Sarah đeo chặt trên tay Alan. Đèn chớp của đám phóng viên rực sáng nổi khắp bốn phía, nhân viên giữ xe mồ hôi như tắm nhảy bổ vào tay lái cố giải tỏa con đường vòng đang bị các xe mới đến làm kẹt cứng. Bất chấp các nhân viên an ninh, hàng chục gã vô công rồi nghề đã vượt qua các tấm rào sắt được dựng lên để cản họ, cố len vào thật gần các bộ mặt quen thuộc. Mỗi nhân vật đều có một cái tên, một con số tài khoản gửi ngân hàng hoặc nhãn hiệu một sản phẩm được bọn trẻ tuổi đồng thanh hô lên từng loạt nghe như một khúc ca nhạo báng và thân thiện. Một đội quân hầu lực lưỡng kiểu Pháp chịu trách nhiệm hộ tống khách khứa cho đến khi họ ra thoát phạm vi xung kích của đám đông. Sarah đội một chiếc miện dát toàn đá quý, vừa cười vừa giơ tay giữ chặt trên đầu. Cách chỗ này chừng hai chục thước, trong đại sảnh kéo dài vô tận giữa những bồn nước phun bằng cẩm thạch điểm những bông hoa đỏ, có một khoảng yên tĩnh giữa cơn lốc người.
Ở lối đi vào các phòng thông ra hàng hiên Mặt Nạ Sắt, khách bị dồn cục đông nghẹt. Nhân viên nhanh nhẹn kiểm soát thiếp mời dưới ánh sáng những bó đuốc do bọn bồi giương cao. Bồi đều trang phục theo kiểu Pháp: tóc giả màu vàng ươm, sơmi có yếm, áo choàng kiểu Thổ Nhĩ Kỳ. Họ mới được tuyển nhân dịp có dạ hội, đám lực sĩ thường hành nghề trong các điểm chơi thể thao, vẫn nhận đi dán quảng cáo thuê theo mùa, vừa là vận động viên môn quần vợt, vừa là quán quân chơi belote, lại vừa là dân trộm cắp đủ loại. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến nay chưa bao giờ Alan xuất hiện giữa cảnh tượng nhốn nháo như thế này. Anh thích kín đáo hơn là phô trương, nên để mặc Sarah muốn làm gì thì làm. Cô xăm xăm mở đường nắm tay anh lôi đi, xẻ đôi làn sóng lô nhô những tấm lưng rám nắng lấp lánh nữ trang, hích vai làm các bộ smoking vốn đã bị cả đống huân chương trì kéo càng thêm nghiêng ngửa. Sau khi vượt qua trở ngại cuối cùng hai người co chân chạy vòng vèo một đoạn và ra được hàng hiên sáng rực dưới hàng nghìn ngọn nến cắm trên các dãy bàn chất đầy hoa tươi nặng trĩu, giữa dàn nhạc sống Brasil đang chơi những bản bossa trong lúc đạo quân trưởng bếp nháo nhác bưng các champagne loại 1,6 lít chạy như mắc cửi. Giám đốc cửa hàng ăn đâm bổ đến trước mặt Sarah.
— Mời quý bà tới bàn.
Anh ta dẫn hai người đi dưới hàng trăm cặp mắt thèm thuồng. Cô Sarah ái nữ được quyền thừa kế của nhà Burger là món bở trên hành tinh này: gã đi với cô là ai vậy?
Sarah dường như không chú ý đến những cặp mắt tò mò quay sang hỏi Alan:
— Anh vẫn chưa bình phẩm tấm áo này của em?
Cô lại nắm tay anh, nhẹ bước đầy tự tin, run rẩy trong niềm khoái cảm được ngắm nhìn và được mọi người nhìn ngắm, khẽ nghiêng đầu chào các bộ mặt quen, điều chỉnh nụ cười cho vừa vặn với giá trị từng đối tượng. Riêng Alan vô cùng khó chịu cảm thấy mình chẳng khác gì con chó lùn teckel đang bị dắt đi theo chủ.
— Anh có vừa ý tấm áo này không?
Chẳng biết trả lời ra sao Alan nhăn mặt tuy anh định mỉm cười.
Cesare di Sogno hào hứng reo mừng:
— Bao giờ cũng đến sau cùng!
Lão đứng lên đón Sarah, hôn tay:
— Như các diễn viên điện ảnh!
Alan chết khiếp khi phải đi một vòng quanh bàn tiệc để được giới thiệu với từng tân khách. Lúc Arnold Hackett nồng nhiệt lắc mạnh tay anh, anh phải cố gắng hết mình để khỏi bỏ lại tất cả mà chạy trốn. Nhưng anh bị Cesare giữ chặt.
— Chắc ông đã quen biết tất cả chư vị đây. Công tước Saran và phu nhân, bà Hackett... Hamilton Price Lynch và phu nhân “tức Burger"... lão rít qua kẽ răng... Honor Larsen... Cô Betty Grone... Julie và Louis Goldman... Có lẽ hết rồi! Không hiểu tôi có sót vị nào không? Nào, xin mời ngồi, cuộc vui sắp bắt đầu!
Tay nhớp nháp vì phải bắt tay từng ấy người, Alan ngồi xuống chiếc ghế dành sẵn cho anh. Bên trái là Sarah. Công tước phu nhân Saran bên phải. Trong lúc uống champagne và mọi người bắt đầu trò chuyện râm ran anh liếc mắt nhìn trộm người đàn bà có vẻ đẹp long lanh xa vời đã đọc thấy tên đăng trên các tạp chí hàng trăm lần. Thiếu phụ này nổi tiếng phần vì có tước hiệu, phần vì dáng vẻ thanh lịch, năm nào cũng được đứng tên trong danh sách mười phụ nữ mặc đẹp của thế giới.
Thiếu phụ cảm nhận ngay sức nặng của khóe mắt Alan, tặng anh một nụ cười bí hiểm và thì thầm:
— Em cho giặt quần áo của anh rồi đấy. Ngày mai sẽ đem tới chỗ anh.
Mặt Alan đỏ bừng: không thể ngờ con người hiện đại và lâng lâng bay bổng này lại chính là mụ đàn bà lạ mặt khắp người thâm tím bữa nọ đã xấn xổ vồ lấy anh trong túp lều và làm anh ngập ngụa dầu tắm nắng với tinh dịch. Bất giác anh liếc sang ngài công tước đúng lúc ngài đang dán mắt vào anh. Alan vội quay mặt đi. Thì lại gặp ngay mắt Hamilton Price Lynch đang quan sát anh với vẻ nhân từ đáng gờm. Món trứng cá muối dọn lên. Arnold Hackett nói thật to:
— Sau sự kiện Iran, không hiểu chúng nó xoay xở cách nào đây. Ngày nay chúng nó đều hóa rồ cả lũ, - lão phết trứng cá thành lớp dày hai phân. - Đòi cải cách mạng, nêu yêu sách, nhưng không muốn làm việc! Thợ đòi làm chủ, bọn khố rách áo ôm đòi thành triệu phú, thế đấy! Một cuộc chiến ra trò!
Lão đớp một phát hết nửa lát bánh bằng hàm răng giả. Goldman tiếp lời:
— Trong nghề điện ảnh của tôi cũng thế. Ngay sau bộ phim đầu tiên, bọn diễn viên phụ đã đòi trở thành minh tinh hết. Thằng thợ quay hạng bét cũng tự coi mình là Orson Wells[1].
Hackett chỉ tay vào Alan:
— Thấy ông còn trẻ, tôi xin nói điều này. Tôi có một cách khiến tất cả phải làm đúng các quy tắc của xí nghiệp tôi. Mỗi năm vào dịp nghỉ phép, tôi lại dãn một ít nhân viên! Đau đến chết cả cõi lòng! Đuổi bớt đi vài tá, những đứa còn lại hết dám ngo ngoe!
— Lão chỉ ngu chứ không ác đâu, - Sarah rỉ tai Alan ngồi ngay như tượng. - Anh ăn đi!
— Lúc tôi hai mươi tuổi, - Hackett nói tiếp, - phải choảng nhau mới giành được một chỗ đứng dưới ánh mặt trời đấy.
— Arnold! Anh vẫn đang và mãi mãi ở độ tuổi hai mươi! - Cesare nâng cốc. - Xin chúc mừng tất cả những ai biết giữ mãi một trái tim hai mươi tuổi!
— Anh có ở với chúng tôi lâu không? - Mandy Saran hỏi với vẻ giả làm ra hờ hững.
— Có lẽ vài ngày... - Alan đáp.
— Dứt khoát anh phải xuống chơi với chúng tôi trên tàu.
— Alan, mời em nhẩy nào!
Sarah đã đứng lên tự lúc nào. Anh đẩy ghế. Cô nắm tay anh kéo ra sàn nhảy.
— Nhìn vào mắt em đi. Ban nãy đã hỏi rồi đấy nhé. Em không thích hỏi mà không được trả lời. Áo em màu gì? Đừng vờ vịt! Vừa mới nhìn xong! Có ưng không, hả? Có lẽ anh thuộc giống đàn ông hay giả bộ không để ý xem cô gái mình đang ôm mặc cái gì, phải không?
Cô ghì chặt con mồi, áp má thì thầm:
— Anh rất quyến rũ, biết không? Mụ công tước nhìn anh chằm chằm. Mụ bỏ quần lót ra cũng dễ dàng như bỏ kính thôi. Tuy mụ không đeo kính. Tội nghiệp lão Hubert. Đường đường một thượng nghị sĩ mà chịu làm đồ chơi cho con đĩ.
Cô lấy đầu móng tay gãi nhẹ lên gáy Alan.
— Có vợ chưa?
— Rồi.
— Lâu chưa?
— Đủ lâu để hết muốn có vợ.
Cô chợt nhận thấy mắt anh không rời khỏi một điểm phía sau lưng mình bèn quay phắt lại và bắt gặp cặp mắt Betty Grone đang dán vào anh.
— Anh thích nó à?
— Ai?
— Con bé anh đang ngắm. Đang ôm Larsen. Con Betty.
— Anh ngắm bao giờ?
— Điêu! Nó có đôi mắt đẹp, những cái khác cũng đẹp. Từ một phần tư thế kỷ nay, nó đánh đĩ để tậu một đàn bò. Hoặc nó đã mua được hết bò của Australia, hoặc nó đang làm việc theo chế độ hạ giá.- Anh thích bọn đĩ à? Ngày mai bọn em ăn trưa dưới tàu. Anh đừng đến chậm.
— Mai anh bận.
Cô dụi hẳn đầu vào ngực anh.
— Em rất quý anh. Anh chả khác gì cô thiếu nữ sợ bị người ta hiếp dâm. Chúng đã hiếp anh chưa, Alan?
— Rồi.
Cô càng nép sát hơn.
— Em không ngạc nhiên. Thấy tất cả đàn bà con gái bâu vào anh, anh cảm thấy thế nào?
Một đoàn diễn viên múa và nhạc công violon digan nhảy tưng tưng xuất hiện. Chừng năm chục người, tràn khắp hàng hiên trong tiếng nhạc slav đinh tai. Khối diễn viên múa bắt đầu dồn về các bàn trong tiếng lanh canh của kim cương châu báu.
Nữ công tước nói bâng quơ:
— Tôi cũng muốn nhảy.
Sarah đặt vội bàn tay chiếm hữu lên tay Alan, mỉm nụ cười mãnh thú:
— Anh ấy mời con rồi đấy.
— Sarah, mong cô cho phép tôi được vinh dự...
— Arnold và con tôm càng của tôi!
— Ưu tiên cho các trái tim của tuổi hai mươi!
Cô miễn cưỡng đứng lên, ủ Alan trong một cái nhìn kéo dài rồi buông mình theo nhịp nhảy choi choi cứng quèo của Hackett. Một lần nữa Alan lại bắt gặp mắt nhìn chăm chú của Ham Burger. Khó chịu, anh quay đi thì lại vớ phải mắt Betty đang kín đáo chào mời.
— Ông có thích đêm hội này không, ông Pope?
Larsen đã đến ngồi vào chỗ Sarah.
— Nói chính xác thì ông kinh doanh nghề gì, thưa ông Pope?
Alan phác một cử chỉ mơ hồ. Để trấn tĩnh anh làm một ngụm champagne.
— Ông đã bị kết án bao giờ chưa?
Alan ngạt thở, xuýt nữa phải nhè hết các thứ đang ngậm. Larsen thân mật vỗ lên lưng anh, những cái vỗ trời giáng làm anh càng ho mạnh.
— Đời nào! - Anh cố ợ.
— Ông có biết tôi không ạ? - Larsen lễ phép mời. - Tôi nắm phần lớn cổ phần của công ty máy bay Sekandier. Tôi muốn gặp riêng ông. Được chứ ạ? Ở đâu? Vào lúc nào? Gấp lắm!
— Honor! Có trả ghế không thì em ngồi lên đùi ông bây giờ, - Sarah nói.
Larsen bật dậy, rồi cúi xuống nói thầm:
— Đêm nay tôi sẽ tiếp xúc với ông.
Sarah hỏi:
— Các người âm mưu gì vậy? Hay là hỏi giá chơi con Betty? Con cú già Hackett dẫm nát cả chân người ta.
— Mời Sarah!
— Thôi, cảm ơn, - cô lạnh lùng trả lời Cesare. Rồi đàng hoàng tiến công con tôm càng nguội.
— Không nuốt nổi.
Cô đẩy đĩa ra.
— Anh đến đâu cũng trở thành trung tâm chú ý ở chỗ ấy. Bí quyết nào vậy?
Alan đang định trả lời thì Hubert de Saran đến hôn tay Sarah rất lịch sự.
— Tôi khoái điệu slow. Mời cô.
Sarah theo ra sàn nhảy.
Công tước phu nhân lại rền rĩ:
— Tôi cũng muốn nhảy.
Alan bèn đứng dậy lôi mụ đi. Mụ cao to chẳng kém anh nhưng lướt rất nhẹ nhàng gần như không vướng vào tay anh.
— Lúc ấy có thấy thích không?
— Thích cái gì?
— Cái sáng nay.
Mụ ép chặt vào người anh.
— Chồng đang nhìn đấy.
— Em kể hết với lão rồi. Sau cuộc nhảy em sẽ vào toilet. Đến với em nhé!
Anh tưởng mình nghe lầm. Trên môi nữ công tước chờn vờn một nụ cười dửng dưng, kiêu kỳ. Mụ giữ thân hình rất thẳng, uy nghi, xa vời. Chỉ riêng cái mu rùa đang sống cuộc sống riêng của nó, phập phồng xoa lên bụng Alan.
— Em đợi đấy nhé! - mụ nhắc lại, mặt vẫn lạnh lùng xa xôi.
Alan đưa mụ về tận bàn. Mụ nhặt chiếc xắc dệt chỉ bằng vàng đi ra cửa, không nhìn vào ai. Louis Goldman vồ lấy tay Sarah đang về chỗ ngồi. Hamilton Price Lynch, lập tức tóm ngay cơ hội để chiếm luôn chiếc ghế của nữ công tước.
— Tôi muốn thưa chuyện với ông, ông Pope.
Alan hoảng hồn, lắp bắp:
— Ngay tại đây?
— Không. Đêm nay ông đừng đi đâu. Tôi sẽ phôn.
Lão nở nụ cười rạng rỡ với bà vợ. Mụ đang dán mắt vào lão trong lúc vẫn giả bộ lắng nghe Victoria Hackett huyên thyên những chuyện tào lao.
Đột nhiên ánh sáng tắt ngấm. Các bậc mày râu vội ghì chặt lấy vũ nữ không phải vì âu yếm mà là để ngăn chặn những bàn tay vô danh lợi dụng bóng tối giật mất các đồ nữ trang quí giá. Gil Houdin hiện ra giữa vinh quang ánh đèn chiếu sáng rực.
— Thưa ngài chủ tịch... Thưa các bậc hoàng thân, công chúa... Thưa quí công tước. Quí bà, quí cô, quí ông...
— Trò xiếc mở màn! - Sarah thì thầm. - Hamilton bảo anh cái gì?
Cesare hôn tay Julie Goldman vừa được lão đưa về chỗ ngồi. Alan ngán ngẩm nghĩ đến Mandy Saran đang đợi trong toilet.
— Alan, anh nghĩ gì?
... Quý hóa thay tấm lòng ưu ái họ, cứu giúp họ... những tấm lòng vàng... - Gil Houdin vẫn tiếp tục... - khẳng khái... bán đấu giá... thay mặt tất cả những kẻ bất hạnh, xin cảm ơn!
Lần đầu tiên Alan dám nhìn thẳng vào mắt cô. Anh đã mất tất cả, chẳng còn gì để mất nữa: Sarah không còn làm anh sợ hãi. Cả cô, cả bất cứ ai.
— Anh không muốn làm em phật ý.
— Em mà phật ý? Nói nghe thử! Đừng quanh co.
— Không, chẳng có gì. Thật đấy. Hoàn toàn chẳng có gì!
... Một tác phẩm trứ danh của Chagall... 50.000 đôla.. Cho công cuộc từ thiện của chúng ta.. Vị bên phải tôi trả 60... .Vị nào trả hơn 60? 70! Cảm ơn ngài chủ tịch... 80!... 90!... Các viện bảo tàng sẽ đánh nhau để mua được bức này... 100!
Cô nắm tay Alan dưới gầm bàn.
— Anh kỳ thật đấy, Alan... khó hiểu!
... 120.000! Ngài chủ tịch! 150! Công chúa!... 160! - Hackett gào to. Trình độ thẩm mỹ của lão không vượt quá tấm hình cô gái pinup trên lịch treo tường của các hãng.
Betty ngầm đẩy tay Honor Larsen.
— Kìa anh!
Lão ngơ ngác không hiểu:
— Việc từ thiện mà! Trả một tiếng đi!
— Bao nhiêu?
— 200.
Larsen vội giơ tay gào lên:
— 200!
— 200! - Houdin cũng gào to như tiếng vang. Ai trả cao hơn?
Phía cửa lớn nổi tiếng ồn ào: hoàng tử Hadad xuất hiện, dẫn đầu một đoàn bạn hữu, cận thần đông đảo.
— Mời quí vị! Một bức tranh Chagall tuyệt vời! 200? 200? Vị nào trả 210 đây?
— Hương thơm Ả Rập. - Sarah bình phẩm.
Như mọi người ở đây, Alan chăm chú quan sát toán đến muộn. Một cô gái tóc vàng rực rỡ bận đồ trắng muốt lấp lánh vô vàn kim cương đá quí bám vào tay vị hoàng tử. Alan đứng tim luôn: Marina!
Hackett cũng vội vã giương mục kỉnh:
— Marina!
Theo sau bọn lính hầu vác đuốc, hoàng tử và đoàn tùy tùng tiến đến chiếc bàn mênh mông dành riêng cho họ ở hàng đầu. Alan tin chắc mình đang ngủ mê, tuy nhiên khi Marina đến còn cách chừng mười mét anh bất giác giơ cao cánh tay vẫy gọi. Ngay lập tức một luồng ánh sáng chói lòa chùm lên người anh.
— 210.000! - Gil Houdin hét to - 210.000, vị ngồi trước mặt tôi.
Sarah lấy giọng châm chọc để giấu nỗi bàng hoàng:
— Anh thích Chagall đến thế cơ à?
— Xin lỗi. Em bảo gì?
Marina lướt qua mặt không nhìn Alan.
— 210.000! Thưa quí ông, 210.000 đôla!
Không ai giơ tay nữa. Houdin liếc mắt nhìn bao quát toàn thể bộ lạc của hoàng tử đang ổn định chỗ ngồi trong tiếng kéo ghế loạt soạt: bọn họ kéo đến làm mất đà cuộc đấu giá đang tiến triển thuận lợi. Trời rất nóng. Houdin chợt muốn biến ngay đi nơi khác.
— 210.000, thưa quí ông... có ai trả hơn không? Chagall đây... Không có? Một... Hai... Ba? Bán!
Làn sóng vỗ tay rào rào khắp hàng hiên.
— Xin mời quí ông! Quí ông kia kìa! Mời ông vui lòng tới gặp tôi... Tới chỗ này!
Sarah thúc đầu gối vào Alan:
— Anh đợi gì nữa?
— Cái gì?
Anh không hiểu vì cớ gì đèn pha bỗng chiếu vào anh. Hai tiếp viên tóc vàng bận chế phục xanh đến nắm mỗi cô một tay đẩy lên sân khấu một chàng Alan hoảng hốt, bị trói chặt trong luồng sáng lóa mắt.
— Xin chúc mừng quí ông! - Houdin nhiệt thành ôm hôn Alan. Mười chiếc micrô chĩa ra. Houdin vẫn nắm chặt tay anh. Hai cô tiếp viên chìa bức Chagall. Houdin lảng ra. Một mình Alan đứng trơ ra như thằng ngố dưới ánh đèn với bức họa trên tay. Mọi người vỗ tay. Hai cô tóc vàng lấy lại bức Chagall. Houdin nói nhỏ.
— Viết séc đi. Để các tân khách đều nhìn rõ.
Alan nhìn lão, thẫn thờ như mất hồn. Đúng lúc đó ba chiếc moto lao vào hàng hiên trong tiếng máy kinh người. Tưởng đây là một trò tiêu khiển mất dạy, các bà mệnh phụ hoan hô trên đầu mấy ngón tay nặng trĩu nhẫn. Mười chiếc khác từ phía biên vọt lên sân khấu, lao qua như những quả đạn đại bác, bay lên trời rồi hạ cánh xuống mấy dãy bàn gần nhất, nghiến nát các món ăn còn lại, đĩa bát và cốc chén. Mùi xăng khét lẹt từ ống xả phụt ra tràn ngập khắp nơi. Một gã cưỡi moto vụt qua mặt tay trưởng bếp giật luôn chiếc gatô kem sôcôla ném thẳng vào ngực áo trắng lốp của đô đốc Hải quân. Khách khứa lúc đầu còn phân vân hỏi nhau, lúc này đã hiểu đây là chuyện nghiêm trọng. Gil Houdin thúc đội trưởng các đội đến nhận lệnh:
— Báo cảnh sát! Lẹ lên!
Một trăm xe moto mở hết tốc lực lượn vòng vèo như điên giữa các bàn. Bọn lái, quần áo tả tơi đầu đội mũ lưỡi trai trông từa tựa các chiến binh thời trung cổ. Chúng gào lên, rú lên trong cuộc thao diễn ngựa sắt kinh hoàng như trong ác mộng, phá hủy tất cả mọi thứ có thể phá. Những tên ngồi phía sau vung gậy sắt đập xuống bàn, giật khăn trải bàn vứt xuống đất. Tiếng đĩa, bình hoa, hộp bánh kẹo, chai champagne bị đập, bị nghiền loảng xoảng chát chúa.
— Tập hợp bọn nhạc công digan, - Houdin gào lên - Cử nhạc! Cả ban nhạc xông vào cuộc hỗn chiến, vĩ cầm giương hết lên, đệm cho điệu vũ man rợ một nền nhạc theo tiết tấu allegro vivace. Nhiều phu nhân rú lên, ôm ghì lấy đồ trang sức. Nhiều tân khách có tính khí khác với các lễ sinh hát thánh ca, vung ghế ném tới tấp vào đám moto, mảnh ghế gãy vụn bắn tung thành đám ong vò vẽ hung tợn. Đám lính hầu đội tóc giả vàng hoe kéo đến tăng viện. Mấy chiếc moto bị mất thăng bằng vọt lên như tên lửa hốt bọn ngồi trên xe tung lên trời. Một tiếng nói vang lên:
— Vào phòng đánh bạc!
Năm chục moto rú ga xông vào hành lang lọt qua cửa. Nhân viên nhận mặt, nhân viên trông coi đại sảnh vừa định can thiệp đã tan tác mỗi tên một nơi, nhiều tên đổ kềnh. Các con bạc quanh bàn rulet và các bàn đánh bài tây náo loạn cả lên. Anh nào cũng cố vồ đủ số tiền đặt cửa của mình và cố vồ thêm của người khác. Bọn hồ lì vung cáo đập, bọn đầu bếp vớ được đĩa, chảo, xoong, giăm bông... tất cả những gì nằng nặng là ném hết vào bọn tấn công mong làm chúng ngã ngựa hoặc bị thương. Có cả những cậu bồi lực lưỡng nhảy thẳng lên xe vật chúng xuống. Hai chục xe vòng ra phía sau quầy rượu, bọn ngồi trên vung gậy sắt đập vụn hàng dãy chai rồi lao vào nhà bếp. Nhân viên nhà bếp, hỏa đầu quân, chạy bàn tay cầm xẻng, chậu rửa bát cố thủ đằng sau chiếc tủ bánh kẹo to đùng. Cuộc hỗn chiến diễn ra trên vũng mứt quả trơn tuột làm bánh xe moto quay tít tại chỗ, máy rú đinh tai.
Cạnh các nồi kem chantilly bị lật úp và trên chiếc sạp phủ đầy xốt cà chua xảy ra những trận giáp lá cà quyết liệt.
Cuộc chiến ngoài hàng hiên vẫn đang hết sức gay go...
Gil Houdin ra lệnh:
— Bắn pháo hoa!
Trên bầu trời bùng nổ đám mặt trời quay tít chói lòa chiếu sáng rực cảnh các tân khách hùng hổ nhất trong những bộ smoking rách mướp đang ì ạch khuân bàn lật úp xuống để chặn cửa. Một vị nguyên là quán quân thế giới môn thi moto đã cướp chiếc xe của một gã nằm thẳng cẳng dưới đất giữa vũng máu. Nhà quán quân đèo gã bồi có mớ tóc giả tuột ra để lộ chiếc gáy đô vật nhẵn thín trông gớm chết. Xe lạng lách với tốc độ điên cuồng không sức nào bắt giữ nổi, chở gã đô vật vung gậy sắt nện túi bụi vào bên tiến công gây cho họ những thiệt hại nặng nề.
— Cớm!
Xe cảnh sát hú còi vang rền. Đoàn moto chựng lại, leo lên các dãy bàn trống trơn, trèo qua các bậc của chiếc bục danh dự vọt lên sân khấu rồi lao vào đại sảnh trung tâm, xuyên qua phòng chơi bài và khách sạn rồi tỏa ra mọi hướng. Hans ngồi trên một chiếc. Cậu không thấy tăm hơi Terry đâu cả. Cuộc biểu diễn tài nghệ chế ngự dã thú vừa rồi chưa làm cậu ta hả giận. Cậu đưa ngón tay lên miệng rít một hồi còi rồi gào lên trong tiếng động cơ moto mở hết ga:
— Đi Monte Carlo! Đập bằng hết!
❀ ❀ ❀
[1] Tên một đạo diễn điện ảnh nổi tiếng.