• CHUYỆN KHỦNG KHIẾP BẮT ĐẦU TỪ GỐC MUỖM CỔ THỤ
• PHÚT CĂNG THẲNG KHI NẰM DƯỚI NHỮNG VUỐT HỔ XÁM
Đã một dạo, ông Kơ Bua cứ chiều chiều ra đứng dưới gốc cây muỗm cổ thụ đầu làng Đăm. Ông đứng đó rất lâu, khi hoàng hôn đã tắt và đêm trùm lên khắp dải rừng núi.
Trẻ con làng Đăm khi có việc qua chỗ gốc muỗm thấy ông Kơ Bua đứng lặng yên như hóa đá, đâm sợ. Trong bóng tối nhập nhoạng, thân hình to khỏe của ổng lồ lộ như một bức tượng. Những lùm lá muỗm lao xao trong gió. Bầy vượn, đàn khỉ đã nháo nhác về ổ. Con hươu, con nai vội vã rời rừng sâu đến những trảng cỏ lưa thưa. Đàn trâu nhà về chuồng từ lâu, chẳng còn những tiếng mõ lốc cốc, tiếng gõ móng trên đường làng.
Vậy mà ông Kơ Bua vẫn đứng đó, một tay giữ chặt ngọn giáo nhọn hoắt, lạnh toát sương đêm, tay kia đặt trên một cành muỗm to như con trăn, nằm soãi gần mặt đất. Trong bóng đêm chạng vạng, đôi mắt ông long lanh sáng, nhìn rọi về phía bìa rừng xa. Không một ánh lửa, đằng sau là làng, đằng trước là rừng cây chìm ngập trong âm u, sâu thẳm. Tiếng con lợn độc rống lên trong đêm, tiếng con cọp vọng lại “cóp! cóp!”.
Ông Kơ Bua nhìn trân trân, đứng lặng lẽ như vậy đến tận khuya. Không ai dám đến gần, nên không biết trên gò má ông đã giàn giụa nước mắt. Càng về đêm, những tiếng gió xào xạc trên tùm lá muỗm càng buồn tẻ, hoang vắng.
Có ai biết ông chờ đợi cái gì trong đêm vắng lặng này?
Buôn làng xôn xao hẳn lên. Hay ông Kơ Bua đổi tính, đổi nết, hóa dại sau mỗi kỳ đi săn về. Ông Kơ Bua cũng chẳng hề biết, mỗi đêm ông đứng bên gốc muỗm cổ thụ, lại có những đôi mắt của các bà, các cô gái buôn làng sợ hãi nhìn qua khe cửa chăm chú ngó về phía ông. Đám thợ săn trong làng thì thào với nhau:
- Ông Kơ Bua hỏng rồi! Độ một tuần trăng nay...
- Anh em mình phải kéo ông đi săn voi một buổi, cho ông nguôi cái bụng.
- Thế còn thằng bé Đru, ai coi nó?
- Ờ, thằng Đru, thương quá thằng Đru. Từ dạo mẹ nó bị con hổ xám tha đi, nó khóc đòi mẹ biết bao đêm, bao ngày. Nó quen theo mẹ địu lên rẫy, lên nương rồi. Mỗi lần nó khóc, ông Kơ Bua lại bế ra gốc muỗm đầu làng nó mới nín thôi mà...
- Ờ! Cái gốc muỗm đó sao..
Gốc muỗm cổ thụ đã sống mấy đời người ở làng Đăm, cành lá xum suê, là nơi trẻ con quây quần vui chơi mỗi chiều, nơi đám thợ săn thường ngồi trò chuyện, hút thuốc khi gặp nhau. Những cành muỗm to bằng thân con trăn, mọc toài ngang bên thân xù xì.
Gốc muỗm đó, một dạo trở thành nỗi lo sợ khủng khiếp của buôn làng. Một con hổ xám kịt, cứ đúng lúc màn đêm xuống lại từ rừng sâu về, nhảy lên ngồi chồm chỗm trên cành ngang, ngó về làng. Con hổ xám già, đã thoát qua bao lần bị săn bắt, phục bẫy, càng tinh khôn và hung dữ. Đám lông vằn trên lưng hổ vắt ngang mình như những tàu lá cau. Đôi mắt hổ xám sắc lạnh, đảo đi đảo lại nhìn xoáy vào màn đêm. Hơn mười người làng Đăm đã bị hổ tha đi trong những đêm nó về làng. Bà Kơ Bua cũng là một trong những người bị hổ xám bắt. Bữa đó, ông Kơ Bua đi săn xa, vào tận rừng sâu. Con hổ xám nhìn bóng nắng đã tắt trên những đỉnh núi xa xa, nó nằm một lúc nữa, lắng nghe những tiếng chim lao xao lặng dần, rồi cựa mình đứng đậy. Hổ xám vươn mình, oằn lưng và ngáp dài một tiếng, bước ra khỏi lùm cây rậm.
Ngôi sao hôm đã treo sáng ở lưng trời. Hổ xám gầm lên một tiếng vang động sườn núi, nhảy qua một rãnh suối cạn, vun vút chạy về phía gốc muỗm. Nhẹ nhàng, hổ xám vọt lên cành muỗm nó quen nằm, nhìn về những ngôi nhà lưa thưa trong làng. Nó nằm im lâu lắm. Một tiếng kẹt cửa vọng đến bên tai, hổ xám vươn mình, thoắt một cái, đã vút tới bên người đàn bà vừa bước ra khỏi nhà. Bà Kơ Bua không kịp kêu một tiếng, những chiếc nanh hổ nhọn hoắt đã cắm phập vào cuống họng bà.
Ông Kơ Bua nằm suốt một ngày, hai ngày.
Ngày thứ ba, ông lại vào rừng, ở miết đến tận chiều tối mới về làng. Trong làn, lại mất thêm bốn người bị hổ xám đêm đêm về tha đi. Đám thợ săn trong làng đến bàn với ông Kơ Bua, chỉ thấy ông ngồi uống rượu suốt, mà chẳng nói câu nào.
Nhìn ông Kơ Bua, mấy người thợ săn vừa thương, vừa giận, bỏ ra về. Khi căn nhà trở thành vắng tanh vắng ngắt, ông Kơ Bua mới lầm rầm:
- Tao đợi mày... ta đợi tuần trăng này đến tuần trăng khác... Ta đợi mỗi đêm, mỗi ngày...
Mỗi khi hoàng hôn xuống, ông Kơ Bua lại đứng trân trân dưới gốc cây muỗm cổ thụ. Nhưng con hổ xám lại vắng bóng liền mấy ngày. Đợi hoài, đợi miết, một buổi ông Kơ Bua lại lên rừng.
Đám thợ săn bạn cử một tay thợ săn hổ giỏi, lặng lẽ đi theo ông Kơ Bua. Ông chẳng hề biết có người đi sau mình. Ông lội qua con suối, bám vào dây rừng, vượt qua mỏm Phượng Hoàng, lại đi qua một trảng tranh, rồi vào rừng sâu.
Anh Hơ Bia, người thợ săn trẻ, vẫn theo ông như cái bóng. Anh Hơ Bia thương ông Kơ Bua, lo ông không đủ sức chống chọi với hổ dữ, lại lúc đang buồn bã trong bụng, dễ liều lĩnh. Đã mấy mùa săn, Hơ Bia theo ông Kơ Bua vào rừng, đợt nào khó khăn nhất, anh cũng luôn ở bên cạnh người thợ săn tài giỏi ấy.
Nhưng bây giờ ông Kơ Bua đang đau đớn vì chuyện hổ xám tha vợ ông đi, ông mải miết, lặng lẽ luồn trong rừng. Ống tên thuốc độc buộc bên hồng, chiếc ná cứng quàng sau vai, ông Kơ Bua nắm chắc ngọn giáo bên sắc, hướng về phía trước, chẳng khi nào nhìn ngoái lại phía sau.
Hết một đoạn rừng rậm, ông Kơ Bua phía trước, Hơ Bia phía xa xa đằng sau, vẫn đi mãi. Rừng thưa dần, nhưng còn khúc khuỷu lắm. Ông Kơ Bua bước chầm chậm lại. “Xoạt!”. Ông bỗng giật mình. Một chú hoẵng vụt ngay qua trước mắt và lần vào bụi cây um tùm. Ông Kơ Bua dừng lại một chút, rồi tiếp tục đi, đầu cúi xuống.
Con hoẵng đẹp quá! Vì sao ông Kơ Bua chẳng thèm ngoái nhìn theo nó. Anh thợ săn Hơ Bia bỗng cồn lên ham thích. Anh rẽ ngang rừng, theo vệt hẻm lá con hoẵng vừa chạy qua. Những lùm lá dày đặc chỉ mở ra một lối mòn nhỏ. Hơ Bia ngập ngừng một thoáng. Cái dáng đi vững chãi của ông Kơ Bua làm Hơ Bia yên tâm hẳn trong lòng. Có con hổ ác nào, con voi độc nào mà ông Kơ Bua chịu thua đâu. Hơ Bia chạy liền theo vệt đường hoẵng vừa qua. Anh đi mãi, đi mãi. Rừng thưa dần. Những vạt trám lưa thưa, những bụi sim dại um tùm. Hơ Bia bắt đầu thận trọng, đi vòng qua bên những gốc cây cao sừng sững.
Anh đi như vậy đã một lúc lâu. Một con thỏ rừng đang lụi hụi ăn những búp lá non, mở to đôi mắt ngạc nhiên nhìn Hơ Bia đến bên cạnh. Hơ Bia đi êm đến thế, lối đi của người thợ săn giỏi. Hơ Bia cũng nhìn lại chú thỏ rừng. Nó còn bứt thêm một cọng chồi tươi rồi mới nhảy vọt ra sau đám lá, chạy loằng ngoằng sang bên nọ bên kia, khuất vào bụi sim rậm rạp. Hơ Bia mỉm cười. Nhưng vừa định đi theo chú thỏ xinh xắn nấp sau bụi sim. Anh đã dừng lại ngay.
Con hoẵng ban nãy đột ngột xuất hiện ngay bên một gốc trám già, đang ngó trời ngó đất. Hơ Bia nắm chặt ngọn lao trong tay. Xa quá, con hoẵng chưa nằm trong tầm phóng lao của anh. Con hoẵng cũng đã nhìn thấy anh. Cả hai đứng trân trân nhìn nhau. Hơ Bia hiểu rằng, nếu anh bước thêm vài bước, nó sẽ phóng đi ngay.
Hơ Bia bỗng đặt nhẹ nhàng chiếc lao xuống đất, mũi nhọn quay về phía con hoẵng. Anh lộn người, hai cánh tay săn gồng đặt trên mặt đất và... trồng cây chuối! Đôi chân Hơ Bia vươn cao lên trời, rồi bất thần đập loạn xạ vào không khí một hồi.
Hơ Bia tính không lầm. Con hoẵng rừng ngó về phía anh ngạc nhiên lắm. Đôi mắt to, tròn của nó đen lay láy. Đôi sừng ngắn của hoẵng gai gai vào lớp vỏ trám, rồi nó bước một bước, hai bước thận trọng về phía Hơ Bia. Hơ Bia càng quẫy mạnh đôi chân. Bàn tay phải của anh nhích dần về phía cây lao, nhưng đôi mắt anh không rời con hoẵng. Con vật tò mò vẫn chưa hiểu tại sao có cảnh múa may rối rít trước mắt. Hoẵng rừng đã bớt rụt rè, nó đến gần hơn. Năm chục sải tay. Bốn chục. Ba chục. Đôi chân Hơ Bia vẫn đạp trong không khí từng chặp. Hai chục sải tay. Khoảng cách ngắn dần giữa Hơ Bia và con hoẵng.
Con vật vừa bước lên một bước, Hơ Bia đã bật người lộn trở lại. Bàn chân anh chưa chạm đất, cái lao đã phóng đi, loang loáng trong ánh nắng. Đường lao thẳng tắp như ánh chớp. Con hoẵng chưa kịp quay đầu, đã gục xuống. Nó chỉ kịp kên lên một tiếng thảm thiết, nhưng tiếng kêu không dài như những đêm vắng gọi bạn nữa rồi.
Đã mấy năm nay, đường lao của Hơ Bia có bao giờ chệch hướng. Hơ Bia mừng quá, anh chạy về phía con thú vừa hạ được.
Nhưng chính lúc Hơ Bia đang vui vẻ như vậy, ông già Kơ Bua lại lúng túng trong một trường hợp bất ngờ.
Ông Kơ Bua gặp lại kẻ thù mà lại không muốn ra tay ngay lúc đó. Con hổ xám bữa ấy gặp một đối thủ mà nó tưởng sẽ được mồi ngon. Một con trâu rừng lững thững đi về phía dòng suối. Hổ xám có tấm thân khỏe mạnh ước lượng khoảng cách, rồi nó nhún mình, vụt một cái, nhảy lên lưng trâu. Con trâu rừng khôn ngoan, đâu có chậm chạp. Thoắt một cái, nó lùi lại. Hổ xám hụt rồi. Đôi sừng trâu chúc xuống, như một miếng võ thật hiểm hóc, đã lao thẳng vào hổ xám. Con hổ nặng như vậy, mà bị tung lên, ngã bổ về phía sau. Hổ lăn mình hai vòng, nén đau, chạy chúi vòng về phía sau trân rừng. Đôi mắt trâu rừng đỏ đòng đọc, nó rống lên một tiếng ghê gớm. Nghe tiếng gió ào ào phía sau, nò không lùi lại như lần trước. Nó thấy bỏng rát ở lưng. Hổ xám đã chồm lên lưng trâu rồi. Trâu rừng vươn mình, rồi nâng hẳn cả nửa thân trước lên, đứng vững vàng bằng hai chân sau, hất mạnh hổ xuống. Hổ xám tuột từ tấm lưng trơn nhẫy đã tóe máu của trâu, rơi xuống đất. Nó chưa kịp chồm đậy, đôi chân guốc cứng như thép của trâu rừng đã liên tiếp giáng vào mặt nó. Chiếc răng nanh khỏe mạnh của hổ xám gãy rời, văng ra khỏi miệng. Máu hổ xám tóe ra từ mũi, từ mép, từ mồm ồng ộc chảy.
Không kịp nhìn lại kẻ thù, hổ xám lao chạy như điên vào trong lùm cây rậm. Con trâu rừng lao theo một đoạn, rồi dừng lại. Nó lại thủng thẳng bước đến bãi cỏ xanh um, ngả người. Nó lăn mình, áp tấm lưng đầy máu, day day trên cỏ mềm.
Ông Kơ Bua không thèm động đến con trâu rừng đang mệt mỏi, tiếp tục lần theo vết máu con hổ để lại. Ông đi mãi. Buổi trưa đã qua đi, đến tận xế chiều, ông Kơ Bua mới gặp.
Mà không phải hổ xám mẹ. Ông Kơ Bua theo vết máu, đến tận hang hổ, chỉ còn hai chú hổ con đang đói. Hổ mẹ đã bỏ đi rồi. Hay hổ mẹ đã chết? Ông Kơ Bua bỗng rời rã chân tay. Ý nghĩ được trả thù bỗng trở thành tuyệt vọng trong lòng.
Khuya lắm, ông Kơ Bua mới về làng.
Anh Hơ Bia vẫn chờ ông. Nhìn thấy Kơ Bua, anh lao đến nắm chặt lấy tay ông, kêu lên:
- Trời ơi! Cháu có lỗi với bác...
- Lỗi gì!
Ông Kơ Bua vẫn trầm ngâm, giọng như thầm thì. Anh Hơ Bia vẫn xúc động:
- Cháu đi theo bác suốt buổi, mà chẳng... Thôi, bác về nhà cháu, anh em thợ săn còn đợi bác.
Ông Kơ Bua lầm lì theo Hơ Bia. Nhà Hơ Bia ở khuất trong làng, còn sóng ánh lửa. Bốn người thợ săn ngồi quây bên đống lửa. Một tấm gỗ rộng, trên phủ đầy là rừng và hàm lùm đống thịt hoẵng. Vò rượu thật lớn kề sát cạnh.
Bốn người thợ săn dịch chỗ ngồi, kêu ông Kơ Bua:
- Sao? Ông Kơ Bua vô rừng về đó hả? Có gặp hổ xám không?
Ông Kơ Bua lắc đầu, rồi như nghĩ ra, lại gật gù:
- Gặp!
Cả đám thợ săn lại ồ lên:
- Vậy sao? Mà cây lao không có vết máu, đám tên không vợi một cây sao?
Ông Kơ Bua cầm một miếng thịt nướng thơm phức:
- Vậy đó!
Rồi ông lại lặng im uống rượu, lặng im ăn thịt hoẵng nướng. Nét mặt ông vẫn rầu rĩ và u ám đến nỗi đám thợ săn không dám hỏi thêm gì nữa. Họ cũng lặng lẽ uống rượu và xẻ thịt. Một chặp thật lâu, ông Kơ Bua ngừng lại, nhìn day vào tận mặt Hơ Bia và mấy người thợ săn:
- Con hổ xám bị thương vào nơi hiểm, sống chết ta chưa biết, đừng ai hỏi ta thêm một câu nào. Đừng hỏi ta một câu, một lời nào...
Đám thợ săn lại lặng lẽ ngồi. Đôi mắt ông Kơ Bua đăm đăm nhìn ánh lửa bập bùng. Ông Kơ Bua tài ba và can đảm này bị điên khùng rồi chăng? Bữa rượu trở nên nhạt nhẽo, chẳng ai buồn động đến mâm thịt hoẵng còn cao lùm lùm nữa.
Anh Hơ Bia bỗng mỉm cười:
- Vậy là bác tha tội cho hổ xám? Bác quên...
Ông Kơ Bua bỗng gầm lên:
- Ta quên cái gì? Ta quên con thú đọc đã giết bao người trong làng, đã tha vợ ta hả? Ta chẳng nguôi trong bụng đâu, Hơ Bia ạ! Ta chỉ tha cho nó lần này, vì nó đang nuôi con.
Anh Hơ Bia hoảng hốt, từ đó không dám hỏi đến chuyện hổ xám. Đám thợ săn và dân làng sợ ông Kơ Bua nổi nóng, cũng không dám hỏi han. Hai mùa làm rẫy lại qua đi. Đến một ngày chớm lạnh, ông Kơ Bua bỗng bảo Hơ Bia:
- Đêm nay, mày nói đám thợ săn lại nhà ta. Con hổ xám về rừng rồi đó.
Anh Hơ Bia vui hẳn lên:
- Đi săn hả bác?
- Ờ, đi săn. Đi cả bọn.
Đã lâu mới có một buổi tập trung thợ săn đông vui như đêm nay. Thấy ông Kơ Bua tươi cười, đám thợ săn ồn ào hứng thú. Từ ngày Kơ Bua ít nói, ít đi săn sau khi bà Kơ Bua bị hổ xám bắt đi, đám thợ săn thiếu tay dẫn đầu giỏi giang, mất hết vui.
Anh Hơ Bia chất thêm một đống lửa lớn, nói oang oang:
- Mùa săn năm nay sẽ nhiều thú, nhiều thịt. Anh em ta lại có những buổi uống rượu suốt đêm. Bác Kơ Bua sao biết hổ xám trở lại rừng?
- Ta biết chớ! Các ông tưởng ta quên nó sao? Mỗi buổi lên rừng, ta đều chờ nó. Rồi buổi nay nó đã về thật. Ta không muốn một mình giết nó, mà muốn cả các ông...
Đám thợ săn ồn ào hẳn lên:
- Đúng rồi. Ông Kơ Bua nghĩ thế là phải. Đám thợ săn ta đã cắt máu ăn thề, thì phải sống chết có nhau. Con hổ xám là kẻ thù của tất cả anh em mình. Vậy ông Kơ Bua định đánh hổ bằng bẫy giàn sập hay rọ sập?
Ông Kơ Bua ngửa cổ lên uống gọn một bát rượu, rồi cười lớn:
- Không được. Con thú này hung ác, nó lại tinh khôn. Giàn sập, rọ sập đều không đánh lừa nổi nó. Ta cũng không muốn phải lén lút bắt nó. Kẻ thù của ta, ta phải bắt nó bằng cách mặt đối mặt, mới hả cái bụng.
Đám thợ săn cười ầm ầm, rung cả ngôi nhà nhỏ bé:
- Ông Kơ Bua đúng là vẫn như xưa. Như con voi đầu đàn của bọn ta. Phải, chúng ta sẽ bắt hổ xám đúng như bụng ông Kơ Bua muốn. Ta uống rượu, rồi bàn cách, phải không anh em?
Có tiếng gà rừng gáy ở đầu núi, tiếng hoẵng kêu xa xa, tiếng thác nước ào ạt dội về. Ngọn lửa của đám thợ săn bập bùng tận khuya.
* *
Chưa mấy khi ông Kơ Bua giáp mặt một con hổ lớn đến thế. Hơ Bia đứng cạnh ông già thợ săn đàn anh, cũng cồn lên nỗi lo. Ba người thợ săn chẳng khác gì cái bụng Hơ Bia, đều nhìn trừng trừng vào đôi mắt hổ xám.
Đôi mắt hổ xám vàng chói như có ánh lửa, đôi khi lúng liếng pha màu lân tinh, lồi ra như hai quả quất rừng. Cả tấm thân hổ vằn vện những đám lông dày, xám xịt. Nó nhìn đau đáu về phía năm người thợ săn trước mặt. Ông Kơ Bua lần trong ống hương nước đựng những cục nhựa dính, lấy một cục ném về phía hổ dữ. Quả nhựa tung lên vòng cánh cung, rơi lơ lửng trước miệng hổ. Hổ xám vụt quờ cái chân đầy móng lên tóm gọn quả nhựa. Những móng sắc bóp nát nhựa và dính chặt như bị khóa. Quả nhựa thứ hai lại bay tới. Con hồ xám gừ gừ lên những tiếng giận dữ, quờ nốt chiếc chân bên trái lên. Cả hai chân trước hổ dữ bỗng chốc lớp nhớp chất nhựa keo đặc sệt. Ông Kơ Bua hô nhỏ, giọng khô khốc:
- Tiếp đi, Hơ Bia!
Từ tay Hơ Bia quả nhựa to nhất là là là trước mặt hổ xám. Con hổ gầm lên một tiếng, ngoác chiếc mõm đỏ làm ra, đớp gọn. Ông Kơ Bua nhìn rõ cả chiếc răng nanh bị cụt của nó sau hôm bị trâu rừng đá gãy, đang bập lút vào quả nhựa đen sịt.
Chỉ chờ có vậy, ông Kơ Bua nghiêng mình, tay vẫn thu lu một cuộn dây, lao vào hổ xám. Cả đám thợ săn lặng im theo dõi cái phút ghê gớm đó. Ông Kơ Bua vừa nhảy đến trước hổ thì nó cũng bật dậy, đuôi đập mạnh xuống làm tung bụi đất mù mịt. Đôi chân sau chưa bị dính nhựa nhún xuống và bật mạnh lên cao. Cả thân hình hình xám nặng như con trâu rừng tung lên không đến hơn một mét rồi là xuống, chụp lấy ông Kơ Bua. Hai chân trước dính đầy nhựa quắp lấy ông Kơ Bua. Ông Kơ Bua dưới sức nặng con hổ dữ, cũng ngã nghiêng xuống đất. Hai chân trước hổ xám tuy chẳng còn nguy hiểm như lúc chưa bị dính nhựa, nhưng cũng làm chiếc áo ông Kơ Bua toạc ra một mảng lớn. Cả cái mông béo tròn của hổ xám đè lên lưng, ép ông xuống sát đất. Hổ xám gầm lên một tiếng, giọng bị tắc nghẹn.
Hơ Bia và ba người thợ săn chỉ chờ lúc ấy. Họ dàn thành vòng cung đứng trước mặt hổ, múa tít những chiếc lao loang loáng, loang loáng. Con hổ xám vẫn ngồi trên lưng ông Kơ Bua, nhưng đôi mắt hết đảo sang người thợ săn này lại người thợ săn khác. Nó phân vân, không hiểu đám thợ săn sẽ làm gì. Nó không thể nhảy về một phía nào được.
Ông Kơ Bua nằm dưới con hổ, hất đầu quờ tay kéo sợi dây đã nút sẵn, tròng vào hai chân sau hổ xám trói chặt lại. Lưng ông gồng lên, bụng ông nóng như lửa, miệng lại muốn nôn thốc nôn tháo vì cái mùi hôi hám của thú dữ. Nhưng đôi môi ông phải mím chặt lại. Ông Kơ Bua biết rằng nếu mình chỉ ho mạnh một tiếng, con hổ sẽ giật mạnh ông đến nát người. Người thợ săn già dặn vẫn cố nén hơi, quấn nốt mấy vòng thật chặt vào nhân hổ, rồi lại thắt nút dây lại.
Đám thợ săn vẫn múa may và nhìn trừng trừng vào đôi mắt hổ xám, nhưng trong bụng họ nóng như có ông mặt trời chui vào trong. Người thợ săn giỏi nhất và gan nhất của họ - ông Kơ Bua - đang nằm trong nanh vuốt thú dữ, ngay trong cái mõm đỏ lòm lòm kia. Chỉ sơ suất một chút, chậm một chút hay hụt một động tác, cái thân hình như cá trắm kia của ông Kơ Bua sẽ tả tơi như lá rừng sau cơn bão.
Cho đến khi ông Kơ Bua hô một tiếng “hầy”, thì từ phía khe chân hổ, một đầu dây cuộn cục đã bay vụt về phía đám thợ săn. Hơ Bia như con vượn rừng, bắt gọn cục tròn đầu dây. Cả ba người thợ săn cũng kịp thời lao đến, và con hổ xám chưa kịp chồm lên, bốn anh thợ săn đã dồn sức, kéo bật đôi chân sau con hổ đã bị trói chặt. Hổ bất ngờ, ngã ngửa người, gáy nện xuống đất ngay sát ông già. Ông Kơ Bua bật mạnh người như con mèo vồ chuột, đã tung mình cách xa con hổ ngã. Hổ xám bị lôi đi một đoạn dài, bụi tung mù đất, nhưng hổ còn khỏe lắm. Hơ Bia phóng mạnh cây chạc lên cổ con hổ đang bị kéo lê ngửa, nhưng nó đã oằn người, rung mình quay vòng khỏi chạc, bật dậy. Sợi dây trói căng ra phừn phựt.
Ông Kơ Bua thét lớn:
- Tiếp luôn! Tiếp luôn! Kơ Vây!
Kơ Vây, anh chàng thợ săn lực lưỡng nhất bọn, chạy vòng ra phía trước con hổ. Chiếc chạc cứng của anh lại phóng ra, tiếp sau Hơ Bia. Hổ xám lại gầm lên một tiếng, ngoắt mình tránh. Tuy đôi chân sau bị trói cứng, nhưng nó vẫn chụm lại rồi bật mạnh. Cả thân mình con thú dữ đã tót lên một thân cây nằm chênh chếch. Bụng hổ đè lên thân cây nằm ngang, hai chân trước quờ quờ vào không khí, những móng sắc dính nhựa dính theo cả lá khô và đất. Nó thở hồng hộc. Ông Kơ Bua cười to:
- Hay lắm! ta cũng nghỉ một chút, anh em!
Cả năm thợ săn cùng ngó lên con hổ nằm vắt ngang trên thân cây, tay vẫn giữ chặt đầu dây trói chân hổ. Họ cũng thở hồng hộc, mồ hôi ướt đẫm lưng, đẫm mặt.
Ông Kơ Bua hết một hồi thở, nói nhanh:
- Hơ Bia bên này. Đó! Còn chỗ kia cho Kơ Vây. Còn lại đứng ra xa. Khi bọn ta giật mạnh, hổ xám rơi xuống là ...
Ông không nói tiếp, chỉ khoát tay. Bọn thợ săn nhanh chóng theo sự sắp xếp của người thợi săn gan dạ. Vừa dứt tiếng “hầy” như tiếng sét của ông già, con hổ xám bị kéo mạnh, đổ rầm xuống gốc cây rừng... Cả hai cái chạc cứng của Hơ Bia và Kơ Vây từ hai bên cùng lao đến, chẹn chặt lấy cổ hổ, làm nó phì ra một luồng hơi, mồm há hốc dưới đôi chạc cứng như thép của hai người thợ săn trẻ.
Ông Kơ Bua đến bên hổ xám, một chân giẫm lên ngực nó, tay trái như chiếc kìm thép nắm chặc lấy một chân trước của nó, quấn chặt cả chân kia lại trong nút dây chắc chắn. Hơ Bia luồn một đòn gỗ dài qua kẽ hai cặp chân, cười:
- Khênh về làng thôi, cho cả lũ làng hỏi tội con thú dữ này!
Lúc ấy, nắng chiều đã xiên ngang thân cây rừng.