Etta Và Otto Và Russell Và James

Lượt đọc: 74 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Etta chọn con đường thấp, dài hơn và dễ đi hơn, Russell lấy làm mừng. Cứ như thể bà cố tình tạo điều kiện cho ông vậy. Ông theo dấu bà, đây dấu nửa gót giày trong lớp bụi đá, kia vết mé ngoài bàn chân cạnh dòng suối, thận trọng tính toán khi chúng càng lúc càng sẫm hơn và sâu hơn, gần hơn và gần hơn. Ông nhẩm tính từng giây từng mét như các nhịp giữa chớp và sấm, thu hẹp khoảng cách không gian và thời gian giữa hai người. Khi những con số đã thu hẹp lại vừa đủ ông cởi giày và vớ, cột chúng lại với nhau và choàng qua cổ. Có thể ông không phải là một người thanh nhã hay nhanh nhạy, nhưng Russell biết cách giữ im lặng. Ông đặt chân mình lên đúng vết chân của Etta, tính toán và nhẩm đếm, dò dẫm và nghe ngóng, cho đến khi, dưới một hàng những cây vân sam trải dài nơi mọi thứ đều mang vẻ sâu thẳm, ẩm ướt và xanh ngắt, sau hơn hai giờ dò dẫm và nhẩm đếm và tính toán và nghe ngóng, Russell nhìn lên khỏi vết chân bên dưới, qua một trăm năm mươi mét đường gồm những cây vân sam và mạng nhện và những tia nắng mặt trời rọi xuyên qua từng lớp lá kim như ánh sáng qua quả cầu gương trên sàn nhảy, và nhìn thấy, tự nhiên như những cái cây, bọn nhện, mặt trời, Etta. Thật nhỏ bé với cái túi bà đeo sau lưng, với những cái cây xung quanh, và với không gian mở rộng ra phía trước. Tóc bà xoã và rủ xuống khác hoàn toàn hồi còn ở nhà. Gió thổi tung chúng ra sau như những cơn sóng và Russell tưởng tượng rằng chính là tay ông, không phải cơn gió, lướt qua mái tóc đó và xuống, lướt qua và xuống. Ông đã gần lắm rồi.

Ông giữ khoảng cách phía sau, chỉ đủ gần để nhìn và đi theo, trong lúc quyết định mình sẽ làm gì tiếp theo. Chờ đến hoàng hôn. Đến lúc bà dừng lại để nghỉ qua đêm. Trong suốt bốn giờ cả hai người cứ tiếp tục kẻ đi trước người theo sau, và rồi, Etta dừng lại. Bà cúi người để tháo cái túi trên lưng xuống. Russell núp mình sau vài cái cây và đi đường vòng, khuất, tiến lại gần bà.

Khi ông bước ra từ phía sau hàng thông rụng lá, lưng bà quay về phía ông. Etta, ông nói. Etta, Russell đây. Tôi đến xem bà thế nào rồi.

Trong một khoảnh khắc bà không cử động. Đông cứng. Rồi, chậm rãi, bà quay người lại. Bà cầm một khẩu súng trường trên tay, súng săn của Otto. Hướng lên, chĩa vào ông. Lùi lại, bà nói. Đi đi.

Có một con sói cỏ, nhỏ nhưng đang gầm gừ cạnh chân bà. Nó bị thương.

Etta, Etta, Russell nói. Tôi đây mà. Russell, Russell đây

Russell? Ha! Còn lâu nhé, Etta nói. Còn! Lâu! Nhé! Ông già rồi, ông rất rất già rồi.

Nhưng, Russell nói, chúng ta bằng tuổi nhau mà.

Ồ không, Etta nói. Ồ không, không, không, không có đâu. Ông có khi đã tám, chín chục tuổi rồi. Tôi xin lỗi. Bà hạ súng xuống, miệng súng chĩa xuống đất. Bà nắm lấy bàn tay Russell chìa ra. Ông hẳn đã mệt rồi. Tôi chắc là ngoài này rất khắc nghiệt với một người như ông. Ông ở lại ăn tối với chúng tôi không?

Russell nắm lấy bàn tay bà. Ngón tay của hai người đã chai sạn và dày lên theo năm tháng. Được rồi, ông nói. Vậy thì được. Con sói cỏ mệt mỏi ngước nhìn ông trong khi an vị ở một tảng đá gần đó, liếm láp cẳng chân.

Etta để cả hai, Russell và con sói cỏ, ở lại trong khi bà đi săn. Bà trở lại với hai con sóc. Ở đây không có nhiều chuột lắm, bà nói. Bà đặt hai con thú trên tảng đá chỗ con sói cỏ và cẩn thận lần sờ quanh lỗ đạn trên người chúng. Phải lấy viên đạn ra để cu cậu không bị nghẹn, bà nói. Ông muốn giúp thì giúp.

Hai người gột máu khỏi tay bằng nước Russell lấy từ một trong những cái chai của ông và ăn tối với đậu phộng và bánh qui và chuối của Rusell trong lúc con sói cỏ ăn phần của mình. Etta mời ông ăn sôcôla của bà, nhưng Russell từ chối, thế là bà lại cất vào. Họ lấy áo khoác làm đệm và nằm dưới những cây lá kim, Etta cùng con sói cỏ, và Russell nằm dưới một cái cây khác. Họ nghe được tiếng cơn giông từ phía xa xa, bên kia hồ. Bà không nên ở phía dưới cây khi có bão, Russell nói.

Tôi biết rồi, Etta nói. Dĩ nhiên là tôi biết. Tôi đâu có muốn chết.

Russell mơ thấy chớp và mái tóc bị điện giật. Anh không muốn đụng vào đâu, ông nói với thợ cắt tóc, cứ để đấy. Ta không thể làm gì với nó đâu.

James thức dậy trước tiên và ra chỗ khác để tập bước đi một chút. Etta dậy tiếp theo, ra khỏi những nhánh cây đến nhìn Russell nằm dưới cái cây của ông, vẫn say ngủ, nằm nghiêng bên phía chân lành lặn, cái áo khoác kẻ sọc ô vuông của ông phủ trên người như một tấm chăn. Cái áo khoác kẻ ông vẫn mặc mỗi ngày, khi ra ngoài tìm hươu. Russell? Bà gọi. Russell Palmer?

Ông hé một mắt, díu lại. Chào buổi sáng Etta, ông đáp. Thật tốt khi nhìn thấy bà. Tôi đến để đưa bà về.

Chà, ngốc thế, Etta nói. Và xạo nữa.

Không có, Russell nói, ngồi dậy, phủi lá kim khỏi cánh tay.

Có đấy. Tôi không về nhà, Russell. Không phải bây giờ. Ông biết mà.

Không an toàn đâu Etta. Không khôn ngoan chút nào. Ta có thể đi bộ ở nhà, ta có thể đi bộ mỗi ngày nếu bà muốn.

Tôi không muốn đi bộ với ông. Và chắn chắc không muốn đi bộ ở nhà. Tôi đi bộ ở đây, một mình.

Bà, Russell nói, bà không... Etta bà biết là bà...

Lúc nào tôi cũng nhớ ăn và uống và đi bộ hết. Tôi nhớ hướng đông lối nào và cách bắn thẳng. Bà ngồi xuống cạnh ông. Dù sao, Russell à, đừng lo chuyện đó, đừng lo cho tôi, vì, như tôi đã nói, ông không ở đây để mang tôi về.

Russell liếc nhìn bà hoài nghi. Nhìn những rãnh nếp nhăn cắt ngang lúm đồng tiền của bà trước đây, đó là những nếp nhăn sâu nhất trên mặt bà.

Ông ở đây, Etta tiếp tục, vì, cuối cùng thì, đã đến lượt ông. Thật buồn khi ông cảm thấy ông cần phải xin phép tôi, nhưng mà, ôi dào. Đi đi, Russell, làm bất cứ điều gì, bất cứ khi nào. Đi mà thực hiện một mình, và ngay lập tức, vì ông muốn và ông được phép và ông có thể. Ông luôn có thể làm được nếu ông đủ mong muốn.

Russell thở dài. Ông đặt hai tay mình lên hai bên cánh tay Etta. Bà chắc là bà không đi cùng tôi chứ?

Dĩ nhiên rồi.

Ông nghiêng người và hôn vào lúm đồng tiền ở mỗi bên má bà. Rồi ông do dự, chỉ đủ lâu để bà hít vào, và hôn lên môi bà. Bà không chống cự. Dồn trọng lượng của bà về phía chiếc áo khoác kẻ sọc vuông quen thuộc. Môi họ mỏng và khóa chặt vào nhau.

Và họ giữ như thế

và giữ

và giữ

và rồi,

Cả bà và Otto, Russell nói khi buông ra.

Ừ tôi biết, Etta nói.

Thật giống và cũng thật khác nhau. Thật thật nhiều.

Ừ, Etta nói.

Tôi sẽ đổi chiếc xe tải của mình lấy một con ngựa và đi về hướng bắc, Russell nói. Tôi sẽ tìm tuần lộc di cư và đi theo chúng.

Và sau đó ta sẽ gặp lại nhau, ở nhà.

Và sau đó ta sẽ gặp lại nhau, ở nhà.

Otto đang quan sát Cốc. Lúc đó là vào khoảng ba hay bốn giờ sáng và cô ả đã thức dậy và đang nhai một bên thành hộp. Có đôi khi Otto ho khiến cô ả dừng lại và nhìn ông, rồi chạy ra phía khác của hộp và tiếp tục nhai ở đó. Chạy qua chạy lại. Otto tỉnh giấc vì tim lại đập nhanh. Đêm thứ năm thức cùng Cốc. Cô ả nhai còn ông uống sữa và nhấm chút whiskey.

Vào đêm thứ sáu, cơn ho của ông đã dịu đi một chút, thế là Otto cẩn thận và chậm rãi thò tay vào trong cái hộp quýt và bế Cốc lên tay. Xin chào, ông nói. Chào buổi tối, Cốc.

Cả người cô ả run như động kinh, nhưng cô ả không tìm cách chạy trốn. Cô ả nhìn lên Otto, rồi nhìn qua lò vi sóng, rồi lại nhìn ông, rồi lò vi sóng. Cả đôi mắt ả là hai đồng tử màu đen. Otto quay người tìm thứ cô ả đang nhìn. Ở đó, trên mặt kính đen của cửa lò vi sóng, là ảnh phản chiếu của cả hai. Cốc nhìn ảnh của mình chăm chú. Otto đặt cô ả xuống kệ bếp phía trước, và cô ả tiến lại sát cửa lò hết mức, mũi áp sát vào ảnh ảo của chính mình, ả nhìn. Nhìn chằm chằm. Otto cố nẫng ả trở lại vào tay ông nhưng Cốc không nhúc nhích. Cô ả bấu những cái móng bé xíu xuống mặt kệ bếp và căng hết cả chân lẫn người và tiếp tục nhìn. Thế là Otto quỳ xuống ngang tầm với cô ả và nhìn theo. Mặt kính tối tăm làm mờ những đường nét của ông và khiến chúng mềm đi. Trông ông trẻ hơn. Mình nên chụp một tấm ảnh cho Etta, ông nghĩ. Trong lúc đó, Cốc chỉnh lại tư thế và bắt đầu liếm cái cửa. Otto phải đeo bao tay làm vườn vào để mang cô ả về thùng mà không bị cào. Biết rồi, biết rồi, ông nói.

Vào đêm thứ bảy, tim ông đập bình bình bình, Otto tỉnh dậy với một sáng kiến, ông khoác áo vào và xuống bếp. Chào Cốc, ông nói. Chào buổi tối. Cô ả đang đào bới đống giấy báo, xới tung lớp giấy xuống đến đáy thùng và rồi chuyển qua chỗ khác bắt đầu lại. Otto lôi ra một cái tô trộn và bỏ vào đến nửa những mẩu giấy báo tờ The Canadian National, rồi lấy một cái tô khác và đổ đầy bột cùng nước. Tao biết, ông nói, là mình tao bầu bạn với mày không đủ. Thế nên giờ tao sẽ thử làm cho mày thêm vài đứa bạn.

Mấy lớp giấy bồi khô nhanh chóng ngoài bậc cửa. Khi ông đã đắp đủ các lớp, tạo hình thô tương đối giống rồi, Otto tìm bình xịt màu không độc hại với động vật trong kho và vẽ hai con mắt đen, một cái mũi và một cái miệng. Không phải giống hệt như thật nhưng cũng không quá tệ. Khá hơn ông tưởng. Khi màu đã khô và không còn mùi nữa, ông cho con chuột lang bằng giấy bồi vào thùng của Cốc, nép vào góc thùng. Đó, ông nói. Mong là được. Cốc nhìn chằm chằm vào vật thể mới, mũi khịt khịt, rồi tiến lại và liếm một bên mặt của vật đó.

Ngày tiếp theo, Otto ngâm và rửa sạch hai cái tô trộn lớn và vừa cùng với một lượng lớn muỗng đóng một lớp bột khô bên trên, ông lau sạch chúng bằng một cái khăn và cất chúng lại vào tủ và ngăn kéo. Bên ngoài kia mặt trời trắng vàng, phản chiếu lên mặt cầu của những cái muỗng được ông đặt úp xuống. Cốc đang nằm ngủ cạnh Cốc-giấy-bồi. Otto để chúng yên tĩnh, rời đi kiểm tra ruộng ngô, khoai tây, bí xanh. Những ngày này mới nóng và khô làm sao. Thứ nào cũng đòi nước. Ông đeo găng tay làm vườn vào và ra ngoài. Ông quên đội nón.

Sau khi nhổ cỏ và tưới nước và kiểm tra lá sâu và héo, Otto băng qua đồng đến xem nhà của Russell.

Mọi thứ đều ổn. Mọi thứ vẫn đâu vào đấy, chìa khóa bên dưới cái thùng màu cam trước cửa, đồ đạc phủ bụi chất đống bên trong. Otto rúc người vào cái ghế bành ở phòng khách của Russell và ngủ.

Khi ông thức dậy trời đã ngả hoàng hôn. Bóng đổ dài và giăng khắp phía. Otto kiểm tra bản thân; ông không thức giấc vì ho, hay tim đập nhanh, hay mắc tiểu, ông thức giấc vì một cái gì đó khác. Cảm giác căng thẳng của chuyển động, của sinh vật sống ở đâu đó gần đây. Ông nín thở và nhìn khắp lượt những chỗ tối và đầy đồ đạc trong phòng. Nhưng chuyển động không đến từ trong phòng, mà ở bên ngoài, ngay bên ngoài hai cánh cửa sổ trước. Có hai con hươu, đứng ngay trong khu vườn phía trước của Russell. Ăn, đứng. Ố ồ. Otto di chuyển thật chậm để không làm chúng giật mình, bò bằng cả hai tay và đầu gối tiến lại gần cửa sổ. Ông thò đầu lên phần cửa sổ đã được nâng kính lên và lớp lưới mắt cáo là thứ duy nhất chắn ngang.

Cuối cùng thì, ông nói, tụi mày đến rồi.

Lũ hươu không trả lời.

Russell chờ tụi mày bao nhiêu năm rồi, biết chưa, bao năm rồi, ông nói, lớn tiếng hơn một chút.

Con hươu đầu tiên giật mình, cảnh giác. Nó nhìn ông và chớp mắt.

Tụi mày nghĩ ông ấy có khỏe không?

Con hươu thứ hai cũng bị đánh động. Hai tai giật giật. Cả hai con vật nhìn ông. Cả hai chớp mắt. Một lần, hai lần.

Khi ông về nhà ông lôi hai cái bát vừa rửa sạch ra khỏi tủ rồi đổ thêm bột và nước vào đó. Rồi ông lấy ba tờ báo mới, xé vụn ra, và bắt đầu tỉ mỉ đắp thành hai con hươu với kích cỡ lớn như ngoài đời thật. Dành cho Russell.

Etta thân mến,

Những ngày này, bọn mình hành quân và hành quân và hành quân. Chỉ có thế, mải miết. Nhưng bọn mình hát trên đường đi, nó khiến mình nhớ tới lớp học của bạn, mình rất thích. Bốt giẫm trên những mảnh đất mới, dưới những tán cây mới, súng cọ vào lớp da trần nơi hông, tương phản với đôi bàn chân được ủ ấm nhờ vớ các xơ đan cho.

Cho đến giờ mọi chuyện chỉ xoay quanh việc di chuyển. Tàu hỏa, thuyền, chân. Miễn là còn tiếp tục di chuyển, ta sẽ tiến lên. Người nào dừng lại sẽ thua cuộc trước.

Hai ngày trước một người đàn ông cùng một con chó kéo theo sợi dây buộc chạy ra từ đống hoang tàn của một căn nhà cháy mà tụi này đi ngang, chạy đến trước mình, đến chỗ mình, và van xin một ít cà rốt. Làm ơn, làm ơn đi, ông ta nói, tôi biết cậu có mà, tôi biết mà, làm ơn, làm ơn, chỉ cần một hai củ thôi, hay phần ngọn cũng được, làm ơn đi. Xin cậu! Mình có một ít sôcôla trong túi, và xì gà, nhưng ông ta không cần chúng. Làm ơn! ông ta nói. Làm ơn đi! Cô ấy chỉ cần thế thôi! Chỉ một thôi! Xin cậu! Nhưng mình không có củ cà rốt nào và bọn mình phải tiến lên. Khi cả đoàn đã đi đủ xa rồi mình mới hỏi Gérald, anh chàng đi cùng mình, Chuyện gì thế? và cậu ta nói, Tôi nghĩ chuyện chỉ mới bắt đầu.

Kể cho mình nghe chuyện ở nhà nhé. Kể về thời tiết, về cơn nóng hay bụi hay sự tĩnh lặng ở đấy. Bất kỳ chuyện gì. Và kể cho mình nghe về bạn. Mình cất tấm ảnh của bạn trong túi áo bên phía không có súng. Để cân bằng.

Chân thành, Otto.

Những lá thư đến không theo thứ tự nào cả. Đôi khi xáo trộn về thời gian, đôi khi không có gì trong một thời gian dài và đột ngột đến cả ba cùng lúc, tất cả nhét trong một cái phong bì quân đội.

Etta K. thân mến,

Hai tháng rồi từ hồi mình nhận được lá thư trước của hạn. Hy vọng là bạn vẫn ổn, bạn không buồn, và rằng bạn vẫn tiếp tục viết thư cho mình. Điều đó rất có ý nghĩa với mình. Thật đấy.

O.

Etta thân mến,

Đừng hiểu lầm, nơi đây có rất nhiều người. Chúng mình ngủ và ăn và hành quân cạnh nhau. Chúng mình thở cùng nhau và ngủ cùng nhau. Giống như ở nhà đấy. Nhưng, Etta à, có một mối dây liên hệ mà mình không biết mình cần đến khi mất nó đi. Đến khi hàng tháng trời trôi qua mà không nhận được lá thư nào. Một lớp băng cô đơn dày đặc.

Xin lỗi vì mình xốt sắng quá, thật thà quá. Mình mong bạn hiểu cho, tha thứ cho mình, và viết thư sớm.

Nhớ bạn,

Otto.

Etta thân mến,

Đừng lo gì. Mình đã nhận được thư của bạn, tất cả thư, vào sáng nay. Dấu bưu điện cách nhau mỗi tuần, rất đều đặn. Cảm ơn Etta.

Otto.

•••

Otto thân mến,

Bạn biết đó, mình luôn cố gắng hết sức để sửa lỗi trong thư của bạn và gửi lại để bạn học và tránh những lỗi tương tự trong tương lai. Nhưng mình muốn thú nhận điều này, có một chỗ mình không sửa, dù đáng ra mình phải sửa cho bạn. Ở cuối lá thư, sau chữ ký, người ta không chấm câu. Không chấm hết. Mình cho rằng vì cái đó chỉ là một cái tên, thường là vậy, và tên người thì, khi đứng một mình, không phải một câu hoàn chỉnh. Tuy nhiên, Otto à, mình thích như thế. Mình thích cách bạn chấm câu. Mình thích sự hết đấy, sự chắc chắn đấy. Thế nên, cứ tiếp tục thế nhé.

Nhớ bạn,

Etta.

Otto thân mến,

Trường càng lúc càng vắng. Winnie đã đi luôn rồi. Bạn có biết cô bé đi đâu không? Mẹ bạn ốm, phát ốm vì chuyện đó. Bà ấy đến nhà mình tối qua hỏi xem mình biết tin tức gì không.

Trước giờ mình không nhận ra bà ấy giống bạn đến mức nào.

Bà Vogel đứng tần ngần trước bậc cửa, do dự hoặc không dám băng qua ngưỡng cửa để bước vào.

Cô thật không muốn uống chút cà phê ư? Etta nói.Cháu đang kiếm cớ để pha đây. Cô để hai bàn tay ở sau lưng để giấu vết mực dính trên đó.

Tôi không muốn làm phiền cô lâu đâu, Etta. Da của bà, mọi hôm sạm màu vì nắng, hôm nay trắng bệch.

Không, cháu nói thật, cô Vogel à, ở đây yên lặng quá. Bụi bặm nữa, nhưng mình cứ kệ đi.

Cô chắc chứ?

Cháu chắc đấy.

Vậy thì được, mẹ Otto nói, cuối cùng cũng bước lên, qua bậu cửa vào nhà. Và cô cứ gọi tôi là Grace.

Bà tiến lại gần cái bàn, nhưng trước khi ngồi xuống, chỉ mới cách cánh cửa hơn nửa mét, bà tuôn ra hàng đống câu hỏi, như một cơn lũ: Etta, cô có biết nó đi đâu không? Nó có nói với cô điều gì không? Cô biết tại làm sao không?

Etta lánh qua chỗ bồn rửa và đang rửa tay. Cháu biết cô bé muốn đi. Cháu biết cô bé khao khát điều đó.

Tôi biết. Tôi cũng biết chứ. Cả lũ chúng nó đều thế. Tôi chỉ không biết tại sao. Cuối cùng, bà sụp xuống một cái ghế trong bếp. Tôi cứ tưởng, ít ra với con bé, một đứa con gái, con gái tôi, là nó được an toàn. Bà ngồi xuống đánh thịch một tiếng, và rồi, Cô nghĩ nó đi bằng cách nào?

Có lẽ là thành y tá... có một trạm đăng ký trong thị trấn, ở ngay bưu điện.

Không. Không phải thành y tá. Đồng phục sẽ làm nó phát điên. Và tôi cũng hỏi mấy người ở đó rồi, để chắc chắn. Con bé không đến đấy. Không phải y tá đâu.

Được rồi. Cháu xin lỗi. không phải y tá.

Nếu cô có tin tức gì, Etta.

Nếu cháu có bất kỳ tin gì, Grace ạ.

Etta pha cà phê ồn ào hết mức có thể để lấp đầy khoảng không im lặng đang lớn dần giữa hai người. Cô dọn bàn: lọ kem, lọ sữa, tách đường, muỗng đường, đĩa lót, tách, cà phê. Grace Vogel cọ hai bàn tay quanh tách cà phê ấm nóng của mình như thể đang vào mùa đông, mặc cho cái nóng phủ quanh dày đặc. Cô không bao giờ thôi được, Etta, bà nói. Cô không bao giờ thôi làm mẹ được. Không bao giờ, không bao giờ.

Ý mình là, mình biết là cả nhà bạn cũng có vài điểm giống nhau, nhưng đặc biệt là mẹ con bạn. Khuôn mặt trái xoan, trán cao, dáng người xương xương.

Mình kể tất cả những gì mình biết cho bà, không nhiều lắm. Mình biết em bạn hiếu động và không muốn làm y tá. Không có gì mình kể mà bà ấy không biết rồi cả. Thế là lớp học của mình càng lúc càng nhỏ và nhỏ hơn. Năm nữ thường xuyên, một nhóm nhỏ những cậu trai và đàn ông đến rồi đi, và Russell, người tiếp tục xuất hiện đều đặn dù cho bạn ấy đã học xong chương trình của mình từ lâu. Điều đó khiến mình vui. Bạn ấy giúp mình những việc mình cần, và bên cạnh đó, thật tốt khi có một người bạn ở bên, một người đồng đẳng, khi giờ đây bạn và Walter và Wiley và Winnie đã đi mất rồi. Bạn ấy nói bạn ấy muốn một trang trại riêng, vì rất nhiều chỗ đang rao bán giá rẻ do nông dân ra đi hoặc bị giết. Bạn ấy nói, vài lần, về việc quản lý trang trại đó với bạn, một ngày nào đó, khi bạn không còn hành quân và hành quân mải miết nữa.

Etta.

Etta ơi.

Bọn mình ngừng rồi. Ngừng hành quân, ngừng lên xe, ngừng hát hò, ngừng hết. Bọn mình đang ở       ngay bên ngoài       nơi có những tòa nhà bằng đá cũ kỹ ẩm ướt và lạnh lẽo. Bọn mình dựng trại trong một căn nhà cũ đổ nát. Mình không biết bình thường có ai sống ở đây hay họ đã đi đâu, nhưng họ bỏ lại tất cả mọi thứ. Áo khoác và quần dài còn nguyên trong tủ. Không phải cỡ mình. Bọn mình dàn ra khắp các tòa nhà tương tự trong thị trấn,      người ở đây,      người ở kia, mọi người xới tung chỗ này lên như ở nhà. Mấy chiếc xe jeep đỗ ở        để khi tiến vào sẽ không ai biết bọn mình ở đây cả. Thị trấn này như một lớp ngụy trang cho bọn mình.

Họ nói rằng bọn mình ở đây để giữ thị trấn. Mình thích ý nghĩ đó. Như giữ một con diều.

Vẫn còn người dân ở xung quanh, nhưng không nhiều. Trông họ già và lặng lẽ khủng khiếp. Họ đi ngang qua bọn mình trên đường với đôi mắt tròn nhìn chằm chằm không dứt. Lần trước           và mình ở         mình có mua một mớ kẹo để nhỡ có gặp vài đứa trẻ con nào đấy trên đường, nhưng ở đây dường như không có, dường như không đâu có.

                                                      nếu mình gặp con bé. Mình mong thế.

Chân thành,

Otto.

Từ lúc này những lá thư của Otto bắt đầu có lỗ. Những hình chữ nhật nho nhỏ được cắt ra để Etta có thể nhìn thấy ngón tay mình phía sau đang cầm tờ giấy. Tên người, địa danh và số lượng, hầu hết đã bị bỏ đi, được cẩn thận cắt rời và giấu ở một chỗ nào đấy khác. Một trạm bưu điện, Etta tưởng tượng, ở Anh, nhồi đầy những mẩu giấy vuông nhỏ xíu có tên người, địa danh với số lượng. Người đi đường có thể trả năm xu mỗi người để được thò tay vào trong khe bỏ thư, khoắng lên và lôi ra:

Helsinki

hay

Mozambique

hay

St. Andrews

hay

Carla

hay

Bảy

hay

Năm ngàn chín trăm mười hai.

Người dịch: Trương Trung Tín
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.