Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bí Mật Thứ Ba Của Đức Mẹ
Bí Mật Thứ Ba Của Đức Mẹ

❊ ❊ ❊

“Tôi tự hỏi”, Emma đã quan sát, “Liệu những nhà La mã học được học hành tử tế có thực sự tin vào những điều kì diệu lạ lùng mà mọi người cho là do những vị thánh tạo ra không?”

• Claudia, ALOE

Tháng bảy oi ả. Họ có đủ rau cho cả một đội quân. Tên bù nhìn như sôi lên trong đôi giày cũ của James và chiếc áo sặc sỡ từ vải hoa, vải mỏng và vải sọc của Materia, cái mũ vẫn vẽ lên khuôn mặt trống trơn của nó những đường góc cạnh như thường lệ. Nếu bạn đã từng thử nhét tay vào một đống rơm rồi rút tay ra như vừa rút ra từ một cái lò thì bạn sẽ biết rơm có thể làm được gì. Pete cứ lặng lẽ nóng dần lên. James lấy nước từ con lạch để tưới cho khu vườn, Materia thì cứ chất đầy các hũ thức ăn, dán nhãn cho chúng là “Mùa hè 1914.”

James không đi xem trận bóng chày vào ngày 3 tháng 8 nên anh đã bỏ lỡ sự hào hứng trong chiến thắng của New Waterford đối với Sydney, nhưng anh sẽ đọc trên trang nhất của tờ Post ngày hôm sau. James đã có đủ thứ để làm mình bận rộn: công việc, khu vườn và cô con gái của anh. Đó là lí do anh không đi xem trận bóng hoặc ngồi bàn chuyện chính trị trước cửa tiệm MacIsaac hoặc ngồi chơi bài ở phía sau. Cứ như vậy anh lại củng cố thêm cho những người xung quanh trong việc cố gắng không cho anh quên rằng anh đã từng là một tên phá hoại và sẽ luôn là một tên phá hoại.

James đi dọc đại lộ Plummer trên đường đi mua báo. Anh không còn đi xe ngựa nữa, tại sao anh lại không nên đi bộ trong thị trấn của mình chứ? Anh đã sống ở đây từ khi chưa có thị trấn, từ trước khi có bất kì công ty than hay một hầm mỏ nào.

Nếu đứng cách xa khoảng một tòa nhà thì bạn có thể nghĩ là James đang đi trên mặt nước, nhưng đó chỉ là sự lấp lánh của mặt đường trải than. Không gì có thể khuấy động một buổi chiều như thế này, dĩ nhiên là trừ một cơn gió nhẹ. Những người không tìm được nơi trú ẩn ở bờ biển ngồi vô hồn trước cổng nhà, nhét chân trong những xô nước đá, một lần nữa, đó là một ngày đẹp để đi xuống dưới lòng đất.

Như thường lệ, James ăn mặc như một quý ông. Chỉ có một con quái vật hoặc một người không bình thường thì mới vô cảm trước sự tuần hoàn của tự nhiên. Hãy cứ để những đám tri thức nửa mùa cởi sạch tới cái áo trong cùng và ngắm nghía mấu chốt cho những vấn đề của họ. Do đó anh cứ điềm tĩnh rảo bước vào thị trấn. Một quả dưa chuột trong bộ đồ len.

Anh mua một tờ Post ở cửa hiệu MacIsaac, có vài người kì cựu đang ngồi và lâu lâu mới thấy họ chớp mắt. Ông MacIsaac gà gật sau quầy tính tiền, James đặt tiền lên quầy và liếc qua hàng tít khi anh rời cửa hiệu, không thể kìm hãm được một chút tự hào công dân đối với chiến thắng của thị trấn trong trận bóng chày. Mấy ông già nhìn anh đi, sau đó phá vỡ sự im lặng chán chường của họ bằng cách quan sát cứ như để tìm xem những thứ gì có thể tạo ra một người đàn ông vô cảm với cái nóng thiêu đốt như vậy.

Ở ngã tư đường Seven có một người phụ nữ Ấn đang rung chuông để bán cam chất trên xe ngựa. Trên đỉnh đống cam là một trái cam hàng mẫu đã được cắt sẵn, nước cam màu đỏ tươi như máu, James mua một quả.

Mặt trời bắt đầu lặn, hương thơm mát lạnh của đêm tràn về. Những bông hoa tử đinh hương tươi tắn trở lại và không gian tràn ngập mùi hương thơm mát. Một chú chó cất tiếng sủa sau khi đã thoát khỏi cái nóng, có ai đó mở một điệu violon, nhưng trời vẫn còn khá nóng cho một điệu vũ. James rẽ sang đường Water ngay đúng lúc Leo Taylor đỗ cỗ xe độc mã lại trước cửa nhà. Kathleen vừa trở về nhà sau buổi diễn thử. Cô đợi Taylor nhảy xuống khỏi xe và bỏ bậc thang ra cho cô đi xuống. Cô bước xuống khỏi cỗ xe nhẹ nhàng như một người quý tộc bẩm sinh.

Taylor không nói tiếng nào và Kathleen cũng vậy, cô cũng không nhìn cậu ta. James cảm thấy thực sự dễ chịu chính vào những lúc như thế này. Mặt trời hâm nóng phía tây, ban cho cả hòn đảo này những bông hồng hiếm hoi và gam màu hổ phách - cả cuộc sống đọng lại trong những khoảnh khắc như thế này. Chúa ở trên thiên đường của người, còn ta ở thiên đường của chính mình.

Kathleen thấy James và chạy đến bên anh cứ như bỗng nhiên cô trở lại thành một cô bé bảy tuổi, hết lần này đến lần khác. Cô cảm thấy quá phấn khởi, quá hồi hộp, “Con muốn nôn luôn đấy!”

“Một số các ca sĩ nổi tiếng vẫn nôn trước mỗi buổi diễn”, James nói với cô bé.

Cô bé cười, vừa thỏa mãn vừa căm phẫn, nhảy cỡn đến bên anh để tìm một món quà mà cô biết chắc là anh có. Thấy rồi! - một quả cam giấu trong tờ báo.

Cô bé đã tập luyện nhiều tuần liền, tối nay sẽ là lần đầu tiên cô hát trước công chúng, trước một đám đông đã bỏ tiền ra mua vé. Chỉ tại nhà hát Lyceum ở Sydney. Chỉ với những người nghiệp dư và khán giả địa phương. Nhưng cũng vậy thôi, một buổi diễn vẫn là một buổi diễn.

“Luôn phải hát như khi con ở nhà hát Metropolitan”, James dặn. “Luôn hát như con đang ở La Scala và không bao giờ được quên khán giả của mình.”

Họ không gọi đây là lần ra mắt, nhưng theo một cách riêng nào đó thì nó vẫn là lần đầu tiên, và cả hai đứng cạnh nhau trong sự hồi hộp.

Đêm hôm đó:

HỘI ĐỒNG ORPHEUS SYDNEY GIỚI THIỆU

TRANG THIẾT BỊ HIỆN ĐẠI

HIỆU ỨNG HUYỀN ẢO

TRONG MỘT SUẤT PHẨM TUYỆT VỜI

NHỮNG KHOẢNH KHẮC TUYỆT VỜI TẠI NHÀ HÁT LỚN

Một tia sáng lóe lên và Don Juan biến mất, cứ như bị pho tượng lôi đâu đó xuống địa ngục. Im lặng. Tiếng vỗ tay. “Hoan hô!”, “Nữa đi!”, “Làm nổ tung cả bầu trời đi nào các chàng trai!”. Nhà hát Lyceum chỉ là một căn phòng chật chội, ít ghế, chỉ có chỗ đứng. Họ đã được xem Tosca đâm xuyên qua Scarpia, sau đó nhanh chóng nhảy vọt vào khoảng không phía trên sân khấu. Seville đã nhường chỗ cho Nagasaki, những người phụ nữ mộng du bị chôn ở Ai Cập với làn da nâu được tô vẽ, tự đâm vào người mình ngay ngày cưới và phát điên. Ngay đến đoạn cao trào thì tạm nghỉ. Khán giả xoay vòng trong khán phòng mái vòm được trang trí với hình lá cây và hình vẽ những người trẻ tuổi đang phủ phục bên hồ nước đầy các nữ thần. Bên dưới, khán giả nói chuyện ồn ào vui vẻ khi được gỡ mình ra khỏi những chiếc ghế gỗ và hướng về hành lang nơi có phục vụ trà, bánh chà là vuông và bánh hình những lá cờ Anh thu nhỏ.

James ngồi yên, khuôn mặt toát ra sự hồi hộp và thiếu kiên nhẫn, ruột gan anh quặn lên vì cả tiếng đồng hồ ngồi xem những trò căng thẳng nạt nộ lố bịch trên cái sân khấu nhỏ xíu. Xơ Saint Cecilia đặt một tay lên cổ tay anh nhưng anh không hề để ý. Bà đứng dậy và hối hả ra ngoài lấy một tách trà, bà nghĩ việc mẹ cô bé không thể có mặt ở đây đêm nay thật tệ, thậm chí là hơi kì quặc - bà đã mong đợi để cuối cùng cũng được gặp bà Piper và chúc mừng bà ấy vì có một cô con gái tài năng như vậy. James cảm thấy khó chịu và ngột ngạt nhưng anh ấy vẫn ngồi như bị đóng băng trên ghế. Anh không hề muốn chen chúc và nghe những cảm xúc dạt dào của đám đông dốt nát kia. Sau giờ nghỉ sẽ đến màn biểu diễn của Kathleen.

James không nhìn thấy một người phụ nữ da màu nhỏ con, tròn trịa với mái tóc điểm bạc đứng khuất sau hành lang cùng một người phụ nữ da đen khác cao ráo hơn. Bà Mahmoud ở đây vì sáng nay Benny đến giao hàng. Suốt những năm qua, bà đã có thể cưỡng lại việc ngồi đợi trước trường Holy Angels để nhìn thấy Kathleen, bà đã cố gắng để không gửi một bức thư hay nhờ Benny gửi bất kỳ lời nào đến con gái mình. Nhưng bà Mahmoud đã đến đây đêm nay vì bà cần phải nghe thấy cháu gái mình hát, và Teresa, người hầu gái của bà, rất sẵn lòng đi cùng bà để thưởng thức cách giải trí tinh tế này.

“Kính thưa quý ông quý bà, xin hãy ổn định chỗ ngồi để chuẩn bị cho phần hai của buổi diễn”. Khán giả đổ xô vào lại bên trong - tầng lớp thượng lưu của Sydney cộng thêm vài người yêu nhạc. Dàn nhạc Sydney nổi nhạc lên, ánh sáng bên trong nhà hát tắt dần. Người quản lí sân khấu đặt một cây nến nhỏ làm đèn dẫn đường trên sân khấu, màn được kéo lên: một khoảnh sân nhỏ, trăng nửa đêm, một đài phun nước, những dây thường xuân và hoa hồng leo, một con mèo được làm từ bìa cứng với đôi mắt có thể nhắm và mở và bàn tay có thể cử động James cảm thấy bực mình, chúng ta đến đây để thưởng thức âm nhạc chứ không phải những trò nghệ thuật sân khấu rẻ tiền này. Một người đàn ông có cái bướu và chiếc nón hề gắn đầy chuông rề rà trịnh trọng tiến lên sân khấu. Máu đã rút hết khỏi tay James trong lúc anh chờ đợi, các thớ gân trong người anh tê đi và căng cứng như dây của một cây đàn viôlin còn mới.

Dàn nhạc được thấy cô bé trước tiên, sau đó cô xuất hiện từ sau những tia nước đầy màu sắc. Tỏa sáng rực rỡ. Kathleen. Trong chiếc váy trắng dài bay rập rờn, mái tóc thả tự nhiên của cô bé trông như một vầng hào quang của lửa. James hơi chồm về phía trước - ngừng lại, ngừng lại, mọi người hãy ngừng lại hết và ngắm nhìn đi. Trước khi lắng nghe. Cả cái ông đội nón leng keng trên kia, yên nào.

Rigoletto hét lên “Figlia!”, cô lao vào vòng tay ông “Mio padre!”. Cha và con gái ôm chầm lấy nhau, họ khóc, thể hiện tình cảm của mình, cô hỏi tên thật của ông là gì - “Ta là cha của con, con biết chừng đó là đủ.” Cô hỏi ông ai là mẹ cô và cô đến từ đâu.

(Con effusione) “Bà ấy mất rồi.”

“Ôi cha ơi, nỗi đau lớn lao nào - quanto dolor - có thể mang đến những giọt nước mắt cay đắng thế này?” Nhưng ông không thể nói gì hơn với cô, ông quá yêu thương cô, nhiều đến mức ông nhốt cô mãi ở đây…

“Con không bao giờ nên ra ngoài.”

“Con chỉ đi đến nhà thờ thôi.”

“Tốt.”

… nhiều đến mức ông sẽ nhét cô vào một cái túi và tình cờ đâm cô (Orror!) nhưng việc đó sẽ xảy ra sau. Còn bây giờ là:

“Quanto affetto! Quali cure! che temete, padre mio? Lassù in cielo presso Dio, veglia un angiol protettor…” Sau đoạn đầu tiên, một sự rùng rợn lan tỏa khắp trong nhà hát, tóc gáy của mọi người dựng đứng lên, các tế bào căng cứng xáo động một cách không kiềm chế được dưới những chiếc áo đính ngọc trai và những vạt áo đoan trang, và trong những cái khoanh tay chặt nhất theo thói quen của các nữ tu. Hai thứ có thể gây ra cảm giác rùng mình đó là: một giọng hát quá hay hoặc có ai đó đang đi trên nấm mồ của bạn. Nhưng chỉ có điều đầu tiên là có thể giúp bạn chia sẻ với cả một đám đông trong khán phòng.

Khi bài hát cất lên, khán phòng Lyceum biến mất và cái nóng tan biến. James không thể kìm được nước mắt. Lúc đầu anh còn tỉnh táo và nhận ra rằng mọi người trong khán phòng đang gạt nước mắt. Vấn đề không nằm ở lời bài hát, vì nó là tiếng nước ngoài, không phải là ở cốt truyện, vì hầu hết mọi người không biết đến nó. Đó là do một giọng hát quá chân thực và quá tuyệt vời, nhẹ nhàng xé nát lòng người, khai thông những tâm hồn và giữ cho những trái tim vẫn cố gắng đập và chống cự lại mũi nhọn đang đâm qua cho tới khi bạn hoàn toàn bị xuyên thủng. Bởi vì giọng hát là tất cả những gì bạn không thể nhớ được. Tất cả những thứ bạn không thể sống thiếu được nhưng đau buồn thay, bạn vẫn phải làm.

“…Da noi toglie le sventure di mia madre il priego santo; non fia mai divelto o franto questo a voi diletto fior.”

Khúc cavatin tiến dần đến phần kết thúc, một bài hát đơn giản. Sự im lặng ngập tràn trong khán phòng, bình yên dõi theo âm nhạc và cho phép bạn trong một khoảnh khắc quên đi sự sợ hãi về cái chết, về xác thịt và quên đi cả thời gian.

Màn thả xuống, tiếng vỗ tay hoan hô vang rền. James thả tay của xơ Cecilia ra “Tôi xin lỗi xơ”. Bà mỉm cười, kín đáo kiểm tra lại sự liền lạc của hai mươi bảy chiếc xương trên người mình.

Nhạc công thổi kèn ba-ri-tôn trong bộ đồ lưng gù lạch bạch tiến ra và cúi chào một cách trịnh trọng với tất cả sự nhún nhường của một đống thịt thượng lưu nhưng James không hề quan tâm, cô bé xuất hiện rồi đây! Tiếng vỗ tay vang lên.

Đám đông la hét “Hoan hô! Hoan hô!”, “Cô gái tuyệt vời!”. Khán giả đứng hết lên.

Cô bé nhún chào, đĩnh đạc và trang nghiêm. Chưa bao giờ James tự hào đến vậy. Trong tất cả những tham vọng tuổi trẻ của mình, James chưa bao giờ dám mơ đến điều này, về cô bé, về một tài năng rực rỡ đến vậy. Cô thuộc về thế giới, gần như là cô đã đạt được rồi, anh biết điều đó nhưng không hề thấy ganh tị, anh cùng vỗ tay với những khán giả khác. Người thổi kèn nắm lấy bàn tay cô và hôn lên đó tên ngốc vô dụng, tránh ra ngay - cứ mỗi giây sẽ có một người phụ việc sân khấu mang ra những đóa hồng mà James đã sắp đặt trước, anh không thể chờ tới lúc thấy mặt cô bé nữa - cô bé đang bị hoa cúc ném loạn xạ - James nhấp nhổm trên ghế với ý định tìm kiếm thủ phạm, nhưng thay vào đó lại nhìn thẳng vào mắt bà mẹ vợ ghẻ lạnh của mình. Teresa, người hầu gái nhìn vào khuôn mặt trắng trẻo với đôi mắt xanh trẻ trung và cơ thể cường tráng như một con thú săn mồi rồi tự hỏi, hắn ta là ai mà dám nhìn chằm chằm bà Mahmoud như vậy?

Cùng lúc đó, chàng trai ném hoa cúc đang chạy về phía sân khấu, một tên vô lại mất gốc NewYork với mái tóc đen. Cả khán phòng vẫn đang vỗ tay, James quay người lại và nhìn thấy thằng bé nhảy lên sân khấu và hôn lên má con gái anh. Tiếng ồn ào vang lên, tiếng cười lớn, nhiều tràng vỗ tay hơn; chàng trai trẻ tuổi đỏ mặt, quỳ xuống, cười lớn và thể hiện sự sùng bái. Cô bé phong tước cho hắn bằng một cành hoa cúc, James len lỏi trong các lối đi giữa các hàng ghế nhằm chạy đến ngăn cản những chuyện đang xảy ra, ngay lúc đó “Kính Thưa Quý Ông và Quý Bà, xin mọi người hãy chú ý!”

Tiếng chuông vang rền phía cuối sảnh, đó là ông Foss, người đứng đầu hội đồng Orpheus. James ngừng lại lúc đến phần biểu diễn của dàn kèn, tiếng la hét của đám đông đã tắt. Mọi con mắt đổ dồn vào ông Foss, ông tằng hắng một tiếng với phong thái chững chạc thích hợp với một nghĩa vụ thiêng liêng và tuyên bố: “Tòa soạn tờ Sydney Post vừa nhận được điện tín từ tỉnh viện Halifax. Hôm nay nước Anh đã tuyên bố chiến tranh với Đức, Canada sẽ sẵn lòng đáp lại những lời kêu gọi của Nước Mẹ. Kính thưa quý vị, chúng ta đang ở trong chiến tranh.”

Hai phút yên lặng thì phải bốn năm sau mới xuất hiện, bây giờ chỉ là sự yên tĩnh của một nốt lặng và đã nhanh chóng bị phá hủy bởi chàng trai đang nhảy nhót trên sân khấu, hét lên ba tiếng hoan hô và tung lên những nắm hoa. Dàn nhạc Sydney Symphonette bắt đầu chơi bản “Chúa cứu lấy đức vua” , khán giả hát theo, James tiến đến rìa sân khấu và chỉnh lại nó một chút vì bỗng nhiên nó trở nên có một chút không liên quan.

Khuya hôm đó, mười hai tiếng sau khi chiến tranh bắt đầu, Kathleen ngồi ở bàn trang điểm của mình, chải tóc trước tấm gương soi lớn hình ô-van. Cô bé không hề buồn ngủ, sao lại vậy được? Vì đêm nay cô đã hát và thế giới sẽ không còn như cũ nữa.

Ở trong gương là ai vậy? Lần đầu tiên cô tự nhìn mình. Cô không cần ánh sáng dịu, không cần ở độ tuổi của cô, không cần với bề ngoài của cô, do đó ánh sáng từ ba ngọn nến làm cô hoàn toàn mê mẩn. Mái tóc cô ánh lên mỗi khi lược chải qua. Ánh sáng của nến khắc lên một không gian riêng của cô giữa bóng tối âm u xung quanh. Cái gương là một hồ nước kì diệu, cô nhìn thấy tương lai của mình trong đó: đôi môi sưng lên vì hôn nhiều, ánh mắt âu yếm, hãy đến với ta, ở ngôi nhà dưới đáy biển và ta sẽ yêu thương con.

Cô cởi nút áo. Cái cổ họng xinh đẹp của ta. Ôi đôi vai trắng ngần. Mở thêm một phần áo để lộ ra ngực của cô, những chàng thủy thủ đến lúc phải chú ý rồi đây. Hình ảnh của cô nổi lên trong ánh nắng chiều, cám dỗ những người trên tàu.

Cô lướt bàn tay qua đầu vú căng tròn và xếp nếp lại ở một điểm đang tìm kiếm hơi ấm, tự hôn vào lòng bày tay mình trong khi một mắt nhìn vào gương. Lặp lại một lần nữa, lần này thì dùng lưỡi. Những thử nghiệm với sự ra đời của việc tách lớp. Tự làm tóc thành nhiều kiểu: cô gái Gibson, cô gái vắt sữa, một bà điên, nữ thần rừng, sau đó lại thả nó xõa tự nhiên trên vai.

Đó là một bức tranh tự họa và người họa sĩ đang yêu.

Mẹ cô đã từng báo cảnh cáo cô về việc nhìn quá lâu vào gương. Nếu con quá say đắm những gì con nhìn thấy trong đó, ác quỷ sẽ xuất hiện sau lưng con. Điều này luôn làm Kathleen lo lắng mặc dù cô biết rằng nó rất vớ vẩn, do đó cô không bao giờ dám nấn ná. Nhưng đêm nay cô cảm thấy gan dạ hơn hẳn và sẵn sàng kiểm nghiệm điều đó.

Cô tự mỉm cười với chính mình, và bị mắc kẹt, không thể cử động được, không thể nhìn đi chỗ khác hay dẹp cái nụ cười đang vẽ ra ngay trên mặt cô cho tới khi cô cảm giác như mình đang tự chọc ghẹo chính mình. Đó là lúc cô thấy hắn. Pete.

Ngay trong cái bóng đằng sau cô. Cái đầu nhẵn thín nhét đầy rơm. Cái nón.

Không có tai. Không có khuôn mặt. Cô rên lên, Pete chăm chú nhìn, “Chào đằng ấy!”. Cô không thể cất giọng lên được, đây là một giấc mơ sao? Giọng đầy thèm khát, “Chào cô gái nhỏ!”. Không có miệng, “Xin chào”.

Cô bật ra khỏi chiếc ghế bọc sa tanh và khóc nấc lên, lao ra khỏi căn phòng, lao qua Pete mà cô biết, tông khỏi cánh cửa, vừa băng qua sảnh vừa hét lên như một viên đạn đang lao đi, đến căn phòng nơi cha cô đang ngủ một mình. Cô nằm vật ra giường và thổn thức “Tối nay con muốn ngủ với cha!”

Anh ngồi bật dậy, chuẩn bị để giết một kẻ xâm nhập, nhưng nắm đấm của anh xòe ra thành bàn tay rộng mở vừa kịp lúc đón lấy đôi vai cô bé. Cô đang run rẩy.

“Im nào”, anh nói.

Một cách cẩn thận, trong bóng tối, anh vuốt ve khuôn mặt cô, ngón cái lướt qua đôi môi. “Im nào”. Bàn tay anh trượt ra phía sau chiếc cổ ấm áp, “Im nào con yêu”. Anh hôn lên má cô, mùi hương của cô thật ấm áp - anh bước xuống khỏi giường. Nắm lấy tay cô một cách mạnh mẽ, “Đi nào, con yêu”, họ nhanh chóng rảo xuống bếp, đèn vẫn sáng. Materia nằm trên võng nhưng cô đã thức dậy. “Chỉ là ác mộng thôi, con gái, quay trở về giường đi nào”. Sữa mật ong nóng. “Nó sẽ giúp con bình tâm lại, cô bé”.

Kathleen nhấp từng ngụm và bình tĩnh lại dần trong lúc anh ngồi đọc báo còn Materia thì nhìn chằm chằm vào miếng lót sàn nhà màu vàng, ngày mai cô sẽ cạo lớp sáp đó đi.

Quay lại trên gác, anh kéo cái nệm của cô bé vào phòng dành cho trẻ em, nơi mà Frances và Mercedes đang cuộn mình ngủ trong cũi. Kathleen cúi nhìn các em của mình và lần đầu tiên cảm nhận tình yêu dạt dào cô dành cho chúng, những cảm giác ngọt ngào của hơi thở em bé và những giấc mơ thơm mùi sữa. Cô cúi xuống hôn chúng, khi ngẩng đầu lên, một lọn tóc của cô bị quấn lại trong bàn tay của Frances. Cô nhẹ nhàng mở bàn tay bé bỏng ra và đặt nó vào trong chăn.

Kathleen rúc vào tấm đệm của mình đang được trải trên sàn và nói với cha cô “Cha đừng đi.”

James nói, “Ta sẽ ở ngay đây”, và kéo ghế đến bên cạnh cửa rồi ngồi nhìn cho đến khi cô bé ngủ, sau đó anh quay trở về phòng mình và khóa cửa lại.

Ngày hôm sau James lại thông minh hơn con quỷ lần thứ hai, anh nhập ngũ.

Khi James nói với Materia rằng anh đã nhập ngũ, cô làm dấu chữ thập. Ôi không, anh nghĩ, và nói với cô một cách kiên quyết, “Có nói anh đừng đi cũng chẳng có lợi gì đâu, anh đã ghi danh rồi”. Cô đi thẳng đến nhà thờ. James lắc đầu. Có thể cô lại sẽ cầu nguyện mọi điều tốt đẹp đến Đấng tối cao. Anh ấy sắp ra đi, mọi chuyện thế là xong.

Materia đến nhà thờ núi Carmel và nhanh chóng đến bên tượng Đức mẹ Mary. Sau đó cô phủ phục hết mức có thể dưới chân người trong khi đang mang thai một đứa trẻ và tạ ơn Đức mẹ vì đã mang chiến tranh đến.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.