Etta Và Otto Và Russell Và James

Etta Và Otto Và Russell Và James

Lượt đọc: 74 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Bức thư viết bằng mực xanh:

Otto,

Em đi đây. Em đi tìm biển. Cả đời em chưa nhìn thấy biển bao giờ. Đừng lo, em để lại chiếc xe tải, em đi bộ được. Em sẽ cố gắng nhớ mà quay về.

Luôn yêu anh,

Etta.

Dưới bức thư là một xấp giấy nhỏ ghi công thức những món bà ấy hay làm cũng bằng mực xanh. Như thế ông sẽ biết phải ăn gì và nấu làm sao khi bà vắng nhà. Otto ngồi xuống ghế và sắp lại xấp giấy theo hàng ngang và dọc để chúng không bị chồng lên nhau. Ông toan khoác áo và xỏ giày đi tìm bà, có thể là hỏi thăm hàng xóm xem liệu họ có thấy bà đi hướng nào không, nhưng rồi lại thôi. Ông chỉ ngồi bên bàn với lá thư và xấp giấy. Tay run rẩy. Ông đặt tréo tay để thôi run.

Một hồi sau Otto đứng dậy và đi lấy quả địa cầu. Giữa ruột quả cầu có một ngọn đèn chiếu xuyên qua các đường vĩ tuyến và kinh tuyến trên bề mặt. Ông bật nó lên và tắt đèn bếp đi. Ông đặt quả cầu trên bàn, cách xa lá thư và xấp giấy, rồi dùng ngón tay vạch đường đi trên đó. Đến Halifax, đấy là nếu Etta đi về hướng đông. Bà sẽ phải băng qua quãng đường dài ba ngàn hai trăm ba mươi hai kilômét. Còn nếu bà đi về hướng tây, đến Vancouver, thì là một ngàn hai trăm lẻ một kilômét. Nhưng Otto biết bà sẽ chọn hướng đông, ông thấy ngực mình thắt lại chỉ về hướng đó. Ông phát hiện ra cây súng săn mình để trong tủ cũng đã biến mất. Chỉ còn khoảng một giờ nữa là mặt trời ló dạng.

••••

Hồi bé, Otto có mười bốn anh chị em, tính cả cậu là mười lăm người. Ngày ấy có một dịch cúm kéo dài dai dẳng, đất đai cằn cỗi hơn bình thường, nước sông cạn khô trơ cả hai bờ, và trẻ con nhà nông chết nhiều hơn sống. Vậy nên nhà nào cũng cố gắng đẻ, năm bà mang bầu mới đẻ được ba em bé, rồi ba đứa sinh ra chỉ có một đứa sống. Các bà mang thai quanh năm. Hồi ấy, đàn bà đẹp là phải luôn mang cái bụng tròn lẳn. Mẹ của Otto cũng vậy. Xinh đẹp và luôn căng tròn.

Thế mà mấy cặp vợ chồng làm nông khác lại luôn dè chừng bà. Người bảo bà bị nguyền rủa, kẻ bảo bà có số trời cho. Chỗ mấy hòm thư trên đường, người ta kháo bà Dị thường. Bởi bà Grace, mẹ Otto, chưa từng mất một đứa con nào. Không đứa nào. Mỗi cái thai khỏe mạnh đều suôn sẻ nở ra một em bé hồng hào, và những em bé ấy lớn lên thành một hàng các anh chị em, mặc những bộ đồ ngủ xám và xám bạc màu, một số nắm tay nhau, số khác ẵm mấy đứa bé hơn, áp tai vào cửa phòng bố mẹ mình chăm chú lắng nghe tiếng rên rỉ bên trong.

•••

Etta thì ngược lại, cô bé chỉ có một người chị gái tên Alma với mái tóc đen bóng. Họ sống trong thị trấn.

Chơi trò đóng giả ma-xơ đi, một hôm Etta nói sau khi tan học, trước bữa tối.

Sao lại là xơ? Alma hỏi trong lúc tết tóc cho em gái. - mái tóc rối nùi xơ xác tầm thường của Etta.

Etta nghĩ về mấy bà xơ di chuyển như những bóng ma giữa các cửa hàng và nhà thờ mà hai chị em nhìn thấy, đôi khi ở rìa thị trấn, đôi khi cạnh bệnh viện. Họ trông lúc nào cũng tinh tươm trong bộ đồ hai màu trắng và đen. Cô bé nhìn xuống đôi giày đỏ với hai quai màu xanh lam chưa cài của mình. Vì họ đẹp, cô nói.

Không, Etta, Alma đáp, Xơ không đẹp, cũng không phiêu lưu. Không ai để ý đến mấy bà ấy hết.

Em thì có, Etta nói.

Dù sao, Alma nói, Chị có thể sẽ đi lấy chồng, và em cũng thế.

Không, Etta đáp.

Có lẽ, Alma đáp. Chị cúi xuống và cài giày cho em mình. Mà, chị hỏi, mấy cuộc phiêu lưu thì thế nào?

Ta đi phiêu lưu trước khi trở thành xơ.

Sau đó thì ta phải dừng ư? Alma hỏi lại.

Sau đó thì ta phải dừng.

Người dịch: Trương Trung Tín
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.