Etta Và Otto Và Russell Và James

Lượt đọc: 74 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Và Etta và James đi. Về hướng đông và hướng nam. Mùi hương của muối, cảm giác của nước thoang thoảng trong gió.

Và Otto rửa hết bát và muỗng và dọn bàn trống. Ông trộn bột và nước. Ông xé chỗ báo cuối cùng thành những dải giấy dài, mảnh.

Và Russell uống cà phê đen trong một quán cà phê gần như vắng khách, nơi một ông già thậm chí còn lớn tuổi hơn ông vạch những đường vô hình trên tấm trải bàn bằng nhựa: đường này rồi đến đường này rồi đến đường này rồi ông sẽ đến sân bay. Một tuần hai chuyến.

Đứng lên, y tá nói.

Được rồi, Otto nói. Cậu cho chân ra khỏi chăn, ra khỏi giường và đứng dậy.

Tốt. Cậu có thể đi đến bức tường dưới kia và quay lại không?

Tôi nghĩ là được, Otto nói. Cậu đi đến bức tường dưới kia và quay lại.

Tốt. Cậu cho tôi biết tên đầy đủ của cậu được không?

Otto Vogel.

Không có tên đệm à?

Chà, đôi khi là 7.

Bảy?

Thôi không có gì. Không có tên đệm.

Tốt. Cậu chạm ngón chân mình được không?

Tôi nghĩ là được, Otto nói. Cậu giơ tay ra, gập người ngang hông, nhìn xuỗng dưới chân, và cảm nhận chúng đang tiến sát lên mặt. Đầu cậu giật ra sau, cậu ngã xuống giường.

Được rồi, y tá nói. Không sao đâu. Cậu có thể đi đến cửa sổ và nói tôi cậu thấy gì không?

Tôi không biết, Otto nói.

Cố đi, y tá nói.

Otto đi đến cửa sổ gần nhất, bên cạnh giường một cậu bé băng cả hai mắt. Tôi thấy bầu trời, Otto nói. Ngọn cây, chóp nhà thờ.

Và bên dưới?

Không, Otto nói. Không được.

Không ư? y tá nói.

Không, Otto nói.

Được rồi, y tá nói. Không sao đâu. Cậu có thể quay lại đây. Cậu có thể ngồi xuống nếu muốn.

Cảm ơn, Otto nói.

Y tá ngồi xuống bên cạnh cậu, bên trái, và thì thầm, Cậu nghe được không?

Có, Otto thì thầm.

Rồi cô đứng lên và ngồi xuống bên kia, bên phải, và Otto cảm thấy hơi thở nhẹ của cô thổi qua và không nghe thấy gì.

Được rồi, y tá nói, đứng lên trở lại. Không sao đâu.

Ngày hôm sau cả bác sĩ và y tá lại đứng bên giường cậu. Này, Vogel, bác sĩ nói, cậu có thứ gì cần gói lại không? Có vật dụng cá nhân nào ngoài mấy bộ đồ này không?

Không, Otto nói.

Được, bác sĩ nói, tốt.

Y tá đưa Otto đến nhà ga. Tay cô vòng qua tay cậu hệt như Gisèlle. Nếu quá ồn, hãy nhớ: Cô giơ tay lên, bên tay không bận giữ cậu, che tai cô lại và ấn chặt, nhắm mắt lại và nhíu mày.

Được, Otto nói, cảm ơn.

Trước khi thả cậu ra cô nói, Có phải tóc cậu lúc nào cũng trắng thế không?

Phải, Otto nói.

Otto mua một cái bánh kẹp và ly cà phê trong quán ăn ở nhà ga rồi mang chúng ra bên ngoài, trên bậc thềm đợi tàu, để ăn và uống, ở đó gió từ các đoàn tàu đem lại khiến cậu thấy mát và dễ thở hơn. Tàu của cậu sẽ đến trong ba mươi phút nữa, về phía tây.

•••

Chỉ có một tờ giấy, và ba dòng chữ. Không có cái lỗ nào trên đó, dù chỉ một. Etta rà ngón tay trên nếp gấp, vuốt thẳng chúng đến mức gần như mờ hẳn. Thư viết:

Binh nhì Otto Vogel được chuyển về vì thương tật.

Anh ta sẽ lên tàu HMS Nova Scotia theo biên giới Canada khởi hành ngày 14 tháng Chín.

Anh ta đề nghị thông báo cho địa chỉ này.

Etta bước đến cửa sổ nhà bếp và ấn lá thư lên mặt kính. Russell kéo dây cương, đưa con ngựa ra khỏi đám bồ công anh và hướng tới cửa sổ. Cậu đọc ba dòng chữ và nhìn Etta. Qua lớp kính, da cậu gồ ghề, già cỗi.

, cậu nhép miệng.

Ừ, cô nhép miệng đáp.

Ồ tạ ơn trời, cậu nhép miệng.

Ừ, cô nhép miệng đáp.

Người dịch: Trương Trung Tín
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.