Hiệp Hai

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
5

❊ ❊ ❊

Buổi sáng, Phomin được báo là Vusponski đang đợi anh ở phòng khách. Anh gọi điện cho đại tá Ktorov và nhắc ông về việc ông muốn có mặt trong lần hỏi cung này. Mấy phút sau, đại tá đã có mặt ở phòng làm việc của Phomin và yêu cầu anh cho xem biên bản hỏi cung Mevit.

- A… quả đúng có ảnh. Thế là tốt - Đại tá vừa lật lật mấy tờ giấy trên tay vừa nói - Làm thế nào mà Vusponski lại có thể biết được chuyện chiếc ô tô bị hỏng. Theo tôi nghĩ, cái đó có nghĩa là… Chúng nó khôn ngoan khéo bịa chuyện đấy chứ! Thôi, cái đó tôi sẽ trao đổi sau với anh, bây giờ bắt đầu đi, gọi Vusponski vào.

Đồng chí trực ban dẫn Vusponski vào. Hắn mỉm cười tươi tỉnh, chào hỏi Phomin và đại tá Ktorov như những người quen thân từ lâu.

- Chắc anh chán làm khách ở đây mãi rồi nhỉ? - Phomin hỏi.

- Thưa đại úy, ở đây tôi thích lắm. Thời gian qua, tôi đã được nghỉ ngơi lại sức, lại được các đồng chí cho đi tham quan thành phố. Thực tình tôi muốn được ở lại đây, tất nhiên là nếu tìm được công việc gì đó thích hợp. Còn mẹ tôi, tôi sẽ tìm cách xin cho mẹ tôi đến đây nốt, mặc dù tôi biết rằng việc đó không đơn giản. Từ đây chúng tôi sẽ dễ dàng trở về Ba Lan hơn… Xin lỗi, tôi đã nói nhiều quá, mà công việc của các đồng chí thì.., Thưa đại úy, đại úy có bắt được Mevit không ạ?

- Những lời khai báo của anh về Mevit Kliughe đã được xác minh: Hẳn là một tên tội phạm chiến tranh và hiện giờ là điệp viên của cơ quan tình báo Anh ở Tây Đức. Trong quá trình thẩm tra, chúng tôi gặp một số khó khăn, thiết tưởng nếu có sự giúp đỡ của anh thì…

Vusponski nhổm dậy. Mặt hắn hiện rõ vẻ sung sướng thật sự. “Hắn ta đóng kịch tài đấy - Đại tá Ktorov nghĩ - Thế mà lúc đầu mới nhìn qua trông hắn có vẻ thơ ngây, chẳng có gì đáng chú ý…”.

- Trong quá trình hỏi cung Mevit Kliughe - Phomin tiếp - Chúng tôi được biết là hiện nay trong phòng làm việc của hắn ở Hannover có một số tài liệu rất quan trọng. Theo lời hắn thì số tài liệu đó hiện đang được giữ kín trong chiếc ngăn kéo bí mật dưới bàn làm việc của hắn. Anh có biết nó ở đâu không?

- Có, tôi nhớ một lần tôi đã nhìn thấy nó - Vusponski trả lời.

- Thế thì hay quá, giấy bút đây, anh hãy vẽ lại tỉ mỉ sơ đồ bố trí căn phòng, và theo anh, muốn đột nhập vào phòng thì đi bằng lối nào là tiện lợi và an toàn nhất. Anh đồng ý chứ?

Vusponski suy nghĩ một giây, rồi hắn cầm bút và cúi xuống tờ giấy, bắt đầu vẽ.

Phomin đứng dậy đi vòng ra sau lưng Vusponski định nhìn xem hắn vẽ gì, nhưng đại tá Ktorov đã cau mày ra hiệu cho anh đi về chỗ cũ.

- Thưa đại úy, tôi đã vẽ xong - Vusponski nói rồi đưa cho Phomin mảnh giấy có vẽ sơ đồ căn phòng làm việc của Mevit. Sơ đồ thì Vusponski vẽ đúng nhưng sự sắp xếp các đồ đạc trong phòng thì hắn vẽ sai hết. Phomin xem xong, đưa tờ giấy cho đại tá.

- Anh vẽ không sai đấy chứ? - Đại tá Ktorov hỏi.

- Thưa đại tá, không ạ. Tôi tin là tôi vẽ đúng, bởi vì tôi vừa mới đến phòng làm việc của Mevit cách đây có mấy ngày.

- Nếu chúng tôi cho anh gặp Mevit Kliughe, hắn có thể nhận ra không?

Vusponski ngồi im.

- Tôi không dám chắc, nhưng tôi nghĩ là hắn sẽ nhận ra.

- Thôi được, chúng ta gác các vấn đề đó lại sau - Ktorov vừa nói vừa lật lật mấy tập biên bản hỏi cung.

- Bây giờ anh hãy chú ý nghe nhé. Tôi sẽ đọc cho anh một số lời khai của Mevit Kliughe: “Tháng trước, trong một dịp về qua nhà, vì tôi có mua một số bàn ghế mới nên tôi đã cho sắp xếp lại mọi thứ trong nhà, chuyển phòng làm việc vào phòng ngủ, như thế tiện cho tôi hơn. Trong sơ đồ, tôi cũng vẽ như thế. Phía trên bàn vẫn treo tấm ảnh mà tôi đã có dịp nói đến”.

Đại tá đọc đến đó, dừng lại một lúc, cốt để Vusponski có thời gian suy nghĩ.

- Anh thấy thế nào?

Vusponski ngạc nhiên, hết nhìn Phomin lại nhìn Ktorov. Hắn nhún vai:

- Thực tình tôi rất ngạc nhiên. Nhưng tôi tin là tôi không thể nhớ sai được, có chăng, chỉ một ít chi tiết nhỏ.

- Thế nghĩa là Mevit đã khai không thành thật?

- Tôi không biết hắn khai như thế để làm gì? Nhưng tôi nhớ rất rõ sự sắp xếp trong phòng và mọi thứ đúng như trong sợ đồ tôi đã vẽ.

- Không, anh Vusponski ạ, anh đã vẽ sai. Cái đó cũng có thể vì anh đến trước lúc Mevit cho sắp xếp lại phòng.

- Nhưng còn Elza, cô Elza anh quen ấy mà… - Phomin nói lấp lửng.

- Elza sao?

- Cô Elza không nhận anh là người quen…

- Thưa đại úy, căn cứ vào đâu đại úy có thể kết luận như thế?

- Chính Elza đã nói với tôi điều đó - Phomin bình tĩnh trả lời.

- Nói với đại úy?

- Vâng, với tôi. Hôm qua tôi đã có dịp làm quen với cô ta ở Hannover.

Vusponski tái mặt. Mọi việc đã xoay chuyển một cách quá đột ngột làm hắn lúng túng.

- Nhưng, thưa đại úy, Elza có thể vì một cái gì đó mà không thú nhận việc cô ta quen tôi thì sao? - Vusponski tìm cách thanh minh - Đàn bà bao giờ cũng là đàn bà.

- Cứ cho là như thế đi. Nhưng tại sao tất cả những người làm việc ở xưởng sửa chữa ô tô trên phố Công tước Albbersttasse cũng không nhận ra anh?

- Đây là một sự khiêu khích, thưa đại úy - Vusponski nhìn Phomin với vẻ giận dữ - Các ngài không có bằng chứng gì để nghi ngờ và đối xử với tôi như thế này. Bất cứ một người nào đang làm việc ở xưởng sửa chữa ô tô cũng sẽ nói rằng Stanislav Vusponski, tức là tôi, đã làm việc ở đấy.

- Vâng, Stanislav Vusponski đã làm việc ở đó. Nhưng người đó không phải là anh mà là một người khác, người mà các anh đã thủ tiêu để thay thế anh vào cho kế hoạch của các anh thêm phần hiện thực. Chúng tôi đã cho thẩm tra và xác minh lại những lời khai của anh. Với tấm ảnh này - Phomin cầm lấy tấm ảnh Vusponski - chúng tôi đã đến xưởng, chỗ anh làm việc hỏi, và những người làm việc ở đó đã trả lời rằng người trong ảnh không phải là Stanislav Vusponski, người đã làm việc với họ… Anh thấy đấy, cấp trên của anh đã không lường trước được điều này, cũng như bản sơ đồ phòng làm việc của Mevit…

- Đây là những lời vu khống - Vusponski nhắc lại - Các ngài đã lừa dối tôi.

- Nếu anh cố tình không thú nhận thì buộc lòng chúng tôi phải dẫn Mevit Kliughe đến. Chúng tôi sẽ cho, anh gặp hắn. Evgeni Nicolaievich, anh cho người dẫn Mevit Kliughe đến đây.

- Không, không cần - Vusponski run rẩy.

- Anh sẽ nói thật chứ? - Đại tá Ktorov hỏi khi biết tên này đã bị dồn vào chân tường - Phủ nhận và giấu giếm để làm gì? Tất nhiên là đáng tiếc thật, tất cả mọi công việc đã được cấp trên của anh tính toán trước như việc tố giác Mevit và… Tôi khuyên anh nên thành thật. Nếu không, hoàn cảnh của anh nguy khốn thêm. Và nghĩ cho cùng thì anh liều mạng để làm gì cơ chứ? Anh nên nói tất cả sự thật…

Vusponski đưa ống tay áo lau mồ hôi trán.

- Vâng, thưa ngài đại tá - Cuối cùng hắn nói - Tôi hoàn toàn không ngờ. - Vusponski nhìn Ktorov vẻ cầu cứu - Nhưng trước hết, cho phép tôi được giải thích với các ngài…

- Không cần phải dài dòng - Ktorov nói - Và anh cũng chẳng cần phải kể ra đây những câu chuyện hoang đường mà Stak đã mớm trước cho anh. Quả anh được thiếu tá Stak phái đến đây chứ?

- Vâng, thưa đại tá.

- Anh nói đi, đến đây với nhiệm vụ gì? Gặp ai? Liên lạc với Hannover bằng cách nào?

Vusponski không nói ngay, hắn im lặng, vò đầu một lúc lâu. Cuối cùng, hắn yêu cầu cho hắn một điếu thuốc, rồi vừa hút thuốc, hắn vừa nói:

- Cấp trên của tôi dự định bằng cách tố giác Mevit, tôi sẽ lấy được lòng tin của các ngài. Sau đó, tôi sẽ tìm cách ở lại làm việc tại đây… Còn hiện giờ tất cả những gì tôi đã làm được phải viết thư báo về cho cấp trên của tôi theo địa chỉ…

- Theo địa chỉ của mẹ anh? - Phomin hỏi.

- Vâng, nhưng đó chỉ là bề ngoài… - Vusponski ngồi xuống, hắn cúi đầu lau mồ hôi, nói chậm rãi từng tiếng - Kế hoạch mà tôi đang tham gia tiến hành gọi là Aiatsu gọi tắt là A2X… Tôi sẽ nói tất cả những gì tôi biết.

- “Aiarsu” nghĩa là gì? - Ktorov hỏi.

- Thưa ngài đại tá, A2X có nghĩa là trong kế hoạch có hai điệp viên tham gia. Người thứ nhất là Mevit Kliughe và người thứ hai là tôi. Theo kế hoạch đã vạch sẵn, tôi sẽ tố giác Mevit, bằng cái đó lấy lòng tin của các ngài và tạo điều kiện xin làm việc ở đây. Theo tôi hiểu là như thế… về vai trò của mình trong ván cờ, Mevit hoàn toàn không hay biết gì.

- Kế hoạch hay đấy - Ktorov mỉm cười, nhưng cái tên gọi thì quá ư là quái dị. “Aiarsu” là một điển tích của truyện cổ Hy Lạp. Hai người bạn thân, hai vị anh hùng đã từng sống chết có nhau trong một đội quân chống lại quân Thổ, và đây là một biểu hiện mới của “Aiarsu”. Ở đây cũng có hai người cùng chiến đấu trên cùng một chiến tuyến, nhưng một người tìm cách bán người kia để giành thuận lợi cho mình… Bạn tốt đấy chứ? Vusponski, anh không nhận thấy rằng trong cái tên gọi của kế hoạch mà anh đang tiến hành đã cố ý chế giễu anh rồi hay sao?

- Thưa đại tá, tôi không biết thần thoại và lịch sử Hy Lạp, và đây là lần đầu tiên, nhờ đại tá, bây giờ tôi mới hiểu cái đó nghĩa là gì.

- Thế thì đó là một điều đáng tiếc Có thể nói phần đầu của kế hoạch A2X anh đã tiến hành có kết quả. Thế anh đã làm được những gì để tiến hành bước hai?

- Sáng thứ hai vừa rồi, tôi đã viết một bức thư báo cho cấp trên của tôi với nội dung như sau: “Mẹ, tất cả đều tốt lành. Hy vọng là không lâu nữa con sẽ có việc làm theo đúng nghề nghiệp. Lúc đó con sẽ về mang mẹ đến đây ở với con, Stanislav”. Đấy, ngài biết, có gì tôi nói nấy, tôi không giấu giếm gì cả. Mong ngài suy xét để cân nhắc sau này…

- Chúng tôi sẽ xét - Ktorov ngắt lời - Làm thế nào Stak có thể biết và tin được đó là báo cáo của anh?

- Stak biết nét chữ của tôi, thưa đại tá.

i dịch —★— HIỆP HAI Tiểu thuyết phản gián ebook©MotSAch —★— TVE-4u©4dhn . tran ngoc anh NHÀ XUẤT BẢN VĂN HỌC​
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.