc mình làm có thể bị lộ khi mình còn đang ở đó. Anh định bỏ ra về, làm cho các cô gái nhà Trôgia không bằng lòng. Một trong ba cô vừa ra khỏi phòng đã quay lại nói:
- Xaxpiritôx đang phơi quần áo ở ngoài sân.
- Ông Hôxê muốn biết mụ ấy - Một cô khác nói.
- Thật là một mệnh phụ phu nhân rất duyên dáng mỹ miều. Bây giờ bà ta chải tóc theo kiểu Mađrít. Xin mời tất cả vào đây.
Họ kéo nhau vào phòng ăn, căn phòng rất ít khi dùng đến, có hiên rộng nhô ra bên ngoài. Mấy cái chậu hoa vỡ và những đồ đạc dụng cụ hỏng gãy vứt lổng chổng ở đấy. Từ phòng này họ nhìn thấy một cái sân sâu hun hút của ngôi nhà gần đấy với một hành lang có những dây leo xanh tốt và những bồn hoa rất đẹp được chăm sóc rất cẩn thận. Tất cả chứng tỏ đó là nhà của những người khiêm tốn, thanh bạch và chuyên cần.
Các cô gái nhà Trôgia ra tận rìa hiên, chăm chú nhìn sang nhà bên cạnh, đồng thời ra hiệu cho đám đàn ông im lặng. Rồi họ nép vào chỗ kín đáo của hàng hiên, không còn sợ bị ai trông thấy.
- Bây giờ mụ đang đi từ trong bếp ra, bưng cái nồi nấu kê - Maria Hoana nói, cứ nghển cổ ra để nhìn cho rõ hơn.
- Chát! - Một cô khác vừa chép miệng vừa ném một hòn sỏi.
Tiếng viên sỏi đập vào cửa kính ở hàng hiên nhà bên kia, và một giọng giận giữ thét lên:
- Bọn chúng nó lại ném vỡ kính cửa rồi...
Ba cô gái nấp kín trong một xó hiên, bên cạnh hai người đàn ông, cố nhịn cười.
- Bà Xaxpiritôx tức lắm đấy - Pêpê Rây nói - Tại sao các cô lại gọi bà ta như vậy?
- Tại vì mụ luôn luôn thở dài, cứ nói một câu lại thở dài một hơi. Mặc dù mụ chẳng thiếu thứ gì, nhưng cứ luôn luôn ca cẩm.
Một lúc im lặng trong căn nhà phía dưới. Cô Pêpa Trôgia ngó ra.
- Mụ lại ra đấy - Cô nói khẽ và ra hiệu cho mọi người lặng im - Chị Maria, đưa cho em một hòn sỏi. Xem này, chát đây này!
- Mày ném trượt rồi. Ném xuống đất.
- Để xem em ném có trúng không nhé... Ta chờ cho mụ từ trong bếp ló ra lần nữa.
- Đấy, đấy, ra rồi đấy, sẵn sàng, Flôrentina.
- Này, một... hai... ba... Phập!
Một tiếng kêu đau đớn vang lên, một tiếng nói, một giọng la kinh hoảng của đàn ông, bởi vì người bị cô bé ném trúng là một người đàn ông.
- Đồ quỷ sứ! Chúng nó ném thủng đầu tôi rồi. Haxintô! Haxintô! Trời đất! Hàng xóm gì mà đê tiện đến thế.
- Lạy chúa Giêxu, lạy Đức mẹ Maria và thánh Hôxê tha thứ cho tội lỗi con đã phạm! - Cô bé Flôrentina kêu lên, thảng thốt - Tôi đã ném trúng đầu cụ Inôxenxiô rồi.
- Trúng đầu ông cố đạo rửa tội à?
- Vâng.
- Ông ta ở trong nhà ấy à?
- Không ở đấy thì ở đâu!
- Thế còn bà “hay thở dài” kia là...
- Là cháu của cụ ấy, quản gia của cụ ấy hay gì gì đó không biết. Chúng tôi trêu chọc mụ cho vui vì mụ ta lủng củng lắm, còn đối với Đức Cha rửa tội thì chúng tôi không dám đùa cợt đâu.
Khi hai người đang nói chuyện với nhau như thế thì Pêpê Rây thấy cánh cửa sổ của tầng trên căn nhà bị ném, rất gần hiên bên này mở tung ra, và một khuôn mặt làm cho anh bối rối, làm cho anh kinh ngạc, làm cho anh tái mặt và run cả người. Đó là Haxintô.
Hắn phải ngừng việc nghiên cứu quan trọng, và mở cửa sổ phòng làm việc để ló mặt ra với cây bút cài trên mang tai. Khuôn mặt trắng trẻo, tươi tắn và hồng hào xuất hiện, giống như sự xuất hiện của một buổi bình minh.
- Xin chào ông Hôxê - hắn chào một cách hỉ hả. Tiếng gọi ở dưới nhà lại cất lên:
- Haxintô! Này, Haxintô...
- Cháu sẽ xuống ngay đây. Cháu đang chào một người bạn mà.
- Ta vào nhà đi thôi, vào thôi - Flôrentina lo lắng lên tiếng. - Cụ cố đạo sắp sửa lên phòng của ngài Nôminavitô, và cụ sẽ đọc kinh cầu hồn chúng ta đấy.
- Ừ ta vào thôi, đóng cửa phòng ăn lại.
Cả bọn kéo nhau rời khỏi hàng hiên.
- Các cô phải đề phòng trước là Haxintô có thể nhìn thấy các cô từ cái tháp ngà khoa học của hắn chứ - Ông Tafêlan nói.
- Nôminavitô là bạn của chúng tôi đấy mà. - Một trong ba cô trả lời - Từ cái lâu đài khoa học ấy, nó thường thủ thỉ với chúng tôi hàng nghìn lời âu yếm, và còn hôn gió chúng tôi nữa đấy.
- Haxintô ấy ư? - Pêpê Rây hỏi lại - các cô đặt cho anh ta cái tên quái quỷ gì thế?
- Ngài Nôminavitô.
Cả ba cười phá lên.
- Chúng tôi gọi như vậy vì nó quá thông thái.
- Không phải, bởi vì khi chúng tôi còn là trẻ con thì nó cũng còn là trẻ con... tất nhiên thế. Khi chúng tôi ra hiên chơi thì lại nghe thấy nó cất cao giọng đọc bài thật to.
- Đúng thế, và ngày lễ thánh thì nó hát suốt.
- Con mẹ ranh này, nó gọi trệch đi đấy. Chính ra là nó gọi theo kiểu này, Nôminavitô [1] Hênivitô [2], Đavitô [3], Acuxavitô [4].
- Tôi đoán chắc là tôi cũng sẽ có bí danh - Pêpê Rây nói.
- Để chị Maria Hoana nói cho ông biết - Flôrentina trả lời, và nấp vào một xó.
- Chị ư?... Pêpa, em nói đi...
- Ông chưa có biệt hiệu đâu, ông Hôxê ạ.
- Nhưng chắc chắn là tôi sẽ có thôi. Tôi hứa là sẽ trở lại đây để được biết cái tên đó, và để chấp nhận nó - Pêpê Rây nói với ý định rút lui.
- Nhưng, ông định về đấy à?
- Vâng, các cô đã mất nhiều thì giờ rồi đấy. Thôi, các cô bé, làm việc đi. Cái trò nghịch ngợm, ném đá vào những người hàng xóm và người qua đường không phải là công việc hàng đầu cần phải bận tâm của các cô gái rất xinh đẹp và rất đáng mến... Thôi nhé, tạm biệt.
Không chần chừ và cũng chẳng để ý nghe những lời chào lại của các cô gái, anh vội vã rời khỏi căn nhà, bỏ mặc một mình ông Hoan Tafêtan ở lại đó.
Những cảnh tinh nghịch mà anh đã chứng kiến với cái trò quấy rối làm cho ông cố đạo phải chịu đau, và sự xuất hiện không ngờ của chàng luật sư măng sữa khiến cho anh càng thêm bối rối, lo lắng, và có những mối bực tức dằn vặt tâm hồn anh. Anh hối tiếc vì đã vào nhà các cô gái Trôgia. và quyết định sẽ sử dụng tốt hơn thời gian buồn thảm kéo dài của mình bằng cách đi dạo các phố phường của thị xã.
Anh đi thăm chợ búa và các nơi mua bán, trao đổi hàng hóa. Anh đến phố Tripêria, nơi có những cửa hiệu lớn, và quan sát các mặt hoạt động của nền công thương nghiệp xứ Orbahôxa vĩ đại. Anh chẳng tìm thấy gì ngoài những nỗi buồn chán mới. Anh đi ngược lên đường Lax Dexcalxax (Những cô gái đi chân đất), nhưng cũng chẳng thấy gì ngoài mấy con chó hoang, bởi vì gió thổi rất mạnh, người ta đóng cửa nghỉ ngơi ở trong nhà. Anh đi xuôi xuống đến hiệu bào chế và bán thuốc tây, ở đấy người ta đang quảng cáo rùm beng về những thứ thuốc tân kỳ, và cứ thế lải nhải lắp đi lắp lại mãi về những phát minh mới lạ, vô tận ấy. Ở đấy, anh lại càng chán ngán hơn. Cuối cùng, anh quay về đến gần nhà thờ lớn, khi anh nghe thấy tiếng đàn organô và những lời ca trầm hùng của dàn hợp xướng. Anh bước vào nhà thờ, và quỳ xuống trước bàn thờ Chúa, đầu óc vẫn nhớ như in những điều cô anh nhắc nhở cần phải giữ gìn khi vào nhà thờ. Sau đó anh vào thăm tiểu giáo đường, và anh đang định sang một gian khác thì có một tu sĩ trông coi nhà thờ hoặc canh giữ chó đến gần anh với một thái độ rất khả ố và một giọng nói thật là thô bạo, hắn bảo anh:
- Đức Cha bề trên truyền rằng ông hãy ra đường ngay.
Anh kỹ sư cảm thấy máu dồn lên óc. Không nói một lời, anh bước ra ngoài. Bị xua đuổi ở khắp mọi nơi, do sức mạnh của quyền thế hoặc do sự chán chường buồn bực của chính mình, anh chẳng còn cách nào khác là trở về nhà bà cô, ở đó họ đã đợi anh.
Một là lão Licuôcgô, để báo cho anh biết một vụ kiện thứ hai. Hai là ông Cagiêtanô, để đọc cho anh nghe một đoạn trong bài diễn văn mới của ông về những dòng họ ở Orbahôxa. Ba là Cabaducô, để giải quyết một việc mà hắn còn chưa nói lộ ra với ai, và bốn là bà Perfêcta với nụ cười rộng lượng và hiền bậu, để hỏi về một điều sẽ được nói tới ở chương sau.
❀ ❀ ❀
[1] * Nguyên văn: Mẹ đọc trong tim con như đọc trong sách.
[2] * Nguyên văn: Mẹ đọc trong tim con như đọc trong sách.
[3] * Nguyên văn: Mẹ đọc trong tim con như đọc trong sách.
[4] * Nguyên văn: Mẹ đọc trong tim con như đọc trong sách.